ÁI PHI LÊN NGÔI!!!!



Nhìn thấy Mai Ngọc Dương lo lắng, Thận ma ma nhéo bả vai: “Vương phi chở sợ, Thái Hậu đã dặn dò, lúc trước thì cũng thôi cho qua, nhưng lần này, ngàn vạn lần không được lừa gạt lão nhân gia.”
Chẳng biết sao, Mai Ngọc Dương có cảm giác khô nóng, cũng không hỏi Thận ma ma.
Đợi nàng được đưa vào trong phòng, cảm giác khó chịu kia càng mãnh liệt, cứ như một cổ khi bá đạo trong cơ thể mạnh mẽ xông tới.Xong đời, Mai Ngọc Dương Không chỉ , nàng bị hạ dược.Bởi vì hỗn hợp trong thức ăn mà ngay cả nàng cũng không thể phát giác, đoán không chừng.

Dạ Lăng Chi nguyệt cũng trúng chiêu.
Quả nhiên, làn da trắng của Dạ Lăng Chi nguyệt đã xuất hiện màu hồng nhạt.
Con người thanh lãnh đang đè nén dục vọng , ngay cả đuôi một cũng đỏ lên .
Nàng chưa bao giờ thấy bộ dạng này của hắn, thiếu chút nhìn ngây ngốc, cảm thấy vô cùng tà mị.

Hai người bị nhốt trong phòng, bên ngoài có người trông coi không cách nào ra ngoài.

Dạ Lăng Chi nguyệt giật giật hầu kết, ngón tay dài chóng trên mặt giường, cắn răng nghiến lợi hỏi: “Người làm gì bản vương?” “Không phải ta! Là Thái Hậu để người hạ dược trong thức ăn, ta cũng không biết chuyện này.

“Không biết? Nếu ngươi không tốt khổ với Thái Hậu, Người sẽ không nhúng tay chuyện riêng của ta, không tiếc bày mưu tính kế cháu mình mà giúp ngươi?”
Dạ Lăng Chi nguyệt hơi thở càng gấp: “Lần trước người có thể đoàn được rượu có vấn đề, lần này lại cố ý không đoán ra, có phải muốn bức bổn vương đụng chạm vào người.” Cơ hồ Mai Ngọc Dương cắn nát môi, trong lòng bốc lên lửa giận.
Dựa vào cái gì mà quở trách nàng, chẳng lẽ vì nàng không phải nữ nhân trong lòng hắn nên nhận loại nhục nhã này?
Nàng tới gần tại Y, chậm rãi nói: “Đổi lại bất luận là ai với ta cũng tốt hơn ngươi.”
Hắn lập tức bóp lấy cổ của nàng: “Không biết liêm sỉ".
Nàng lộ ra một cái nụ cười quỷ dị: “Ngươi cứ việc bóp chết ta, ngày mai chờ Thái Hậu sai người tới kiểm tra, cứ để người đưa thi thể ra ngoài.

“ Mai Ngọc Dương, bản vương sẽ không dung túng người nữa".
“Được, vương gia ta cũng sẽ không chiều theo ngươi!”
Mai Ngọc Dương dùng sức đẩy ngón tay của hãn: “Trên cánh tay ta có thủ cung sa, Thái Hậu đã biết ngày địa hôn lúc trước chúng ta không động phòng.

Nếu như ngày mai vẫn còn cái này, cả ta và người đều không có cách nào giải quyết".
Hắn nghe được trong đầu có âm thanh đang không ngừng nói mình: “Nàng là vương phi của ngươi, các ngươi có bất cứ chuyện gì cũng là lẽ thường".
Ý niệm trong đầu dần chiếm thế thượng phong, Dạ Lăng Chi nguyệt xoay người ép lên thân thể nàng, giữ chặt cổ tay nàng.

Bọn họ chưa từng cách gần như thế, hô hấp hỗn loạn của hắn phà vào xương quai xanh của nàng, đứt quãng, ấm áp, có chút ngứa.
Tâm Mai Ngọc Dương loạn như ma, trong đầu trống rỗng, quên cả đẩy hắn ra.

Dạ Lăng Chi nguyệt yên lặng nhìn nàng, đôi mắt nhìn nàng đỏ tươi, môi tái nhợt.
Bồng nhiên thân thể hắn đột nhiên co rút, giống như có một lưỡi đao đang hoạt động trong người, chỉ cần nghĩ đến ý nghĩ kia thì cả lục phủ ngũ tạng đau đến run rẩy.
Thực tế hắn chịu không nổi, cố gắng che ngực.
Mai Ngọc Dương phát hiện dị thường, đưa tay thấm dò mạch tượng, hô hấp khó khăn.
Chẳng lẽ dược kia làm cho độc tình phát tác?
Quả nhiên, cảm xúc của Y không ổn định.
Hắn bắt được cổ chân nàng tách hai chân ra: “Nếu Thái Hậu muốn bản vương nhất định phải phá thân người, bản vương dùng tay thỏa mãn người".
Nàng không dám tin nhìn hắn, một chút thương hại cũng không còn, thay vào đó là khuất nhục cùng phẫn nộ.

"Dạ Lăng Chi nguyệt , ngươi thật sự muốn ta rơi vào kết cục này?”
“Bản vương không muốn bị người bài bố!”
Mai Ngọc Dương bằng nhiên rút ngân châm của mình, thừa dịp hẳn không để ý phong bế huyệt trên người Y nháy mắt hắn không thể động đậy.


“Tốt cho suy nghĩ không muốn bị người bài bố, vương gia miễn cưỡng ta cũng không nhọc người động thủ” .
Nàng từ tay áo lấy ra một viên vu linh hoàn, nhìn nó mấy giây bằng nhiên nhét vào miệng, nuốt xuống.
Dược này thực ra là ở cung đình Du Bậc dùng để trừng trị nữ nhân.
Nữ nhân dù chưa từng trải qua chuyện giường chiếu nếu phạm lỗi lớn, sẽ bị buộc nuốt vu linh hoàn.
Thứ này sau khi uống sẽ như có vạn kiến cắn gặm vô cùng đau khổ, thiếu nữ trong sạch sẽ bị mất thủ cung sa.

Đối với người bị phạt, mất danh dự, thanh danh tổn hại thì còn đáng sợ hơn đau đớn kia.

“A!” Mai Ngọc Dương sớm biết vu linh hoàn âm độc, nhưng đây là lần đầu nàng nếm thử.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi