[ABO] QUẦN THẦN

[33] Bạch Tiểu Đường muốn Alpha đỡ đi tiểu

Lúc cách ngày Tết một tháng, Thường Hành đưa Bạch Tiểu Đường từ bệnh viện về nhà, miệng vết thương của Omega đã gần lành, trừ một vết sẹo xấu xí cái gì cũng không lưu lại.

Thường Hành lái xe cực chậm, Bạch Tiểu Đường nằm trên đầu gối hắn ngủ gà ngủ gật, vẫn không nói chuyện với Alpha, chỉ dính người đến lợi hại, cả ngày chui trong lòng Thường Hành, chân không thích chạm đất, lúc lên xe cũng không chịu ngồi ghế lái phụ. Thường Hành đổi mấy tư thế, cuối cùng ấn đầu cậu trên đùi, Omega mới an ổn.

"Tiểu Đường, chúng ta sắp về đến nhà rồi." Thường Hành không về chủ trạch, về nhà ở sườn núi của họ trước.

Bạch Tiểu Đường đứng dậy tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trong mắt tựa hồ dâng lên ánh sáng lấp lánh, xuống xe siết góc áo Thường Hành nhắm mắt theo đuôi xuyên qua vườn hoa được tu bổ tỉ mỉ, lúc đi đến trước cửa không tự chủ được dừng bước.

Mấy con chim sẻ bay qua nền tuyết, cánh chim nho nhỏ giây lát đã bị gió tuyết bao trùm.

"Nhớ không?" Thường Hành ngồi xổm xuống sờ sờ mặt cậu.

Omega lại đột nhiên hất tay Thường Hành ra, chạy đến phòng khách nhón chân xem ảnh chụp chung của họ, lại duỗi tay run rẩy sờ, ủy khuất nỉ non: "Thường Hành......"

Thường Hành ba bước cũng thành hai bước tiến lên, ôm cậu vào trong ngực an ủi: "Anh ở đây."

Bạch Tiểu Đường như là nghe không thấy lời Alpha nói, dán mặt đẫm nước mắt lên ảnh chụp khụt khịt.

Thường Hành thở dài, hạ quyết tâm bế cậu lên đi vào phòng ngủ. Omega tất nhiên là không vui, giãy giụa muốn ảnh chụp, cuối cùng bị Alpha nhéo cằm hung hăng hôn lấy mới thuận theo ngồi ở trên giường, tựa như thỏa hiệp vùi mặt vào cổ Thường Hành.

Tay Thường Hành từ đầu Bạch Tiểu Đường lướt xuống đến gáy chồng chất vết thương, lại dọc theo cột sống chậm rãi xuống, trước mắt như đèn kéo quân chiếu hình ảnh sau khi Omega gặp mình.

Bạch Tiểu Đường bị đánh dấu tạm thời ở bến tàu, Bạch Tiểu Đường lấy dao ở trong lầu hát, Bạch Tiểu Đường rưng rưng kêu đau đêm tạo kết...... Đó đều là Bạch Tiểu Đường mà Thường Hành yêu—— hắn yêu kiêu ngạo của Bạch Tiểu Đường, hắn cũng yêu không kiêng nể gì của Bạch Tiểu Đường, bởi vì ở trong mắt hắn Omega nên được chiều thành như vậy.

Nhưng hôm nay Bạch Tiểu Đường uể oải ngồi ở mép giường, mặt tái nhợt, trong mắt thường thường rơi xuống nước mắt kinh hoảng, ngay cả lúc ở trong lòng Alpha cũng giống con thỏ hoảng sợ, gió thổi cỏ lay lúc sợ lúc hét. Thường Hành nhìn mà tim như bị dao cắt, hận không thể lột da bẻ xương Thiệu Lan. Nhưng mà thời cơ chưa tới, Bạch Tiểu Đường cũng không rời nổi người, Alpha đành phải một tấc cũng không rời mà canh giữ ở bên cạnh cậu.

Đáng tiếc Omega không rời khỏi người khác, cũng không đại biểu cậu muốn thân cận với Thường Hành. Mà Thường Hành cũng không phải Alpha cấm dục, nhẫn nại lâu cho dù biết rõ Bạch Tiểu Đường không thích, vẫn muốn xuống tay, ngay từ đầu chỉ là niết núm vú, sau lại khống chế không được chạm vào huyệt khẩu, dần dà dục hỏa khó tiêu, lúc tắm rửa hoàn toàn bạo phát.

Hơi nước mờ mịt, Bạch Tiểu Đường đứng ở trước gương cởi quần áo, đầu tiên là thong thả ung dung cởi áo, lại cởi bỏ thắt lưng, trên người chỉ còn một cái quần lót, sau đó hơi rũ đầu đi đến trước người Thường Hành bất động.

Thường Hành đỡ eo cậu giúp cậu cởi quần lót, Bạch Tiểu Đường thuận theo nâng chân lên, cởi xong, hai chân thuận thế vòng lên eo Alpha.

Tư thế này như là một lời mời, nhưng trong lòng Thường Hành biết rõ ràng, Omega chỉ là không muốn rời xa tin tức tố mà thôi. Vì thế Thường Hành đành phải ôm Bạch Tiểu Đường vào trong ngực, xem cậu ôm đồ chơi tự chơi. Omega ngồi ở trong nước ấm theo sóng nước hơi hơi lắc eo, mông không thể tránh né mà cọ tới dục căn của Alpha. Thường Hành đã thật lâu không thân thiết cùng cậu, lúc hô hấp dương v*t đã cứng như bàn ủi chọc ở rãnh mông Bạch Tiểu Đường. Omega lại còn không hề phòng bị nghịch nước.

"Tiểu Đường......" Alpha ngả người về trước.

Bạch Tiểu Đường cũng không quay đầu lại ôm đồ chơi né về trước, né tránh Thường Hành tiếp tục nghịch nước.

"Tiểu Đường, em để anh ôm một cái." Alpha lại nhào qua, nhéo bắp đùi Bạch Tiểu Đường ý đồ ấn người vào trong ngực.

Omega thấy không tránh thoát, lập tức ném đồ chơi dùng cả tay chân bò ra thành bồn tắm. Thường Hành thấy cậu không vui, lý trí khoảnh khắc bị tình dục thiêu đến không còn một mảnh, xách người lên khiêng lên vai, không kịp lau người, trực tiếp đi về phòng ngủ.

Bạch Tiểu Đường không nói lời nào, nhưng làm ầm ĩ, Thường Hành cứ tới gần là cậu thò tay cào, cào ngực Alpha ra một mảnh sưng đỏ còn không bỏ qua, há miệng cắn đầu lưỡi Thường Hành. Lúc đó Alpha cũng nổi giận, đè nặng tứ chi Bạch Tiểu Đường một bên đánh mông, một bên dùng dục căn đẩy huyệt khẩu ướt mềm ra thô bạo cắm vào trong.

Omega giãy giụa sụp đổ khi bị cắm vào, người mềm nhũn, nghiêng đầu ngốc lăng lăng khóc, huyệt đạo rất lâu không bị đụng vào truyền đến đau nhức xé rách, mà Thường Hành cũng đột nhiên tỉnh táo, không thể tin tưởng mà nhìn vết đỏ khắp chân tay Bạch Tiểu Đường, lẩm bẩm tự nói: "Mình đang làm gì thế này......"

Bạch Tiểu Đường có lại tự do lập tức chui vào chăn, cuộn tròn run bần bật. Alpha lung tung xoa tóc thở dài, rất nhiều lần muốn tới gần Omega đều nhịn xuống, cuối cùng cười khổ đứng dậy đi vào thư phòng, từ đó cũng không ngủ ở phòng ngủ.

Sau lại an ổn qua mấy ngày, mùi vị năm mới bất tri bất giác dày lên, Thường Hành hoàn toàn rảnh rỗi, chỉ chờ ngày tết qua động thủ ở hôn lễ của đại ca, trước năm mới cứ ngày ngày ngồi ở nhà chăm Bạch Tiểu Đường.

Tinh thần của Omega tốt lên rất nhiều, chỉ là suốt ngày vẫn không nhúc nhích đứng ở trước ảnh chụp chung ở phòng khách. Thường Hành không nhìn nổi, sai người gỡ ảnh đặt ở phòng ngủ. Bạch Tiểu Đường lại không hiếu kì nữa, nhìn một lát lại chạy ra nằm trong lòng hắn gặm hoa quả sấy, gặm không ngon lại đưa cho Alpha, lại chậm rì rì chọn một quả khác nhai tiếp.

Thường Hành đặt báo sang một bên, đưa tay mềm nhẹ niết má phồng lên của Bạch Tiểu Đường, thấy vết thương sau cổ càng nhạt, thử kêu một tiếng: "Tiểu Đường?"

Bạch Tiểu Đường nghe cũng làm như không nghe thấy, như cũ đang tập trung gặp quả sấy.

Alpha cũng không quá thất vọng, chung quy từ khi từ bệnh viện về, Omega vẫn luôn là dáng vẻ này. Thường Hành ôm Bạch Tiểu Đường không khỏi tâm viên ý mãn, một lòng một dạ tất cả ở trên người cậu, đầu tiên là kêu hạ nhân đổi mấy đĩa quả sấy khác, lại giơ tay giúp Bạch Tiểu Đường xoa gáy, cuối cùng thật sự là không có việc gì làm mới nhặt báo lên xem tiếp, nhưng mà chưa được bao lâu, Omega trong lòng đã sột sột soạt soạt, một lát lại nhét một quả vào miệng hắn.

"Lại không cắn được à?" Thường Hành cười há miệng, lúc này ăn được một quả còn nguyên. Alpha hơi hơi ngơ ngẩn, cúi đầu nhìn Bạch Tiểu Đường. Omega đã ngồi lại tiếp tục ôm quả sấy vui vẻ ăn.

Thường Hành nhịn không được thò lại gần cao giọng gọi một tiếng: "Bạch Tiểu Đường!"

Bạch Tiểu Đường đột nhiên ngẩng đầu lên, hồ nghi nhìn nhìn khắp nơi, như là đang tìm xem ai gọi tên của mình, nhưng cuối cùng vẫn không nhận ra Thường Hành. Nhưng Alpha đã kinh hỉ nói không nên lời. Bạch Tiểu Đường đã có một chút phản ứng với hắn, nghĩ đến ngày sau có thể chậm rãi khang phục, nói không chừng năm sau là có thể khôi phục như lúc ban đầu.

"Ngoan nào, không thể ăn quá nhiều," Thường Hành bế Omega lên đặt ở trên đùi xoa xoa đầu, "Quá ngọt."

Bạch Tiểu Đường duỗi tay qua, phát hiện mình không sờ được quả sấy lại xoay người quỳ gối giữa hai chân Alpha ngửi loạn, phát giác khóe miệng Thường Hành có vị ngọt thì thò lại gần liếm, liếm đến đường tự nhiên không hề kháng cự hôn môi, ôm cổ Thường Hành khó được thuận theo mà hôn hồi lâu.

Thường Hành nhớ rõ trước kia Omega không thích ăn đồ ngọt như vậy, lần này bị thương, canh suông nước ngọt dưỡng ở bệnh viện hồi lâu, trở về lại thèm quả sấy, thừa dịp Bạch Tiểu Đường không chú ý, lén lút bôi mật đường lên miệng. Omega ngửi mùi cọ lại, ôm mặt Thường Hành lung tung hôn, thật sự cho Alpha lừa được mấy nụ hôn.

Ước chừng là nếm được ngon ngọt, Bạch Tiểu Đường rốt cuộc không cự tuyệt Alpha hôn môi, cho dù không có đường cũng hôn nghiêm túc. Thường Hành ước gì cậu dính mình, cả ngày cùng Omega ôm lại hôn, lại bớt thời giờ tính tính kì phát tình của Bạch Tiểu Đường, phát giác trước năm mới lại có một lần.

Vì thế có cho Bạch Tiểu Đường tiêm thuốc ức chế hay không thành vấn đề lớn nhất. Thường Hành chưa bao giờ gặp phải lựa chọn gian nan như thế. Nếu tiêm, đương nhiên có ảnh hưởng đến hồi phục của Omega; nếu không tiêm, Omega vẫn còn kháng cự, Thường Hành đành phải cưỡng ép cậu.

Nghĩ tới nghĩ lui, chịu khổ đều là Bạch Tiểu Đường.

Lúc Thường Hành nghĩ những việc này, đã tới gần nửa đêm, ngoài cửa sổ tràn đầy tiếng pháo trúc ồn ào. Lòng Alpha giống như bị tuyết đọng bao trùm, lại bị ném vào trong chảo dầu lăn một lần, đau đến mất đi tri giác, cũng quen, chỉ là lo lắng tựa như lông tơ cỏ dại, vừa đến đêm khuya tĩnh lặng là sinh sôi nảy nở dưới đáy lòng.

Bạch Tiểu Đường ngủ chưa? Bạch Tiểu Đường có bị lạnh không? Bạch Tiểu Đường nghe tiếng pháo trúc có bị ác mộng làm tỉnh không?

Bạch Tiểu Đường......

Thường Hành đột nhiên ngồi lên, mở đèn bàn bực bội uống một ngụm nước lạnh, chất lỏng lạnh lẽo làm hắn dần dần thanh tỉnh, dư quang thấy nòng súng đang ánh lên ánh sáng nhạt.

"Thiệu Lan......" đáy mắt Alpha dâng lên hận và bi thương vô hạn, "Tiểu Đường chịu khổ, tao muốn mày trả trăm ngàn lần."

Cách vách bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ. Thường Hành luống cuống tay chân cất khẩu súng, lại ấn tắt đèn bàn.

Tiếng vang nghiêng ngả lảo đảo, vừa nghe đã biết không đeo giày đi chân trần trên đất, trừ Bạch Tiểu Đường còn có thể là ai?

Omega đi đến trước thư phòng dừng lại, lòng Thường Hành điên cuồng nhảy lên, ngóng trông Bạch Tiểu Đường đẩy cửa vào, nhưng mà cậu chỉ ngừng một cái chớp mắt lại đi ngược vào phòng tắm.

Tịch mịch vô tận bao phủ Thường Hành. Alpha trợn tròn mắt trầm tư trong phòng ngủ tối như mực, sau đó mệt mỏi đứng dậy mở cửa phòng tắm ra.

Bạch Tiểu Đường mặc áo ngủ còn buồn ngủ quay đầu lại, môi mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh. Thường Hành đi qua đầu tiên là sờ sờ ngón tay cậu, cảm thấy không quá lạnh mới bế người lên đi ra ngoài.

Omega không giãy giụa, dựa vào trong lòng Thường Hành ngoan ngoãn ngáp một cái, tiểu xong rửa sạch tay, còn nhón chân ngửi ngửi cổ Thường Hành, rồi lảo đảo về phòng ngủ.

Thường Hành đứng ở trước gương trong phòng tắm một lúc lâu không động đậy, khoảnh khắc đèn phòng ngủ tắt mới mở vòi nước dùng nước lạnh điên cuồng rửa mặt, nhưng vô luận rửa thế nào, thở dốc như cũ là động tình. Omega của hắn, người yêu của hắn, vừa nãy gần hắn như vậy, rõ ràng giơ tay có thể với tới, ngay cả hôn môi cũng phải lừa.

"Bạch Tiểu Đường......" Thường Hành một quyền đấm vào gương, "Em lấy mạng anh đi."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi