DỤC VỌNG CỦA KẺ CHINH PHỤC

Cố Linh hồi tưởng lại tình huống ba ngày trước bị Cố Triệt gọi vào gặp.

Một ngàn người thú bán mình làm nô, đây là tin tức mà cô vừa mới nhận được. Nhưng Cố Nguyên soái cũng đã biết. Có thể thấy, ngoài gia tộc Cố thị, Nguyên soái còn có một mạng lưới tin tức khác vô cùng hùng mạnh.http://thanhthoigian.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif

Vị thống lĩnh trẻ tuổi lẳng lặng ngồi trên sô pha, giọng điệu bình tĩnh: “Nhánh quý tộc nho nhỏ kia cứ để cho Bộ Tư pháp xử lý.”

Cố Linh gật đầu. Quý tộc kia, chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Chuyện này, có lẽ không đơn giản như vậy đâu. Rốt cuộc những người thú kia tự nguyện hay bị bắt buộc? Quý tộc thật sự chỉ là muốn thu nhận nô lệ thôi sao?”

Cố Triệt liếc nhìn cô, khẽ gật đầu: ” Đây có lẽ là động thái thăm dò của giới quý tộc phía Đông.”

“Vậy…..” Cố Linh hơi nhức đầu, quý tộc phía Đông luôn luôn ngoan ngoãn nghe lời, lại không biết sống chết dám đi thăm dò Nguyên soái, xem ra chuyện này có liên quan đến các đại quý tộc mới nổi. Muốn dò xét xem tuyên ngôn Thú tộc độc lập Nguyên soái ban ra có thực sự được thực hiện, dò xét xem Nguyên soái có dễ dàng tha thứ cho quý tộc hay không.

“Cho nên, Bộ Tư pháp sẽ biểu lộ thái độ rõ ràng cho bọn họ thấy—— làm bậy chỉ có con đường chết.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như đang nói về vấn đề thời tiết nhỏ nhặt.

Trong lòng Cố Linh chấn động: “Nguyên soái, có chuyện gì cần thuộc hạ đi xử lý không?” Nếu chuyện của quý tộc đã được bộ tư pháp giải quyết, như vậy anh ta gọi Cố Linh đến đây chắc chắn là để nhờ cô đi làm chuyện mình không tiện ra mặt.

Cố Triệt nhìn chằm chằm vào cơn mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, giọng nói mơ hồ như truyền đến từ trong màn mưa.

“Tuyên ngôn của tôi, cũng có hiệu lực với Thú tộc.”

Cố Linh hít vào một hơi, gật đầu: “Tuân lệnh. Hai ngày sau sẽ có lời đồn đãi,một ngàn người thú bị quý tộc hành hạ đến chết. Cố Linh tin rằng, từ đây về sau, sẽ không có người thú nào tin tưởng quý tộc, bán mình làm nô nữa.”

………

Kì thật, Cố Linh nghĩ, cái mà Nguyên soái để ý không phải là chuyện Thú tộc có nhân quyền hay không. Anh ta chỉ không cho phép bất cứ kẻ nào khiêu chiến sự nhẫn nại và quyền uy của mình.

Việc âm thầm ra lệnh giết chết một ngàn người thú, giá họa cho quý tộc là để thị uy với đại quý tộc, đồng thời cũng thay họ xóa sạch tất cả dấu vết chứng minh chuyện này đã từng xảy ra, đây vừa là ân huệ vừa là lời cảnh tỉnh cho giới quý tộc. Anh ta muốn dùng hài cốt của loài người và thú binh khiến đám quý tộc kia không dám vượt qua Lôi Trì* lần nữa.

(*”Không vượt qua Lôi Trì một bước” là một câu thành ngữ Trung Quốc. Lấy từ câu trong bức thư gửi cho Ôn Kiệu của Thừa tướng Canh Lượng thời Tấn. Năm thứ hai Tấn Hàm Hòa, thái thú Lịch Dương Tô Tuấn làm phản, kinh thành Kiến Khang của Đông Tấn bị bao vây. Bình Nam tướng quân Ôn Kiệu đóng ở Tầm Dương vội vàng đưa đại quân đến tiếp viện, Sưu Lượng liền gửi thư khuyên can:”Tôi sẽ lo biên giới phía Tây, tận cùng Lịch Dương, xin ngài đừng vượt qua Lôi Trì một bước. Câu thành ngữ này mang ý nghĩa không vượt qua giới hạn._Myu tổng hợp từ Baidu.)

Quyền sinh sát luôn nằm trong tay Cố Nguyên soái!

Mà cách đó không xa, Hứa Mộ Triều hạ giọng, có vẻ giật mình: “Cái gì? Quý tộc hành hạ một ngàn người thú đến chết? Cố Nguyên soái đã xử lý đám tộc rồi?”

Chấm dứt cuộc trò chuyện, Hứa Mộ Triều không khỏi than thở, tâm tình hơi phức tạp. Nhưng căn cứ vào cách nói của Đại Vũ, việc này đã được giải quyết. Mà Nguyên soái trừng phạt quý tộc, không thể nghi ngờ là đã thực hiện đúng lời hứa của anh ta.

Điều này khiến cô nảy sinh lòng kính trọng với vị Nguyên soái chưa bao giờ gặp mặt này. Tuy vậy, chút kính trọng này so với sự phòng bị trong lòng cô, cũng không biết bên nào cao hơn.

Cô lại nhớ tới tiệc rượu. Vài vị công tử nhìn thấy cô cùng hào hứng đến gần. Bọn họ coi như cũng có nghĩa khí, tươi cười giới thiệu cô với một ít quan chức. Cô rất vui mừng vì thế lại uống không ít ly. Chỉ có Tống công tử kia thấy cô thần sắc như thường thì có vẻ âm trầm.

Nhưng khi hắn vô duyên vô cớ “ngã vào” bể bơi, toàn thân ướt đẫm; lại vô duyên vô cớ “rớt vào” vườn hoa, cả người đầy lá cây bụi gai, sắc mặt âm trầm của hắn lập tức tan thành mây khói, chỉ còn lại vẻ chật vật không chịu nổi. Mà Hứa Mộ Triều đưa lưng về phía hắn, nhã nhặn mà thục nữ mỉm cười cụng ly với các quan viên mới quen.

Khi cô chuẩn bị rời khỏi buổi tiệc, Tống công tử lại đến gần, ánh mắt còn có chút không cam lòng. Cô cảm thấy buồn cười.

Chuyện nô lệ không làm cô phát điên thất thố nên Tống công tử không cam lòng sao?

Nhưng khi cô đến nhà họ Cố, hưng phấn xâm nhập vào “phòng làm việc” của “A Lệ”, cô bỗng nhiên hiểu ra.

Bản thân chỉ uống mười ly rượu đỏ, lại say đến mức này —— chắc là anh chàng Tống công tử kia bỏ thuốc vào ly rượu của cô rồi….Chỉ là sức chống cự của cơ thể cô mạnh hơn người thường, không thấy cô thất thố ở tiệc rượu, tiểu Tống chắc là thất vọng lắm?

Cũng may chỉ có A Lệ nhìn thấy.

Cô mỉm cười ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu niên tuyệt đẹp đứng trước giá sách khẽ nhíu mày quay đầu lại.

“Cậu dạo này….càng ngày càng ra dáng.” Cô xoay người, tháo giày cao gót, tiện tay quăng ra phía sau tạo nên tiếng “lộp cộp” nho nhỏ, khiến đầu cô càng choáng váng hơn. Ngay cả “A Lệ” ra vẻ nghiêm túc cũng cảm thấy rất đáng yêu.

Cô lập tức không để ý đến cậu ta nữa, ngồi xuống ghế dựa lớn bằng da, thoạt nhìn có vẻ rất quý giá.

“Thật là thoải mái….” Cô thỏa mãn thở dài, híp mắt lại, “Nào, rót cho tôi ly nước.”

“……”

“Lấy cho tôi chút đồ ăn nữa, bữa tối chỉ uống rượu, cũng chưa ăn no….”

“……”

Ghế dựa này vừa dày vừa co dãn, thật sự rất thoải mái. Hứa Mộ Triều cảm thấy toàn thân đều mềm đi, mê man thiếu chút nữa thì ngủ quên mất. Cũng không biết cô lim dim như vậy trong khoảng nửa phút hay nửa giờ thì bỗng nhiên mở mắt ra, hơi sửng sốt.

Cậu ta không nghe lời đi lấy nước hay điểm tâm, mà đi tới trước bàn làm việc khoanh tay cúi đầu nhìn cô.

Ngọn đèn chiếu xuống thân ảnh mặc áo sơ mi trắng kia, chiếc quần dài quân đội màu xanh lam, giày bó màu đen, bao bọc lấy dáng người lạnh lùng cao ngất. Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh như băng, đôi mắt sáng như đá quý cũng bình thản lạ thường.

Khoanh tay? Động tác khoanh tay như vậy, không hề hợp với cậu ta chút bào.

Tuyệt đối không giống A Lệ trong trí nhớ!

“Cậu dạo này sao là lạ vậy?” Cô cười hỏi cậu ta, “Bị kích thích gì đó hả?”

Cậu ta không trả lời.

Đầu cô hơi choáng váng đột nhiên bật cười ha hả: “Đầu óc tôi hình như hơi hồ đồ rồi.”

Mà bên này——

Rót nước? Điểm tâm?

Cố Triệt thấy cô lại nhắm mắt lần nữa, thản nhiên tiếp tục chiếm lấy bàn làm việc của Nguyên soái, ý niệm đầu tiên trong đầu là ngày mai phải xử phạt người hầu kia, cậu ta lại đám để cô xâm nhập vào đây nhiều lần như vậy.

Kì thật anh nghĩ vậy là oan uổng cho người hầu. Bản lĩnh của Hứa Mộ Triều vượt xa binh lính loài người thông thường. Hơn nữa, cô là người con gái duy nhất bước chân vào dinh thự của tướng quân, chẳng lẽ cậu người hầu lại dám liều chết ngăn cản cô tới gặp Nguyên soái sao?

Ánh đèn lẳng lặng đổ xuống mái tóc dài đen nhánh của cô, bao bọc cần cổ mảnh khảnh trắng như tuyết, duyên dáng mà trong trẻo như ánh trăng ngoài cửa sổ. Lễ phục mềm mại tôn lên dáng người mảnh khảnh mà đầy đặn. Khuôn mặt kia, ngày thường luôn thuần khiết sạch sẽ, đôi mắt óng ánh nhìn anh, gọi anh là “A Lệ”. Mà buổi tối hôm nay lại khép hờ dưới hàng mày đen sẫm, lông mi dài hơi cong lên khẽ rung động. Hai má như đánh phấn, môi hồng như mật đào.

Mỗi màu sắc trên người cô, đều có vẻ sáng rõ tinh khôi đến thế.

Nhìn thấy ngực cô phập phồng đều đều, có xu hướng dần ngủ say, Cố Triệt nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn: “Đứng dậy.”

Cô than nhỏ một tiếng, hé mắt liếc nhìn anh một cái, ngữ khí trách cứ: “Nước đâu…Sao lại không rót cho tôi?”

“…..Tự mình rót đi!”

Cô lim dim mắt chống tay đứng lên, lắc lư đi vài bước. Trời ạ, loại thuốc tác dụng chậm này quả thật khá mạnh. Cũng không biết có phải xuân dược gì gì đó không? Nhưng nó không có hiệu quả đối với cô, cùng lắm chỉ làm đầu cô choáng váng mà thôi.

Khi đi qua bên người anh,cô đột nhiên lại dừng bước.

“Nè! Thấy tôi thế nào?” Cô chỉ vào váy dài của mình hỏi, nhưng ngay sau đó lại lập tức ngượng ngừng tự trả lời: “Thật ra tôi cũng biết mình thích hợp với quân trang hơn.”

Ánh mắt anh xẹt qua đôi môi vểnh lên nũng nịu, cặp mắt trong trẻo không biết sống chết của cô.

Anh không trả lời, chỉ là màu đen thăm thẳm trong mắt càng thêm tối sầm khó phân biệt.

Cô đi đến trước mặt anh, nâng nhẹ tay chọc lên ngực áo sơ mi trắng của anh: “Thật ra….cậu không phải A Lệ đúng không?”

Cố Triệt giữ lấy ngón tay đang chọc lung tung trên ngực. Ngón tay mềm mại trắng nõn thon dài lại có vài vết chai giống anh.

Anh trầm mặc, đôi mắt yên tĩnh sâu thẳm như màn đêm, từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hoảng hốt mà sáng ngời của cô.

“Ừ. Chắc là không phải A Lệ.” Cô lại cúi đầu, giống như đang lầm bầm lầu bầu.

“Vậy tôi là ai?” Anh hỏi, bởi vì hai người cách nhau rất gần, giọng nói của anh có vẻ trầm thấp. Ngón tay mảnh khảnh của cô đang nằm trong lòng bàn tay tay anh, chỉ cần hơi dùng sức là có thể siết nó nát bấy.

Thế nhưng đầu cô lại đột nhiên lệch qua một bên, hai mắt nhắm chặt thẳng tắp ngã xuống người anh.

Ngài Nguyên soái nhíu mày rồi lại nhíu này. Anh không nghĩ tới cô đột nhiên lại ngã xuống, cũng may anh kịp thời bắt được cô. Bằng không với sức chiến đấu chẳng hề giống đàn bà con gái của cô có lẽ đã đục luôn một cái lỗ trong thư phòng có trăm năm lịch sự của Cố phủ.

Anh đỡ lấy thắt lưng cô, mà cả người cô thì vùi vào trong lồng ngực anh. Cái đầu nho nhỏ va vào lồng ngực, nhưng cũng không đau lắm chỉ hết sức mềm mại ấm áp mà thôi.

“A…” Anh nhìn cô từ từ ngẩng đầu lên, thần sắc đỏ bừng giống như phủ một màng sương bỏng. Cú va chạm này lại khiến cô choàng tỉnh, nâng mắt nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười bí hiểm.

Cánh tay của anh, bị cánh tay trắng nõn mảnh khảnh kia bắt lấy. Đôi mắt cô trong trẻo tựa như đã hoàn toàn tỉnh táo: “Tôi cảm thấy có gì đó không ổn….Cậu rất quái lạ…Chỉ là” cô trợn mắt nhìn, nhưng lại có chút mơ hồ nở nụ cười bất đắc dĩ, “cậu nhất định phải là A Lệ…”

“Vì sao?”

“Bởi vì….A Lệ phải còn sống….” Cô lẩm bẩm nói, cảm giác nhức đầu hoa mắt ùa tới, đầu cô thẳng tắp va vào ngực anh.

Giường của mình….sao lại cứng như vậy?

Nhưng cũng rất ấm áp.

Cô vừa lòng dựa hết cả người vào ngực anh. Cô hoàn toàn không để ý đến thân thể người bị cô dựa đột nhiên cứng ngắc như sắt.

“Hứa Mộ Triều….” Cô mơ màng nghe được một giọng nói trầm thấp vang lên sát bên tai, “Cô cũng sẽ lừa mình dối người sao?”

Bên hông bỗng nhiên bị một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy, hai cánh tay kia đặt cô lên sô pha mềm mại. Cô cũng không thèm mở mắt ra, lập tức tìm một tư thế thoải mái, cuộn tròn trên sô pha.

Đầu càng ngày càng nặng, cô rất muốn ngủ. Lúc này, lại cảm giác được rõ ràng có người đụng vào mình. Cô mở mắt ra, mông lung nhìn thấy một cánh tay thon dài như ngọc, quấn quanh lọn tóc của cô.

“Cô biến thành bán thú như thế nào?”Giọng nói trong veo như nước truyền đến.

“Không phải đã kể cho cậu nghe rồi sao….” Cô than thở, “Quang ảnh thú…. một trăm năm trước quang ảnh thú ăn tôi…”

“Nói cho tôi biết quá trình.”

Ánh mặt trời sáng rõ khiến cả căn phòng bừng lên sáng lạn. Hứa Mộ Triều vì đầu đau đến muốn nứt ra mà tỉnh lại, hoàn toàn tỉnh ngủ. Tham gia loại tiệc rượu như thế này, cô không thể không uống. Nhưng nếu lại bị một tên giống Tống công tử bỏ thuốc nữa thì cô thật sự không thể phòng ngừa được. Lát nữa phải tìm Cố Linh xin chút thuốc men hữu dụng mới được.

Trí nhớ mơ mơ hồ hồ cuối cùng dừng ở hình ảnh cô ngồi xuống trước bàn làm việc của A Lệ. Mà cuộc nói chuyện của hai người, cô không nhớ đầy đủ, nhưng cũng không quên hết toàn bộ. Lời nói của cô, là lời say, nhưng cũng mang vài phần cố ý dò xét.

Cô hít sâu một hơi, chỉ có hai khả năng: thứ nhất, cậu ta không phải A Lệ. Cậu ta là anh em sinh đôi của A Lệ sao? Nhưng Tạ Mẫn Hồng và những người khác cũng nói cậu ta là A Lệ. Vì sao? Chẳng lẽ bọn họ muốn lừa dối mình sao? Nếu thật sự muốn lừa mình vì sao cả ngày không thấy bóng dáng đâu, đều do mình chủ động tìm cậu ta? Hơn nữa, mỗi lần cậu ta nhìn thấy mình, tựa hồ còn có chút….bực bội? Đây hình như không phải là biểu hiện nên có của một người rắp tâm lừa đảo?

Thứ hai, cậu ta vẫn là A Lệ nhưng bị đả kích dẫn đến mất trí nhớ hoặc là tính tình hoàn toàn thay đổi? Rõ ràng sau khi tỉnh dậy, biểu hiện của cậu ta, không hề giống như A Lệ trước đây. Gần trong gang tấc, lại như xa tận chân trời. Khả năng này khá lớn, cũng là đáp án cô có thể chấp nhận. Nhưng nếu quả thậtlà mất trí nhớ, chẳng lẽ ngay cả khí chất cũng sẽ biến đổi?

Đúng vậy, cậu ta nhất định là A Lệ. Có lẽ tên Đồ Lôi đáng hận kia đã làm cậu bị thương nặng, có lẽ lúc trở về xã hội loài người, cậu đã quyết định dồn hết tinh thần vào công việc.

Cô rời giường rửa mặt, vừa nhấc đầu lên, lại nhìn thấy một cô gái uể oải trong gương.

Mái tóc dài hỗn độn xõa tung trên đầu vai, màu mắt và son môi đều hơi nhòe, áo ngực màu đỏ miễn cưỡng che khuất bộ ngực, tôn lên đường cong no đủ trắng nõn….Trời ạ, không biết bộ dáng này có bị cậu ta nhìn thấy không?

Trí nhớ tối hôm qua rất mơ hồ. Chỉ là trong lúc mơ màng, dường như luôn có ánh mắt của một người đàn ông thành thục trầm tĩnh đến bức người, chăm chú nhìn vào cô.

Là ảo giác sao? Mỗi khi nhớ đến ánh mắt đó cô lại cảm thấy bất an.

Cô hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải làm rõ rốt cuộc A Lệ đã xảy ra chuyện gì?

Bình luận

Truyện đang đọc