ÁI · ĐÃNG DẠNG



Lâm Mộ Tình cho tới bây giờ vẫn không nghĩ tới có một ngày nàng cũng sẽ gặp loại tình một đêm như trong truyền thuyết vậy, là tình tiết mà nàng khinh thường nhất, hơn nữa đối tượng còn là Tiêu Dương.

Vội vàng mặc quần áo, nàng rất muốn như các diễn viên trong phim vậy, trời vừa sáng đã nói lời từ biệt, vuốt mặt đối phương, nhẹ giọng nói: Về sau đừng tới tìm tôi nữa.

Nàng cũng rất muốn tiêu sái rời đi, nhưng khi vừa xoay người nhìn Tiêu Dương đang ngủ, chăn phủ lên bên hông, toàn bộ phần lưng đều không che, lộ ra giữa không khí, nàng đột nhiên có chút không muốn rời.

Đây là cái gì chứ? Say rượu loạn tính sao? Cùng người mình quen biết phát sinh tình một đêm? Nàng biết mình không nên trách rượu, cũng không thể trách Tiêu Dương dụ hoặc nàng, có trách thì trách bản thân không tránh được sự cám dỗ mà thôi.

Nhưng nàng không muốn vậy, như Lâm Thanh Hủ nói, bị thương thêm một lần, liệu nàng có thể đứng dậy được nữa không? Cho nên, tốt nhất, vẫn là nàng chủ động chặt đứt mối liên hệ của hai người trước đi thôi, cứ như vậy mà từ biệt, không bao giờ gặp lại nữa!
"Tiêu Dương......" Nàng nhẹ giọng kêu người đang nằm trong chăn ngủ, chậm rãi tới gần, tay vuốt ve hai má Tiêu Dương, muốn nói: Coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, chúng ta sau này sẽ không gặp nhau nữa, cho dù là nhìn thấy cũng xem như không quen biết.
Kết quả là Tiêu Dương đột nhiên mở mắt, lim dim buồn ngủ, dùng âm thanh lười biếng nói: "Chào buổi sáng......."
Lâm Mộ Tình lại một lần nữa trút bỏ mọi thứ xuống, bàn tay trên hai má Tiêu Dương chuyển ra phía sau lưng, chậm rãi vuốt ve, những lời muốn nói trong lòng đều nuốt vào, nàng nói: "Rời giường đi ăn thôi." Lời nói trái lương tâm như vậy, nàng âm thầm cười nhạo chính mình.

Nhưng nàng làm sao biết được, ý nguyện mãnh liệt trong lòng, rõ ràng là rất muốn tiếp tục cùng Tiêu Dương gặp mặt.

Mãi cho đến khi ăn xong bữa sáng, hai người cũng không nói gì, coi như không có gì xảy ra.

Lâm Mộ Tình mở di động, mắt liếc liếc số cuộc gọi nhỡ trong di động, 4 cuộc của Khang Kiến, còn có 1 cuộc là Lâm Thanh Hủ.


Nàng lúc này mới nhớ tới, mục đích đến Giang Bắc của mình, là để ngắm sao nha, tất cả bởi vì sự xuất hiện của Tiêu Dương mà đã phá vỡ đi kế hoạch đã định.

"Hôm nay có kế hoạch gì không?" Tiêu Dương cười cười hỏi nàng.

"Tính về nhà thôi." Lâm Mộ Tình dựa theo tình hình thực tế mà nói.

"Này, để tôi đưa cô về nhé."
Lâm Mộ Tình gật gật đầu, trong lòng có gì đó không được tự nhiên.

Giống như mối quan hệ của hai người vậy, cũng không vì chuyện đêm qua mà thay đổi gì.

Ví dụ như nàng bây giờ vậy, lén liếc mắt nhìn Tiêu Dương một cái, Tiêu Dương giống như không có gì xảy ra vậy, nhàn nhã uống nước.

Chẳng lẽ loại chuyện tình một đêm như vậy, đối với Tiêu tổng người ta mà nói, không có gì đáng để ngạc nhiên ư?
Trên đường, Tiêu Dương thỉnh thoảng tìm vài đề tài để nói, nhưng đều bởi vì Lâm Mộ Tình không có tâm trạng để trả lời nên câu chuyện luôn kết thúc một cách lúng túng.

Cuối cùng, xe dừng ở dưới nhà Lâm Mộ Tình, hai người dường như đều nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Lúc Tiêu Dương nhìn Lâm Mộ Tình xuống xe, lễ phép nói một câu: "Lâm tiểu thư, hẹn gặp lại."

Lâm Mộ Tình lúc này lại đột nhiên xoay người, nghiêm túc đối mặt với Tiêu Dương mà nói: "Tên của tôi, là Lâm Mộ Tình." Nàng dùng sức nói, từng câu từng chữ, lộ ra ti tí trách móc, tuy rằng số lần gặp mật không nhiều, nhưng chuyện kia cũng đã xảy ra, Tiêu Dương ngay cả tên nàng cũng không nhớ được sao?
Tim của Tiêu Dương nhảy lên một nhịp, tiếp đó mỉm cười nói: "Tôi biết." Làm sao có thể không nhớ tên nàng chứ? Tuy rằng chỉ gặp mặt được vài lần, nhưng khuôn mặt của nàng cùng người nọ đều tương tự nhau, ngay cả tên cũng chỉ kém một bộ chữ[1], Tiêu Dương mình làm sao có thể quên được cơ chứ!
[1] tên của Lâm Mộ Tình được viết là [林慕晴], còn người kia là [林慕昕] nên ở đây Tiêu Dương nói chỉ kém nhau có một bộ chữ (hay còn được gọi là bộ thủ) chứ không hẳn là một chữ.

Còn tên người kia được đọc như thế nào thì về sau sẽ rõ.

=3=~~
Lâm Mộ Tình hơi giật mình, nàng càng ngày càng không hiểu nổi Tiêu Dương, cái người đang đứng trước mặt mình.

Đờ đẫn đóng cửa xe, xoay người, đi về phía cửa chính.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng xe phía sau nổ máy, bước chân mới dừng lại, nhưng nàng không quay đầu lại, nếu người ta không để ý mình, thì nàng cần gì phải để ý đến đối phương chứ?
Lâm Mộ Tình vừa mở cửa nhà trọ, liền thấy Lâm Thanh Hủ đang ngửa mặt ngủ say trên sofa, xem ra lại hôm qua cô lại tăng ca rồi.

Lâm Mộ Tình thay xong giày, trong đầu vẫn còn nhớ lại lúc chia tay Tiêu Dương khi nãy, nụ cười kia, cùng ánh mắt kia, trong lòng nàng không nhìn ra cũng không cảm nhận được bất kỳ tình cảm nào trong đó, điều này thật sự làm nàng rất đau.

Bước vài bước đến bên sofa, nắm vai Lâm Thanh Hủ từ sofa mà kéo lên, sau đó dùng lực lay, nói: "Lâm Thanh Hủ! Dậy, dậy! Mình có chuyện quan trọng muốn nói! Dậy mau!"
Lâm Thanh Hủ đang ngủ say, thoáng một cái bị lay dậy, híp mắt ngáp một cái, mơ mơ màng màng nói: "Để mình ngủ thêm chút nữa, xin cậu......" Nói xong lại đưa mặt vào sofa tiếp tục ngủ.


Lâm Mộ Tình tiếp tục lay lay vai Lâm Thanh Hủ, thấy mắt Lâm Thanh Hủ lại nhắm lại, đột nhiên dừng tay, dùng ngữ khí cực kỳ bình thản nói: "Lâm Thanh Hủ, mình phát hiện cậu rất có tố chất làm nhà tiên tri, cậu nói rất đúng, mình tiêu rồi......" Dừng một chút lại nói: "Mình cùng Tiêu Dương lên...!giường rồi."
"Cái gì!" Lâm Thanh Hủ lập tức tỉnh ngủ, ánh mắt căng sáng lên so với bình thường gấp hai lần: "Cậu cùng Tiêu Dương?"
"Ừ."
"Tiêu Dương của lớp mười một kia sao?" Lâm Thanh Hủ giãy tay Lâm Mộ Tình, ngồi thẳng người lại xác địng thêm một lần.

Lâm Mộ Tình nâng tay sờ sờ hoa tai bên trái, gật đầu: "Chính là Tiêu Dương đó." Mắt lại nhìn liếc qua Lâm Thanh Hủ một cái, hình như bị lời nói của mình làm chấn động mất rồi, sững sờ nhìn, nàng cẩn thận giúp Lâm Thanh Hủ chỉnh lại cổ áo chemise, khi nãy bởi vì kích động, dây áo lót Lâm Thanh Hủ vì vậy mà lộ cả ra ngoài.

Nhưng Lâm Thanh Hủ cũng không để ý, nàng dùng sức nuốt một cái, lại dùng tốc độ cực kỳ chậm rãi, lại hỏi một lần nữa: "Cậu nói, cậu cùng Tiêu Dương lên...!giường? Là theo kiểu mà mình biết, không sai chứ?"
Lâm Mộ Tình lại một lần nữa kiên định gật đầu.

Lâm Thanh Hủ bất đắc dĩ đỡ trán, cúi đầu trầm mặc một lát, lại hỏi: "Cô ấy có nói là sẽ chịu trách nhiệm không?"
Lâm Mộ Tình sửng sốt một chút, nàng đều không có nói gì với Tiêu Dương, Tiêu Dương làm sao lại có khả năng nói như vậy? Cho nên nàng lắc đầu.

Lâm Thanh Hủ suýt nữa muốn điên lên, ngón tay luồn vào mái tóc ngắn rối như ổ gà của mình, rất nhanh, rống ra một câu: "Cô ấy sao có thể như vậy chứ! Đó là lần đầu tiên của cậu mà!"
Lâm Mộ Tình lại là sửng sốt: "Mình ở trên a......!cậu ấy phải chịu trách nhiệm gì chứ......"
"Hả?" Lâm Thanh Hủ buông lỏng tay, há to miệng, lại khép lại.

Cúi đầu suy nghĩ một chút, lại mở miệng: "Cậu nói, cậu đem Tiêu Dương......!đè?"
Lâm Mộ Tình gật đầu: "Đúng.

Là mình đè cậu ấy, cậu yên tâm chưa?" Làm sao lại như vậy được, Lâm Thanh Hủ còn kích động hơn nàng?
Lâm Thanh Hủ lại ngẩng đầu lên nhìn về phía Lâm Mộ Tình, trong mắt bỗng nhiên lộ ra một tia sùng kính, tiếp theo thì kích động ôm lấy Lâm Mộ Tình, miệng la hét: "Đây mới là Lâm Mộ Tình mình quen chứ, tốt quá, mình cứ nghĩ đứng trước Tiêu Dương cậu sẽ đánh mất chính mình nữa, làm tốt lắm! Sau đó thì sao?"

"Cái gì mà sau đó?"
Lâm Thanh Hủ sửng sốt một chút, buông Lâm Mộ Tình ra, mắt nhìn thẳng vào nàng nói: "Sau đó......!Hai người các cậu bây giờ không phải là cùng một chỗ sao?"
"Không có a......!Chưa nói qua như vậy......!Nguy rồi!"
"Sao?"
"Mình ngay cả số điện thoại cũng quên hỏi!"
Lâm Thanh Hủ khinh thường liếc một cái, trực tiếp ngã vào sofa, nhắm mắt lại trầm ngâm một tiếng: "Lâm Mộ Tình......!mình cảm thấy cậu thích hợp với cái biệt danh nhị hóa này hơn mình cơ đấy."
"Kháo[2]! Thì ra bệnh nhị sẽ lây a!" Lâm Mộ Tình dùng sức vỗ mạnh vào tay Lâm Thanh Hủ, rồi sau đó đứng lên đi về phía phòng ngủ, loại tình huống trước mắt này, càng ngày càng phù hợp với bản chất của one night stand.

Nàng cầm di động do dự có nên gọi hỏi Khang Kiến để lấy số điện thoại của Tiêu Dương hay không, nhưng nếu xin như vậy, Khang Kiến nhất định sẽ hỏi đông hỏi tây.

[2] Kháo là tiếng Đan Mạch của China, tiếng Việt là Định Mệnh - Đờ Mờ.

Hơn nữa......!Sao nàng phải chủ động chứ?
Hết chương 7.

Editor lảm nhảm: Thật ra tác giả không đề tên từng chương, nhưng mỗi chương tác giả có viết một câu đại ý cho chương.

Mình cũng khá phân vân không biết nên để câu đó ở đâu, dùng đạt làm tên chương thì sai ý tác giả, dùng để nhá hàng chương sau thì sợ là Spoiler nên cuối cùng mình quyết định không để vào luôn.

┐(∀`)┌
Thank you mọi người đã lắng nghe, Goodnight mọi người..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi