ÁI PHI LÊN NGÔI!!!!



Nàng đứng lên định hỏi, thì một cái bạt tai vào mặt, cái tát này quá ác liệt, khóe môi nàng nhiễm máu.

“Vương phi!” Lý Huyền kinh hô một tiếng, Y phẫn nộ quát hàn: “Quỳ xuống!”
Hắn không dám làm cần, thuận theo quỳ.

“Meo” Tiếng mèo vang lên, Lý Huyền giật mình, sao vương gia lại tìm được Tuyết Nhi “Lý Huyền, người làm ta quá thất vọng, dám cùng nữ nhân này tính toán bổn vương? Ngươi không biết Tuyết Nhi quan trong với trắc phi sao, lại đem mèo giấu trong nhà, quả thực là cả gan làm loạn! “Sao Vương gia biết được?” Lý Huyền không cam lòng hỏi.

Giang Đông mềm lòng nhắc nhở: “Hộ vệ trắc phi thấy đầu người dính lông mèo".
Lý Huyền lung túng nhìn Mai Ngọc Dương không biết làm sao.

Ánh mắt hai người nhìn nhau càng làm cho Dạ Lăng Chi nguyệt đạp vào người nàng.

Nàng nghiêng người ngã xuống đất, ngón tay mảnh khảnh bị hần giầm dưới chân.

“A” Mai Ngọc Dương thở nhẹ một tiếng, cau mày nhìn hãn: “Không sai, việc này là do buộc Lý Huyền làm, không quan hệ tới hắn, vương gia muốn tính sổ cứ nhầm vào ta.” “Vương phi, không phải trách nhiệm của người, rõ ràng là… “Ngươi không cần nói!” Nàng can ngăn hắn lại
Dạ Lăng Chi nguyệt càng dùng sức, ngón tay nàng bị giẫm đến run không bỏ ra được.

“Vì sao người phải làm vậy?” “Còn vì sao?” nàng cười khẩy: “Ai bảo Sở băng ở Ngũ vương phủ đắc tội ta, một cầu xin lỗi cũng không có, chẳng phải là khinh thường ta tha thứ sao” “Độc phụ, bản vương sao lại cưới người lòng dạ độc ác như vậy.”
Nàng không chút nào yếu thế:" thật không khéo, vương gia ngài cưới cũng cưới rồi, muốn từ hôn Hoàng Thượng chi sợ sẽ không đồng ý.

Phụ hoàng có thể dặn dò qua muốn vương gia thiện đãi ta, nên cho ngài nhìn xem, nhi tử tốt của hãn làm gì!” “Ngươi!” Dạ Lăng Chi nguyệt lại muốn động thủ, Tuyết Nhi lại phát điện tránh thoát ngực của hắn, lập tức nhảy đến trên đùi Mai Ngọc Dương.

Nó dùng đầu nhẹ nhàng cọ lấy cảm của nàng, giống như đang an ủi nàng.
Dạ Lăng Chi nguyệt ánh mắt khẽ động, lại có chút chua xót.
Tại sao có thể như vậy, Tuyết Nhi luôn không có cử chỉ thân mặt với Sở băng nhưng đối với nữ nhân này lại hết sức thân mật.


Nàng cúi thấp đầu, dùng tay khác vuốt ve lỗ tại nó: “Ngoan, đừng lo lắng ta không sao.”
Tuyết Nhi xoay người, kêu lên với Dạ Lăng Chi nguyệt , lộ ra rằng nhọn như đang uy hiếp hắn.Dạ Lăng Chi nguyệt nhìn thấy mèo như vậy, không hiểu sao bực bội trong lòng lại tiêu giảm.
Hãn thử điều chỉnh hô hấp, nhấc chân khỏi tay Mai Ngọc Dương , Tuyết Nhi lè lưỡi liền ngón tay nàng.

Lòng nàng cảm thấy vô cùng thất vọng, người còn không bằng động vật, đúng là vậy.

“Vương gia, kỳ thật ngài hiểu lầm, cũng không phải là vương phi muốn thuộc hạ trộm mèo” Lý Huyền nhìn nàng thực sự cảm thấy đau lòng, lần đầu tiên nói dối chủ tử.

“Là Tuyết Nhi chạy đến, nó cũng mới chạy đến Lý phủ Thuộc hạ định mang nó về, nhưng Tuyết Nhi nghe tới về vương phủ lại rất khó chịu, làm sao cũng không đi.

Thuộc hạ không bắt được, nên đến đây xin chỉ thị.
Dạ Lăng Chi nguyệt trầm mặc mấy giây, cũng không hoàn toàn tin tưởng: “Nếu vậy, sao không tới chỗ bản vương lại đến chỗ Vương phi trước “Thần nghe nói ngài tại nghị sự, không dám đánh quẩy” “Lý Huyền, nhìn bản vương!”

Trong lòng Lý Huyền tự trấn an: “Lời nói dối thiện ý không tỉnh là nói dối, không làm việc trái với lương tâm không cần chột da.”
Đại khái vị trấn an tâm lý quả tốt,Giang Đông cũng cầu tình: “Vương gia, con mèo nay có linh tính, người ngoài không thể mang đi, Lý Huyền cũng không thể bởi vì Vương phi trả thù trắc phi mà đi giúp đỡ được, thuộc hạ tin tưởng nhân phẩm của hắn.
Giang Đông thật tốt, Lý Huyền cảm kích nhìn hắn, thầm nghĩ hàn không ngờ được tín nhiệm như thế.
Dạ Lăng Chi nguyệt bị thuyết phục, quay đầu nhìn Mai Ngọc Dương, căn bản không cần hỏi vì sao lại nói do nàng.
Gần đây nàng luôn phản nghịch, luôn thích đối nghịch mình, lý do kia cũng do hờn dỗi
Khi Dạ Lăng Chi nguyệt trầm ngâm, Mai Ngọc Dương chống đỡ đứng lên.

Vì có Tuyết Nhi ở đây, Dạ Lăng Chi nguyệt đã trấn định lại, Mai Ngọc Dương quan sát nét mặt của hắn, có lẽ hắn tin lời lý Huyền.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi