Á NÔ

Thẩm Ngọc vừa tới Lê Thanh Viện được nửa khắc đồng hồ, Trấn Bắc Vương đã vội vàng chạy tới, Thẩm Ngọc làm sao không cảm động cho được?

Nhưng là hắn đối với mình càng thương yêu, tim Thẩm Ngọc lại càng đau thắt lại, khó mà dứt bỏ được.

"Ngọc Nhi, có phải hay không nàng lại làm khó ngươi? Nếu đúng thật có chuyện đó, ngươi liền gật đầu nói cho Bổn vương biết."

Thẩm Ngọc tránh khỏi ánh mắt ân cần hỏi thăm của hắn, y nhìn thấy Vương phi đang vuốt vuốt móng tay giả, như có như không trừng y một cái.

Thẩm Ngọc khẽ lắc đầu.

"Không có?"

Trấn Bắc Vương mặc dù nghi ngờ, nhưng là do Thẩm Ngọc cũng đích thân phủ nhận rồi, hắn cũng không thể làm khó dễ Vương phi được nữa.

Vương phi cười thâm hiểm một tiếng: Coi như là ngươi thức thời!

"Sau này ngươi không cần để ý đến Vương phi triệu đến, đây là mệnh lệnh của Bổn vương! Cùng Bổn vương đi."

Trấn Bắc Vương cầm lấy tay Thẩm Ngọc, y được một cỗ ấm áp lại chân thực bao bọc lại.

Y thực không muốn rời khỏi sự ấm áp này, Trấn Bắc Vương là người thứ hai trên đời này đối tốt với y, Thẩm Ngọc tham lam muốn dựa vào, nhưng lại nghĩ tới sự sủng ái này thật ra là do mình lừa gạt có được, Thẩm Ngọc cảm thấy áy náy chột dạ.

"Ẩn phi."

Vương phi đột nhiên gọi y một tiếng, Thẩm Ngọc quay đầu lại, nhìn thấy nàng cười như không cười nhìn mình.

"Nhớ thường xuyên tới cùng ta tán gẫu một chút, sau này ngươi cùng ta đã là người thân, có cái gì chuyện riêng muốn kể, chưa chắc đã phải nói cùng với Vương gia, lại khiến cho Vương gia thêm phiền não, ngươi nói xem có đúng hay không?"

Thẩm Ngọc giống như toàn thân bị tạt một gáo nước lạnh, lạnh thấu tim gan.

...

Thẩm Ngọc học chữ rất nhanh, không quá mấy ngày, đã đem chữ trong《Tôn Tẫn binh pháp》học xong hết rồi, mặc dù cuốn sách này có rất nhiều chương nhưng đổi lại là những chữ kia cũng giúp cho y từ từ hiểu được ý nghĩa của văn chương, còn có thể miễn cưỡng viết chữ cùng Trấn Bắc Vương thảo luận.

Chỉ là đêm nay, y lúc nào cũng phạm sai lầm, Trấn Bắc Vương nói từ ĐSng tây, y cũng không tài nào nhớ được.

"Ngọc Nhi, sao ngươi hôm nay cứ luôn thất thần vậy, nếu như là mệt mỏi quá, liền đi nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Trấn Bắc Vương vừa nói, muốn dang tay ôm lấy Thẩm Ngọc đi vào phía trong phòng, chợt bị Thẩm Ngọc ngăn tay lại.

"Không mệt." Thẩm Ngọc viết.

"Không mệt, đúng lúc..." Trấn Bắc Vương cười nói: "Ngươi cũng đã một thời gian dài không hầu hạ Bổn vương, Biển Thập Tứ nói ngươi dưỡng thương gần như cũng muốn khỏi hẳn rồi..."

Trấn Bắc Vương vừa nói vừa nắm lấy tay của Thẩm Ngọc, cho vào trong quần mình, để cho y cảm nhận được dục vọng nóng bỏng của mình.

Thẩm Ngọc giống như đụng phải rắn độc vậy vội vàng rụt tay về, né tránh không dám nhìn thẳng vào Trấn Bắc Vương.

Trấn Bắc Vương trong nháy mắt vẻ mặt u ám lại, hắn là một người bá đạo, mệnh lệnh của hắn người khác chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng mà thôi, có dục vọng thì nhất định phải phát tiết ra, cho đến tận bây giờ cũng chưa có ai dám cự tuyệt qua hắn.

"Ngọc Nhi, Bổn vương nể tình ngươi thân thể yếu ớt, đã dung túng ngươi rất lâu rồi! Ngươi lại còn dám không phân biệt phải trái!"

Thẩm Ngọc căn bản không dám đáp lại lời của Trấn Bắc Vương, y thân thể cứng nhắc, tiếp nhận lửa giận đang đùng đùng kéo đến của Trấn Bắc Vương.

Trấn Bắc Vương đối với mình tốt như vậy, một phần là bởi vì cái tên "Thẩm Ngọc", một phần là vì y thuận theo khôn khéo, bất kể ở dưới tình huống nào, y cũng thỏa mãn nghênh hợp hắn lúc hắn động tình.

Thẩm Ngọc biết, mình một khi không vâng lời hắn, thì sẽ dần mất đi sự sủng ái cưng chiều.

Trấn Bắc Vương chính là người như vậy, một khi không đáp ứng được sự hào hứng của hắn, hắn sẽ ngay tức khắc trở nên nóng nảy vô tình, những cưng chiều trước kia được coi là cái gì?

"Vương gia, mời người đến Lê Thanh Viện đi."

Thẩm Ngọc ở trên giấy viết xuống, một dòng chữ này cũng đã đủ tiêu hao hết đi ý chí cùng sức lực của y, cho dù trong lòng y lưu luyến muốn giữ Vương gia lại thì sao, y vẫn phải bắt buộc làm như vậy.

"Ngươi muốn ta đi tìm Đại Nhu?!"

Trấn Bắc Vương không dám tin hỏi lại, Thẩm Ngọc lại có thể đối với hắn nói lời cự tuyệt như vậy, lại còn đem hắn chắp tay nhường cho người khác?

"Ngọc Nhi, ta hỏi lại ngươi một lần cuối cùng, có phải hay không nàng ép ngươi làm như vậy?"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi