Á NÔ

Hết lần này đến lần khác nàng lại không thể chết ngay được, mỗi lần ngất xỉu đi, lại là một lần nữa bị đau đến tỉnh.

Thẩm Ngọc ngón tay lạnh như băng, không kiềm chế được phát run, y lại một lần nữa lãnh hội được Trấn Bắc Vương là một người tàn nhẫn vô tình, người nam nhân này căn bản không có lòng thương hại, trong lòng hắn chỉ có dục vọng cùng với chém giết.

Thẩm Ngọc không thể nào chứng kiến tận mắt cảnh máu tanh nồng đượm này được, đối với Chỉ La có chút cảm thông, nhiều hơn nữa đó là sợ hãi.

"Ngươi sợ sao?"

Trấn Bắc Vương nhẹ nhàng ôm lấy đầu Thẩm Ngọc để y tựa vào lồng ngực mình.

Thẩm Ngọc nhắm mắt lại, không dám tiếp tục nhìn nữa.

Trong lồng ngực Trấn Bắc Vương rộng rãi ấm áp, ở nơi này ẩm ướt lạnh lẽo, khiến cho Thẩm Ngọc muốn tựa sát lại sưởi ấm, nhưng nghĩ lại, đây chính là màn gió tanh mưa máu do tự tay hắn toàn bộ dàn dựng làm ra, lại không nhịn được rùng mình.

"Ngươi không cần sợ, nàng là người đã hãm hại qua ngươi, tận mắt nhìn kẻ thù chết đi, ngươi hẳn phải cảm thấy thống khoái."

So với hình phạt thảm thiết, thật ra Thẩm Ngọc sợ Trấn Bắc Vương hơn, hắn hỉ nộ vô thường, lúc này lại có thể nhẹ nhàng bình thản xử tử người khác, đến một ngày hắn cũng đối với mình chán ghét mà vứt bỏ, hắn nhất định cũng giống như hiện tại vậy tàn nhẫn vô tình.

Vương phi bị dọa sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, môi nhợt nhạt.

"Ọe..."

Vương phi cuối cùng không chịu nổi nữa, nôn đến trời đất mù mịt.

Trấn Bắc Vương đi xuống, ngồi xuống trước mặt Vương phi.

"A, Vương gia tha mạng, ta thực sự biết lỗi rồi..."

Vương phi trực tiếp quỳ xuống xin tha, nàng không còn sót lại chút gì của một công chúa tính tình kiêu căng ngang ngược nữa, cao quý hòa nhã Vương phi cũng biến mất không còn thấy, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Thật tốt lưu lại chỗ này nhìn cho xong"

Trấn Bắc Vương từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói.

Vương phi hét lên một tiếng, ôm lấy chân Trấn Bắc Vương, hết lời cầu xin tha thứ.

"Không muốn! Không muốn! Vương gia, ta thật biết sai rồi...Vương gia tha cho ta đi..."

"Hừ."

Trấn Bắc Vương hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đá văng nàng ra, Vương phi trực tiếp ngã trên nền đất ẩm ướt lạnh lẽo, nhìn Trấn Bắc Vương ôm ngang Thẩm Ngọc lên, rời khỏi thủy lao.

...

Thẩm Ngọc trở về Thiều Hoa Viện chưa được bao lâu, Tống Thanh đã vội chạy đến bẩm báo.

"Vương gia, Vương phi nàng...ngất đi, hơn nữa trông giống như là rất kinh sợ."

"Gọi Biển Thập Tứ đến là được."

Trấn Bắc Vương cúi đầu cầm bút xử lý quân vụ, không ngẩng đầu lên một chút nào, phất tay một cái đuổi Tống Thanh.

"Vâng."

Tống Thanh lẳng lặng lui ra ngoài, bên trong phòng chỉ còn lại Trấn Bắc Vương cùng với Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc lại không thể nói chuyện, cho nên bầu không khí trong phòng càng trở nên giá rét lạnh lẽo, yên lặng đến vô cùng.

Thẩm Ngọc ngược lại cảm giác thật hiếm thấy, Trấn Bắc Vương chưa bao giờ ở nơi này của y yên lặng ngồi im đến vậy, mỗi lần đến đều là dữ dội phát tiết đến rạng sáng.

"Ngươi tới đây."

...

...

...

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi