GIẤC MỘNG ĐẾ VƯƠNG

Vệ Lãnh Hầu ngồi trên lưng ngựa ngẩng đầu lên nhìn lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cát Thanh Viễn vừa đi lên cửa thành, hắn ta mặc một thân hồng y vô cùng chướng mắt.

Hôm qua hắn mới liên hệ với mật thám trong kinh thành, vô cùng bất ngờ khi nghe tin Cát Thanh Viễn muốn thành thân với Vĩnh An công chúa, vội vã dẫn theo thị vệ ra roi thúc ngựa chạy về, nhưng nhìn thời gian, thằng oắt con này hẳn đã bái thiên địa rồi...

Mắt phượng của hắn nheo lại cánh tay dài duỗi ra, Lỗ Dự Đạt bên cạnh lập tức đưa tới một trường cung bằng đá. Vệ Thái phó lắp tên rồi kéo dây cung một cách liền mạch, lập tức bắn về phía đầu của nam tử đang mặc hồng y trên cửa thành.

Cát Thanh Viễn hoàn toàn không nghĩ tới tên bang chủ cái bang dưới cổng thành ngay cả nói cũng không thèm, đột nhiên bắn lén hắn, hơn nữa còn là một lần sáu mũi tên.

Chiếc cung mà Vệ Lãnh Hầu sử dụng là cung đặc chế, cho nên nếu chỉ sử dụng lực bình thường thì không thể kéo được. Chính vì vậy mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng tốc độ của tên không hề giảm, từ nhỏ Cát Thanh Viễn đã theo danh sư mà phụ thân mời về luyện võ, thân thủ không tệ kịp thời tránh né, nhưng gương mặt vẫn bị mũi tên sượt qua, để lại một vết máu khá sâu.

Lỗ Dự Đạt vốn xuất thân là thợ săn, thị lực rất tốt, tay giơ lên che ánh sáng nhìn một chút, hơi tiếc hận nói: “Chỉ kém một chút nữa là có thể nhìn thấy màu sắc bộ óc của tên Cát súc sinh này rồi. Thái phó, thuộc hạ thấy có phải là mấy hôm trước ngài vung cuốc quá dùng sức, nên giờ lực cổ tay bị yếu đi hay không?”

Thái phó nghe thấy câu đó hung hăng liếc mắt trợn trừng nhìn hắn, dọa hắn sợ tới mức rụt cổ lại.

Tuy nhiên, lời hắn ta nói cũng có lý. Mẹ nó! Nếu không phải tại tên Cát tặc gà mái trên thành cao đó, thì sao bọn họ có thể rơi vào tình thế thảm hại như thế này?

Khi bọn hắn nhận được tin tức do mật thám báo tới, biết công chúa xuất hiện ở Lễ huyện thì ngay lập tức đi đường thủy đến thẳng Lễ huyện. Lúc đến bến tàu, một binh sĩ Hắc Kỳ quân đi nhà xí, không tới nửa khắc liền vội vàng chạy ra.

Đến khi Thái phó đi theo hắn đến đó, chỉ thấy bên cạnh gầm cầu có một hàng chữ nho nhỏ sáng lên trong đêm tối: “Cát Thanh Viễn đặt bẫy, dùng nước nhấn chìm Lễ huyện, nhanh chóng rút lui.” Mặc dù chữ không nhiều lắm, nhưng Thái phó chỉ cần nhìn qua liền nhận ra đây là bút tích của Niếp Thanh Lân, nhất thời trong đầu Thái phó xoay chuyển trăm ngàn ý niệm.

Đầu óc của Long Châu tử chứa đầy mưu ma chước quỷ, liệu có phải nàng lo lắng mình sẽ đuổi theo tới đây, biết rõ hắn không biết bơi nên lập mưu lừa hắn?

sẽ không, nếu đúng là nàng bị Hung Nô bắt đi thì sao lại lừa gạt mình quay trở về làm gì? Sau khi qua cơn kích động, hắn ra lệnh cho Lỗ Dự Đạt lấy bản đồ đến, nhìn lướt qua dòng chảy của những con sông gần đó, trong lòng liền biết điều Niếp Thanh Lân để lại không phải là giả, nếu có người nhân lúc này mở đập nước, không đến hai canh giờ nơi này sẽ bị nhấn chìm trong nước lũ.

“Thái phó làm sao bây giờ? Hay chúng ta quay lại?”

Chân mày Vệ Lãnh Hầu nhíu chặt, hắn xuất thân trong thế gia về hàng hải, mặc dù trời sinh bị say tàu, nhưng việc tính toán tốc độ của thuyền thìkhông ai bằng. Nếu lúc này lên thuyền, tên họ Cát kia thật sự mở đập nước ra, mặc dù không phải lo lắng bị chết đuối, nhưng thuyền nhất định sẽ bị trôi xa xuống khu vực hạ lưu, không thể đi ngược dòng mà quay lại, còn nếu đi vòng đường bộ thì sẽ tốn mấy chục ngày, mười ngày ngắn ngủi cũng có thể xảy ra rất nhiều chuyện, nếu tên Cát Thanh Viễn đó phát hiện ra chuyện của hoàng thượng rồi uy hiếp, kinh thành chắc chắn sẽ xảy ra biến cố, nàng sống chết chưa rõ, hắn không thể làm chậm trễ việc lên đường... Hơn nữa dân chúng trong phạm vi mười dặm quanh đây sẽ thế nào? Cho dù có kịp thời thông báo cho bọn họ, nhưng nơi này là thung lũng, con đường duy nhất thông ra bên ngoài chính là đường thủy, nhưng số lượng thuyền ở bến tàu mấy ngày nay đã giảm hơn phân nửa, chỉ còn lại mấy cái thuyền rách của ngư dân trơ trọi trên mặt sông...

Trong nháy mắt, Vệ Lãnh Hầu đưa ra một quyết định lớn mật khiến mọi người phải trố mắt – Đó là phá núi gọt đồi!

Xem xét lại bản đồ, rồi lại tự mình đi đến chân núi quan sát, Vệ Lãnh Hầu phát hiện mặc dù bốn bề nơi này đều là núi, hơn nữa núi đá cao chót vót không thể leo lên, nhưng chỉ cần đào khoảng một dặm vào chỗ gọi là miệng ưng dưới chân núi, mở rộng nghiêng về phía kênh rạch, là có thể tách vách núi cao thành một con đường để đi ra. không những có thể tránh được lũ lụt, chỉ cần đào thêm một đường về hướng đông, là có thể đi tắt trở lại kinh thành.

Trong hai canh giờ ngắn ngủi, Vệ Lãnh Hầu ra lệnh thông báo cho người đứng đầu của mười mấy thôn khu vực lân cận, nhóm phụ nữ và trẻ em có thể lên thuyền của Hắc Kỳ quân rời đi, nhóm thanh niên tráng kiện thì ở lại cùng bọn họ đào đường núi.

Thời khắc đó, đến bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm, khi đang đào đường núi, mấy lần gặp phải những hòn đá rất cứng, rất may là trên người Thái phó luôn mang theo một chút thuốc nổ, sau khi cho nổ núi đá, mọi người liều mạng đào bới, lúc lũ lụt cao đến thắt lưng, thì mới đào thông ra hướng sườn núi. Đợi đến khi đoàn người di chuyển đến giữa sườn núi, phạm vi xung quanh trong vòng trăm dặm đã ngập trong nước lũ, cây đại thụ còn bị nước lũ tràn vào bật cả gốc, những súc vật chưa kịp mang đi đang ở trong nước giãy giụa kêu rên, nhưng rất nhanh đã bị những thanh xà nhà nhấn chìm, trong nháy mắt chìm vào trong nước...

Nhưng bọn họ không có thời gian để sợ, lại tiếp tục đào bới một ngày một đêm ở giữa sườn núi, cứ như vậy đến tận ba ngày sau, rốt cuộc cũng mở thông được con đường ra ngoài. Lúc bọn họ rốt cuộc có thể an toàn rời đi, trên người Hắc Kỳ quân và mọi người dính đầy bùn đen! Tất cả những thứ này đều do Cát Thanh Viễn ban tặng, cảm giác khắc cốt ghi tâm như vậy nếu như không để cho Cát tặc nếm thử, Hắc Kỳ quân bọn họ thật đúng là phải đổi màu cờ!

Phản binh dưới thành Lang Tây, thủ lĩnh chính là người đã mưu hại soán quyền của nghĩa phụ - Cao Xương, hắn và Vệ Lãnh Hầu cũng là chỗ quen biết, năm đó khi Cao Xương thi võ cử, Vệ Lãnh Hầu chính là người giám sát.

Khóe môi Vệ Lãnh Hầu nở một nụ cười lạnh: “Cao Xương, năm đó trên trường thi võ, ngươi cũng được coi là một người có bản lĩnh. không ngờ chỉ mới mấy năm, một đại hán có khí chất lại trở thành hạng người chỉ biết luồn cúi, vong ân phụ nghĩa, giết chết nghĩa phụ của mình. Hôm nay sẽ chém đầu ngươi, làm gương cho người trong thiên hạ thấy két quả của việc dẫn binh tạo phản.”

nói xong liền thay đổi chủ đề, nói với các binh lính do Cao Xương dẫn đầu: “Các ngươi có biết các ngươi đang làm phản, dựa theo luật phải bị tru di cửu tộc. Thấy các ngươi là bị Cao tặc mê hoặc, nếu buông vũ khí chịu trói, thì còn có thể bỏ qua cho tính mạng người nhà các ngươi.”

Thái phó có thể nói là một Chiến thần, danh tiếng rất vang vọng trong đám binh lính. Khi biết người mà mình phải chiến đấu là Hắc Kỳ quân tiếng tăm lừng lẫy, binh lính thấy vậy cũng có chút lưỡng lự.

Cao Xương biết nếu để cho Vệ Lãnh Hầu nói tiếp, lòng quân sẽ bị dao động, sợ là sẽ tan tác tại chỗ, vội vàng cười lạnh nói: “Vệ Lãnh Hầu, hai quân giao chiến ai mạnh thì thắng, người có dám tỷ thí với Đại Tướng của quân ta?”

nói xong ra hiệu cho tướng quân khôi ngô mặc kim giáp đứng bên cạnh xuất trận. Vị tướng quân mặc kim giáp này là chiến tướng của thành Lang Tây, xưa nay dũng mãnh hơn người, luôn không phục Vệ Lãnh Hầu, nhìn thấy hắn mặc y phục rách nát giống như tên ăn mày, lại càng thêm xem thường, đã sớm không kiềm chế được, phi ngựa chạy tới phía trước hai quân, lớn tiếng quát: “Ta là Bình Định Đại tướng quân của Lang Tây, Vệ Lãnh Hầu mau đi tìm cái chết đi.”

Vệ Lãnh Hầu cười lạnh một tiếng, giục ngựa tiến lên quơ một đao. Cao Xương thấy Vệ Lãnh Hầu xuất chiến, vội vàng gọi một người có tài bắn tên vượt trội tới, thấp giọng dặn hắn một lúc nữa đánh lén Vệ Lãnh Hầu, cần phải bắn chết hắn ngay tại chỗ.

Tướng quân này lĩnh mệnh sau đó lấy cung và tên ra, nhìn chằm chằm vào Vệ Lãnh Diêu chuẩn bị đánh lén. Lần này Vệ Lãnh Diêu có chủ ý đánh tốc chiến tốc thắng, không muốn dây dưa với tướng quân kim giáp này quá lâu, nhân lúc hai con ngựa đang quấn lấy nhau, hắn liền kìm cương ngựa, đứng thẳng trên ngựa, xoay người chém một đao. Kim giáp tướng quân không hề đề phòng, bị một đao đánh rơi xuống ngựa. Vệ Lãnh Diêu nhảy xuống khỏi ngựa, một cước đạp lên bụng tướng quân kim giáp, một đao chém rơi cổ hắn, máu tươi ở cổ phun ra xa, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.

Binh lính của Lang Tây vương thấy Đại Tướng tiên phong của quân mình chưa đánh nổi hai chiêu liền bị chém rơi đầu, lập tức hoảng loạn. Cao Xương cũng cả kinh thất sắc, hắn biết Vệ Lãnh Diêu lợi hại, cũng không bắt buộc tướng quân kim giáp phải thắng Vệ Lãnh Diêu, nhưng không ngờ tướng quân kim giáp này ngay cả một hiệp cũng không chịu nổi người bị chém thành hai phần. Tướng quân chuẩn bị đánh lén còn chưa kịp ngắm bắn thìkim giáp đã thua. Ánh mắt Lỗ Dự Đạt đang đứng trong quân đảo qua thấy có người chuẩn bị đánh lén, vội vàng giương cung kéo tên, một mũi tên bắn chết người kia, nếu Cao Xương đã không quan tâm đến võ đức, thì hắn cũng không cần khách khí, mũi tên thứ hai bắn trúng một con mắt của Cao Xương, hắn ta đau quá hét to một tiếng rồi rơi xuống khỏi ngựa.

Lúc này binh lính Lang Tây hoàn toàn rối loạn, Vệ Lãnh Diêu nắm chắc cơ hội, dẫn theo binh mã lập tức đánh sâu vào đại quân Lang Tây.

Hằng năm binh mã Lang Tây đều được sống trong cảnh thái bình, sao có thể bằng Hắc Kỳ quân quanh năm chém giết sống trong biển máu được, cho nên đừng thấy số lượng Hắc Kỳ quân không nhiều lắm, nhưng bọn họ lại giống như một đám sói hung ác nhảy vào giữa bầy dê mạnh mẽ cắn xé chém giết!

Vệ Lãnh Hầu thấy nam tử mặc hồng y trên tường thành biến mất, trong lòng có chút lo lắng, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, miệng quát to: “Bọn ngươi nhìn bụi mù phía sau xem, đó là quân tiếp viện đang đến, bọn ngươi còn không chịu nộp vũ khí đầu hàng ư?”

Nhóm binh lính Lang Tây nhìn lại, thì bất ngờ khi thấy sau lưng bụi mù cuồn cuộn, thì ý chí chiến đấu liền biến mất.

Cuối cùng một nhóm người đều giơ tay đầu hàng. Lúc này Lỗ Dự Đạt thổi còi sắt báo hiệu cho những người đang ẩn thân, trong thành liến có tiếng đáp lại. không lâu sau, có hơn mười người mật thám xông lên thành, thân thủ nhanh nhẹn giết chết nhóm người trông coi cổng thành.

Trong thành tinh binh vốn không nhiều lắm, hơn nữa thế lực của Vệ Thái phó quá lớn, nhóm binh lính thủ thành chỉ cần nghe danh tiếng đã bị dọa sợ đến hồn vía lên mây, nào có ai dám liều mình ngăn cản, không bao lâu, cửa thành rộng mở, Vệ Lãnh Hầu phi ngựa lên trước, xông vào trong thành.

Nhưng vào lúc này, nhưng quan binh đã đầu hàng bị trói kia mới phát hiện, bụi mù cách đó không xa đâu có phải là tinh binh lương tướng gì? Chẳng qua chỉ là một nhóm sơn dân tay cầm chổi dài chạy qua chạy lại để tạo bụi, cộng với việc ban đêm sao thưa, ngược lại nhìn đám bụi mù cuồn cuộn kia giống như thiên quân vạn mã đang xông tới.

Trong lòng không khỏi cảm thấy ảo não, Vệ tặc này quá mức gian trá, cư nhiên vàng thau lẫn lộn, sử dụng cách đánh vào mặt tâm lý! Nhưng hiện tại hối hận cũng đã muộn, dù sao thắng bại đã rõ, không có cách nào xoay chuyển!

Trong lúc đang rối loạn, không có ai để ý tới việc Cát Thanh Viễn đứng trên tường thành đã biến mất từ lúc nào, đi nơi nào thần không biết quỷ khônghay...

Nhóm mật thám của Vệ Thái phó trước đó mai phục trong thành khá kỹ, không hề bị bại lộ, lúc trước bọn họ đã đi cướp ngục, cứu đám người Đan Thiết Hoa ra, theo kế hoạch là dẫn theo các nàng lao tới Cát phủ giải cứu công chúa. Lúc này Vệ Lãnh Hầu hận không thể lắp thêm cánh bay ngay đến bên cạnh Long Châu.

Khi hắn giục ngựa đi vào cửa Cát phủ, chỉ thấy cửa phủ mở rộng, vài hắc y nhân đang dây dưa chém giết với đám người Đan Thiết Hoa.

Đám hắc y nhân này là do phụ tử Cát Thanh Viễn nuôi dưỡng làm tay sai, thân thủ bất phàm. Vệ Lãnh Hầu cũng không đi vào bằng cửa, mà tung người nhảy một cái, bay qua tường viện, con đường dọc hành lang đều treo đèn đỏ, hắn thẳng tắp đi vào bên trong, lại nhìn thấy lão Cát đại nhân đang cầm một thanh bảo kiếm run rẩy đi vào phía trong.

“Cát đại nhân dừng bước!” Vệ Lãnh Diêu lạnh lùng nói.

Lão Cát đại nhân lại giống như không hề nghe thấy, tiếp tục đi vào phía trong, Vệ Lãnh Hầu giơ kiếm chặt đứt gân chân của ông ta, khiến ông ta ngã nhào trên mặt đất: “Chỉ một sai sót nhỏ mà phải thua cả bàn....không ngờ ngươi mệnh lớn như vậy, trận lũ lụt lớn như vậy cũng không nhấn chìm chết ngươi....” nói đến đây, lão Cát đại nhân nở nụ cười quái dị, “Lão hủ đã sớm chán ghét cõi đời này, cố gắng sống là muốn giết chết tân nương trong kia giùm con trai của lão, tránh cho nàng ta rơi vào trong tay ngươi, bôi nho danh dự Cát phủ, nhưng vẫn là muộn mất một bước... Nhưng ngươi đừng mong sẽ bắt được nhi tử của ta, mục tiêu của nó là lật đổ Đại Ngụy, ta đã đưa nó đi, sau này mỗi ngày mỗi đêm, ngươi sẽ đều phải lo lắng xem nhi tử của ta đang ở đâu, đang mưu tính cái gì, sau này khó có được những ngày tháng an ổn, ha ha ha ha ha...”

Ngay cả chân mày Vệ Lãnh Hầu cũng không nhăn lại, khóe miệng khẽ nhếch: “Vốn tưởng rằng Cát phủ đã quen thói đội mão xanh*, lại không ngờ rằng lão Cát đại nhân lúc tuổi già lại sinh ra chí khí như vậy, đáng tiếc loại danh dự này của Cát Phủ có lau mấy cũng không sạch nổi đâu! Nếu ngươi là người có chí khí, năm đó không nên lưu luyến quyền thế, dẫn theo vợ con cao chạy xa bay, thì sao ái thê của ngươi sẽ phải khuất phục dưới thân của hôn quân? Loại cảm giác nuôi một đứa con hoang khó chịu lắm đúng không? Ngài đúng là đệ nhất công thần của Đại Ngụy! Về phần nhi tử của ngươi, bổn hầu cũng không thèm để tâm đến, chẳng qua là sau này mỗi ngày mỗi đêm, hắn ta sẽ phải lo lắng xem có bị mật thám của bổn hầu phát hiện hay không, cái đầu của hắn ta trong đêm tối tĩnh lặng liệu có bị chặt xuống lúc nào không hay hay không, chính hắn ta sau này sẽ không có ngày nào an ổn.”

nói xong giơ đao lên chặt bỏ đầu lão già trước mặt!

Nếu hắn đến chậm một bước, lão tặc này chẳng phải sẽ được như ý! Chỉ cần nghĩ đến việc lão ta muốn giết tâm can bảo bối của hắn, Vệ Thái phó cảm thấy không cần phải thẩm vấn, trực tiếp giết luôn mới coi là sạch sẽ!

Đúng lúc này, nhờ ánh sáng của ánh trăng, hắn nhìn thấy một lão bà mặt đầy nếp nhăn, trong ngực ôm một cái túi muốn lén lút chạy trốn, từ trong ngực thỉnh thoảng có rơi ra một ít trâm cài ngọc bội, nhưng những vật đó đều là những thứ hiếm có hắn đích thân chọn lựa đặt mua cho Long Châu tử, lửa uất giận mấy ngày nay ở trong núi đào bới bị đè nén nhất thời trào ra.

Trầm ma ma kia chọn mấy thứ hiếm có trong hộp trang điểm của công chúa muốn nhân cơ hội hỗn loạn chạy trốn, vậy mà lại đụng phải bang chủ cái bang, hung thần ác sát một đao chém đứt đầu lão gia. Nhất thời bị dọa đến mức hai chân nhũn ra, một luồng ấm áp từ đũng quần chảy xuống giày, bà ta cuống quít lấy những vật trong ngực ra dập đầu nói: “Hảo hán tha mạng! Những thứ đáng tiền này đều đưa cho hảo hán, xin cậu tha cho lão bà ta đi, nếu hảo hán muốn vui sướng, chỉ cần đi vào bên trong tân phòng, trong đó có một vị công chúa vô cùng xinh đẹp, một thân trong sạch, lão thân đã tự mình nghiệm thân, vẫn còn là xử nữ, đảm bảo sẽ khiến cho hảo hán được thoải mái...”

Nghe đến đây, gương mặt tuấn tú củaVệ Lãnh Hầu dưới lớp bùn lầy cũng thay đổi thành màu xanh tím, hắn gằn từng tiếng hỏi: “Ngươi đã tự mình nghiệm thân?”

Trầm ma ma kia không biết giờ chết đã tới, chỉ nghĩ đây là tên ăn mày vô lại thừa dịp trong phủ hỗn loạn, thèm muốn được hưởng thụ sắc đẹp vội vàng đi vào tân phòng lăng nhục công chúa, còn mình sẽ nhân cơ hội chạy trốn, liền vừa thêm mắm thêm muối vừa nhường đường: “Chẳng những là xử nữ, mà còn vô cùng trơn bóng, trơi sinh trắng nõn, vô cùng khít khao... A--!”

Bà ta còn chưa nói xong, thì thấy hán tử hung hãn trước mắt một cước đạp lên tay bà của bà ta, một đao chém đứt ngón tay của bà ta. Trầm ma ma đau đớn kêu thảm thiết giống như heo bị chọc tiết.

Đợi đến khi đã xử lý xong những ngón tay mạo phạm long uy, Vệ Lãnh Hầu giơ tay chém đứt đầu bà ta.

Vệ Lãnh Hầu xoa xoa máu tươi bắn tung tóe vào người, bước vài bước vào bên trong tân phòng.

Vẫn chưa kịp đi vào, liền nghe thấy tiếng rên rỉ trầm thấp mềm mại phát ra sau cánh cửa phòng. Thanh âm kia khàn khàn mang theo một chút mềm mại, chỉ có mình Trứng gà của hắn có, từng tiếng từng tiếng đánh vào màng nhĩ của hắn.

Vệ Lãnh Hầu không thể chờ đợi đẩy cửa phòng ra. một mùi hương nồng nặc xông vào mũi. Bên trong ánh nến chập chờn, hồng trướng mùa xuân ấm áp, giống hệt với đêm động phòng mà hắn đã từng tưởng tượng... Nhưng đây lại là tân phòng của Cát tặc và công chúa! Nghĩ vậy, lửa ghen trong lòng nhất thời bùng phát ngập trời!

Mặt hắn bình tĩnh lạnh lùng, từng bước đi về phía chiếc giường cưới phía sau hồng trướng, đưa tay vén rèm ra.”Đùng” một tiếng, chỉ cảm thấy giống như vô số thuốc nổ phá núi vang lên ở trong đầu.

Giai nhân nằm trên giường cưới đỏ thẫm, y phục đã cởi một nửa, thân thể trắng như tuyết nổi bật dưới cái yếm đỏ thẫm sáng chói đến mức khiến người ta không thể mở mắt ra được, sợi dây màu đỏ giống như một loại dâm xà quấn quanh thân thể, siết chặt thân thể tạo thành từng vết hằn màu đỏ bắt mắt.

Giai nhân cũng không biết là bị làm sao. Khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở dưới gối, hai bắp đùi được bao bọc trong cái khố màu đỏ đang không ngừng kẹp chặt, khăn trải giường màu đỏ dường như đã bị ướt một mảng,...

Cát Thanh Viễn! Nếu ta bắt được ngươi, không băm ngươi thành vạn mảnh, khó có thể giải trừ mối hận trong lòng ta!

Nghe được có người tiến vào, giai nhân hỗn loạn nâng cái đầu nhỏ lên, cái trán trơn bóng được bao phủ bởi một tầng mồ hôi, nàng cố sức trừng lớn mắt nhìn, nhẹ nhàng run rẩy kêu một tiếng: “Thái phó... Cứu ta...”

Tiếng gọi đó, đã chặt đứt nốt sợi dây lý trí trong đầu hắn. Kinh thành biến động, theo lý hiện tại hắn phải chỉ huy binh mã lùng bắt các phản tặc còn sót lại, sau đó điều động binh mã trấn thủ các cửa thành, còn phải... Nhưng vào giờ khắc này, việc gì cũng không quan trọng bằng giai nhân đangnằm trên giường này, Vệ Lãnh Hầu đưa tay muốn ôm lấy giai nhân kia, lại nhìn thấy tay mình dính đầy vết bùn lầy lẫn vết máu... Đáng chết!

Đúng lúc này, Đan Thiết Hoa cũng đã giết chết hết đám hắc y nhân trong phủ, cũng vội vã chạy tới, khi bà bước vào tân phòng liền thấy Thái phó vội vã buông rèm xuống, xoay người nghiêm trang phân phó: “Mau nấu nước, bổn hầu muốn tắm!”

Mặc dù Đan Thiết Hoa cũng cảm thấy Hầu gia thật sự rất bẩn, nhưng đang lúc mấu chốt lại đòi tắm rửa thì có chút quái dị, cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng tóm lấy mấy tiểu nha hoàn của Cát phủ đang khóc sướt mướt, bảo các nàng đưa thùng gỗ vào tân phòng. thật may hôm nay Cát phủ có hỉ sự, bếp lò trong bếp vẫn nóng, đã đun sẵn nước nóng, sau khi pha thêm vào cho đủ ấm, Hầu gia liền đóng cửa phòng không thể chờ đợi vội vã tắm rửa.

Mới vừa rồi hắn liếc mắt nhìn thấy một thứ trên bản, tất cả những thứ đó làm cho hốc mắt hắn như muốn nứt ra, nhìn lại bình sứ ném ở chân giường, phía trên có mấy chữ “Xuân thủy lưu” đã chỉ rõ tình trạng của giai nhân đang nằm trên giường.

Bảo bối hắn luôn đặt trên đầu quả tim, nay lại bị Cát tặc đối đãi như thế, lửa giận khắp người Vệ Lãnh Hầu bừng lên như muốn nấu sôi nước trong thùng!

Thân mình thật sự là quá bẩn, lại phải đổi sang thùng thứ hai mới coi như tắm rửa sạch sẽ.

Hết lần này đến lần khác người trong hồng trướng kia chờ không được, khó chịu nhẹ nhàng rên rỉ thanh âm càng lúc càng lớn, cuối cùng, sau đó giãy giụa thò cái đầu nhỏ ra từ trong hồng trướng, khóc gọi to: “Thái phó kỳ cọ kỹ làm gì! Muốn ở trong thùng gỗ học bơi sao! Nhanh lên giúp trẫm cởi dây thừng, trẫm... trẫm khó chịu sắp chết rồi!”

thật ra nàng cũng không biết mình yêu cầu Thái phó đến để làm gì, chỉ là khi nhìn thấy bắt thịt rắn chắc của nam nhân trong thùng tắm kia, thì cảm thấy cả người nổi lên từng trận nóng ran khó nhịn, chỉ cầu nam nhân kia mau chóng lại đây, cởi bỏ dây thừng sau đó khinh nhờn trêu đùa nàng giống như trước đây, giúp nàng giày vò...

Bị giai nhân náo loạn chê động tác quá chậm, Thái phó đại nhân vừa tức giận vừa buồn cười: “Hoàng thượng đừng quá sốt ruột, thần cũng phải tắm rửa sạch sẽ mới có thể hầu hạ Thánh thượng chứ!”

nói xong Thái phó đại nhân đứng dậy, dùng khăn dài lau thân thể mình, sau đó mới bước vào bên trong hồng trướng.

Đến khi dây thừng được cởi ra, nhìn cả người kia đầy ấn ký màu hồng còn chưa kịp đau lòng, liền thấy tiểu Hoàng đế kia giống như một con mèo đangrất đói, vội vàng lao vào người hắn, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng hôn lên mặt hắn, gương mặt tuấn tú vừa mới được rửa sạch của hắn lại dính đầy dấu son màu đỏ, vô cùng thơm mát.

Niếp Thanh Lân chủ động nhiệt tình như vậy hắn chưa bao giờ nhìn thấy, Thái phó bị giai nhân nóng bỏng cưỡng hôn, cảm nhận hai cánh tay nhỏtrắng nõn quấn trên cổ mình càng lúc càng chặt, thân thể mềm mại dán sát vào lồng ngực cường tráng của mình, vô cùng nóng bỏng.

“Thánh Thượng có nhìn rõ thần là ai không?” Sau khi hôn xong, Vệ Lãnh Diêu ôm lấy giai nhân khẽ đặt lên giường rồi đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Là... Là Thái phó...” Dường như Long Châu tử cảm thấy khinh bạc thần tử chưa đủ, khóe mắt rơm rớm nước mắt, chu cái miệng nhỏ lên còn muốn tiếp tục hôn thêm.

Vệ Lãnh Hầu đè lại tiểu Hoàng đế háo sắc, đầy mùi chua của giấm hỏi: “Thái phó nào?”

Niếp Thanh Lân cảm thấy mình sắp bật khóc: “Là Định quốc hầu, Vệ... Vệ Lãnh Hầu! Ái khanh, khanh nhanh lên một chút, lề mề chậm chạp như vậy có phải là nam nhân không?”

thật ra ý của Long Châu Tử là hy vọng đại nhân mau chóng ra tay cứu giúp, giải trừ dược tính cho nàng, nhưng nàng đã bị thuốc kia làm cho đầu óc không tỉnh táo sao có thể kịp suy xét vấn đề, liệu Vệ Thái phó có cam tâm giúp nàng trị liệu hời hợt đơn giản thế không? Hơn nữa câu nói vừa rồi của mình đó chính là mồi lửa cuối cùng cho hỏa dược bị đè nén lâu ngày kia!

Thấy Hoàng thượng nghi ngờ bản sắc nam nhi của mình, Thái phó hơi mỉm cười, mắt phượng híp lại, đôi môi hé mở làm lộ ra hàm răng sắc nhọn trắng sáng: “Thần sẽ giúp bệ hạ mở mang kiến thức, hiểu thế nào là nam nhân chân chính!”

Bình luận

Truyện đang đọc