[ABO] QUẦN THẦN

[30] Bạch Tiểu Đường bị Thường Hành dùng ngón tay cắm cắm

Thình lình được thổ lộ làm Thường Hành càng thêm sầu lo: "Bạch Tiểu Đường, giờ em nói thật, hay là chờ buổi tối bị anh thao ra lời thật?"

Bạch Tiểu Đường sau khi nghe xong không tiếng động cười rộ lên, lại ôm đầu Alpha lắc lắc hai ngón tay.

"Không được." Thường Hành không thể nề hà mà lắc đầu, "Em mỗi lần làm đến cuối cùng đều mệt đến muốn chết muốn sống, kết quả một khi anh không chạm vào em, em còn thèm thuồng."

"Vậy đêm nay anh ngủ thư phòng đi." Bạch Tiểu Đường nghe vậy lập tức sửa lại chủ ý, "Hôm nay em mệt, ngày mai còn phải dậy sớm."

"Thôi đi, không có anh em ngủ được à?" Alpha không coi cậu nói thật, hỏi lại cậu vì sao phải ra cửa.

Bạch Tiểu Đường lắc ngón tay nói thầm: "Chưa mua xong những đồ ngày Tết phải chuẩn bị, em ra cửa nhìn một cái cửa hàng nhà ai còn mở."

"Lúc về nhà anh tiện đường đưa em đi không phải xong à?" Thường Hành nhíu mày không quá tán đồng, "Trời tuyết đường trơn, em ở nhà đợi là được."

"Ngày mai anh phải ra ngoài à?" trong lòng Bạch Tiểu Đường hơi căng thẳng.

"Ừ, Cửu ca bảo anh đến bến tàu xem hàng hóa, công nhân nhiều, sợ có người tới gây sự." Alpha bế cậu lên đặt ở một bên, vừa lái xe vừa hỏi, "Em muốn ăn gì? Trên đường từ bến tàu về có mấy quán đậu rang, qua mấy ngày hẳn là cũng phải đóng cửa, dứt khoát để anh nhân lúc còn sớm mua trữ ăn Tết."

Bạch Tiểu Đường ngơ ngác nghe một lát, nói mơ hồ: "Anh mua đi."

"Em thích ăn thanh đạm, anh mua chút mứt quả được không?" Thường Hành thuận miệng nói chút chuyện phiếm râu ria, Omega nghe mơ hồ, cảm thấy cuộc sống của mình trở nên không quá chân thật, tuyết đọng trắng hai bên đường phố đều như là mộng cảnh.

"Đừng nhìn." Thường Hành bỗng nhiên thò tay che kín mắt cậu, "Lớn rồi, còn nhìn tuyết chằm chằm."

Trước mắt Bạch Tiểu Đường nóng lên, ôm cánh tay Alpha hít mũi: "Thường Hành, hôm nay anh ngủ thư phòng đi."

Thường Hành vốn tưởng rằng Omega làm nũng, ai ngờ cậu thế nhưng thật sự sung quân mình đi thư phòng, tức khắc vẻ mặt đau khổ oán giận: "Tết nhất, em bảo anh ngủ thư phòng làm cái gì?"

Bạch Tiểu Đường không đáp lời, ôm cánh tay Thường Hành lắc lắc, về nhà bận bận rộn rộn ôm chăn Alpha vào thư phòng, lại sợ Thường Hành lạnh, lại để hai chậu than.

Thường Hành lạnh mặt ngồi trong phòng nhìn cậu dọn, càng nhìn càng bực bội, lại không rõ mình rốt cuộc đắc tội Bạch Tiểu Đường ở đâu, đành tự sinh hờn dỗi. Nhưng Bạch Tiểu Đường dọn xong, lập tức giống người chẳng có chuyện gì làm chạy đến trước mặt Alpha vùi vào lòng đối phương.

Thường Hành trốn hai cái, xách cổ áo Bạch Tiểu Đường túm người ra, chỉ vào ảnh chụp trên tường hừ lạnh nói: "Đi phạt đứng."

Đôi mắt Bạch Tiểu Đường xoay chuyển, làm bộ muốn cởi quần.

Alpha tức giận đánh mông cậu: "Trời lạnh như vậy em cởi quần làm gì?"

Bạch Tiểu Đường nghe vậy còn muốn đưa tay ôm cổ Thường Hành, bị Alpha đẩy ra, chỉ đành phải ủ rũ héo úa đứng ở trước ảnh chụp nhìn tường.

"Chiều cho em hư rồi đấy." Thường Hành thấy cậu an phận mới mở miệng, "Nói đi, hôm nay là thế nào."

Bạch Tiểu Đường lấy đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ ảnh chụp chung của mình với Thường Hành, ấp úng một lúc lâu, duỗi hai đầu ngón tay vòng đến sau lưng, ngoéo Alpha một cái.

"Tưởng bở." Thường Hành vắt chân bắt chéo mở báo, rung chân, "Em bảo anh ngủ thư phòng thì được, nhưng phải nói thật cho anh, bằng không hôm nay em đứng ở đó ngủ đi."

Bạch Tiểu Đường thấy Alpha quyết tâm muốn trị mình, không ầm ĩ, mà là đứng ở trước ảnh chụp phát ngốc. Tất cả tin tưởng của Omega đều cho Thường Hành, cho nên lời nói của Thiệu Lan cũng không ảnh hưởng cảm tình với Thường Hành, nhưng Bạch Tiểu Đường không rõ là, nếu đã toàn tâm toàn ý tin tưởng một người, vì sao nội tâm mình còn xuất hiện dao động?

"Em muốn ngủ đứng thật à?"

Bạch Tiểu Đường kêu rên che mông lại, bị Alpha đánh lại ủy khuất gục đầu xuống.

Thường Hành không thể chịu dáng vẻ này của cậu nhất, túm cánh tay Bạch Tiểu Đường kéo người đến phòng ngủ: "Thôi, anh không hỏi nữa, em ngủ ở đây anh ngủ thư phòng, trong lòng có chuyện không muốn nói thì thôi, ủy khuất thì anh lại đau lòng."

"Thường Hành......" Bạch Tiểu Đường cảm động chua mũi, cọ đến trong lòng Alpha lộn xộn.

"Tỉnh lại đi." Thường Hành túm cậu ra, "Đợi lát nữa lại duỗi hai ngón tay ra lắc, phỏng chừng cắm xong em lại đuổi anh vào thư phòng, còn không bằng tự anh đi, đỡ phải đến lúc đó em còn phải lao lực đuổi anh đi."

Alpha nói xong đi thật, Bạch Tiểu Đường lắc lư ở phòng ngủ vài vòng, ôm chăn ngồi ở trên giường phát ngốc, mũi chân lúc ẩn lúc hiện ngoài chăn, cậu nhìn chằm chằm đầu ngón chân cảm thấy lạnh mới chui vào chăn run run.

Mái phòng bỗng nhiên rơi xuống một mảnh tuyết đọng thật dày, Bạch Tiểu Đường cuộn ở trong chăn hoảng sợ, ngơ ngác nhìn tuyết rơi rào rào ngoài cửa sổ, nhịn không được xoay người xuống giường, để chân trần chạy vào thư phòng.

Thường Hành không đóng kín cửa, Omega dẩu mông ghé vào cạnh cửa nhìn vào trong, chỉ thấy Alpha bật đèn, đang viết viết vẽ vẽ sổ sách.

Kỳ thật lúc Thường Hành thấy Bạch Tiểu Đường tới đã ngửi thấy hơi thở Omega, nhưng hắn không hé răng, toàn tâm toàn ý chờ Bạch Tiểu Đường tự nhào lên tới, nhưng Bạch Tiểu Đường hôm nay như là có chuyện, run run rẩy rẩy đứng ở ngoài cửa nhìn một lúc lâu cũng không nói chuyện.

"Bạch Tiểu Đường, anh cho em vào!" Alpha xốc chăn lên, "Anh đếm đến ba, em không vào anh sẽ giận, một......"

Bạch Tiểu Đường nghe vậy oạch một chút chui vào cửa, lăn vào lòng Thường Hành lạnh run.

"Lạnh chưa hả!" Thường Hành ép hai chân lạnh lẽo che giữa hai chân, "Muốn vào thì cứ vào, bò chỗ đó nhìn có thể sờ được anh à?"

Omega bị hung đến ủy khuất, rầm rì nghẹn ra câu: "Hôm nay em gặp Thiệu Lan."

Thường Hành nao nao, bừng tỉnh đại ngộ: "Anh nói hôm nay sao em làm ầm ĩ như vậy, lại ăn dấm gì?"

Bạch Tiểu Đường nghe Thường Hành nói tùy ý càng thêm ủy khuất: "Em...... Em không rời xa anh." Nước mắt trong mắt cậu lã chã rơi ở cổ Alpha, "Thường Hành, em không rời xa anh...... Em không rời xa anh thì thế nào?"

"Không rời xa thì không rời xa." Thường Hành vội vàng ôm cậu vào trong ngực dỗ, "Anh biết em sợ điều này, nhưng chúng ta cũng không phải tách ra, em sợ không xảy ra thì không vui à?"

Bạch Tiểu Đường vẫn hãy còn khổ sở, ôm cánh tay Thường Hành càng siết càng chặt.

Thường Hành thở phì phò hôn gò má ướt dầm dề của cậu: "Bảo bối, em sắp siết chết anh." Xong lại nói, "Em nghe anh nói đi...... Khi còn nhỏ anh đã từng sợ chết, bắt đầu từ ngày cha mẹ qua đời, buổi tối sợ đến ngủ không được, đến khi có một ngày chó anh nuôi cũng chết, nhưng trước khi nó chết vẫn sủa với anh. Đến khi đó anh mới hiểu được, rớt nước mắt vì một chuyện còn chưa xảy ra có bao nhiêu không đáng."

"Em...... Em không phải cún con......" Bạch Tiểu Đường rưng rưng phản bác.

Thường Hành nghe thở dài: "Ngày thường thấy em rất thông minh, để tâm vào chuyện vụn vặt sao lại ngốc như vậy?"

"Anh còn mắng em ngốc." Trong mắt Omega lại trượt xuống vài giọt nước mắt.

"Bạch Tiểu Đường, anh đời này chỉ cảm thấy hứng thú với một mình em, Omega khác dù tốt cũng không liên quan đến anh...... Nói nữa, em ở trong mắt anh chính là tốt nhất, em rốt cuộc khóc cái gì?" Thường Hành giận sôi máu, thấy tay chân Bạch Tiểu Đường ấm áp lại, ấn người ở chăn đét mông, vừa đánh vừa nói, "Người ta ghen đều tự giác đẩy mình lên giường, em thì khác, đẩy anh vào thư phòng, mình thì bò cạnh cửa nhìn."

Bạch Tiểu Đường bị đánh đến "A a" không ngừng kêu to, cũng đã quên mình còn đang khóc, giãy giụa lùi vào trong chăn, rầu rĩ nói: "Em...... Buổi chiều em khóc."

Thường Hành hừ một tiếng vừa muốn nằm xuống, lại nghe Bạch Tiểu Đường tiếp câu: "Vừa nãy không khóc."

"Xem ra anh còn đánh nhẹ." Alpha đột nhiên nhấc chăn lên, cởi quần Bạch Tiểu Đường, đôi tay thô bạo vuốt ve mông thịt cậu, "Chẳng nhớ cái gì hết."

Omega cúi đầu ngắm cảnh tượng trong chăn, trong lòng mừng thầm, đắc ý vênh váo duỗi hai ngón tay vòng cổ tay Thường Hành, lúc này hoàn toàn chọc Thường Hành nóng nảy.

Alpha xoay người đè trên người Bạch Tiểu Đường cười lạnh: "Lại là anh tự mình đa tình lo cho em, ngủ không được sợ buổi tối em khổ sở, còn chuẩn bị trộm qua ngủ với em, hóa ra trong lòng em có chủ ý này à?"

Bạch Tiểu Đường cắn môi cọ loạn, giơ tay muốn ôm cổ Thường Hành, Alpha lại buồn bực hất tay cậu ra: "Đừng giả vờ ngoan."

Omega suy tư một lát, thẳng lưng dùng quần lót ướt át cọ giữa háng sưng to của Thường Hành.

"Đừng nhúc nhích." Alpha nghiến răng nghiến lợi đè lại eo cậu.

Bạch Tiểu Đường lại chưa từ bỏ ý định dùng đầu ngón chân cào cẳng chân Thường Hành.

"Bạch Tiểu Đường, em không chọc anh thì ngủ không được à?" Alpha nhéo mắt cá chân cậu đem để bên hông mình, "Kì phát tình lại không ổn định, anh cũng không có con, em còn quậy?"

Bạch Tiểu Đường nghe vậy hoàn toàn an ổn xuống, uể oải nằm ở trên đệm, hồi lâu vẫn lén lút kéo quần lót xuống một chút.

Thường Hành cũng thỏa hiệp, duỗi tay sờ sờ huyệt khẩu ướt mềm của cậu, thở dốc tràn ngập hơi nóng: "Tiện tay cắm, em chịu đựng, ngàn vạn đừng sướng đến động dục."

Bạch Tiểu Đường vội gật đầu không ngừng, lập tức dính đến trong lòng ngực Alpha đong đưa eo, huyệt khẩu chảy ra nước sốt ngậm ngón tay Thường Hành cơ khát khó nhịn mút vào.

"Anh nhớ rõ hôm nay em còn nói muốn hát tuồng cho anh nghe," Thường Hành cắm rất ôn nhu, ở trên giường cũng thanh tỉnh hơn không ít so với ngày thường, thậm chí còn có thể bình tĩnh nói mấy câu, "Giờ thì hát thế nào?"

Bạch Tiểu Đường bị ngón tay thọc đến cả người nhũn ra, hai đùi cũng không có sức lực, mềm như bông ngã vào đệm chăn vặn vẹo, kêu liên tiếp: "Cắm...... Cắm sâu một chút......"

"Sâu một chút?" Thường Hành hôn cổ cậu than nhẹ, ngón tay hơi hơi cong lên, ấn vào huyệt thịt mấp máy.

Bạch Tiểu Đường đột nhiên không kịp phòng ngừa mà hét lên, ôm đầu Alpha sướng đến thở dốc, huyệt khẩu bị ngón tay đâm đến phụt phụt ứa ra nước, thấy hoa mắt trực tiếp tước vũ khí đầu hàng.

"Thôi, anh hát cho em nghe thế nào?" Thường Hành ôm cậu trở mình, làm Bạch Tiểu Đường ghé vào trong lòng ngực mình, lại tiếp tục dùng ngón tay thâm lúc sâu lúc nông mà thọc vào rút ra, "Em nghe một chút hôm nay anh học ở lầu hát đúng hay không."

Alpha thật sự giống mô giống dạng xướng lên: "Yêu tinh, đừng hòng gạt sư phụ ta!"

Thường Hành sao biết hát tuồng, chỉ là thấy trong mắt Bạch Tiểu Đường chứa nước mắt, định đùa cậu vui vẻ thôi.

Bạch Tiểu Đường nghe xong quả nhiên thở hồng hộc cười rộ lên: "Anh...... Anh gọi ai yêu tinh chứ?"

Thường Hành giật giật ngón tay, đầu ngón tay cong lên dọc theo huyệt đạo ướt hoạt hơi hơi dùng sức đâm, Omega tức khắc mắt tan rã ngã về, cong mông phun chút nước sốt ra.

"Ai nhiều nước, anh gọi người đó." Thường Hành đâm ngón tay, ôm Bạch Tiểu Đường vào trước người hôn hôn, rồi đứng dậy đi đến một bên cầm khăn lau tay.

Bạch Tiểu Đường cuộn tròn ở đệm chăn rên rỉ, sau đó rầm rì hô lên: "Lạnh."

Thường Hành thò lại gần sờ chân cậu, bàn chân ấm áp lên lại xoay người lau tay tiếp.

Omega vẫn kêu lạnh.

Thường Hành lau xong ngồi ở bên cậu lạnh mắt nhìn một lát: "Đừng lăn lộn, lại kịch liệt thì em sẽ phát tình."

Bạch Tiểu Đường cọ xát đến bên cạnh Thường Hành, mắt trông mong mà nhìn giữa háng căng phồng của Alpha, hít vào một hơi cơ khát khó nhịn, lại ôm lấy cánh tay Thường Hành không tình nguyện nhắm mắt lại.

"Sao ngủ ở đây được......" Thường Hành đứng dậy, cách chăn ôm Bạch Tiểu Đường về phòng ngủ, "Em cứ dốc hết sức hành anh đi, ai bảo anh thích em chứ?"

Omega túm ống tay áo Thường Hành đắc ý cong khóe miệng, hai chân quấn lấy eo Alpha rất mau đã ngủ rồi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi