ÁI THƯỢNG NỮ LÃO SƯ

Rất nhanh đã có kết quả, điểm thi không tệ, không để cho Cẩn thất vọng, cũng không để cho ta thất vọng.


Chủ nhiệm lớp gọi ta tới phòng làm việc, mơ hồ cảm thấy có lẽ chuyện không đơn giản như vậy. Đến phòng làm việc, phát hiện các quan chức cấp cao cũng có mặt.


Lão Hoàng, ô, Cẩn, cô nàng học sinh kia, lớp trưởng 2 lớp, một đám học sinh 2 lớp, chủ nhiệm lớp...Một đám người lộn xộn.


Thật may là đám người kia không tập trung lại một chỗ, nếu không ta chắc sẽ ngộp chết mất.


Lão Hoàng giọng oang oang "Chuyện này coi như xong, sau này chú ý một chút!..." Đại khái đoán được là chuyện gì xảy ra.


Cẩn ở một bên lắng nghe rất nghiêm túc, đột nhiên thấy ta, ánh mắt có một tia kinh ngạc. Nhưng rất nhanh lại tập trung vào câu chuyện của Hoàng chủ nhiệm.


"Chu Minh, ngươi tới đây!" Ta thật muốn nghe lỏm thêm tí nữa, chủ nhiệm lớp hết lần này tới lần khác ngay lúc này gọi ta vào.


"Nga". Bước tới..." Lão sư, ngươi tìm ta?"


"Chu Minh a!" Chủ nhiệm lớp nhỏ giọng nói "Có chuyện gì xảy ra, ngươi nói với Hoàng chủ nhiệm những câu như vậy, thật không lễ phép!"


Ta biết lão Hoàng nhất định là dỏng lỗ tai lắng nghe động tĩnh của chúng ta bên này!


"Lão sư, ta làm sao a? Trong phòng thi ta đang làm bài ngon trớn, tự dưng có người ồn ào la hét, tất cả ý tưởng liền mất hết, làm sao có ý định thi tiếp a!"


"Ta la hét ngươi sao?" Lão Hoàng đã tới, tiện nhân, quả nhiên dỏng lỗ tai qua nghe, hành vi điển hình của kẻ tiểu nhân.


"Chu Minh!" Giọng chủ nhiệm nghiêm khắc,"Thái độ của ngươi có vấn đề a! Ngươi ở trong phòng thi lớn tiếng với Hoàng chủ nhiệm a!"


"Ta đã lớn tiếng sao? Giọng của ta hơi lớn! Thật ngại quá!"


"Này là thái độ gì a! Ngươi quá vô lễ a?"


"Ta sao lại vô lễ, mà thật ra thì ta cũng vô lễ thật nếu nói lễ phép chính là dù bị nói oan vẫn phải khúm núm dạ thưa, mà cho dù có như vậy thì được coi lễ phép sao?"


Lão Hoàng nổi giận.


"Ngươi là cái loại học sinh gì a? Ngươi nói đi! Ngươi mà là học sinh giỏi, ngươi xứng sao!"


"Ta không xứng, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nói quá mình là học sinh giỏi, ta không dát vàng lên mặt, ta cũng không cảm thấy học văn 1 là tài giỏi gì nhiều, cho tới bây giờ ta cũng không bao giờ lấy cái danh văn 1 ra mà nói chuyện với ai bao giờ, ta thế nào a?"


Phòng làm việc an tĩnh.


"Chu Minh! Ngươi quá kiêu ngạo, ta bất kể thành tích học tập của ngươi có cao hay không, ta cũng không quản ngươi có đứng nhất khối hay không, hôm nay ta không nói tới ngươi nữa!"


"Hảo a, tùy tiện a, ngươi quyền cao chức trọng, lời ngươi nói ai dám cho là cái rắm a! Ngươi có giỏi thì đừng để cho ta đứng nhất a!"


Lão Hoàng tức đến phát run, chủ nhiệm lớp cũng nhìn chằm chằm ta không nói nên lời.


"Nói Lục chủ nhiệm lên giải quyết, tên học sinh này, hôm nay ta không nói tới nữa!"lão Hoàng gầm thét!


"Chu Minh! Đừng làm rộn, ngươi đang làm cái gì vậy!" Không phải là người khác kêu ta, là Cẩn.


Cẩn đi tới bên cạnh ta, vươn tay nắm lấy bả vai ta!


"Có phải ngươi hơi quá đáng không? Không thể nói chuyện như thế với lão sư!"


Cẩn không nặng lời chút nào, nhưng ta lại cảm thấy rất nặng, Cẩn, vì sao ta không ưa lão Hoàng, bởi vì hắn khi dễ ngươi, vì sao không ưa chủ nhiệm lớp, bởi vì hắn khinh thị ngươi. Ta muốn lấy lại công đạo cho Cẩn....mà Cẩn lại ở đây liều mạng muốn ta cúi đầu nhận sai!


"Lão sư. Ta, ta không cảm thấy ta sai!" Ta vẫn còn nhắm mắt chống cự, nhưng thanh âm cũng đã nhỏ xuống.


Cẩn không nghĩ tới ta sẽ mạnh miệng, "Baaa" một cái tát đánh tới đầu của ta, mơ hồ đau. Ta siết thật chặc quả đấm, chính là cứng cổ liều mạng ức chế nước mắt.


"Ngươi không nên đợi đến lúc bị kỷ luật rồi mới hối hận! Thật không biết điều! Mau xin lỗi Hoàng lão sư!"


Ta quay đầu, nhìn Cẩn, Cẩn nháy một cái, ta biết, Cẩn đang giúp ta, nhưng talại không muốn cúi đầu nhận sai chút nào.


Đang lúc ta đang do dự, Cẩn chợt giơ chân lên thuận thế đá một cước vào bắp chân ta. Chủ nhiệm lớp choáng, lão Hoàng cũng choáng.


"Ta muốn ngươi xin lỗi!"


Ta lại nghiêng đầu liếc mắt nhìn Cẩn, cắn răng thật chặc, ta có thể nghe tiếng hàm răng nghiến vào nhau ken két, nắm đấm run run.


"Lão sư, chủ nhiệm, ta...sai rồi!" Tan nát cõi lòng.


"Ta sai rồi, ta không nên cùng lão sư mạnh miệng, không nên ở phòng thi đóng sầm cửa, không nên cãi lời lão sư, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ta nhận sai!" Ta cúi đầu, một hơi nói xong, lúc ngẩng đầu lên, nước mắt đã ướt đẫm mặt.


An tĩnh hồi lâu, lão Hoàng thở dài"Ai...thôi vậy, đứa nhỏ này xuất sắc như vậy, tính khí cũng thật cường ngạnh a, được rồi, biết sai là được rồi!"


Chủ nhiệm lớp tự nhiên cũng không nói gì nữa, cho cái thang thì mau leo xuống thôi.


Ta nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Cẩn, cái gì cũng không nói, chẳng qua là gắt gao nhìn, Cẩn hiển nhiên là bị nước mắt của ta dọa, nàng không nghĩ tới ta sẽ khóc, hơn nữa còn khóc thành như vậy, bàn tay đặt trên cổ ta nhẹ siết lại.


Ta đem tay Cẩn từ trên cổ của ta cầm xuống, nhìn Cẩn một cái, tông cửa chạy ra. Chạy, chạy giống như trở nên điên cuồng.


Nước mắt nhạt nhòa, không thấy rõ đường, dùng tay áo lau một cái, tiếp tục chạy, một hơi chạy tới góc tường sau dãy lớp.


Khóc, nước mắt trở nên không còn đáng giá tiền nữa, ta tựa vào tường, ngồi chồm hổm xuống, ôm chân khóc, đầu gối ướt, tay áo cũng ướt đẫm, dường như tất cả nước mắt trong một khắc này đều chảy ra hết, làm thế nào cũng không dừng được.


Tức giận, ủy khuất, tất cả cảm giác cùng nhau xông lên trái tim, hận, chẳng qua là hận, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng uất ức quá như vậy, đứng lên, hướng về phía tường xoay một vòng, nhất thời da thịt nghiền nát, máu tuôn ra ngoài.


Đau, cảm giác xương cũng muốn nứt ra, nhưng lòng của ta đau hơn, tim cũng nhanh chóng vỡ vụn thành từng mảnh.


Một quyền, hai quyền ...Trên tường vết máu loang lổ, hai tay rỉ máu. Ngồi xổm xuống, tiếp tục khóc....


Có tiếng bước chân, ta bất kể, ta mặc kệ hắn là ai. Chẳng qua là tiếp tục khóc...Tựa hồ tất cả ủy khuất và khổ sở đều trong một khắc này phát tiết ra ngoài.


"Minh!" là thanh âm của Cẩn, ngẩng đầu lên, mắt kiếng đã nhòe đi, mơ hồ nhìn không rõ, mắt cũng không mở ra được, ta biết, là Cẩn.


Máu trên tay dính vào quần, quần cũng trở nên loang lổ vết máu.


"Chu Minh! Hôm nay ngươi thật quá đáng! Lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi như vậy, ngươi quá kiêu ngạo, ta không nghĩ tới ngươi sẽ có mặt này, ta có chút khó chịu, cũng có chút thất vọng!"


Tavốn là đang khóc đến không thể cầm được nước mắt nhưng vào lúc này nước mắt lại ngừng lại. Ta hừ một tiếng cả cười, có thể nói là vừa khóc vừa cười cũng không sai.


Cần ngồi chồm hổm xuống nhìn ta, "Minh, ngươi làm sao vậy? Tại sao ngươi lại biến thành như vậy?" Nàng vẫn theo thói quen xoa đầu ta.


Ta chỉ cười, tất cả suy nghĩ cũng dừng lại ở từ ‗thất vọng' kia, thì ra là, ta nỗ lực lâu như vậy, mà ngươi, nhanh như vậy liền thất vọng.


"Chu Minh, nói đi, ngươi câm sao?" Cẩn quát lên, phanh một cái đứng lên!


"Ngươi muốn ta nói cái gì, ta còn có thể nói cái gì?" Ta nhìn nàng, ngữ điệu bình tĩnh, thanh âm đã khàn khàn.


"Ngươi nói cái gì? Trong lòng ngươi nghĩ như thế nào liền nói thế nấy!" Cẩn lớn tiếng quát ta.


"Trong lòng ta nghĩ thế nào? Ta không có nghĩ gì hết!" Vẫn bình tĩnh như cũ.


"Chu Minh! Bây giờ ngươi đối với ta cũng dùng thái độ này sao? Ngươi định cùng tất cả lão sư đối kháng sao? Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Ngươi còn là học sinh ta thích nhất sao?" Thanh âm Cẩn trầm xuống, nỗi thất vọng từ trong giọng nói của nàng thấm ra ngoài.


"Thái độ của ta...Ta....Ta còn...thái độ!" Ta vẫn như cũ lầm bầm làu bàu.


"Ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ngươi không nói cho ta biết được sao?" Tới hai chữ "được sao", trong giọng nói của Cẩn lộ ra nóng nảy và phiền muộn.


"Ta nói, ta nói!" Ta từ từ đứng lên. Nắm chặc quả đấm. Chi cảm thấy nắm tay đau rát. Hít sâu một hơi, dùng hết dung khí, từng chữ một thốt ra.


"Ta nói, ta ~~ yêu ~~ ngươi!"


Cẩn sửng sốt, Cẩn, một người đang nóng nảy, đang cuồng nộ, đang tức giận, vào giờ khắc này, hoàn toàn ngây ngẩn cả người.


"Ta yêu ngươi, nhưng ta không dám nói, ta cũng không thể nói, ta chỉ có thể một mình len lén yêu thầm, lớp mười, lúc ngươi dạy ta, ta đã thích ngươi, ta sùng bái ngươi, nhưng từ từ, những thứ này cũng thay đổi, biến thành yêu. Lão sư, ngươi hỏi ta tại sao ta cũng chẳng biết tại sao, ta quá ngu ngốc, có lẽ là sắp điên rồi. Ta không thể khống chế nổi bản thân, từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên ta có cảm giác đối với một người như vậy, ta không biết phải làm thế nào, thật sự không biết làm thế nào!"


Nước mắt một lần nữa lại trào ra, lời cũng dừng lên nơi cổ họng. Cẩn nhìn ta chằm chằm, không thể nói gì. Ở trong mắt của nàng, ta giống như biến thành một người xa lạ, một người nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng quen biết.


"Ta yêu ngươi, nhưng ta không muốn nói ra, ta sợ ngươi sẽ không tiếp nhận, thậm chí, ngươi sẽ cảm thấy ta biến thái, ta chỉ có thể một mình len lén thích là đủ rồi, chỉ cần ánh mắt của ngươi rơi vào trên người ta, ta đã thỏa mãn lắm rồi. Thi nhất khối, cố gắng học hành chính vì muốn ngươi chú ý ta...Ngươi không dạy ta nữa, ta đau khổ, bởi vì ta không thể ngày ngày thấy ngươi, ta hận lão Ngô, hận chủ nhiệm lớp, hận bọn hắn khiến ta không thể ngày ngày thấy ngươi, lão Hoàng nói văn 2 không tốt, nói ngươi không tốt, ta lớn tiếng với hắn, dù hắn đem ta khai trừ, ta cũng nhận, bởi vì hắn khi dễ ngươi, ta sẽ không để cho ai khi dễ ngươi bất kể hắn là ai, chỉ cần hắn khi dễ ngươi, ta liền cùng hắn liều mạng!" Vừa nói ta vừa dùng sức huơ huơ quả đấm.


"Hôm nay ta nói những lời này, có thể bắt đầu từ ngày mai, ngươi sẽ không để ý đến ta nữa, ta không còn là Chu Minh ngày xưa trong lòng ngươi nữa, ta khiến ngươi thất vọng, cả thế giới này, người ta không muốn làm thất vọng nhất chính là ngươi, bởi vì ta yêu ngươi, ta để ý ngươi!"


Ta nghẹn ngào....Cảm giác như bị tê liệt, cả người không có khí lực. Cẩn lo lắng, nhưng chẳng qua chỉ đứng nhìn ta, khóe mắt đã ươn ướt.


Ta không nghĩ tới mình sẽ đem tất cả những thứ khổ não này trút hết ra ngoài, chắc vì sự căm phẫn dồn nén quá sâu, quá nặng, có lẽ là bởi vì bị đè nén quá lâu, mới có thể kích động nói ra như vậy.


Ta không cách nào đoán được thái độ của Cẩn, nàng vẫn an tĩnh như vậy, không kinh ngạc như trong dự liệu, cũng không nổi trận lôi đình, nàng chẳng qua là lẳng lặng nhìn ta, giống như không nhận ra ta. Bây giờ, chắc là ở trong mắt nàng, ta đã không phải là Minh nhi mà nàng quen thuộc nữa.


Như vậy, một sự kiện đột phát sẽ có kết quả gì, ta không có cách nào đoán được, Cẩn vẫn im lặng khiến ta có chút không biết làm sao, ta cũng chỉ đứng đó mà ngơ ngác.


Nàng nhìn ta chằm chằm, từ trên xuống dưới, Cẩn, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấu lòng ta? Ngươi thấy được sao?


Ánh mắt Cẩn cuối cùng rơi vào tay ta.


"Tay của ngươi...không sao chứ!" Nàng chậm rãi nói, mặt không có bất kỳ biểu tình gì.


"Không có gì!" Ta giơ tay lên nhìn một chút, máu đã bắt đầu đông lại, trên hai tay, tất cả cũng toàn là máu, nắm chặt tay lại, dùng một chút lực, vết thương mới vừa đông lại bắt đầu chảy máu.


Lúc này mới nhận ra cảm giác đau đớn đang mãnh liệt lan tỏa, buốt đến tận xương.


"Đi!" Cẩn tiến lên một bước. Kéo ta đi phòng y tế!


"Không cần, ta không cần!" Ta lạnh lùng nói. Ta không biết mình cuối cùng là muốn thế nào,"Ta không cần !" Ta lạnh lùng nói. Ta không biết mình muốn thế nào nữa, ta không cần điều này, điều ta muốn, chẳng qua là câu trả lời chắc chắn của ngươi.


"Bất kể nói thế nào, ngươi bây giờ vẫn là học sinh của ta, ngươi nhất định phải nghe ta!" Cẩn nhìn ta chằm chằm, nàng luôn là kiên quyết như vậy, luôn là như vậy dự liệu hết thảy.


"Học sinh?...Ha ha...Ta hiểu rồi, tạ ơn lão sư quan tâm, tự ta có thể đi được, lão sư ngài trở về đi thôi!"


Ta biết lúc này ta tựa như một dã thú không có chút tình cảm nào, giọng nói lạnh như băng, mặt vô biểu cảm, Cẩn làm ta đau nhói. Nàng quả nhiên không thể tiếp nhận.


"Chu Minh, ta hy vọng ngươi có thể tỉnh táo lại, ta bây giờ rất bấn loạn, ta nghĩ ta cần thời gian suy nghĩ xem đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra! Có lẽ là ta trách lầm ngươi, nhưng bất kể là vì lí do gì, bất kể trong lòng ngươi nghĩ cái gì, ta chỉ có một nguyện vọng, chính là hy vọng ngươi mạnh khỏe."


Ngẩng đầu nhìn Cẩn, nét mặt của nàng nghiêm túc như vậy, ta không có cách nào phản bác nàng nửa điểm, hết thảy đều nghe theo nàng, ta đã thành thói quen phục tùng vô điều kiện.


"Đi thôi!" Cẩn kéo cánh tay ta, nhìn bàn tay của ta, "Nhất định rất đau, Chu Minh, ta không hy vọng ngươi bởi vì bất kì nguyên nhân nào mà thương tổn tới mình" nàng suy nghĩ một chút, lại bổ sung "Dĩ nhiên, ta cũng hy vọng ngươi không vì bất luận kẻ nào mà làm trễ nãi tiền đồ của mình, giống như màn khôi hài ở phòng làm việc hôm nay, ta hy vọng ngươi sẽ không tiếp tục tái diễn, ngươi vì ta làm hết thảy, ta rất cảm kích!"


"Ta không cần ngươi cảm kích! Đây là chuyện ta làm, ta có năng lực chịu trách nhiệm với chuyện đã xảy ra, ta không cần ngươi cảm kích ta, nếu như bắt đầu từ hôm nay, ngươi chỉ xem ta là một học sinh, như vậy ngươi chỉ cần hoàn thành tốt nghĩa vụ của một lão sư là được, cứ việc phê bình hoặc trách phạt ta sao cũng được!" Đau lòng, cái đau khiến ta quên mất nếu ta như vậy Cẩn cũng sẽ đau.


"Cái đề tài này chúng ta nói sau, bây giờ ngươi đi xem cái tay cho ta!" Cẩn kéo ta, cũng không quay đầu lại hướng phòng y tế đi!


Trên đường đi chúng ta cũng không nói bất kỳ câu nào, ta cuối cùng muốn tránh thoát khỏi tay Cẩn nhưng Cẩn vẫn dùng sức nắm thật chặc cánh tay ta, trên đường rất nhiều học sinh đều đứng lại nhìn, nghĩ lại thì với hình ảnh trước mắt thì tỉ lệ này cũng không phải là quá cao.


Y tế lão sư tiến hành xử lý sơ qua vết thương cho ta, ánh mắt hoài nghi đem ta từ trên xuống dưới quan sát thật nhiều lần, y tế lão sư hỏi tay ta làm sao lại ra thế này, ta nói chạy giỡn với bạn


học không cẩn thận nên bị đụng trúng, nàng nói thật đúng là không cẩn thận, nhìn tình trạng này không chỉ là đụng trúng một lần a.


Máu trên tay đã được lau rửa sạch sẽ, lúc này mới thấy được khớp tay sưng đỏ cùng với máu ứ đọng, ai. Xem ra y tế lão sư tương đối thống hận loại hành động tự tổn thương bản thân này, lúc băng bó cố tình động mạnh vào vết thương, khiến ta đau đến nhe răng nhếch mép.


Xử lý tốt, Cẩn đi tới hỏi một chút vết thương có nghiêm trọng không, y tế lão sư nhỏ giọng nói với Cẩn :


"Ai nha, học sinh này của ngươi a, tính khí cũng thật quyết liệt a!" Ta quay đầu trợn mắt nhìn y tế lão sư, nàng liền hò hét:"Ngươi trừng ta xong rồi sao? Không ngờ tính khí của ngươi quyết liệt đến vậy, còn chơi trò tự tổn thương bản thân đây!" Ta im lặng, đối với cái loại bà chằn đến từ Hà Đông này, ta đành phải im lặng câm nín, chỉ số chiến đấu quá cao, lực sát thương quá lớn.


"Khớp tay không có ảnh hưởng gì nặng sao, có thể gặp nguy hiểm không? Nếu không tại sao lại sưng to như vậy?" Cẩn nhỏ giọng hỏi.


"Không sao, ta cũng đã kiểm tra qua, tiểu từ này thật khó quản đi, ngươi là chủ nhiệm lớp sao, chắc có rất nhiều chuyện phải lao tâm khổ trí!"


Không đợi Cẩn nói tiếp, ta lập tức đứng lên, đi tới cạnh y tế lão sư,"Y tế lão sư thân ái, ta xin trịnh trọng tuyên bố ba điều, thứ nhất, ta vô cùng cảm tạ ngươi đã đem tay ta gói kỹ mặc dù trông có chút xấu xí, thứ hai, ta không phải là tiểu tử, ta đường đường là một nữ sinh duyên dáng nguyệt thẹn hoa nhường, thứ ba, vị này trước mặt ngươi không phải là chủ nhiệm lớp của ta." Nói xong ta liền đi thẳng tới cửa, mở cửa, quay đầu hướng

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi