ÁI · ĐÃNG DẠNG



Nửa đêm, xuân thâm.

"Tiêu Dương......!tay Dương......!nóng quá...... Lâm Mộ Tình kẹp chặt hai chân, không cho Tiêu Dương tiếp tục động nữa.

Tiêu Dương thở hổn hển, nằm úp sấp trên người nàng, hôn lên xương quai xanh nhô lên của nàng, "Rõ ràng là......!nơi đó của em nóng......"
Do trải qua một đợt vận động kịch liệt, mồ hôi nhễ nhại, men say trong Lâm Mộ Tình cũng giảm đi không ít.

Nàng cảm thấy phía dưới có chút đau, nhưng ngón tay của Tiêu Dương ở trong đó khiến nàng nóng đến tâm cũng ngứa ngáy theo, lần đầu tiên đúng thật là sẽ đau.

Lúc này nàng mới nhớ tới lời Tiêu Dương nói trước đó, Tiêu Dương có nói: "Nếu cảm thấy đau, em liền cắn tôi là được", thế nhưng Lâm Mộ Tình lại quên mất.

"Lời Dương nói lúc nãy có còn tính hay không?" Nàng hỏi Tiêu Dương.

"Cái gì?" Tiêu Dương dừng động tác miệng lại, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Mộ Tình.

"Dương nói em có thể cắn Dương."
"Tôi là nói......" Tiêu Dương còn chưa dứt lời đã bị Lâm Mộ Tình cắn lên cổ, cô cau mày nhỏ kêu ra tiếng: "Ah!" Sau đó dùng tay trái nhàn rỗi ra sức xoa nơi bị cắn, cả thân thể đều đặt hết lên trên người Lâm Mộ Tình, chỉ thấy Lâm Mộ Tình đối diện cô cười đến thư sướng[1].

[1] Thư sướng: Nhẹ nhàng và thoải mái.


Cô vốn là muốn hỏi Lâm Mộ Tình có phải bị mình làm đau hay không, nhưng chống lại nụ cười tươi này lại khiến cô cảm thấy mình bị người này lừa rồi, thế nên liền làm bộ như đang tức giận, nói: "Lâm Mộ Tình, sau này mà em còn cắn tôi nữa, đừng mong đụng vào tôi!"
Ý cười trên mặt Lâm Mộ Tình càng thêm đậm, "Em đâu có đụng Dương đâu, hiện tại cuối cùng là ai đụng ai chứ?"
Tiêu Dương nghe nàng nói như vậy, cũng cười,"Đúng rồi, ngược lại còn được em nhắc nhở tôi." Nói xong, ngón tay ở nơi nào đó liền không an phận mà động đậy, một chút một chút, nhẹ nhàng nhưng không đánh vào trọng tâm.

"Không cần......!nóng quá......" Lâm Mộ Tình đẩy Tiêu Dương một cái, muốn thoát khỏi cuộc tra tấn cực nóng này, tiếc rằng cả người Tiêu Dương còn đang nằm trên người nàng, nàng trốn không thoát.

"Không cần cái gì?" Tiêu Dương quyết định bỏ qua cái đau sâu sắc trên cổ mình, chỉ chuyên tâm đi cảm nhận cảm giác trên tay mà thôi, "Không cần nữa hay là không cần ngừng lại?"
"Tiêu Dương......!người ta nói lần đầu tiên......!rất mệt......!cái này hẳn là Dương biết chứ? Cho nên......!không cần nữa......" Lâm Mộ Tình khẩn cầu, bởi vì nàng không biết được liệu ngày hôm sau mình có thể bước ra khỏi được cái phòng này hay không.

Mọi người luôn nảy sinh sự sợ hãi đối với những chuyện không rõ ràng.

Tiêu Dương không thuận theo, "Ai cho em câu dẫn tôi." Nói xong liền một lần nữa hôn lên môi Lâm Mộ Tình, cằm, cổ, xương quai xanh, bộ ngực......!tay phải thì cùng lúc đó mà tiếp tục công việc.

Lâm Mộ Tình dưới từng nụ hôn nhiệt liệt của cô, thân thể lại nóng rần lên một lần nữa.

"Hỏi em thêm lần nữa, cuối cùng là em muốn như thế nào?" Tiêu Dương tăng nhanh tốc độ tay mình.

Lâm Mộ Tình ôm siết chặt cô hơn, suy yếu mở miệng: "Không cần......!ngừng......"
Thân thể nương theo động tác của Tiêu Dương mà phập phồng, khóe mắt Lâm Mộ Tình lại chảy ra hàng nước mắt, chưa từng nghĩ tới, thì ra, - yêu, cũng khiến người ta sung sướng đến rơi nước mắt.

Cuối cùng, nàng cũng là người phụ nữ của Tiêu Dương.

××××
Giữa trưa ngày hôm sau.


Lâm Mộ Tình bị ánh nắng chói mắt ngoài cửa sổ đánh thức.

Sau khi tỉnh dậy, nàng đầu tiên cảm thấy chính là đau đầu, cảm giác này ci như là quen rồi đi, đau đầu sau khi say rượu rất bình thường.

Ngay sau đó nàng lại cảm thấy đau cánh tay, quay đầu thấy ngủ ở bên người, chính là gối đầu lên cánh tay của nàng, này cũng rất bình thường đi.

Nhưng tại sao phía dưới cũng đau cơ chứ?
Khi nàng vén mền lên thì đã hoàn toàn tỉnh rượu, "Tại sao mà......!mơ mơ màng màng rồi không......" Nàng nhỏ giọng oán hận, rõ ràng lúc trước đã suy nghĩ rất nhiều cảnh tượng trao đêm đầu tiên cho Tiêu Dương, vô luận thế nào đi nữa cũng không phải mở đầu bằng cảnh say xỉn này nha! Những chuyện đã làm sau khi uống rượu còn đâu mà nhớ rõ được nữa? Được rồi, nghĩ lại lần nữa thì, coi như là nhớ mình đã làm qua gì đó đi, thế nhưng tại sao cái cảm giác kia cũng còn nhớ tới rõ như vậy cơ chứ?
Còn nữa......!còn nữa......!bỗng nhiên Lâm Mộ Tình nhớ lại một số đoạn ký ức ngắn vụn vặt, nàng nhớ mang máng tối hôm qua chính mình có nói với Tiêu Dương một chút ít những câu đủ khiến người ta xấu hổ khi mở miệng kia......!Nhìn Tiêu Dương như một đứa nhỏ đang ngủ bên người, mặt của nàng cũng càng ngày càng nóng lên, chút xíu nữa Tiêu Dương thức dậy thì làm sao đối mặt đây? Ah! Nàng còn nhớ rõ mình hỏi Tiêu Dương sao không làm công, Tiêu Dương nói bởi vì không biết.

Vì thế nên nàng - Lâm Mộ Tình - bây giờ là đang bị một vạn niên thụ đánh phản công sao?
Còn nữa, điểm chết người chính là, nàng còn phát hiện nàng cắn Tiêu Dương, đồng thời cú này cũng là vết cắn sâu nhất từng có, hình như nàng nhớ rằng Tiêu Dương không thích bị cắn......!Không đúng! Rõ nhảm nhí! Có ai thích bị cắn chứ? Lâm lão sư một lần nữa sắp xếp lại suy nghĩ của mình, mơ hồ nhớ ra tối hôm qua Tiêu Dương có nói: "Còn dám cắn tôi sẽ không cho em đụng vào người tôi......"
Càng nghĩ càng cảm thấy không chịu được nữa, càng nghĩ càng cảm thấy kinh hoảng, vì thế nên Lâm lão sư quyết định thừa dịp Tiêu Dương còn ngủ, len lén bỏ chạy lấy người, sau đó làm như chưa có gì xảy ra hết, ém luôn chuyện này đi!
Nghĩ như vậy, nàng liền vội vàng mặc quần áo, trang điểm đơn giản lên chỗ nào cần thiết, nhanh chóng thoát khỏi hiện trường vụ án.

Sự thật chứng minh, tiềm năng của con người vĩnh viễn vượt qua trí tưởng tượng của chúng ta, à mà không, tuy rằng Lâm lão sư cảm thấy hai chân có chút khép không lại, tuy rằng mang giày cao gót, nhưng cũng có thể chạy nhanh hơn cả khi bay.

Nhưng có một chuyện cực kỳ quan trọng nàng quên mất, người say tối hôm qua là nàng, không phải Tiêu Dương, lúc này Tiêu Dương đang ngủ trên giường, trên mặt nàng lại không trang điểm.

Lý công tử vừa ở cửa phòng hôn tạm biệt với cô dẫn chương trình truyền hình kia, liền thấy Lâm Mộ Tình hấp ta hấp tấp từ phòng đi ra, sau đó cũng không thèm quay đầu lại một lần, đạp đôi giày cao gót chạy từng bước nhỏ rời đi.

Lý công tử khẽ cười một tiếng, nghĩ thầm rằng không phải Lâm Mộ Tình nói yêu Tiêu Dương à? Tại sao lại bỏ Tiêu Dương một nình ở đây chứ? Hay là cãi nhau, chia tay?
Bỗng nhiên trong lòng cô cảm thấy một trận mừng thầm, cô đã sớm nói qua, phụ nữ đều như nhau cả, không một chút khác biệt.

Vì vậy mà cô đi qua gõ cửa phòng Tiêu Dương.


Tiêu Dương còn đang ngủ, Lý công tử gõ cả ngày cũng không thấy ai ra mở, cô đành dùng thẻ vạn năng đi mở.

Bước vào phòng chỉ thấy áo quần Tiêu Dương quẳng tứ tung, trong không khí mơ hồ còn tản ra hương vị kích tình, không khó tưởng tượng ra tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì trong phòng.

Tư thế ngủ của Tiêu Dương vẫn tương tự như trước đây vậy, thích ngủ sấp trên giường, thích ngủ nuy, thích lộ ra phần lưng sau, mền chỉ đắp đến phần hông.

Lý công tử bất đắc dĩ thở dài một hơi, nghĩ thầm rằng giữa trời đông mà cậu cũng không sợ lạnh, đi tới định kéo mền lên giúp cô, kết quả điều đầu tiên nhìn thấy chính là ô mai ngũ sắc sặc sỡ trên lưng Tiêu Dương, từ thắt lưng lên tới trên cổ, có lớn có nhỏ, phân tán không đồng đều.

Nhìn dọc theo hướng ô mai lên trên, lại nhìn thấy bên cổ trái Tiêu Dương, một dấu răng còn rươm rướm máu.

Lý công tử nghĩ cũng thấy buồn cười, trách không được Lâm lão sư cần bỏ trốn, thì ra là phạm vào điều tối kỵ của Tiêu Dương, nếu không thì đợi tới lúc Tiêu Dương thức dậy không biết sẽ giận dữ đến mức nào đâu.

Vì thế nên cô một bên hút thuốc một bên đợi Tiêu Dương tỉnh dậy.

Một lát sau, Tiêu Dương tỉnh, đại khái là cảm thấy cái tay gối đầu đột nhiên biến đâu mất, gối nằm thì không đủ đàn hồi như tay Lâm Mộ Tình.

Cô mở mắt thức dậy cũng không thấy Lâm Mộ Tình, ngược lại là thấy Lý công tử, cái này có chút kỳ lạ.

