CUNG KHUYNH

Dung Vũ Ca thức dậy từ rất sớm, nhẹ nhàng ghé qua bàn nơi Cao Hiên đang ngủ, thấy hắn vẫn còn say sưa giấc điệp, gương mặt ngây thơ hồn nhiên như một đứa trẻ, thoạt nhìn rất vô hại, tính cách hắn vốn thiện lương như thế, nếu như được sinh ra trong một gia đình bình thường thì quả là chuyện tốt, tiếc thay hắn lại là Thái tử, sợ là Vệ Minh Khê vì nhi tử của mình quá thiện lương mà phải lao tâm khổ trí, dùng hết tâm cơ hòng mưu cầu cho hắn.

Dung Vũ Ca nhìn Cao Hiên, trong lòng có chút phức tạp, người như vậy nàng cũng không muốn thương tổn hắn, chỉ hy vọng ngày sau có thể làm cho tổn thương này sẽ mãi ở mức thấp nhất.

Vũ Ca dùng ngón tay bóp đầu mũi Cao Hiên, làm cho hắn đang trong mơ liền ngọ nguậy tỉnh giấc, nếu hắn còn không chịu thức dậy, để cung nữ phát hiện nàng ngược đãi Thái tử thì thật không hay.

“Trời sáng rồi, ngươi dậy mau đi!” Dung Vũ Ca giục giã.

Cao Hiên đang còn ngái ngủ, mở mắt ra nhìn thấy người trước mặt mình hoá ra là Dung Vũ Ca, liền nở nụ cười si ngốc.

Dung Vũ Ca nhíu mày, thật là một tên ngốc mà, chỉ được mỗi khuôn mặt đẹp thôi, chẳng bù với Vệ Minh Khê.

“Ngươi lại đây!” Dung Vũ Ca trở về giường, ngoắc ngoắc Cao Hiên.

Cao Hiên còn chút mơ hồ nhưng vẫn ngoan ngoãn theo đến bên giường, thân thể hắn sau một đêm ngủ trên bàn thì đau nhức không gì sánh được.

“Đưa tay ngươi đây.”

Cao Hiên có phần khó hiểu nhưng vẫn chậm rãi duỗi tay mình ra.

Dung Vũ Ca trực tiếp bắt lấy tay Cao Hiên, đột nhiên dùng ngân châm chích tay hắn một cái, Cao Hiên đau đến nỗi suýt rơi lệ, chỉ biết trơ mắt nhìn máu của mình từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàng đan trắng như tuyết, đến khi Vũ Ca cảm thấy hài lòng, mới buông lỏng ngón tay của y ra. Tốt rồi, dùng châm chắc chắn không để lại vết sẹo, Vệ Minh Khê đương nhiên không thể nhìn thấy vết thương.

Cao Hiên cầm ngón tay của mình, cơn buồn ngủ phút chốc hoàn toàn tan biến, ánh mắt vô thần nhìn Dung Vũ Ca, đột nhiên nghĩ Vũ Ca thật là chu toàn. Nếu không có động phòng mà để mẫu hậu biết, nhất định sẽ mất hứng, nhưng nếu làm vậy thì mẫu hậu sẽ không tài nào biết được.

“Không được để mẫu hậu biết ta ức hiếp ngươi, hiểu không?”

Dung Vũ Ca vừa thu hồi ngân châm vừa không quên dặn dò Cao Hiên.

Cao Hiên gật đầu đáp ứng, kỳ thực cho dù Dung Vũ Ca không giao phó, hắn cũng không để Vệ Minh Khê biết, dù sao nếu mẫu hậu biết được nhất định sẽ không thích Vũ Ca. Cao Hiên có cảm giác Vệ Minh Khê vốn không thích Vũ Ca, chỉ là chưa từng biểu hiện ra bên ngoài mà thôi.

Dung Vũ Ca nhìn Cao Hiên lộ ra cử chỉ như một hài tử ngoan ngoãn thì vui vẻ cười cười, xem ra Thái tử biểu đệ không phải là quá đáng ghét, về sau có lẽ mình cũng nên ít ức hiếp hắn một chút. Tự nhiên Dung Vũ Ca thấy mình vẫn còn lương tâm lắm!!

“Ngươi cởi áo ngoài ra đi.” Dung Vũ Ca nhìn Cao Hiên toàn thân y bào đỏ thẫm thì cau mày nói.

Cao Hiên lập tức cởi hỉ bào bên ngoài, chỉ còn lại trung y màu trắng bên trong. Dung Vũ Ca cầm hỉ phục của mình và hắn ném xuống đất, rồi xáo trộn lung tung trên giường như vừa trải qua cuộc chiến kinh thiên động địa. Dung Vũ Ca còn cố tình chỉnh trang y phục Cao Hiên cho thêm vài phần xốc xếch, lúc này nàng mới hài lòng gật đầu một cái, hoàn toàn không để ý tới việc làm của nàng khiến cho Cao Hiên mặt đỏ tới tận mang tai.

Qua thêm nửa canh giờ, Dung Vũ Ca và Cao Hiên mới cho gọi cung nữ vào.

Một lúc sau đó thì các cung nữ tiến vào, một số giúp Cao Hiên thay y phục, một số khác thì vây quanh lấy Dung Vũ Ca.

“Thỉnh Thái tử phi để nô tỳ hầu hạ tắm rửa thay y phục.”, một cung nữ cung kính nói với Dung Vũ Ca, một cung nữ khác quan sát trên mặt đất và trên giường, sau đó thu dọn tấm khăn trải giường mang ra ngoài.

Mắt Dung Vũ Ca lóe lên một tia kinh ngạc, Vệ Minh Khê quả nhiên so với mình suy nghĩ chu toàn hơn nhiều, mình thật là sơ sót mất một bước, y phục một khi cởi ra, trên người mình quá ư sạch sẽ, Vệ Minh Khê dĩ nhiên sẽ không tin tưởng. Vệ Minh Khê vốn che chở cho nhi tử, nhất định nội tâm đối với mình sẽ sinh phần bất mãn, hiện tại nàng không thể gây chuyện để Vệ Minh Khê chán ghét mình được.

“Bản cung để Thiến Nhi hầu hạ tắm rửa là được rồi, các ngươi lui ra đi.” Thiến nhi là nha hoàn cùng theo nàng tiến cung, Dung Vũ Ca lên tiếng yêu cầu, các cung nữ muốn thay Dung Vũ Ca tắm gội cũng không dám nhắc lại, dù sao Dung Vũ Ca là Thái tử phi, là chủ tử, họ không thể làm gì khác hơn là đành phải buộc lòng lui xuống.

***

“Thế nào rồi?”

Vệ Minh Khê nhẹ giọng hỏi cung nữ vừa tra xét trở về.

“Bẩm báo nương nương, sàng đan có lạc hồng (vết máu), trên giường lộn xộn ngổn ngang, y phục rơi lả tả dưới đất, theo các dấu hiệu cho thấy Thái tử đã động phòng cùng Thái tử phi.” Cung nữ của Vệ Minh Khê thành thật bẩm báo.

“Các người có thay nàng tắm rửa không?” Vệ Minh Khê hỏi tiếp.

“Bẩm không, Thái tử phi không cho nô tỳ hầu hạ mà để cho nô tỳ của nàng chăm sóc.”

“Được rồi, các ngươi lui ra đi!”

Vệ Minh Khê khẽ nhíu mày, Thái tử và Dung Vũ Ca rốt cuộc có động phòng hay không? Vệ Minh Khê không thể nào phán đoán được, chỉ mong sao nhi tử của mình không bị yêu nghiệt kia khinh mạn mà thôi.

“Hoàng hậu nương nương, Thái tử và Thái tử phi đến thỉnh an.” Thái giám bước vào bẩm báo.

“Truyền!” Vệ Minh Khê sửa sang lại hoa y, ngồi yên vị trên ghế, chờ tân lang tân nương vào phụng trà thỉnh an.

Vệ Minh Khê nhìn nét mặt vui mừng của nhi tử, đúng là một tân lang tràn đầy sinh khí, trong lòng cũng yên tâm đôi chút. Lại nhìn qua phía Dung Vũ Ca, yêu nghiệt này đúng là mỗi giờ mỗi khắc đều xinh đẹp bức người, phục sức trang nhã, thân mang hồng sắc cung bào, so với đêm qua lại tăng thêm vài phần thanh lệ, mỹ sắc càng thêm chân thực.

“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu!” Cao Hiên và Dung Vũ Ca đồng thanh nói, rồi cả hai quỳ xuống, lập tức có cung nữ đưa hai chén trà cho Cao Hiên và Dung Vũ Ca.

“Tốt.” Vệ Minh Khê mỉm cười, trước tiên tiếp nhận Cao Hiên phụng trà, uống một ngụm, rồi đưa cho cung nữ, sau đó mới nhìn về phía Dung Vũ Ca, mà Dung Vũ Ca cũng đang ngẩng đầu nhìn về Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê lẳng lặng nhìn nàng dò xét, tuy ánh mắt Dung Vũ Ca vẫn càn rỡ như trước nhưng lại vô cùng kính cẩn, còn trông có vẻ ngọt ngào vui sướng nhìn lại mình nữa. Nàng thật có chút không thể hiểu được Dung Vũ Ca. Phải chăng Dung Vũ Ca là một người đa nhân cách? Trước mặt Hoàng đế và phụ mẫu thì biểu hiện ngây thơ và thích được nuông chiều, nhưng bản chất thật sự là tà yêu mị quốc, ngày ấy còn càn rỡ ngả ngớn không coi ai ra gì, mà lúc này đây thì như một nàng dâu ngoan ngoãn, đâu mới chân chính là Dung Vũ Ca?

“Nữ tử xuất giá, cần phải nghe lời phu quân, tam tòng tứ đức, nhã nhặn lịch sự, tiết tháo kiên trinh, trấn nhiếp lục cung, Thái tử phi hiểu rõ chứ?” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng hỏi.

Dung Vũ Ca trong lòng cười thầm, cái gì mà tam tòng tứ đức, có trời mới biết Vệ Minh Khê bề ngoài đối với Cao Hàn kính cẩn nghe theo nhưng bên trong thì thế nào. Kỳ thực Cao Hàn cũng không biết mình bị Vệ Minh Khê sau lưng dắt mũi bao nhiêu lần, tựa như lần này, không phải nàng cố ý làm trái tâm ý của trượng phu hay sao? Mặt ngoài thì vậy, bên trong thì mờ ám, hết lần này tới lần khác lấy tay che trời, khiến người ta muốn cũng không bắt được nàng.

Tuy rằng Dung Vũ Ca trong bụng đang cười hỉ hả, nhưng nhãn thần vẫn một mực làm như kính cẩn nghe theo, so với nguỵ trang chỉ có hơn không kém.

Vệ Minh Khê cũng chú tâm xem thần thái Dung Vũ Ca sau khi nghe hết mấy câu nói đó sẽ có phản ứng thế nào, bởi vì trong lòng nàng hiểu rõ Dung Vũ Ca không phải người hiền lương thục đức gì, đối với những lời này dĩ nhiên không thèm đếm xỉa. Vệ Minh Khê vốn tiên liệu sau khi Dung Vũ Ca nghe xong sẽ mỉm cười giễu cợt, nhưng ai ngờ lần này Vệ Minh Khê đoán sai rồi, chỉ thấy nàng một mực kính cẩn gật đầu nghe theo, làm cho Vệ Minh Khê vô cùng kinh ngạc.

“Thái tử phi minh bạch là tốt rồi.”

Vệ Minh Khê ra vẻ trưởng bối, hài lòng mỉm cười, mặc dù miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại lo lắng không yên, yêu nghiệt này rốt cuộc đang trù tính cái gì?

Vệ Minh Khê thật tình không hiểu, mặc dù Dung Vũ Ca đối với mình càn rỡ, mà mình vốn cũng không làm gì được nàng, thì nguyên nhân vì sao Dung Vũ Ca đối với mình lại kính cẩn ngoan ngoãn như vậy, ngay cả đối với Hoàng thượng nàng còn không có như vậy, huống hồ là mình. Ngày trước mỗi khi nàng càn rỡ, Vệ Minh Khê đã biết Dung Vũ Ca không tôn kính mình như những người khác. Lần đầu tiên lại có một người khiến Vệ Minh Khê chẳng thể yên tâm.

Trên đời này, mỗi người làm gì đều có mục đích riêng, chỉ có lý giải được mục đích của người khác mới có khả năng đi trước một bước, thế nhưng nàng vẫn không hiểu được mục đích của Dung Vũ Ca, điều này làm cho trong lòng Vệ Minh Khê nổi lên dấu hỏi thật lớn. Đương nhiên, Vệ Minh Khê trăm triệu lần cũng không đoán được Dung Vũ Ca đối với mình lại tồn tại tâm tư như thế.

Rõ ràng trong lòng nàng đối với mình cảnh giới không ít, vậy mà còn ra dáng hoà ái dễ gần, “mẹ chồng” thực sự là quá đa nghi rồi, Dung Vũ Ca thầm nghĩ, nụ cười lại càng hoạ thuỷ hơn nữa.

Cao Hiên nhìn Dung Vũ Ca có chút mờ mịt, trước mặt mẫu hậu hình như Vũ Ca đặc biệt nhu thuận hơn, nhưng nàng khôi phục vẻ mặt bình thường cũng rất nhanh. Mẫu hậu thật có mị lực, làm nàng trước mặt người cũng không dám càn rỡ bá đạo. Cao Hiên càng lúc càng kính nể mẫu thân mình, ngay cả Vũ Ca bá đạo cũng phải nhượng mẫu hậu vài phần.

Lúc Vệ Minh Khê đưa tay tiếp nhận Dung Vũ Ca phụng trà, ngón tay không thể tránh khỏi khẽ chạm vào bàn tay Dung Vũ Ca đang bưng chén đến. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê vươn ngón tay thon dài trắng nõn, rõ ràng nàng đã hơn ba mươi tuổi, vậy mà ngón tay vẫn như thiếu nữ vô cùng mềm mại, thậm chí so với mình còn đẹp hơn, tựa hồ trời sinh chỉ thích hợp cầm bút đánh đàn, nếu những ngón tay ấy để trên người mình trêu đùa, cũng không biết sẽ có tư vị gì?

Khoảnh khắc khi hai ngón tay chạm vào nhau, gương mặt Dung Vũ Ca thiếu chút nữa đã thiêu đỏ lên như phát sốt, nàng nhất định phải cố gắng chế ngự, không thể ngay từ đầu đã lộ ra quá nhiều sơ hở, Dung Vũ Ca cố gắng trấn định tâm tình của nàng lại.

Vệ Minh Khê sau khi tiếp nhận chén trà, có chút suy nghĩ bèn chăm chú nhìn lại Dung Vũ Ca, có phải nàng vừa có chút ảo giác hay chăng, tựa hồ ngón tay Dung Vũ Ca khẽ run rẩy, dù cho đó chỉ là cử động rất nhỏ. Nhưng nhìn vẻ mặt Dung Vũ Ca yên tĩnh không chút gợn sóng, vẫn như trước nhu thuận kính cẩn nghe theo, có lẽ chỉ là ảo giác của mình mà thôi. Chẳng có lý do nào để khiến nàng như vậy cả.

Vệ Minh Khê uống một hớp trà, không thể phủ nhận bộ dáng Dung Vũ Ca nhu thuận so với lúc càn rỡ làm cho Vệ Minh Khê ít ghét hơn nhiều, mặc dù nàng biết Dung Vũ Ca giờ phút này chín phần là đang giả vờ.

“Thái tử và Thái tử phi ban tọa. Thái tử phi ở đông cung có quen không?” Thái độ Vệ Minh Khê lúc này tựa như một mẹ chồng hiểu chuyện, săn sóc từ ái.

“Mẫu hậu gọi nhi thần là Vũ Ca là được rồi, Thái tử phi nghe không quen tai, chúng ta giờ đã là người một nhà rồi.”

Dung Vũ Ca thân thiết như vậy, mà Vệ Minh Khê cũng không phải là quá cố chấp, song nàng chỉ gật đầu mỉm cười, tựa hồ tán thành lời Dung Vũ Ca nói.

Cao Hiên nhìn thê tử của mình lúc này so với lúc cùng mình ở chung một chỗ một điểm cũng không giống nhau, trong lòng Cao Hiên rất minh bạch, nguyên lai thê tử của mình là người hai mặt, chẳng qua lúc này nàng đang lấy lòng mẫu thân, chính là làm trung gian cho nam nhân của nàng. Nghĩ được như thế, Cao Hiên cũng có chút vui vẻ, xem ra Vũ Ca rốt cuộc là có chút lưu ý đến mình, mới có thể ủy khuất lấy lòng mẫu hậu.

Sau đó hai nữ nhân cùng nhau giả bộ khách sáo nhỏ to tâm sự, làm cho chính Cao Hiên cũng tưởng là mẫu hậu và thê tử sống chung với nhau thật sự hoà thuận vui vẻ lắm.

Vệ Minh Khê thật không biết ở đâu lại có một nữ nhân dối trá đến thế này, thanh âm mềm mại yêu chiều, trái một câu mẫu hậu, phải một câu mẫu hậu, thật sự làm Vệ Minh Khê sởn cả gai ốc, rõ ràng chỉ là ngày đâu tiên làm dâu, vậy mà giống như đã gả vào Cao gia từ mấy mươi năm trước, một điểm cũng không xa lạ.

Dung Vũ Ca mỉm cười hài lòng hả dạ cực kỳ, Hoàng hậu mẹ chồng từ đầu tới cuối đều chỉ mỉm cười ôn hoà, thoạt nhìn lễ độ như trước, chung quy nàng cuối cùng cũng hiểu được vì sao khoé mắt mẫu hậu vẫn luôn như cười mà không phải cười, có lẽ cho tới bây giờ không ai đối với nàng thân thiết như vậy, nàng mới tập thành thói quen đó chăng?

Dung Vũ Ca âm thầm cười trộm, không sao cả, sau này cứ từ từ tập thành thói quen cho nàng, đến khi đã thân thiết nồng nhiệt hơn, mình sẽ cùng nàng thân mật quấn quít, thì thầm to nhỏ, cọ sát giày vò lẫn nhau, Dung Vũ Ca càng nghĩ càng nhịn không được, tiếu ý gian ác tràn trề trên mặt.

Vệ Minh Khê thấy dáng vẻ tươi cười của Dung Vũ Ca thế nào cũng không vừa mắt, cứ một câu mẫu hậu hai câu mẫu hậu, làm cho nàng vô cùng đau đầu.

Sự quá mức nhiệt tình của Dung Vũ Ca quả thật có chút hù dọa Vệ Minh Khê, nàng chẳng bao giờ nghĩ tới cùng Dung Vũ Ca lập thành mối quan hệ thắm thiết tình cảm như thế, thế nhưng ngày hôm nay thấy Dung Vũ Ca nhiệt tình như vậy, làm cho Vệ Minh Khê càng lúc càng mơ hồ không biết cuối cùng nữ nhân này muốn gì?

Rốt cục Vệ Minh Khê cũng chịu không nổi sự nhiệt tình thái quá Dung Vũ Ca nữa, lúc này tình nguyện thà rằng Dung Vũ Ca lộ nguyên hình bộ dạng, cũng không nguyện chứng kiến Dung Vũ Ca quá mức hư tình giả ý, dối trá cực kỳ.

“Thái tử và Thái tử phi trở về đi, hai ngươi vừa mới kết hôn, bản cung ân chuẩn các ngươi ba ngày không cần tiến cung thỉnh an.”

Vệ Minh Khê vừa xoa nhẹ thái dương, vừa nhẹ nhàng nói, thoạt nhìn như một mẫu thân quan tâm chăm sóc, hiểu ý nhi tử không biết bao nhiêu mà kể.

“Như vậy sao được, ta vốn ngưỡng mộ hiếu đạo, mẫu hậu lại càng đề cao điều này, trước đây khi thái hậu còn sống mẫu hậu vẫn thường bầu bạn bên người, thái hậu vì vậy lúc nào cũng tán thưởng, nay nhi thần tự nhiên phải theo mẫu hậu mà noi gương, bầu bạn với người, hầu hạ chăm sóc, mẫu hậu nếu không cho nhi thần thỉnh an đó là không cho nhi thần cơ hội tỏ rõ lòng hiếu thuận, nhi thần. . .”

Dung Vũ Ca vẻ mặt sục sôi căm phẫn uất ức nói, tựa hồ nếu như không thỉnh an sẽ là tội danh đại đại bất hiếu trời đất đều oán, ngay cả Cao Hiên nghe cũng thấy bất an, tựa hồ nếu không thỉnh an sẽ trở thành bất hiếu tử.

Mỗi ngày đều thỉnh an, đó là lợi ích của Thái tử phi, nên có thể nào để phúc lợi của mình biến mất cơ chứ?

“Mẫu hậu, người để con và Vũ Ca thỉnh an đi!” Cao Hiên cũng theo khẩn cầu nói.

“Các ngươi muốn tới thỉnh an, không lẽ bản cung không cho các ngươi tới sao? Các ngươi có hiếu tâm như vậy, bản cung rất vui mừng, được rồi, các ngươi lui ra đi, bản cung mệt rồi.”

Vệ Minh Khê vung tay ra lệnh hai người tiểu phu thê ly khai, vừa nghĩ đến ngày sau mỗi ngày đều phải gặp Dung Vũ Ca, khẽ nhíu mày, trong lòng chẳng muốn kiến giá kẻ này chút nào.

Dung Vũ Ca lộ ra dáng vẻ tươi cười, mẫu hậu hiện tại chưa có thói quen này, nàng sẽ dùng thành tâm của mình để nói cho người biết nàng thật tâm muốn cùng mẫu hậu thành lập mối quan hệ khắng khít thân mật, lòng thành này nguyện trời đất chứng giám.

—————–o0o—————–

Bình luận

Truyện đang đọc