ÁNH DƯƠNG ẤM ÁP

Edit: Sarah.

Giản Tích nghe mềm cả tai, không nói thêm lời nào, trực tiếp gọi video call qua.

Hạ Nhiên nghe máy rất nhanh, đối diện là một nụ hôn của Giản Tích ngăn cách bởi màn hình.

anh vui vẻ, “Làm anh sợ chết mất, cách màn hình còn bị cưỡng hôn kìa.”

Giản Tích dựa vào lan can trong viện, giơ cao tay lên, cười nhẹ nhàng nhìn anh.

Hạ Nhiên ngậm thuốc lá trong miệng, “Đừng giơ cao như vậy, tay em còn chưa khỏi hẳn, không cần chỉnh góc độ, dù sao mặt em nhỏ như vậy, nhìn sao cũng đều đẹp.”

Giản Tích bị anh dỗ dành thể xác và tinh thần thoải mái, hỏi: “Bà ngoại đâu rồi?”

“Ở trong phòng xem tiểu phẩm.”

“anh đưa máy cho bà đi, em muốn chúc tết bà.”

Hạ Nhiên cười, “Được.”

Màn hình lắc lư một lúc, vào trong phòng, ngọn đèn thay đổi, nhìn rõ hơn rất nhiều.

Hạ Nhiên ngồi trên tay vịn của ghế sofa, ôm vai lão thái thái, “Bà ngoại, là Giản Tích.”

Lão thái thái lim dim hai mắt, vừa thấy người liền cực kỳ vui vẻ, “A, là Giản Tích.”

Giản Tích vẫy vẫy tay với bà, “Bà ngoại, chúc bà năm mới thân thể mạnh khỏe, chơi mạt chược thắng được thật thật nhiều.”

Edit: Kim

“Được, được, được,” Bà ngoại miệng cười toe toét nói, “Cháu ngoan, bà sẽ giữ tiền lì xì cho con, con cùng Hạ Nhiên mỗi đứa một cái.”

Giản Tích vui vẻ trả lời, “thật ạ? Cảm ơn bà.”

Đào Tinh Lai bưng một rổ dâu tây từ trong nhà đi ra, thích tham gia náo nhiệt nên chạy lại, “Có phải là anh Hạ Nhiên hay không? Em muốn nói chuyện với anh ấy!”

Giản Tích bị Đào Tinh Lai chen lấn, nhịn không được đưa tay gõ đầu mắng, “Em thật thích xen vào chuyện của người khác, đây là bà ngoại của Hạ Nhiên.”

Đào Tinh vừa đáng yêu vừa ngọt ngào nên rất được các trưởng bối và chị em trong nhà yêu thích, nói, “Bà ngoại khỏe ạ. Wase, bà chắc hẳn là một đại mỹ nhân lúc còn trẻ.”

Bà ngoại thấy đứa nhóc này, trong lòng vừa vui vừa mừng bảo, “Ngoan lắm. Con tên gì?”

Hạ Nhiên nhẹ giọng nói, “Là em trai của Tiểu Tích ạ.”

“Bà ngoại, con tên là Đào Tinh Lai. Bà có phải thấy nhìn con quen quen không? Con quay rất nhiều bộ phim truyền hình, phim cung đấu đang công chiếu trên đài Vệ Thị, con diễn vai người hầu của tiểu thái tử.”

Đào Tinh Lai nói nhiều lắm, nên bà ngoại nghe có chút không hiểu.

Hạ Nhiên đem màn hình quay qua mình, cười nói: “Bà ngoại không xem phim cung đấu đâu, chỉ xem đuổi tà ma thôi. Đào Tinh Lai, Tết nhận được nhiều may mắn nhé.”

Đào Tinh Lai nhìn thấy Hạ Nhiên giống thần tượng mình, liền nói, “anh Hạ Hạ, nửa tháng không gặp anh, anh đẹp trai hơn hẳn. Quá đáng lắm luôn á.”

Hạ Nhiên cười to, “anh đây chúc em năm sau đạt được danh hiệu ảnh đế, fan hâm mộ của em sẽ vượt qua triệu fan.”

“Được rồi, được rồi, mỗi khi chạm dây nói của nó thì nó nói không có điểm dừng luôn.” Giản Tích đem di động quay lại mặt mình, đuổi Đào Tinh Lai đi, “Chơi trò chơi của em đi.”

Đào Tinh Lai ấm ức nói, “Em vẫn chưa nói thỏa mãn mà.”

Giản Tích xoay video lên trời quay cảnh pháo hoa, cùng Hạ Nhiên bắt đầu ỡm ờ đùa giỡn.

“Hừ! Chờ em trộm được hộ khẩu, nhất định chị phải quỳ xuống kêu Đào lão đại.” Đào Tinh Lai tự bổ não một mình rồi âm thầm cười hí hí. đi tới cửa, lại suy nghĩ tiếp, “Ủa? Bà ngoại của anh Hạ Nhiên sao lại nhìn quen vậy ta?”

không kịp suy nghĩ nhiều, tiếng của Đào Khê Hồng đã từ trong nhà vọng ra, “Tinh Lai à, kêu chị con vào ăn sủi cảo.”

Gọi video xong, Hạ Nhiên cầm điện thoại di động suy nghĩ, vào danh bạ tìm Đào Khê Hồng số điện thoại di động.

“Bác gái, chúc bác trai và bác gái năm mới vui vẻ, sức khỏe dồi dào.”

Soạn tin nhắn xong, kiểm tra lại ba lần, cuối cùng ở phía cuối dòng đánh dấu ngoặc, viết [Hạ Nhiên]

Gửi tin nhắn đi, cả đêm Hạ Nhiên đều cầm di động trong tay, sợ bỏ qua bất kì động tĩnh nào.

Tin nhắn chúc tết không ngừng, nhưng không có một cái nào của Đào Khê Hồng.

Tại nhà Giản Tích.

Đào Tinh Lai ăn ba dĩa bánh sủi cảo. Đào Khê Hồng sợ cậu ta ăn quá no, nên không múc tiếp cho cậu nữa.

Số điện thoại của Hạ Nhiên bà không lưu lại, nên khi nhìn đến tin nhắn kia, trong đáy mắt hiện lên vẻ ấm áp, bình tĩnh mà xem xét, Hạ Nhiên hiểu chuyện nên biết kính trên nhường dưới đúng thời điểm.

Giản Tích ngồi xem chương trình đêm xuân với Giản Nghiêm Thanh, vốn đã ăn no, nhưng bị Đào Tinh Lai dụ dỗ nên cũng chạy tới bàn ăn, “Cho chị ăn với.”

Đào Tinh Lai trong miệng đầy thịt heo, gắp con tôm cuối cùng đút Giản Tích, “Chị, em yêu chị lắm.”

Giản Tích lấy khăn giấy, lau sạch miệng Đào Tinh Lai, rồi sờ đầu nói, “Em ngoan nhất, năm nay nhất định sẽ lấy được ảnh đế.”

Tiếng chuông đồng hồ điểm lúc 0h, pháo trúc pháo hoa bên ngoài đang bừng bừng nở rộ.

Người một nhà đến trước sân đem pháo hoa với ý nghĩa năm sau bình an, vạn sự như ý phóng lên, tiếng pháo hoa nổ “Đùng, đùng, đùng” rất to, ánh sáng lấp lánh trong bóng đêm dày đặc.

Giản Nghiêm Thanh đưa tiền lì xì cho con trai và con gái, phát, Đào Tinh Lai chân chó, phát ra lời thề sắt son, “Cha, con nhất định sẽ làm một công dân tốt có ích cho tổ quốc.”

Giản Tích nín cười, “Cám ơn cha.”

trên tivi bắt đầu đếm ngược, “10, 9, 8,...”

Hạ Nhiên gọi điện thoại tới, Giản Tích hưng phấn nghe máy, “Em đang nhớ anh nè.”

Hạ Nhiên cười thật nhẹ, hỏi, “thật không?”

Khóe miệng Giản Tích cong lên, “Rất, rất nhớ!”

Thời gian đếm ngược dừng lại một giây cuối cùng, năm mới đã qua.

Pháo hoa nổ như mưa trên bầu trời, thể hiện thịnh thế thái bình, hỉ nhạc an khang.

Hạ Nhiên thanh âm quyến rũ nói, “Bà xã, năm mới vui vẻ!”

- --

Chờ Hạ Nhiên nói chuyện điện thoại xong, bà ngoại ở phòng khách đứng trước quan âm bồ tát dâng hương dập đầu.

Bà chắp hai tay trước ngực thành kính, trong miệng thì đọc kinh.

Hạ Nhiên hứng thú nhìn một hồi, cúi đầu cười cười, đi lại, làm động tác giống bà ngoại, hai đầu gối gập xuống, quỳ trên mặt đất.

Đến gần liền nghe rõ bà đang nhắc tới lời bình an.

Hạ Nhiên chắp tay nói với Quan Thế âm nói, “Quan Thế âm, giúp con phù hộ cho bà khỏe mạnh dồi dào.”

hắn ngừng một chút, giọng nhẹ nhàng nói tiếp, “Còn Giản Tích, bảo vệ cô ấy thật tốt, nếu có phải chịu khổ, thì cứ đổ dồn hết lên đầu con, con da dày, mạng cứng, khổ bao nhiêu con cũng có thể gánh thay cô ấy.”

nói xong, Hạ Nhiên cúi đầu trước Quan Thế âm dập đầu lạy ba cái.

Hai ngày sau, đi khắp ngóc ngách ngõ hẻm dưới quê để chúc tết, năm nay đại sự coi như hoàn thành một nửa.

Mùng 7, đa số mọi người dần dần kết thúc kì nghỉ, chuẩn bị một năm bận rộn. Giản Tích còn có hai ngày nghỉ ngơi, vì thế nên chở Đào Khê Hồng đi bơi.

Ngày hôm đó, Hạ Nhiên đi ra ngoài sớm, đón xe đến một tiệm trà lớn trên đường Tam Hoàn.

Ghi danh xong, phục vụ dẫn hắn vào bên trong cùng thì xuất hiện một gian phòng.

Đẩy cửa ra, mùi khói xông ập vào mũi, Hạ Nhiên đứng đó cho quen mùi, gật đầu với người đang ngồi trên ghế, “Gia Gia.”

“Ừ, Hạ Nhiên à? Ngồi đi.” Ông ta mặc áo da xa xỉ trên người, trên tay còn đeo thêm ba chiếc nhẫn vàng lớn, “Mau pha cho cậu ấy trà Đại Hồng Bào.”

Hạ Nhiên ngồi xuống, chờ trà bưng lên, ở chóp mũi lượn lờ một tầng hơi nước.

Hạ Nhiên ngước mắt, “Gia Gia, tôi không uống trà, tôi có lời muốn nói thẳng với ông.”

Gia Gia thu lại nụ cười, híp mắt lại nhìn về phía hắn.

Hạ Nhiên nói, “Tôi biết hai năm nay, ông nhiều lần hiểu lầm tôi, tuy rằng ông không tin, nhưng tôi vẫn phải nói rõ ràng. Tôi không hề đẩy con trai của ông xuống lầu.”

Ánh mắt của Gia Gia lạnh xuống, hừ lạnh.

Hạ Nhiên nhìn Gia Gia, ánh mắt không hề né tránh hay sợ sệt, nói, “Ông muốn chứng cứ thì camera theo dõi trong gian phòng đó có ghi lại rõ ràng, chính cậu ta cắn thuốc, hưng phấn phát điên, tôi cản không nổi, cửa sổ đó lại không cao lắm chỉ cần dẫm lên sô pha là nhảy xuống được.”

Từng khoảnh khắc thống khổ đó lại như hiện lên làm cho Gia Gia lớn tiếng quát, “Im miệng cho tôi!”

Hạ Nhiên vẫn giữ nguyên nét mặt, giọng nói từ tốn kiên trì nói, “Tôi từng khuyên cậu ta đừng dính líu tới ma túy, nhưng đám bạn cậu ta chơi đâu phải tầm thường.”

Gia Gia cầm chén trà trong tay ném về hướng Hạ Nhiên.

Cái chén nhỏ nhưng lực mạnh, Hạ Nhiên không né, trên trán lập tức có máu.

Hạ Nhiên giống như không biết đau, đối mặt nói, “Tôi nói lần này là lần cuối cùng, con trai ông bị chết, không hề có quan hệ gì với tôi. Ông có thể hận tôi, nhưng đều là đàn ông, đừng đem việc này dính líu đến người khác.”

Gia Gia nghe vậy, thả lỏng cơ thể cười rộ lên, “Bạn gái của mày khỏe chứ hả?”

Khóe miệng Hạ Nhiên khẽ cong lên, miễn cưỡng duy trì vẻ mặt ôn hòa cứng ngắc.

Sau đó đứng lên, tay đập xuống mặt bàn, nghiêng người về phía trước, “Dám chạm vào cô ấy lần nữa, tao sẽ liều mạng với mày.”

Gia Gia bị ánh mắt hung tàn của Hạ Nhiên làm chấn động.

Hạ Nhiên quan sát Gia Gia, “không ai có thể tránh khỏi cái chết, nên mày cứ việc thử xem, dù thí cái mạng cùi này tao cũng kéo mày theo.”

Gia Gia chợt cười rộ lên, “Mày vờ thanh cao thì được cái gì? Cho dù bây giờ mày đi dưới ánh mặt trời sáng lạn thì mày ngỡ mày rửa sạch được quá khứ ngày xưa? Mày theo tao đi ra ngoài, tao cho mày mộtcơ hội.”

Thủ hạ cầm theo con dao quân sự đi tới.

Gia Gia liếc nhìn tên thủ hạ, gã liền vứt con dao xuống đất.

“Cho dù con tao không phải mày giết chết, nhưng khi đó tao bảo mày theo bảo vệ nó, chuyện thành ra như vậy, mày cũng phải có trách nhiệm.” Gia Gia bình tĩnh nói, tựa như đang nói một câu chuyện cực kì bình thường, “A Nhiên, điểm mấu chốt này tao không có cách nào cho qua được, trừ phi mày cho tao một câu trả lời thỏa mãn.”

Hạ Nhiên mắt nhìn thẳng, đợi chờ.

“Hoặc là quay về bên cạnh tao tiếp tục làm huynh đệ, tao sẽ không bạc đãi mày, hoặc chặt hai ngón tay trên bàn tay mày, thì từ nay về sau chúng ta đã thanh toán xong, tùy mày chọn.”

nói xong, Gia Gia đốt điếu thuốc, hơi khói bốc lên, đám người trong gian phòng đang sẵn sàng đợi lệnh.

Hạ Nhiên chăm chú nhìn thanh đao sắc bén kia, không hề biểu lộ điều gì.

Khoảnh khắc im lặng đến khó thở, cực kì thách thức sự kiên nhẫn của từng người trong phòng. Khi Gia Gia cảm thấy thắng lợi đã đến tay, sẽ nhận lại kiện tướng xuất sắc mà mình từng có trước kia, thì…

Hạ Nhiên nói, “Ở đây đông người làm chứng như thế, đều là anh em lăn lộn trong xã hội, tôn trọng nhất là chữ tín.”

hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt tới gần đối phương, “Gia Gia, mong mày nói chuyện giữ lời.”

Hạ Nhiên lấy con dao trên bàn lên, hầu như không do dự, nắm chặt chuôi dao, mở lòng bàn tay trái, giơ lên giữa không trung, đang sẵn sàng chờ lấy máu.

Tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi, nhưng vào lúc này, cửa đang đóng đột nhiên mở ra làm gián đoạn tất cả.

Gia Gia ảo não tức giận, “Mẹ kiếp? Người nào không có mắt?”

Người tới là một người dán ông khoảng chừng 50 tuổi, trên người mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu đen nhìn vẻ nhàn hạ, Gia Gia sau khi thấy rõ người đến, nhanh chóng đứng bật dậy, “A, Viên cục trưởng.”

Viên cục trưởng quét mắt từng người trong phòng, đối với lời nói Gia Gia mắt điếc tai ngơ.

Khi ông đi tới trước mặt Hạ Nhiên, đưa tay lấy đi con dao trên tay anh, nói với Gia Gia, “Lão Gia à, đừng làm quá, có một số việc anh có thể xưng hùng xưng bá, nhưng bây giờ không giống ngày xưa nữa, anhcũng nên nhìn trước ngó sau chuyện gì cũng nên có chừng mực.”

Viên cục trưởng nói đầy hàm ý, nói đến đó thì ngừng, những người sáng suốt đều hiểu được ẩn ý còn lại.

Gia Gia không ngừng lên tiếng trả lời, “Dạ, dạ, dạ.”

“Còn anh đó, người trẻ tuổi, đừng xúc động quá.” Viên cục trưởng cười nhìn Hạ Nhiên, giọng điệu trở nên bình thường nói, “Nãy giờ tôi đang nói chuyện phiếm với anh Giản, cậu vừa bước vào đây thì anh ấy đã thấy cậu.”

Hạ Nhiên kịp phản ứng, là ba của Giản Tích.

Viện cục trưởng mang theo Hạ Nhiên đi ra khỏi phòng. một trong đám thuộc hả liền hỏi, “Vì sao lại thả hắn đi?

“Giữ lại cái rắm!” Gia Gia tức giận nói, “Mày có biết người bên cạnh hắn là ai không? Là người đứng đầu của ngành công an cấp thành phố đó! Sắp sửa thăng cấp lên lãnh đạo nhành công an cả nước kìa!”

Hạ Nhiên đi theo Viên cục trưởng, vừa mới chuẩn bị nói lời cảm ơn, Viên cục trưởng vỗ vai anh bảo, “Loại câu nói cậu định nói tôi nghe riết mòn cả tai rồi, nên đến lượt cậu thì miễn giùm tôi đi. Rảnh thìvào văn phòng anh Giản uống trà, loại trà này rất tốt, rất phù hợp.”

nói xong, không đợi Hạ Nhiên nói, cười ha hả đi xuống cầu thang, ngồi trong xe chờ.

Hai chiếc xe đều là biển số đỏ, Hạ Nhiên nhìn chiếc xe chạy xa, có một số chuyện không cần thiết phải nói rõ ra cũng có thể hiểu được, sự xuất hiện của Viên cục trưởng, chính là một sự bảo đảm bền chắc.

Hạ Nhiên đương nhiên hiểu được, thất bại lớn năm xưa của anh đã làm anh ra quyết định qua loa, vì thế nên mới gây ra ân oán không minh bạch thế này, nhưng đến hôm nay có lẽ đã thực sự xóa bỏ.

Chiều hôm ấy, Hạ Nhiên liền quyết định đi đến chỗ Giản Nghiêm Thanh.

Tòa nhà cao ốc sau bốn năm liền trùng tu lại một lần, ở ngay khu trung tâm thương mại mới thành lập, ở trong cao ốc thì bận rộn, còn bên ngoài thì yên tĩnh uy nghiêm.

Giản Nghiêm Thanh sớm biết Hạ Nhiên sẽ tới, nên cho anh ở chỗ bảo vệ đăng ký chứng minh thư. “Hạ tiên sinh, mời”

Thang máy trực tiếp lên tầng 25, bên trong gọn gàng, căn phòng lớn nhất nằm cuối cùng kia, bề ngoài ngay ngắn uy nghiêm, là phòng Giản Nghiêm Thanh.

Hạ Nhiên hít sâu, đi vào, Giản Nghiêm Thanh đưa lưng về phía anh, đang châm trà.

Ông không quay đầu, nói “Hạ Nhiên, ngồi đi con.” Sau đó xoay người đưa cho anh một tách và nói, “Đây là trà Mao Tiêm, không biết con uống quen không.”

Hạ Nhiên chạy nhanh tới tiếp nhận tách trà bằng hai tay, “Cảm ơn Giản thị trưởng.”

Đây là công ty, Hạ Nhiên hiểu chuyện hiểu lý lẽ, xưng hô theo đúng quy củ.

Giản Nghiêm Thanh gật đầu, “Ở đây chỉ có hai người chúng ta không cần quá câu nệ, kêu bác trai là được.”

Hạ Nhiên “Bác trai, buổi sáng nhờ bác trai giúp con, đã làm ngài nhọc lòng rồi.”

Giản Nghiêm Thanh bưng chén trà, thổi thổi “Chỉ là vì tiểu Tích, dù tốn sức đến đâu thì đây cũng là chuyện cha mẹ nên làm.”

Hạ Nhiên bình tĩnh nói “Bác trai, con rất thích Giản Tích, con sẽ cho cô ấy một cuộc sống tốt, con sẽ cố gắng.”

Giản Nghiêm Thanh vẻ mặt ôn hòa, đóng nắp trà lại, nói “Mẹ của Giản Tích là một người phụ nữ gia đình, suy nghĩ sẽ tinh tế rất nhiều, nên nếu có chỗ không ổn, tiểu Hạ con cũng đừng để trong lòng. Về sự lựa chọn của tiểu Tích, bác tôn trọng ý kiến của con bé.”

Hạ Nhiên xúc động nói, “Bác trai, con không dám trách móc, bá mẫu lo lắng chu đáo ạ.”

Giản Nghiêm Thanh khó có được ý cười lên mặt, “Con cũng đừng quá khẩn trương, cứ coi như đang nóichuyện phiếm, bác thích nghe ý tưởng của trẻ tuổi như con.”

Mùi trà hòa với mùi sách hòa quyện trong phòng, một già một trẻ ngồi đối diện nhau, thẳng thắn nóichuyện với nhau.

Khung cảnh này hài hòa cho đến khi điện thoại từ nhà họ Giản gọi tới.

Sau khi Giản Nghiêm Thanh nghe vài câu, sắc mặt càng ngày càng trầm xuống.

“Cái gì? Con đi trộm hộ khẩu?”

- --

Đúng vậy, Đào Tinh Lai thực hiện lời hứa, thật sự đi trộm hộ khẩu.

Đáng tiếc, bị Đào Khê Hồng bắt ngay tại trận.

Vốn Đào Khê Hồng theo định kì đi kiểm tra sức khỏe, sau khi ra tới cửa thì sực nhớ quên lấy chứng minh thư, liền vô nhà trở lại. Vừa lên lầu, liền nhìn thấy Đào Tinh Lai lục tung trong phòng ngủ.

Vấn đề trở nên nghiêm trọng. Đào Khê Hồng cực kì nổi giận, cầm lấy chổi lông gà đánh hắn.

Đào Tinh Lai bị đánh trên người dính đầy lông gà, liền gọi cho Giản Nghiêm Thanh, Giản Tích khóc lóc kể lể.

Giản Tích vừa nghe xong, liền nhức đầu, “Đánh thật hả? Đánh bao nhiêu roi?”

Đào Tinh Lai khóc trong nước mắt, “Đánh đến mức gãy luôn chổi lông gà rồi.”

Giản Tích lúc này mới yên tâm, “Vậy là tốt rồi.”

Mặc kệ lời huyên thuyên nói nhảm trong điện thoại, Giản Tích dứt khoát tắt điện thoại đi

cô hít thật sau, thật là thích gây họa.

Đào Khê Hồng làm kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện của cô đang làm, Giản Tích đứng dậy đi tìm bà, chuẩn bị thu diện cục diện rối rắm mà Đào Tinh Lai gây ra.

Vừa mới bước vào đại sảnh, liếc mắt liền nhìn thấy bà lão đang run rẩy xếp hàng.

Giản Tích thấy rõ được, liền chạy lại nghênh đón, “Bà ngoại, sao bà lại ở đây?”

Bà ngoại của Hạ Nhiên cầm hóa đơn đóng tiền, kinh ngạc thốt lên, “A, Tiểu Tích à.”

Giản Tích siết chặt tay bà, “Bà ngoại, thân thể bà không thoải mái sao? Bà đi theo con, con giúp bà đóng tiền, ở đây con quen nhiều bác sĩ lắm.”

Bà ngoại nói không cần, “Người người xếp hàng ngoài kia, đừng làm khó dễ người đang làm việc, bà không sao, huyết áp của bà có chút cao, bà muốn đi kiểm tra thêm thôi.”

Giản Tích dìu bà nói, “Bà tuổi tác cao, có quyền được ưu tiên.”

Bà ngoại kì quái nói, “Quyền ưu tiên gì hả cháu?”

Giản Tích không trả lời, thầm nói trong lòng, "Quyền ưu tiên của người nhà ạ."

cô vừa ngước lên thì nhìn thấy Đào Khê Hồng đang tiến vào đại sảnh.

“Mẹ.” Giản Tích vẫy tay gọi bà.

Đào Khê Hồng tháo kính mát xuống, vừa nhìn thấy bà lão bên cạnh tiểu Tích thì không dám tin.

Giản Tích đang buồn bực, làm gì phải nhìn bà ngoại Hạ Nhiên lâu như vậy chứ?

Đào Khê Hồng giật mình, chậm rãi chuyển thành mừng rỡ như điên, đi nhanh đến bên cạnh bà và Giản Tích, nói to, “cô giáo Lý!”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi