ÁI PHI LÊN NGÔI!!!!



Tống Nghiên định cự tuyệt: “Chuyện này, nàng là nhân chứng, ở lại vương phủ sợ không thích hợp”
“Sáng mai bổn vương đêm tiểu Nguyệt cô nương trở về nhà, chỉ là một đêm, Tống đại nhân sẽ không hiểu chuyện như vậy chứ”
Bên ngoài đều nói vị Tứ vương gia này quân tử như ngọc, nhưng tống Nghiên hiểu rõ thủ đoạn của hắn.
Trong lòng hắn rõ ràng, Dạ Lăng Chi Nguyệt không hề dễ nói chuyện.
Nếu chọc vào hắn, không chừng sẽ xảy ra chuyện thật.
Tống Nghiên đành nhượng bộ: “Vậy thỉnh tiểu Nguyệt cô nương lưu lại đây một đêm”
Người ngoài vừa đi, Dạ Lăng Chi nguyệt lành lạnh nhìn Tiểu Nguyệt, trầm giọng mệnh lệnh: “Ngẩng đầu lên”
tiểu Nguyệt không dám nhìn hắn, bà vai run rẩy.
“Nghe Vương phi nói, tiểu Nguyệt cô nương bị người cố ý sắp xếp bên người nàng để theo dõi, vì cảm kích Vương phi nên mới báo sự thật, thật sự sao? Ai là người an bài ngươi bên cạnh Vương phi?”
“Tiểu nhân không phải bị sắp xếp, không hiểu Vương gia có ý gì?”
Trong lòng Dạ Lăng Chi Nguyệt vừa động.
Vì sao tiểu Nguyệt không thừa nhận bị người thu mua, ám vệ nghe rõ ràng chuyện này, có thể kết luận nàng ta nói dối.
Hoặc là lúc trước nàng ta nói dối Mai Ngọc Dương để vu tội cho Sở băng.

Hoặc là Trắc phi cùng tiểu Nguyệt đã ầm thầm liên hệ, nàng ta mới đổi lời có ý che giấu, các nàng sẽ không ngờ có ám vệ theo dõi.

Trong tiềm thức, Dạ Lăng Chi nguyệt có khuynh hướng nghĩ tới loại tình huống trước.
Hắn không tin băng nhi đơn thuần sẽ dính dáng tới án mạng lần này.
Nhưng nếu không tra rõ thì mọi chuyện chỉ sẽ dừng ở đây.
"Giang Đông ngươi tự mình đi Lạc Hương các, đem Trà Thanh tới đây.

Còn nữa, tìm ba nha hoàn khác nhau, cùng đi đến đây”
Giang Đông khó hiểu: “Vương gia có ý gì?”
“Thử”
Dựa theo Chu An bẩm lại, tiểu Nguyệt trước khi vào vương phủ đã trực tiếp đưa đến Tịnh Chiếu các của Mai Ngọc Dương.

Lúc đó chưa từng gặp qua ai trong Vương phủ đã bị đưa về nhà, như vậy sẽ không có cơ hội thấy Trà Thanh .
Nếu nàng ta biết Trà Thanh ,nếu nàng ta biết Trà Thanh trước khi nhập phủ, tức là hai người đã gặp mặt Nếu không quen biết nghĩa là chuyện này không quan hệ tới Trắc phi.
Rất nhanh, Trà Thanh cũng ban ha hoàn khác đến viện.
Nàng ta thấy Tiểu Nguyệt nháy mắt tim đã treo nơi cổ họng, không rõ Vương gia muốn làm gì.
tiểu Nguyệt cũng chột dạ, cố gắng tránh nhìn Trà Thanh.

Dạ Lăng Chi nguyệt để bốn nha hoàng đứng trong đình viện mỗi người một góc, thấy vẻ mặt tiểu Nguyệt cảnh giác, thì cố ý nói chuyện khác làm nàng ta thả lỏng.
Hắn như vô tình hỏi: “Nghe Vương phi nói, trong nhà ngươi còn có hai đệ đệ, bọn họ hiện tại ở đâu?
Cả người nàng ta run lên: “Vì chuẩn bị tang sự nên đã đem bọn đệ đệ đến địa phương khác, ở một nhà thân thích ở nhờ”
“Quan hệ thân thích thế nào?”
tiểu Nguyệt khẩn trương sờ mũi: “Dạ, một vị biểu thẩm”
Nàng lo lắng Dạ Lăng Chi nguyệt hỏi vô kỹ, sợ lộ sơ hở, bỗng nhiên trong viện có người hô to: “Trà Thanh , cẩn thận!”
Trà Thanh làm sao vậy?
Tiểu Nguyệt theo bản năng nhìn về phía sau, thấy có một mũi tên bắn tới trà Thanh
May mắn, mũi tên kia chưa bắn trúng nàng ta, mà là cắm vào khe đá.
Một màn này làm Dạ Lăng Chi Nguyệt nhìn rõ, hắn xác định tiểu Nguyệt quen biết Trà Thanh .

Nếu không, đối diện với bốn người xa lạ, nàng sẽ không phản ứng như thế, nghe thấy tên thì quay ra sau.
Trừ khi nàng đã sớm biết Trà Thanh .
Đột nhiên bị kinh hách, chân Trà Thanh mềm nhũn, nàng ngã nhào trên mặt đất.
Dạ Lăng Chi nguyệt nhìn qua nàng ta, phân phó người bên cạnh: “Đưa bọn họ đi, không cần ở đây”
Đám người vừa đi, tiểu Nguyệt lập tức nhận ra gì đó, kinh hoàng trợn to mắt nhìn Dạ Lăng Chi nguyệt
Thấy hắn không chất vấn gì, lại an tĩnh ngồi trên ghế.
Trên gương mặt như thiên tiên kia dường như có một tầng sương mỏng, vô cùng cao ngạo lạnh nhạt.
“Vương, Vương gia……”
Dạ Lăng Chi nguyệt đánh giá nàng ta rồi bất chợt nói: “Ngươi có thể đi rồi”
tiểu Nguyệt không ngờ hắn lại buông tha mình dễ dàng như vậy.
Nhưng Dạ Lăng Chi nguyệt lộ ra thái độ mệt mỏi, nàng đành lo lắng mà rời khỏi vương phủ.
“Phái má vệ theo dõi nàng, đừng để nàng ta chết”
Giang Đông nhanh chóng rời đi, Lý Huyền không chịu được hỏi: “Vương gia, phản ứng của tiểu Nguyệt rõ ràng có vấn đề, nàng nhận thức.
Trà Thanh , nói cách khác, nàng có quan hệ với Trắc phi: “Chuyện này giấu kỹ, không được nhắc tới”
“Vương phi phải làm sao?” Lý Huyền nghe ra ý tứ của y.
Rõ ràng Vương gia biết chuyện này có liên hệ tới Trắc phi lại không muốn tra, chỉ sợ tra được Trắc phi sẽ chịu liên lụy.
Đây là Vương gia muốn bảo toàn Trắc phi vứt bỏ Vương phi.
“Vương gia, địa tông chính viện làm việc đều không nể mặt ai, Vương phí hiện tại không thể tự cứu mình, nàng chỉ dựa vào ngài! Nếu Tứ vương phủ cứ mặc kệ, trong sạch của Vương phi không tẩy được”
Mộ Dung Bắc Uyên cắn môi, nhíu mày không nói gì.

Biết phụ tử tiểu Nguyệt ngoài Tứ vương phủ còn có Mai gia, dù cho Mai gia có đấu đá nội bộ, tàn nhãn dùng thủ đoạn giết người rồi hắt nước bẩn lên người nhà.
Khi tội danh Mai Ngọc Dương thành lập, cho dù có thể giữ mạng thì Mai phủ cùng Tứ Vương phủ đều sẽ mang tiếng xấu.
Như vậy ai mới là người có lợi?
Một cái tên trong đầu Dạ Lăng Chi nguyệt chợt lóe lên, Dạ Lăng Thiên Trì.

Nếu thực sự là hắn ta, việc Minh Thân vương nhúng tay cũng là việc không hề kỳ quái.
Băng nhi cùng dạ lăng thiên trì có quan hệ gì?
Dạ Lăng Chi nguyệt bực bội đá văng ghế, trong lòng như có lửa đốt.Lý Huyền vẫn không cam lòng.
Tuy rằng không tính quá thân thiết với Mai Ngọc Dương , nhưng những ngày gần đây qua mấy lần tiếp xúc thì Vương phi tuyệt đối không phải nữ nhân ngốc nghếch độc ác.
Biết rõ nàng ấy trong sạch lại không thể cứu nàng, Lý Huyền lại đứng ngồi không yên.
“Lý Huyền bổn vương tuyệt đối không vì Mai Ngọc Dương mà để Trắc phi gặp chuyện.
Ngươi hiểu chứ?”
Muốn trách thì trách nữ nhân kia xui xẻo thôi.
Nội tâm Lý Huyền trầm xuống Vương phi còn mạng trở về sao?


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi