ĐOẠT THÊ

Editor – Tử Dương


***


Về cơ bản, hầu như tất cả các khách sạn ở Las Vegas đều có sòng bạc. Khách sạn càng cao cấp thì sòng bạc càng xa hoa và diện tích càng lớn. Nhưng đa phần không có cửa sổ, không có đồng hồ, mục đích là không để thời gian chi phối khách hàng.


Bất quá điều đó không quan trọng, vì những bàn cược lớn mới là thứ hấp dẫn hơn cả thời gian, cùng nhau quay cuồng trong vòng tròn kích thích.


Bùi Tứ Trăn dẫn Đổng Từ tới phòng cược của một sòng bạc tư nhân.


Khách muốn vào phòng cược phải xác minh danh tính, không phải ai muốn vào là vào, độ riêng tư và an toàn luôn được bảo đảm, cả tiền đặt cược cũng vậy.


So với những lần Đổng Từ đặt cược từ hai mươi đến năm mươi ngàn đô, thì số tiền cược ở đây cao hơn rất nhiều, hở chút là từ một trăm ngàn đô trở lên.


Ấy là chưa kể đến việc có người đứng sau bơm tiền, Đổng Từ đang nổi hứng, với điều kiện của cô có chơi mấy ván cũng chẳng thấm vào đâu.


Huống chi, vận may của cô tới rồi.


Hay nói cách khác, dùng một cái đầu hưng phấn để chơi trò đỏ đen luôn tốt hơn một cái đầu rệu rã.


Đổng Từ chơi Blackjack, mọi người đều biết cách chơi của loại hình này là đếm bài, nhưng tính bài thì không(*), lúc này sẽ cần đến cái gọi là 'kĩ thuật diễn', đề phòng người chia bài và quản lý casino phát hiện, xếp vào sổ đen, mời ra khỏi sòng bạc.


(*Blackjack còn được gọi là game 21 điểm, vì trong đó người chơi cố gắng rút bài sao cho tổng điểm của họ càng gần hoặc bằng 21 càng tốt nhưng không được vượt quá con số đó. Cho nên cách chơi của game này được gọi là [Đếm bài]


Còn [Tính bài] là một thủ thuật dùng để đoán những lá bài đang được nhà cái chia ra có thuận lợi cho họ hay không. Khi biết được lá bài nào đã chia, lá bài nào còn lại, tay chơi sắc sảo có thể tính nhẩm để đoán trước còn lại bao nhiêu lá bài đủ số điểm giúp họ thắng được nhà cái.)


Blackjack từng được dựng thành phim, nội dung lấy ý tưởng từ một trường hợp có thật ngoài đời, đó là các cao thủ toán học trường MIT(1), nhờ khả năng tính bài mà thắng một số tiền lớn ở sòng bạc, cuối cùng còn vướng kiện cáo.


(1) MIT: Viết tắt của Viện Công nghệ Massachusetts, một viện đại học nghiên cứu tư thục siêu nổi tiếng và danh giá ở thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Hoa Kỳ.


Đổng Từ không lợi hại như sinh viên MIT, nhưng kỹ thuật diễn của cô có thể sánh ngang với trình toán học của họ, thậm chí cao hơn.


Cô và Bùi Tứ Trăn chơi phối hợp, hai người thắng hơn chục bàn, hầu như chưa thua lần nào.


Thẻ chip lên một xấp, từ một xấp biến thành nhiều xấp. (^Chip là gì thì mình đã giải thích chương trước.)


Đổng Từ hưng phấn tới độ hai mắt sáng bừng, gò má đỏ ửng, ngoài mặt không nhìn Bùi Tứ Trăn, nhưng đôi chân bên dưới lại quyến rũ anh.


Mũi chân yêu kiều nhỏ nhắn, đi khắp nơi làm chuyện xấu.


May mà bàn lớn, chân cô không đủ dài, bằng không phạm vi trêu chọc chưa chắc chỉ dừng ở chân anh...


Ánh mắt Bùi Tứ Trăn càng lúc càng tối, hầu kết chuyển động, nhưng không vì sự trêu chọc của cô mà đánh mất lý trí, trình cược vẫn ổn định và chuẩn xác.


Hai người họ đều thích trò này, giống như đang phân cao thấp, xem ai sẽ phân tâm thua trước.


Tuy không tự mãn nhưng cuối cùng vẫn bị người người chia bài chú ý: "Are you counting?" (Cô tính bài đúng không?)


Đổng Từ chớp chớp mắt, vờ như không hiểu ý.


Người chia bài không bị người đẹp đánh lừa, càng không bịp nổi mắt anh ta: "Hình như lúc nãy cô biết mình sẽ thắng nên cược thêm chip."


Nếu chơi trong đại sảnh thì đã sớm phát hiện ra vấn đề, thậm chí check player(*), cũng may nơi này là phòng VIP. (*Kiểm tra người chơi)


Đều là người giàu có.


Quản lí vừa thấy Bùi Tứ Trăn liền tỏ thái độ tôn trọng.


Nếu hai người không châm ngòi, e là không ai dám nói.


Nhưng quy định là quy định, quản lí khéo miệng đổi cách chơi thành đổ xí ngầu, tăng thêm rủi ro, phức tạp hóa xác suất thắng bại.


Đương nhiên loại hình này chưa đủ để làm khó Bùi Tứ Trăn, anh nhìn Đổng Từ: "Chơi tiếp không?"


Đổng Từ mất hứng: "Chán, không chơi."


Bùi Tứ Trăn nhếch môi: "Em dễ chán quá, hay chúng ta về phòng?"


"Không!"


Đổng Từ lập tức từ chối, sao cô có thể cam tâm đi ngủ khi chưa kiếm gấp đôi số tiền đang có, huống chi cô không buồn ngủ.


Đổng Từ kéo tay Bùi Tứ Trăn, hứng chí đề nghị: "Chơi Poker Texas Hold'em, mục tiêu là nhân đôi tiền của anh."


Ngón trỏ Bùi Tứ Trăn dịu dàng nhéo cằm cô một cái, sửa đúng: "Là tiền của chúng ta."


"Đúng!" Đổng Từ nghe lời, mắt cười xinh đẹp cong như vầng trăng khuyết, ôm chầm lấy anh: "Chúng ta."


Bùi Tứ Trăn cảm thấy thỏa mãn, tưởng chừng như quay lại quãng thời gian bảy năm trước. Anh thích Đổng Từ sống thật với bản thân, không thích 'Cố phu nhân' đội lốt dối trá, chờ cô thành Bùi phu nhân, lớp mặt nạ sẽ tự khắc biến mất.


Bọn họ dở bỏ lối sống hai mặt, muốn làm gì thì làm.


Nhìn chung, lối chơi bên Poker Texas có phần phức tạp hơn Blackjack, bởi thế nó mới được xếp vào loại hình thi đấu.


Kỹ năng chơi bài của Đổng Từ không tệ, nhưng chưa chắc đối thủ chung bàn đã chịu ngồi yên, Đổng Từ thắng đúng hai ván, sang các ván sau thì thua đậm.


Bùi Tứ Trăn không tham gia trận chiến mà qua quầy bar nhờ nhân viên phục vụ lấy một cốc nước ấm. Lúc anh bưng ly nước ấm tới chỗ cô, Đổng Từ đã thua hơn nửa số chip.


Cá cược là thứ dễ khuấy động tâm trạng nhất.


Càng tập trung thì càng dẫn dắt con người ta lầm vào con đường sa ngã.


Nụ cười trên mặt Đổng Từ phai dần, cô nhíu mi, quyết không khuất phục, điển hình cho kiểu người hiếu thắng, trong khi bình thường cô che giấu rất giỏi.


Bên ngoài dịu dàng, bên trong cố chấp.


Khiến người ta vừa giận vừa thương.


Bùi Tứ Trăn đứng cạnh Đổng Từ, kéo tay sau đó đặt ly nước ấm vào lòng bàn tay cô, khẽ nói: "Muốn anh chơi giúp vài ván không?"


Đổng Từ uống một hớp, cô từ chối: "Anh không thích trò này, để em thử lại, em nhất định sẽ thắng. Còn thua thì cùng lắm nhận thêm vài bộ phim, thù lao đóng phim cũng ngót nghét mấy trăm triệu."


Bùi Tứ Trăn vuốt lọn tóc xoăn mỏng như tơ của cô: "Thua cũng chẳng sao, không thích đóng phim thì đừng miễn cưỡng."


Thù lao đóng phim hơn trăm triệu mỗi bộ mà nói bỏ là bỏ, nếu người nói câu này là người khác, hẳn anh ta đang muốn gợi đòn, nhưng Bùi Tứ Trăn lại coi nó như điều hiển nhiên.


Mấy triệu đô đa gói gọn trong vài con chữ.


Đổng Từ cười, lúc nào anh cũng tốt với cô, tốt tới mức khiến cô vui quên trời đất ở Argentina.


Cơ hồ quên luôn chuyện về nước đóng phim.


Mười tám tuổi là độ tuổi vô tư nhất của cuộc đời.


Thích gì làm đó, điên cuồng không màng hậu quả, cũng như Đổng Từ bây giờ, chỉ tập trung vào ván Poker, tiền bạc nhiều ít không quan trọng, quan trọng là cô phải thắng.


Nhưng càng muốn thắng, mọi thứ lại càng không như cô mong muốn.


Chung quy kỹ năng của cô vẫn chưa bằng người ta, số chip thắng ở trận Blackjack vơi dần, chẳng mấy chốc sẽ xuống tới đáy. Khi một phần ba số chip còn lại sắp 'bỏ đi', Đổng Từ bỗng dưng tỉnh táo, định hô dừng theo bản năng, cô muốn rời bàn.


Bùi Tứ Trăn thấy gương mặt thanh tú của Đổng Từ tỏ vẻ bình thản, tinh thần hưng phấn ban nãy cứ thế không cánh mà bay, liền bảo nhân viên chuẩn bị lấy chip và đặt từng xấp chip vàng trước mặt cô theo đúng độ cao ban đầu. (*Ví dụ 1 xấp có 30 chip thì giờ lấy đúng số lượng đó đặt trước mặt ĐT)


"Lấy thêm chip cho tôi."


"Không cần."


Đổng Từ thua đỏ, cô ngăn Bùi Tứ Trăn: "Em không chơi nữa."


Bùi Tứ Trăn nhướng mày: "Em nhận thua?"


Đương nhiên Đổng Từ không muốn nhận thua, nhưng sự thật là cô bị vả mặt, ủ rũ cụp đuôi: "Tại em không muốn thua trắng."


Hiếm khi Bùi Tứ Trăn thấy cô chán nản thế này, khóe mắt giăng sương, vừa đỏ vừa ướt, có lẽ thuốc trợ hứng chính là tác nhân khiến tâm trạng cô kích động.


Dù đúng dù không thì anh cũng không thích cô như vậy.


"Em muốn thắng không?"


"Hả?"


"Anh hỏi em có muốn chuyển bại thành thắng không?"


"Được sao?"


Đổng Từ ngẩng đầu, ánh mắt hoa đào hệt như nai con, chất chứa muôn vạn vì sao sáng ngời.


Tim anh run động.


Bùi Tứ Trăn cam đoan: "Đương nhiên là được."


Giọng Đổng Từ vừa sầu não vừa uất ức: "Em chơi không lại bọn họ..."


Bùi Tứ Trăn vén tóc rối trên trán cô: "Anh chơi."


"Anh không thích cờ bạc mà?"


"Anh không thích, nhưng không có nghĩa anh không đụng."


Bùi Tứ Trăn kéo ghế, vị trí ngay trước Đổng Từ, đối diện là hai người chơi khác, số chip cũng ít hơn bọn họ.


Không cầm cự được bao lâu.


Ngay lúc con tim Đổng Từ đang treo lơ lửng, tưởng mình sắp thua sạch sành sanh thì có cơ hội mở rộng tầm mắt.


Bùi Tứ Trăn biết chơi!


Còn chơi rất giỏi.


Đây mới gọi là chơi giỏi này, trong khi chơi như kiểu Đổng Từ thì tối đa chỉ được gọi là biết chơi, thậm chí còn kém mức 'chơi giỏi' cả vạn dặm.


Để làm chủ trò Poker Texas, thì không những người chơi phải giỏi về mặt tính toán, kĩ năng diễn, mà còn phải giỏi về mảng tâm lý học, kĩ năng khống chế tình huống nguy hiểm, khống chế cảm xúc, đọc được suy nghĩ của người khác, học cách đối diện với thất bại, học cách đứng lên từ thất bại, tất cả được gọi chung là kỹ năng mềm.(2)


(2) Kỹ năng mềm: hay còn gọi là kỹ năng thực hành xã hội là thuật ngữ liên quan đến trí tuệ xúc cảm dùng để chỉ các kỹ năng quan trọng trong cuộc sống con người như: kỹ năng sống, giao tiếp, lãnh đạo, làm việc theo nhóm, kỹ năng quản lý thời gian, thư giãn, vượt qua khủng hoảng,...


Phần lớn những người thông thạo kỹ năng mềm đều trở thành những gã khổng lồ trong ngành tài chính, doanh nhân hoặc người thành công trong cuộc sống.


Hiển nhiên, Bùi Tứ Trăn thuộc loại này.


Quá nửa số đối thủ chung bàn cũng thuộc loại này.


Không có gì đáng ngạc nhiên khi Đổng Từ không phải đối thủ của bọn họ.


Giờ phút này, Đổng Từ đứng một bên, tận mắt nhìn Bùi Tứ Trăn chơi mới phát hiện anh căn bản không coi đây là trận đánh quan trọng nên chẳng cần động não.


Bùi Tứ Trăn biến trò chơi này thành nơi đầu tư, luôn dự sẵn kế hoạch nhằm giảm khả năng thua lỗ xuống mức thấp nhất.


Giữ vững lý tính(3), không sử dụng kỹ xảo không thiết thực, chỉ dùng tính toán để nói chuyện.


(3) Luôn lấy lý trí làm đầu.


Đổng Từ thật sự bội phục sức kiểm soát của người đàn ông này, phải nói là hoàn toàn kiểm soát tất cả những người ở đây, chẳng biết anh đã làm điều đó bằng cách nào.


Có lẽ là nhờ quá trình huấn luyện ma quỷ dành cho người thừa kế Bùi thị, dù sao Poker Texas Hold'em cũng thuộc top những mô hình giải trí có giá trị thương mại.


Bùi Tứ Trăn lấy bài bằng đôi tay có khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài hữu lực, tao nhã đẹp mắt, sẵn sàng bày mưu tính kế.


Chia bài, đánh bài, nhân đôi số chip...


Nháy mắt đã qua mấy ván.


Đổng Từ chóng hết cả mắt, nhưng không thể không thừa nhận, phương pháp kiểm soát của vị đại thiếu này có hiệu quả, dù anh chỉ coi chúng như trò đùa.


Một bài toán đúng nghĩa.


Miễn không đi sai nước, lấy lý tính làm tiền đề, thì chiến lược của anh luôn thắng.


Sự thật chứng minh.


Bùi Tứ Trăn nhanh chóng lật ngược tình thế, số chip lại nằm chễm chệ trước mặt bọn họ.


Đổng Từ cười hí hửng, tay cô siết chặt cánh tay Bùi Tứ Trăn, lâu lâu lại ghé mắt nhìn anh.


Anh chơi bài bằng gương mặt không cảm xúc, hàng mi dày vỗ nhẹ nơi mí mắt, môi mỏng không có độ cong, càng không đoán được tâm trạng của anh.


Đánh cược mà dùng chiêu này thì quả là đáng sợ.


Đổng Từ bị hành động kiểm soát và thần thái gợi cảm của anh hấp dẫn, hệt như lần đầu tiên gặp Bùi Tứ Trăn trong kính viễn vọng.


Cũng từng cảm khái như thế.


Anh càng kiểm soát, thì càng khiến người ta muốn... khiêu chiến, vừa khéo chọc đúng chỗ ngứa của trò Poker.


Người ngồi đánh bạc nhưng tâm trí người đứng lại bị kiềm hãm, Đổng Từ suy nghĩ lung tung, ánh mắt đờ đẫn, bên tai là âm giọng trầm thấp: "Sao vậy?"


Cô hoàn hồn: "Hửm?"


Bùi Tứ Trăn nhìn gương mặt thất thần của cô, anh nhíu mày: "Buồn ngủ à, hay không khỏe?"


Đổng Từ dời mắt: "Không có."


Bùi Tứ Trăn nhìn theo mắt cô thì đụng trúng một anh chàng nhân viên đẹp trai, ánh mắt nhất thời chìm xuống, cố ý chơi thua.


Việc đang thắng ngon lành đột nhiên thua cuộc đã thành công kéo mắt Đổng Từ về.


Cô vịn tay Bùi Tứ Trăn, không biết có thắng nổi nữa không: "Ổn chứ?"


Bùi Tứ Trăn lạnh lùng nói: "Em tập trung là được."


''À..."


Đổng Từ không rõ nguyên do, nhưng tập trung không khó, Bùi Tứ Trăn chơi quá hay, dễ thu hút sự chú ý của cô.


Nhờ đôi tay 'xinh đẹp' này mà số chip mới mất ban nãy lại về tay bọn họ.


Cô thua, bọn họ thắng, toàn bộ số chip.


"Thiên Tứ, anh thật tuyệt vời!"


Đổng Từ bị cảm giác tìm thấy những gì đã mất nhen lửa, cô nhào qua ôm Bùi Tứ Trăn, hôn chụt một cái.


Quét sạch tâm trạng chán nản.


Vui vẻ, kích động.


Hận không thể chộp tay Bùi Tứ Trăn cắn thêm vài phát.


Tâm trạng tốt rất dễ lây cho người xung quanh.


Đáy mắt Bùi Tứ Trăn thấp thoáng ý cười, nhìn sâu vào con ngươi Đổng Từ: "Đổi xưng hô."


"Sao?"


"Ví dụ như chồng."


Đổng Từ cười cong mắt, anh đúng là không biết xấu hổ.


Đổng Từ kề sát bên tai, giọng dịu dàng khó tin: "Chồng yêu thật lợi hại."


Mờ ám, câu mất hồn anh.


Hận không thể chiếm hữu ngay lập tức.


Hận không thể thực hiện ý đồ đó ngay tại đây.


Bùi Tứ Trăn không muốn mọi chuyện cứ tiến triển theo hướng chậm

Bình luận

Truyện đang đọc