Vừa tính kiếm thân ảnh của Lâm Mộ Tình ở xung quanh, chợt nghe Lý công tử nói: "Khỏi tìm, người đã đi mất rồi."
"Đi rồi?" Tiêu Dương càng cảm thấy kỳ lạ thêm, này không giống với phong cách của Lâm Mộ Tình nha, chẳng lẽ chuyện xảy ra tối hôm qua, khiến nàng cảm thấy xấu hổ à?
Tiêu Dương xốc chăn lên rời giường đi tắm rửa, cả người để nuy như vậy mà đi ngang qua Lý công tử, Lý công tử liếc mắt cũng không thèm nhìn lấy một mắt.

Các cô lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ là không thể giống như thanh mai trúc mã mà có gì gì đó được.

Thuận theo động tác xốc mền lên này của Tiêu Dương, Lý công tử thấy giữa giường có vết máu.


Khóe miệng cô cong cong lên, từ hộp thuốc rút ra một điếu thuốc đặt lên miệng, hỏi: "Tối hôm qua chơi trò gì mà chơi high đến vậy hả? Chơi đến đỏ hết cả lên?"
Giọng nói của Tiêu Dương từ phòng tắm truyền ra: "Không phải của mình, là của em ấy."
Lý công tử ngậm trên miệng điếu thuốc định lên tiếng trả lời liền rơi xuống.

ngọn lửa từ cái bật lửa phụt lên một cái, thần kinh của cô cũng theo đó mà nhảy dựng lên.

Hai mươi sáu tuổi vẫn là xử - nữ? Giỡn chơi hay sao? Được rồi, dù cho đó có là sự thật, kiểu phụ nữ dùng cái lần đầu tiên để uy hiếp người khác cô cũng thấy nhiều rồi.

Lại cười khẽ thêm một tiếng, cô hỏi Tiêu Dương: "Cậu cho cô ta cái gì?" Thẻ ghi nợ? Nhẫn kim cương? Xe? Hay là nhà đây?
Tiêu Dương suy nghĩ cả ngày mới trả lời một câu: "Cái gì cũng chưa tặng qua."
"Không phải chứ?" Lý công tử lúc này ngay cả bật lửa cũng rớt luôn, may mắn là lúc rớt xuống nắp bật lửa hướng xuống nên phần nắp mới được đóng lại, nếu không thì cháy luôn cả tấm thảm rồi.

Tiêu Dương nhớ lại hôm cô cùng Lâm Mộ Tình mặc đồng phục về trường cũ ngày nọ, thế nên mới nói: "Nếu là Takoyaki[2] thì cũng tính là có, song lúc sau em ấy cũng mời mình uống Cola lại......"
[2] Takoyaki: Bánh bạch tuột đó!
https://ichapt.sstruyen.com/public/images/storyimg/20210515/ai--dang-dang-26-0.jpg
Tiêu Dương ở đó tự nói, Lý công tử cũng không nghe lọt tai nữa, đột nhiên cô cảm thấy, dường như hẳn là cần phải xem xét kỹ vị Lâm lão sư này một lần nữa.

- --------------
Hết chương 26.

Madpuff: Sau một khoảng thời gian chạy deadline, mình quyết định sẽ tạm dừng bộ này một thời gian sau chương 26.

Đương nhiên mình sẽ dịch tiếp, chỉ là ngưng đăng như thế nữa.

Một phần nữa là bởi vì càng về sau thì mạch truyện cứ liền liền nhau từ chương này sang chương kế, mà mình dịch không kịp để đăng nên dễ làm gãy mạch truyện nếu tiếp tục kéo dài như vậy.


Thêm cái là tui đánh máy chậm quá mừ!!
Vì thế nên mong mọi người thông cảm và tiếp tục ủng hộ mình sau khi mình quay lại.

[Bật mí nhỏ: Mình đã kiếm ra bộ tiếp theo để dịch, tất nhiên là bộ đó chưa có qt đâu......!I think?! (`∀)Ψ].


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi