XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ TAI TIẾNG



Xấu hổ?
Cố Sơn Tuyết khẽ run, muốn quay đầu sang, nhưng ánh mắt khi chạm đến thân thể Khuyết Dĩ Ngưng thì lại né tránh.
Khi quay lại một chút, Cố Sơn Tuyết liền ép chính mình chỉ được nhìn khuôn mặt của Khuyết Dĩ Ngưng.
Dường như hành động nhanh chỉ để chứng minh, cô không có xấu hổ.
Khuôn mặt giả vờ mình ổn, khiến cho Khuyết Dĩ Ngưng cười càng thêm minh diễm.
Đôi mắt đa tình mang theo lưu quang, từng chút đến gần.
Cố Sơn Tuyết nhìn gò thịt trắng mềm, đem ánh mắt dời qua cửa gỗ.
"Vậy thì....!để tôi đi lấy đồ ăn cho."
Khuyết Dĩ Ngưng đâu tha cho cô dễ dàng như vậy, nhìn nhìn Cố Sơn Tuyết lắc đầu.
"Để tôi đi được rồi."
Nàng đưa lưng về phía Cố Sơn Tuyết đi lên bờ, bóng lưng yểu điệu, vì nhìn xuyên thấu làn da nên càng gợi cảm liêu nhân.
Cố Sơn Tuyết vội dời ánh mắt đi, nhìn đá dưới suối nước nóng.
Cô không có xấu hổ a....!chỉ là.....!chỉ là.......
Cố Sơn Tuyết cũng không thể biện được lý do cho chính mình, cô không phải kiểu người hay xấu hổ, cũng không nghĩ đến cùng là nữ giới tắm chung thấy thân thể nhau thì sẽ ngại ngùng, nhưng ngược lại khi ở cùng với Khuyết Dĩ Ngưng thì bản năng liền chạy mất dép.
Có tiếng hét không xa truyền đến, Cố Sơn Tuyết liền quay đầu lại xem, hô hấp dừng lại.
Chắc là Khuyết Dĩ Ngưng vừa bị trượt chân, hiện tại đang khom người nắn chân.
Cô bước lên bậc thang, thân thể khom xuống hiện lên độ cong mềm mại, vì quần áo nên cái gì cũng đều lộ ra.
Kể cả chỗ đó.
Lần đầu tiên trong đời Cố Sơn Tuyết cảm thấy thị lực của mình không nên tốt quá đến như vậy, cô như bị lửa thêu vội quay đầu đi, hai má ửng hồng.
"Khuyết.....!Khuyết tiểu thư, cô không sao chứ?"
Âm thanh Cố Sơn Tuyết có chút run mà chính cô không biết, rõ ràng lo lắng tình huống của Khuyết Dĩ Ngưng, nhưng mắt lại chỉ dám nhìn ra cửa gỗ.

Khuyết Dĩ Ngưng dám chắc cô đã nhìn thấy, khôn nắn chân nữa, quay đầu nhìn về Cố Sơn Tuyết lắc đầu.
"Không sao đâu, vừa rồi vô ý nên trượt té thôi, không có gì lớn."
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn mặt Cố Sơn Tuyết nói, thấy bộ dạng Cố Sơn Tuyết như vậy thì có chút vui.
Phản ứng thật đáng yêu.
Khuyết Dĩ Ngưng không cho rằng thủ đoạn này của mình là vô sỉ, nó được áp dụng đùng tình hình, lúc đầu còn có chút xấu hổ, nhưng sau đó liền lợi dụng rồi bày ra thế đó.
Đối với gái thẳng thì chắc chắc nhìn người cùng giới sẽ không cảm thấy ngại, nhưng Cố Sơn Tuyết càng tránh né, Khuyết Dĩ Ngưng càng thấy hấp dẫn.
Cố Sơn Tuyết: "vậy là tốt rồi, cẩn thận một chút."
Âm thanh của cô không có gì lạ, nhưng cô ở trong suối nước nóng đã đỏ hết người.
Khuyết Dĩ Ngưng thấy cô như vậy cũng không đùa cô nữa, ngoan ngoãn lên bờ lấy đồ ăn.
Trên khay có đủ loạn đồ ăn, phân lượng không nhiều, nhìn khá hấp dẫn.
Không biết cái khay làm bằng vật liệu gì, có thể nổi tùy ý trên mặt nước.
Khuyết Dĩ Ngưng ngồi quỳ bên canh thành bể, thả một dĩa đồ ăn hình cánh bướm xuống.
Mượn lực gợn nước, liền trôi đến chỗ Cố Sơn Tuyết.
Bời vì hành động, hai cánh tay nàng chèn ép lên hai khối tuyết phong no đủ khiến chúng như muốn nảy ra ngoài.
Cố Sơn Tuyết thở ra một hơi, định dời tầm mắt, lại phát hiện y phục đối phương không biết từ lúc nào đã trở về nguyên dạng.
Khuyết Dĩ Ngưng cũng phát hiện, bộ đồ cách nước không lâu thì sẽ trở lại bình tường, nghĩ đến hèn chi Kiều Vũ Sơ kêu mắc, bộ đồ này đúng là bảo bối a.
Lần thứ hai nàng xuống nước, bộ đồ lại trong suốt tiếp.
Khuyết Dĩ Ngưng cũng không còn ngại ngùng nữa, dùng tay lột vỏ một quả nho đưa cho Cố Sơn Tuyết.
Mười ngón tay mỹ nhân thon dài, động tác lột vỏ nhìn rất đẹp.
Khi đưa thịt quả đến bên môi Cố Sơn Tuyết, cô vẫn chưa kịp phản ứng.
Khuyết Dĩ Ngưng: "nhìn có vẻ ăn ngon á, cô nếm thử xem."

Nàng há miệng: "ah...."
Kéo dài âm cuối như đang dỗ con.
Cố Sơn Tuyết không tự chủ há miệng, nếm được vị ngọt ngào.
Nước nhỏ nhiều, vị chua ngọt nổ tung trong cổ họng.
"Ăn ngon không?"
Khuyết Dĩ Ngưng mong đợi chờ câu trả lời của cô.
Cố Sơn Tuyết gật đầu đáp lại: "ăn ngon."
Khuyết Dĩ Ngưng gật đầu, liếm ngón tay, khẳng định: "quả nhiên rất ngọt."
Cố Sơn Tuyết mím môi, đầu lưỡi lướt qua vành môi, thịt nho đã nuốt xuống rồi, nhưng trong miệng còn lưu lại vị ngọt của quả.
Khuyết Dĩ Ngưng lại đút tiếp, Cố Sơn Tuyết định từ chối, vừa hé miệng đã bị ngón tay của Khuyết Dĩ Ngưng đẩy vào rồi.
"Chúng ta là bạn bè mà, cho nên nhịn không được muốn chia sẻ với cô, tôi sẽ tự ăn một mình, miếng cuối cho cô, há miệng a."
Ngón tay Khuyết Dĩ Ngưng lại ấn vào giữa môi Cố Sơn Tuyết, quả việt quất lại trôi vào miệng, hoàn toàn không cho cự tuyệt.
Nàng nhìn Cố Sơn Tuyết hỏi: "ngọt không?"
Cố Sơn Tuyết nhìn nàng, nhỏ giọng đáp lại: "ngọt."
Khuyết Dĩ Ngưng cong môi, tiếp tục vừa tắm vừa ăn, nàng ăn phần lớn là trái cây, rồi lại nhìn Cố Sơn Tuyết chỉ về một cái dĩa gần đó.
"Cố tiểu thư, tôi muốn ăn cái kia."
Nàng há miệng, muốn phát ra âm thanh được đút ăn.
Cố Sơn Tuyết định mang dĩa đến cạnh nàng, nhưng có lẽ bị ảnh hưởng vụ đút đồ ăn vừa rồi của Khuyết Dĩ Ngưng nên Cố Sơn Tuyết không tự chủ được cầm lên một quả ô mai, để bên môi Khuyết Dĩ Ngưng.
Khuyết Dĩ Ngưng cắn một nửa, ô mai trong veo, nước lại nhiều, nàng nhìn mắt Cố Sơn Tuyết ăn hết phần còn lại.
Đầu lưỡi ấm áp mềm mại lướt qua đầu ngón tay, Cố Sơn Tuyết cố trấn tĩnh thu tay về, ngón tay liền ngâm dưới nước, không tự chủ được bị ấn lại.

Tê dại như dòng điện chạy qua đầu ngón tay, theo máu huyết đi vào tim, Cố Sơn Tuyết cảm thấy ngực mình khó hô hấp.
"Cảm ơn."
Khuyết Dĩ Ngưng giãn mặt, nhìn có vẻ thích thú.
Cố Sơn Tuyết đột nhiên phát hiện, đối phương đang đứng ngang tầm với mình, có lẽ do mái tóc đối phương dày, vài sợi tán loạn lướt qua vai nàng.
Không khí dường như có chút khó chịu.
Dĩa đồ ăn theo nước trôi qua bên kia, Cố Sơn Tuyết từ trong nước đứng dậy, ấn huyệt thái dương.
"Sao vậy?"
Khuyết Dĩ Ngưng kinh ngạc nhìn cô, Cố Sơn Tuyết khẽ nhíu mi lại, dường như không được thoải mái.
"Chắc là do ngâm nước lâu, có chút khó chịu, tôi vào phỏng nghỉ một chút."
Cố Sơn Tuyết giải thích với nàng, bước lên bậc thang rồi xuống sàn nhà để lại một chuỗi vết chân ướt.
Cố Sơn Tuyết mở cửa gỗ ra, khoác áo tắm lên, đi ra ngoài.
Khuyết Dĩ Ngưng còn ngồi trong nước không kịp phản ứng, mơ màng nhìn bóng mình trong nước.
Sao lại đột nhiên đi ra ngoài chứ? nàng thấy bầu không khí có gì sai đâu?
Không lẽ Cố Sơn Tuyết khó chịu vì nàng làm chuyện mờ ám sao?
Nhưng vừa rồi nàng thấy rõ phản ứng của Cố Sơn Tuyết mà, đối phương nhìn đâu có ghét gì đâu?
"Mi biết vì sao không?"
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn cái bóng trong nước, thì thào.
"Lòng nữ nhân, như kim dưới đáy biển."
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn cái bóng rối bời, cũng đứng dậy khỏi nước.
Cô đến đây cũng không phải tắm suối nước nóng, quan trọng chính là Cố Sơn Tuyết, Cố Sơn Tuyết ra ngoài thông khí rồi, nàng cũng không thể để người ta ở ngoài một mình mà ngâm nước trong này được a.
Tuy chỉ một chút, Khuyết Dĩ Ngưng vẫn chưa ra trận hoàn toàn, nhưng cái đó cũng không phải vấn đề, nàng mặc áo choàng vào, đi dép đến phòng nghỉ.
Phòng nghỉ làm theo phong cách Nhật Bản, trong phòng có cái giá sách lớn, Cố Sơn Tuyết đang ngồi bên kia, cầm di động, dường như đang suy nghĩ cái gì?
Cố Sơn Tuyết nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn thấy Khuyết Dĩ Ngưng đi ra, theo bản nàng nhìn y phục của nàng, lại nhìn xung quanh một chút.
"Đã che lại rồi, không cân lo tôi trống trơn mà đi lại."
Khuyết Dĩ Ngưng kéo cái ghế đến, ngồi bên cạnh Cố Sơn Tuyết.

Cố Sơn Tuyết gật đầu, sau đó nói chuyện khác: "sao cô lại ra đây? không tắm thêm một chút sao?"
Khuyết Dĩ Ngưng: "tôi ngâm nước cũng thấy hơi choáng, nên ra nghỉ một chút, chỗ này còn có nhiều bể đặc sắc khác, chút nữa cô có muốn cùng nhau thử không Sơn Tuyết? dù sao chúng ta ở cũng đây một đêm mà, phải không?"
"Tôi có thể gọi cô như vậy được không," Khuyết Dĩ Ngưng chống cằm nhìn cô, "dù sao cũng là bạn bè, mà cứ gọi họ của nhau hoài, như vậy cũng quen quá rồi."
Dù sao cũng quen quá rồi, gần thêm chút nữa thì cứ vậy đưa ra yêu cầu của mình thôi, đây là phương pháp trước sau như một của Khuyết Dĩ Ngưng.
Hết các rồi, ai kêu Cố Sơn Tuyết cứ hay khách sáo, vì nàng không chỉ công khai ám chỉ đối phương có thể gọi tên thân mật một lần, nhưng Cố Sơn Tuyết vẫn không chịu tiến bước nữa.
Vẫn là câu nói cũ, núi không theo ta, thì ta leo lên núi.
Nếu đối phương không chủ động, vậy thì nàng sẽ mở lời.
Cố Sơn Tuyết không do dự gật đầu: "đương nhiên là được."
"Vậy sau này, tôi sẽ cô gọi cô thế nhá, Sơn Tuyết."
Khuyết Dĩ Ngưng có giọng nói nhẹ nhàng, nhưng cứ gọi tên cô vài tiếng thì âm điệu có chút thay đổi, nghe khá kỳ quái.
Cố Sơn Tuyết bị nàng chọc cười, nhẹ nhàng cong môi.
"Nếu tôi đã gọi cô như vậy, sau này cô đừng khách sáo gọi tôi như vậy nữa, gọi là Dĩ Ngưng hoặc Ngưng Ngưng là được."
"Dĩ Ngưng."
Cố Sơn Tuyết nhỏ giọng đọc hai chữ này, thanh tuyết của nàng trong trẻo lạnh lùng, khi đọc hai chữ này liền có vẻ ôn nhu.
"Ừm."
Khuyết Dĩ Ngưng cười trả lời, ánh mắt nhìn Cố Sơn Tuyết, chăm chú triền miên.
Thì ra được crush gọi tên cảm giác thật khác biệt, nghe êm tai hơn nhiều, âm thanh cũng dễ nghe, nghe như tiếng thần đang nhỏ nhẹ ngâm nga.
Cố Sơn Tuyết nhìn ánh mắt Khuyết Dĩ Ngưng, đột nhiên dường như cảm nhận được gì đó, nhưng lại quá bình thường nên liền biến mất.
Trong lúc Khuyết Dĩ Ngưng suy nghĩ, hôm nay tốt nhất là tiến triển đến mức thân mật, ví dụ như để Cố Sơn Tuyết cảm nhận một chút thân thể của mình, thăm dò phản ứng của đối phương, lời nói có hiệu quả, còn có thể tiếp xúc thân mật.
Đá trực tiếp vào gôn là điều Khuyết Dĩ Ngưng không ngờ đến, dù sao nàng không có vọng tưởng đến gia đình, nếu nàng thực sự muốn câu dẫn thì có cùng Cố Sơn Tuyết đá vào gôn rồi, vậy thì Khuyết Dĩ Ngưng có lẽ nên lần nữa suy nghĩ về Cố Sơn Tuyết này.
Tuy tối nay không có tiếp xúc thân mật ôm hôn cái gì, nhưng thành quả như vậy là ổn rồi, ít nhất....!có thể thay đổi xưng hô, các nàng có thể thân mật hơn nhiều.
Mấy thứ khác rồi từ từ sẽ đến, chỉ có thực khách kiên nhẫn thì mới được hưởng mỹ thực ngon nhất.
Hơn nữa, đêm nay còn chưa kết thúc, buổi tối các nàng còn phải ngủ chung phòng tình nhân a..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi