THÂM TÌNH VÔ DỤNG

“Đường Đường.” Hạ Nghiêu giơ tay sờ đầu Lâm Dật Đường.

Lâm Dật Đường bình tĩnh lấy tay hắn xuống: “Anh uống nhiều rồi.”

Thường những người uống rượu say sẽ không bao giờ nhận mình say rồi. Nhưng Hạ Nghiêu lại khác, hắn chỉ cười gật đầu.

Lâm Dật Đường có điểm không chắc liệu hắn là uống say thật hay chỉ là giả vờ say. Nhưng hai người vừa rồi xác thực uống không ít, Hạ Nghiêu uống rượu, mà anh lại chỉ uống rượu trái cây mà thôi.

Hạ Nghiêu kề tay sát trên mặt bàn lạnh lẽo, đầu gối lên cánh tay, nghiêng mặt nhìn Lâm Dật Đường, nhìn một lát rồi chậm rãi nhắm mắt lại ngủ.

Lâm Dật Đường thở dài, Hạ Nghiêu thật sự say rồi.

Anh quay sang Trình Nặc Đan bên kia muốn cầu cứu viện. Trình Nặc Đan lại giả vờ không thấy, Bộ Thầm thậm chí còn đi tới bên Trình Nặc Đan, hoàn toàn che khuất cậu.

Lâm Dật Đường trong lòng ghi nợ hai người kia một nhát bút, sau đó quay đầu lại đẩy Hạ Nghiêu nói: “Tỉnh tỉnh, cháu gái anh tới thăm kìa.”

Hạ Nghiêu đột nhiên mở mắt nắm tay anh: “Đi thôi.”

Lâm Dật Đường ngơ ngác: “Đi đâu?”

Hạ Nghiêu kéo Lâm Dật Đường đi ra quán bar, một đường đi này hết sức thuận lợi, thậm chí có người còn dùng ánh mắt ám muội mà nhìn bọn họ.

Hạ Nghiêu lực tay rất lớn, Lâm Dật Đường căn bản không tránh thoát, chỉ có thể cùng Hạ Nghiêu đi ra ngoài.

“Hạ Nghiêu.” Lâm Dật Đường kêu, lập tức đi lên trước Hạ Nghiêu.

Hạ Nghiêu xoay người: “Sao vậy?”

Lâm Dật Đường nhấc cái tay bị Hạ Nghiêu cầm lấy: “Anh hỏi tôi làm sao á?”

Hạ Nghiêu: “Đường Đường ngoan, cậu không dắt cháu, cháu đi lạc thì làm sao bây giờ?”

Lâm Dật Đường: “…”

Anh chưa bao giờ thấy một người, uống say hay không cũng đều điên như vậy.

Hạ Nghiêu nâng tay sờ sờ tóc Lâm Dật Đường, Lâm Dật Đường ít nhất đã mười năm không bị ai xoa đầu như thế. Anh không còn là con nít, Hạ Nghiêu cũng không phải. Động tác thân mật như thế này không nên xuất hiện giữa bạn bè, Lâm Dật Đường rất rõ điều đó, nhưng ngoại trừ lên tiếng nhắc nhở ra anh cũng không nghĩ được cách nào tốt hơn.

Trong lòng anh đại khái đang có một giấc mộng đẹp, mà anh cũng hai chân chìm vào bên trong, vô pháp giãy dụa…

Nhưng khi Lâm Dật Đường ngẩng đầu nhìn mặt Hạ Nghiêu, giấc mộng kia bỗng tan nát. Anh đã không có khí lực theo đuổi một người, huống hồ Hạ Nghiêu lại rất ưu tú. Anh chỉ muốn một người an ổn, Hạ Nghiêu không phải, anh cũng không dám hy vọng xa vời.

– Hạ Nghiêu, nhà anh ở đâu?

Hạ Nghiêu không trả lời, vẫn kéo Lâm Dật Đường đi về phía trước. Đến giao lộ, hắn giơ tay vẫy một chiếc taxi, Lâm Dật Đường bị đẩy mạnh vào, sau đó Hạ Nghiêu cũng chui tới ngồi bên cạnh.

Hạ Nghiêu nói địa chỉ cho tài xế, Lâm Dật Đường quay đầu hỏi: “Đây là muốn đi đâu?”

Hạ Nghiêu: “Về nhà.”

Lâm Dật Đường thở ra một hơi, dựa lưng vào xe ngồi, ấn ấn huyệt thái dương.

“Đường Đường đau đầu?” Hạ Nghiêu lên tiếng hỏi: “Có muốn cậu xoa bóp cho cháu không?”

Lâm Dật Đường không cần ngẩng đầu lên cũng đoán được, biểu tình của tài xế hiện tại khẳng định rất phức tạp.

Lâm Dật Đường cúi đầu xuống rồi ngẩng lên nói: “Nghiêu Nghiêu đừng náo loạn nữa được không?”

Hạ Nghiêu cười rộ lên, giống như trẻ con nhẹ giọng nói: “Nghe Đường Đường.”

Không, hắn căn bản là không hề nghe lời.

Lâm Dật Đường mắt thấy taxi vừa dừng lại, Hạ Nghiêu liền vừa vặn lấy tiền lẻ ra đưa cho tài xế, sau đó lại kéo anh đi vào chung cư.

Ban đêm gió hơi lớn, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu qua quần áo kề sát da thịt, Hạ Nghiêu đi phía trước hỏi:

– Đường Đường lạnh không?

– Không lạnh.

“Ừm.” Hạ Nghiêu đáp lời, sau đó bước chậm lại để hai người có thể đi cạnh nhau.

Lâm Dật Đường ngẩng đầu nhìn Hạ Nghiêu, buổi tối khiến tóc hắn hình như trông càng đen hơn, từ góc độ của anh chỉ có thể thấy sống mũi thẳng tắp cùng bờ môi khẽ mím của hắn. Khóe miệng Hạ Nghiêu trũng xuống, thời điểm không cười kỳ thực trông rất nghiêm túc. Mà Lâm Dật Đường mỗi lần thấy hắn đều là lúc hắn đang cười hoặc đang cùng mình nói chuyện, biểu tình nghiêm túc và lạnh lẽo chưa từng lộ ra.

Sau khi đi vào hành lang, Hạ Nghiêu kéo Lâm Dật Đường lên cầu thang. Lâm Dật Đường quay đầu nhìn thang máy ở tầng 1, quên mất Hạ Nghiêu đã say mà hỏi: “Không đi thang máy sao?”

Hạ Nghiêu rất đứng đắn nói với anh: “Thang máy hỏng rồi.”

Lâm Dật Đường đương nhiên là không tin, nhưng vẫn nhận mệnh cùng Hạ Nghiêu leo từng tầng một, từng tầng một. Sau khi đến tầng 5, Hạ Nghiêu do dự một chút hỏi: “Cậu mệt không, hay là chúng ta đi thang máy nhé?”

Lâm Dật Đường: “Anh ở tầng mấy?”

Hạ Nghiêu: “Tầng 7.”

Lâm Dật Đường: “… Đi tiếp thôi.”

Hai người rốt cục cũng đến tầng 7, Hạ Nghiêu lấy chìa khóa ra, Lâm Dật Đường ở phía sau nhìn động tác thong thả của hắn.

– Hạ Nghiêu, anh là tỉnh rượu hay căn bản là không hề say?

Động tác trên tay Hạ Nghiêu đột nhiên ngừng lại.

Lâm Dật Đường hiểu rõ: “Anh tỉnh rượu?”

Hạ Nghiêu mở cửa ra, xoay người che mắt Lâm Dật Đường: “Không được nhúc nhích.”

Lâm Dật Đường hoàn toàn không sợ Hạ Nghiêu: “Được được, tôi bất động.”

Hạ Nghiêu vẫn che mắt, dẫn anh vào nhà, sau đó ghé vào bên tai anh hỏi: “Cậu có thể đảm bảo trong vòng mười phút không mở mắt ra không?”

Lâm Dật Đường há miệng, không nhịn được cười thành tiếng, khóe miệng cong cong lộ ra hàm răng trắng bóc: “Anh giấu cái gì? Phòng của đàn ông độc thân đều không sạch sẽ, tôi hiểu.”

Hạ Nghiêu thả lỏng tay, nhưng vẫn không buông xuống, một tay khác khoát lên vai Lâm Dật Đường, như là đem Lâm Dật Đường ôm vào trong lồng ngực mình.

Hạ Nghiêu: “Cậu đừng chớp mắt.”

Lâm Dật Đường: “Hả?”

Hạ Nghiêu buông tay ra, ở bên tai Lâm Dật Đường nói: “Ngứa.” Lông mi Lâm Dật Đường quét vào lòng tay hắn.

Lâm Dật Đường muốn che lỗ tai, nhưng lại không dám làm động tác rõ ràng như vậy, lòng anh như bị cái gì đó chọt nhẹ, không quan tâm nhìn phòng Hạ Nghiêu. Anh tâm hoảng ý loạn, thậm chí nghĩ đến vừa rồi Hạ Nghiêu không chịu đi thang máy, lúc gần đến nhà bước chân càng chậm, có phải là không muốn anh nhìn thấy căn phòng ngổn ngang này hay không?

Lâm Dật Đường ngẩng đầu, đôi mắt lần thứ hai bị che, anh nghe thấy Hạ Nghiêu nói: “Không được ghét bỏ.”

Lâm Dật Đường chớp mắt mấy cái.

Hạ Nghiêu cong người dán sát vào Lâm Dật Đường, sau đó hắn như thỏa hiệp dời tay đi.

Lâm Dật Đường quay đầu nhìn, trên ghế salông chất đầy quần áo, trên khay trà còn có hộp cơm ăn dở. Anh vừa muốn mở miệng nói chuyện, tay Hạ Nghiêu liền khoát lên bả vai, ngón tay cọ nhẹ lông mi anh.

Lâm Dật Đường không dám cử động, di chuyển con ngươi nhìn Hạ Nghiêu, Hạ Nghiêu cười cười dời tay, không thành tâm nói: “Xin lỗi”.

“Hộp cơm kia vứt đi, bằng không sẽ thu hút côn trùng tới đấy.” Lâm Dật Đường mở miệng: “Những bộ quần áo này đều là đồ dơ?”

“A…” Hạ Nghiêu trầm ngâm hai giây: “Tôi quên mất, hình như là vậy.”

Lâm Dật Đường: “… Ừ.”

Hạ Nghiêu lập tức nói: “Không cho cậu ghét bỏ, tôi liền đi thu dọn.”

Lâm Dật Đường sững sờ: “Không có…” Đây dù sao cũng không phải nhà anh, anh cũng không tiện nói gì, ngược lại chính là có chút không hiểu Hạ Nghiêu đang khẩn trương chuyện gì.

Hạ Nghiêu nhặt quần áo trên ghế salông ném vào máy giặt, lại đem hộp cơm nhét vào thùng rác, thu rác vào một cái túi.

Lâm Dật Đường đứng ở cửa phòng nhìn một lát nói: “Thời gian không còn sớm, tôi về trước nhé?”

Hạ Nghiêu đem hộp thuốc lá trong tay vứt lên khay trà, hộp thuốc lá thuận theo bàn trà trượt xuống, rơi trên mặt đất.

“Ừ.” Hạ Nghiêu giơ tay vò vò đầu. “Tôi tiễn cậu.”

“Không cần, tôi không uống nhiều.” Lâm Dật Đường cười: “Ngược lại là anh.”

Hạ Nghiêu cúi đầu bóp bóp sống mũi: “Ừ… Tôi chờ thang máy với cậu.”

Lâm Dật Đường tiến vào thang máy, Hạ Nghiêu cầm thẻ thang máy ấn tầng 1 giúp anh, trước khi thang máy đóng lại, hắn chặn chân nói: “Lâm Dật Đường.”

Lâm Dật Đường: “Hả?”

Hạ Nghiêu: “Em vừa lại gần, tôi liền muốn cứng lên.”

Cửa thang máy đúng lúc đóng lại, Lâm Dật Đường nở nụ cười cứng ngắc trên mặt.

Thang máy chạy đến tầng một, Lâm Dật Đường đột nhiên ngồi xổm xuống, hai tay che tai.

Anh vừa kề sát gần, hắn sẽ cứng lên là có ý gì?

Một lát sau Lâm Dật Đường ngẩng đầu, tay bấm bấm nút thang máy, anh muốn đi lên hỏi cho rõ ý tứ của câu nói kia. Nhưng không có thẻ thang máy, mặc kệ là chọt kiểu gì, nút lệnh cũng không sáng lên.

Lâm Dật Đường thở dài, đứng lên bấm tiếp hai lần nữa mới hoàn toàn từ bỏ.

Cho nên Hạ Nghiêu rốt cuộc là tỉnh rượu lúc nào?

Lâm Dật Đường nghĩ đến lúc xuống xe Hạ Nghiêu hỏi anh có lạnh hay không, nghĩ đến việc Hạ Nghiêu dọc đoạn đường này đều không ít lần gọi anh là “Đường Đường”, anh không phân biệt nổi rốt cuộc câu nào hắn nói lúc say, câu nào là khi tỉnh táo phát ra.

— “Em vừa lại gần, tôi liền muốn cứng lên.”

Lâm Dật Đường sờ sờ cổ, Hạ Nghiêu đại khái vẫn luôn say đi.

Bình luận

Truyện đang đọc