ẢNH HẬU LÀM QUÂN TẨU

Editor: CHERRY HOUSE

Máy bay hạ cánh, Ứng Uyển Dung xách theo vali đi ở phía trước với Vạn Dạng Dạng, Ngô Minh và Nhạc Tu Minh theo sau, vì Ngô Minh và Vạn Dạng Dạng vẫn rất được công nhận trên TV, cho nên đều mang một chiếc kính râm màu đen, vô cùng khiêm tốn đi đường.

Ứng Uyển Dung với tư cách là người bản địa, tuy cũng không sao quen thuộc được huyện Du, nhưng cũng cũng lượt bớt vài thứ trong trí nhớ lựa chọn tình hình mà nói, Vạn Dạng Dạng nghe đến mức say mê, không để ý đụng nhau với hành khách xuống máy bay ở phía trước.

“Rất xin lỗi rất xin lỗi, cô không sao chứ?” Chân mày Vạn Dạng Dạng nhíu lại, nhưng thật ra trong miệng lại vội vàng nhận sai, thái độ rất tốt.

Người phụ nữ phía trước mặc chiếc áo gió vàng nhạt vừa quay đầu lại, hàng ngũ hai bên đối diện nhau, ồ, còn biết nhau nữa.

Tào Tình nở nụ cười đến, nhướng mày nói: “Trùng hợp vậy, các người cũng đến đây để lấy cảnh hả?”

Vạn Dạng Dạng không quen biết Tào Tình, nhưng thật ra lại biết Lý Hữu Đạo người ở cạnh cô ta, trừng lớn mắt dáng vẻ không dám tin tưởng nhỏ giọng hoảng sợ nói: “Đạo diễn Lý? Ngài là đạo diễn Lý?”

Lý Hữu Đạo gật đầu về phía cô ta, nói với Ứng Uyển Dung phía sau Nhạc Tu Minh: “Tiểu Nhạc cậu cũng đến đây chơi à?”

Ứng Uyển Dung và Ngô Minh đều nghẹn cười, cũng không biết sao hai người lại kết thân, cách xưng hô Tiểu Nhạc này nghe ra thật buồn cười quá, đương nhiên nếu gọi Tiểu Minh…… Vậy còn không bằng Tiểu Nhạc nữa.

Nhạc Tu Minh cũng không cảm thấy cách gọi này buồn cười chút nào, trái lại anh ta vô cùng hài lòng với duyên phận ngẫu nhiên gặp được lần này, lần thứ hai gặp mặt anh ta hơi bình tĩnh một ít.

“Đạo diễn Lý, anh cũng đến đây chơi hả? Hay là đến để lấy cảnh?”

“Tôi đến đây đi dạo chung với Tiểu Tào, tìm cảm hứng.”

Ý là đi lấy cảnh à?

“Tuy rằng không biết các người muốn đi đâu, nhưng sắp đến Tết rồi muốn ăn cơm tất niên chung với chúng tôi hay không?” Nhạc Tu Minh nhiệt tình đề nghị.

Ứng Uyển Dung thật sự không nhịn được lườm anh ta, nếu không lầm mà nói, bọn họ cũng như có thân phận là người khách được cô mời đến đây nhỉ? Ăn cơm tất niên không cần phải hỏi cô sao?

Cũng may Lý Hữu Đạo lắc đầu từ chối, ông cụ non nghiêm trang giải thích nói: “Tiểu Tào cũng là người ở đây, đã bàn sẽ ăn cơm tất niên ở nhà các cô ấy hết rồi. Nhưng ban ngày chúng ta có thể đi ra ngoài dạo chung, tỉnh S vẫn có không ít địa điểm du lịch.”

Mấy người vừa đi vừa nói chuyện, Tào Tình trực tiếp đứng ở cạnh Ứng Uyển Dung, Vạn Dạng Dạng tò mò sao các cô lại quen biết, nhưng rõ ràng không ai muốn giải thích một chút với cô ta.

Có lẽ nguyên nhân là vì đóng phim nên có qua lại? Vạn Dạng Dạng nghĩ thầm.

“Các người về quê sao? Nhìn không ra nha, cô cũng là người tỉnh S tỉnh, không nghe ra chút giọng địa phương nào.”

Ứng Uyển Dung nhoẻn miệng cười nói: “Chị Tào, giọng của em rõ ràng là giọng phương bắc, là người tỉnh S có gì khác biệt đâu, nhưng chị cũng người ở đây thì em thật rất bất ngờ.”

“Điều này nói rõ chúng ta có duyên phận ha!” Tào Tình vui vẻ ra mặt, là một nhà biên kịch nổi tiếng nhưng không kiêu căng chút nào.

Ngô Minh và Nhạc Tu Minh đứng trái phải hai bên cạnh Lý Hữu Đạo như tả hữu hộ pháp, tuổi ba người chênh lệch đúng y như người già trong ba thế hệ trẻ, hình thành một nét phong cảnh độc đáo.

“Đạo diễn Lý, tôi kêu hai chiếc xe, lát nữa chúng tôi tiễn anh đi, sân bay ở đây khó kêu xe.” Nhạc Tu Minh lấy lòng nói.

Lý Hữu Đạo gật đầu, “Đi thôi, trên xe còn có thể nói chuyện với nhau. Sao đoàn phim các người nghỉ tết đều đến đây như ong vỡ tổ vậy? Đi lấy cảnh hả?”

Ngô Minh cười nói: "Không phải đi lấy cảnh, là đạo diễn Nhạc biết Uyển Dung phải về thăm người thân, muốn đến đây dạo chơi, người nhà tôi cũng ở nước ngoài, nên đến đây chung với nhau để góp vui.”

Lý Hữu Đạo gật đầu, sáu người đi chung ra ngoài khi xe đã đợi sẵn, vừa lúc ba nam ba nữ chia nhau ngồi hai chiếc xe, nhà Tào Tình ở nội thành, tiễn Lý Hữu Đạo và cô ấy đến đó trước, trao đổi điện thoại hẹn hết thời gian gặp mặt ngày hôm sau.

So với một người nghèo trắng tay như Ứng Uyển Dung, trên người Nhạc Tu Minh và Lý Hữu Đạo đều có một máy bay BB, dễ dàng liên lạc.

Đợi bốn người đi vào huyện Du rồi khi đến thôn nhà họ Lý, đã hơn một giờ trưa, bọn người Ngô Minh đều không thích cơm máy bay cho nên cũng chưa ăn gì, giờ bụng đói réo lên, vì giữ thể diện mới không để lộ ra manh mối.

Dọc đường vô cùng xóc nảy, không say xe cũng sửa thành có tật say xe.

Ứng Văn Triết đã sớm đợi ở cửa thôn, thấy Ứng Uyển Dung xuống xe vội vã vẩy tay, còn có một người phụ nữ dáng người nhỏ xinh đứng ở bên cạnh.

“Uyển Dung, ở đây này, ài, đây là đồng sự của em à, chào mọi người, tôi là anh trai của Uyển Dung, tôi tên là Ứng Văn Triết.” Ứng Văn Triết bắt tay với Nhạc Tu Minh và Ngô Minh, gật đầu với Vạn Dạng Dạng nhưng không tiến lên.

Theo lý thuyết Ứng Uyển Dung đều sẽ nói đây là đồng sự của đoàn phim, mặt mũi của Ngô Minh và Vạn Dạng Dạng cũng không giống như người qua đường, Ứng Văn Triết sửng sốt không nghĩ đến này hai người nhân vật chính của phim điện ảnh mà mình xem trên TV mỗi ngày sẽ đứng ở trước mắt mình.

Nhưng thật ra người phụ nữ bên cạnh Ứng Văn Triết hơi nghi hoặc nhìn bọn họ, mím môi chẳng nói gì.

“Anh……” Ứng Uyển Dung kêu lên, ánh mắt chuyển qua trên người của người phụ nữ có tên đó, nhướng mày hỏi: “Vị này là……”

Trên mặt trắng nõn nhã nhặn của Ứng Văn Triết hiếm khi lộ ra chút ngượng ngùng, đặc biệt là ở trước mặt đồng sự của em gái, đành phải nhỏ giọng nói: “Vì gần đây em bận công việc, nên nghĩ tối nay sẽ nói cho em…… Đây là chị dâu của em - Hạ Tiểu Ngưng, năm sau kết hôn, em có thể uống rượu mừng rồi đi không?”

Ứng Uyển Dung xin lỗi nói: “Xin lỗi anh, xin nghỉ tết một tuần đã làm trễ nãi công việc, năm sau xin nghỉ nữa mà nói, đạo diễn Nhạc sẽ tức giận.”

Đạo diễn Nhạc đang đứng ở phía sau nghe đấy, vì sợ người trong nhà của Ứng Uyển Dung sẽ căng thẳng, cho nên anh ta đã chưa nói mình là đạo diễn quay phim của Ứng Uyển Dung, chỉ nói là đồng sự trong công việc, dù sao diễn viên mới có thể thường xuyên lộ diện ở trên TV, đạo diễn trông thế nào đúng thật là không ai để ý.

Ứng Văn Triết hơi thất vọng, nhưng cũng coi như đã hiểu, cuối cùng thì tính chất công việc của Uyển Dung không giống với lúc trước, đó là đóng phim, chắc chắn sẽ rất bận.

“Coi tôi này, tự nhiên đi nói chuyện ở ven đường, đi đi đi, ba mẹ đều đã làm xong thức ăn đang ở nhà đợi em về.” Ứng Văn Triết nhận lấy vali, mang theo mọi người đi đến nhà Ứng.

Không khí Tết đã rất nồng đậm, bên đường đều treo đèn lồng đỏ thẫm, phụ nữ đã kết hôn đều sẽ mặc lên áo đỏ, liếc nhìn lại gần như trước mắt toàn là màu đỏ.

Trước kia, Nhạc Tu Minh sinh hoạt ở nước ngoài, còn chưa từng thấy cảnh tượng thế này, rất ngạc nhiên nhìn xung quanh. Ngô Minh và anh ta cũng không khác nhau lắm, ở đây có một loại bầu không khí Tết khác, không khí vui mừng dạt dào.

Trên dọc đường có không ít người quen biết hai anh em Ứng Uyển Dung đều chào hỏi họ, thấy ba người ăn mặc thời thượng xinh đẹp ở phía sau cô, đều đánh giá bằng ánh mắt tò mò.

Sau khi, Ứng Uyển Dung và Cao Lãng rời đi, thôn nhà họ Cao và thôn nhà họ Lý đều truyền một tin tức nhỏ, hơn nữa lại được phụ huynh hai bên thừa nhận.

Ứng Uyển Dung, cô đi làm việc ở thành thị!

Một năm trước cô vẫn là một học sinh thi đại học thất bại, sau đó vội vội vàng vàng kết hôn với Cao Lãng, mọi người đều cảm thấy đây là một mặt trái của tài liệu dạy học, ân cần dạy bảo nói cho bọn trẻ.

Con hãy noi theo chị Uyển Dung của con mà học tập được không? Đó là một trong những người tốt nhất của cả trấn, kết quả thì sao? Thi đại học không đậu, còn không phải thành thật mà gả chồng à?

Đọc sách vô dụng vậy! Nếu không phải quốc gia quy định bắt buộc phải giáo dục chín năm, ngay cả tiểu học bọn họ cũng cảm thấy không cần thiết đấy, không học sơ trung cũng không quan trọng.

Kết quả thì sao? Sau này, mấy lời này đều bị vả mặt.

Thành thị là chỗ nào? Đó là dưới chân vua, là nơi mà người nước ngoài đều sẽ đi du lịch, là…… Dù sao đó là nơi chỉ có người làm công việc văn hoá mới có thể đến.

Biết Ứng Uyển Dung từ một con chim sẻ biến thành phượng hoàng bay ra khỏi thôn, bỏ rơi Cao Lãng ở lại trường quân đội, còn mình đi làm việc ở thành thị. Không ăn quả nho được cũng vò nát rồi nhổ ra.

Dù lòng Cao Lãng có bao la cũng thế, vợ cũng không phải anh không biết, đàn ông có tiền thì hư hỏng, phụ nữ có tiền còn có thời gian để trang điểm, cũng chẳng có chồng ở bên người, cũng chẳng có con để trói buộc, tùy tiện ngẫm lại cũng cảm thấy không thỏa đáng.

Ứng Uyển Dung đối mặt với nhiều câu dò hỏi, vẫn phóng khoáng giới thiệu đồng sự như nhau, cùng đến đây dạo chơi ăn Tết. Trong đó có nam có nữ, trái lại bọn họ khó nói thêm được gì.

Chờ khi trở lại nhà Ứng thì đã qua nửa tiếng đồng hồ, ngay cả đạo diễn Nhạc cũng cảm thấy mình sắp thăng tiên, ai cũng đói……

Lý Hương Hoa vẫn luôn ngồi ở cửa, trong tay không ngừng lột xác đậu phộng, nhìn cổng lớn xung quanh, thấy Ứng Văn Triết đã trở lại thì lập tức đứng lên.

Ứng Uyển Dung liếc thấy Lý Hương Hoa rõ ràng đã thay bộ quần áo mới mua cho bà, tóc cũng chỉnh trang lại gọn gàng sạch sẽ, thấy một đám người xuất hiện ở trước mắt, bà còn hơi câu nệ.

“Mẹ, con đã về.” Ứng Uyển Dung gọi một tiếng, Hốc mắt Lý Hương Hoa hơi đỏ lên khóc than một tiếng, tiến lên nhiệt tình tiếp đón bọn họ vào nhà ăn cơm.

“Đồ ăn đã sớm làm xong, vẫn luôn nóng đấy, ba con vẫn luôn hối anh con đi xem, sợ các con không tìm thấy đường.”

“Mẹ, con đâu có không tìm thấy đường chứ?”

“Không nói được à, con không biết năm nay trong thôn đã sửa đường, còn có một phòng mới, con đi gần nửa năm rồi nhưng không phải vẫn không biết đường sao?

Lý Hương Hoa nói xong bèn tiếp đón bọn người Nhạc Tu Minh, “Ba cô biết đồng sự Uyển Dung muốn đến, sai mẹ làm một số món đặt biệt, đều là cơm nhà, cũng không biết có hợp khẩu vị của mọi người hay không.”

Vạn Dạng Dạng lập tức nở nụ cười đi đến, mềm giọng nói: “Bác khách khi quá rồi, tay nghề Uyển Dung giỏi vậy, bác chắc chắn cũng không kém.”

Lời này nghe hơi không được tự nhiên, nhưng mà Lý Hương Hoa không có nghĩ nhiều, liên tục nói đã để bọn họ uất ức rồi.

Lý Hương Hoa là người phương bắc, nhưng thật ra Ứng Đại Hùng đúng là người phía nam, cho nên trên bàn cơm nhà bọn họ luôn lẫn lộn thức ăn đặc trưng của nam bắc.

Giữa trưa, nấu cơm gạo trắng to, cá hầm cải chua canh, thịt khô xào làm măng, vài loại rau theo mùa, hai đĩa rau ngâm, dầu chiên cá hố*.

Gia đình Ứng Uyển Dung không được coi là lớn, cho nên cũng chỉ còn trống có hai gian phòng để tiếp đón khách khứa, Nhạc Tu Minh và Ngô Minh một gian phòng, Vạn Dạng Dạng một gian. Cất xong hành lý rồi lúc ra gian ngoài rửa tay lại mới trở về phòng khách, Ứng Thừa Văn cũng xuống lầu.

“Cậu…… Cậu là Ngô Minh?!” Ứng Thừa Văn hơi dại ra, không chắc lắm gọi một tiếng, không nghĩ đến Ngô Minh thật sự mỉm cười gật đầu.

Ứng Thừa Văn lại nhìn Vạn Dạng Dạng xinh đẹp ở bên cạnh, suýt nữa đã hoài nghi mình đang nằm mơ.

Khác biệt với mọi người trong nhà Ứng không sao chú ý tin tức giải trí, Ứng Thừa Văn đặc biệt thích xem TV, loại trừ chút gameshow như thế, đừng thấy tiết mục chỉ luôn có một loại tiểu phẩm, nhưng cũng sẽ ngẫu nhiên có minh tinh đã từng lên sân khấu biểu diễn.

Ngô Minh không cần phải tự nói, cậu ta là ảnh đế lớn mới ra mắt nổi đình nổi đám, ông ta vô cùng thích xem cậu ta đóng phim. Vạn Dạng Dạng sao, người thiếu nam nào mà không có sức sống? Trong cảm nhận của ông ta Vạn Dạng Dạng có cấp bậc nữ thần, một sợi tóc ông ta cũng có thể nhận ra được!

Bọn người Ứng Đại Hùng suy xét lại mới nghĩ đến Ứng Uyển Dung đang đi đóng phim, vậy những người đó chính là ngôi sao và diễn viên sao? Trong nhà bọn họ  có ngôi sao?!

Vẫn Nhạc Tu Minh có kinh nghiệm, trực tiếp xua tay nói: “Anh hai chị hai, các người đừng để ý, cứ coi bọn họ như người thường, chúng tôi đến đây ăn tết chung, các người như vậy chúng tôi nào dám lưu lại làm phiền các người chứ. Tự nhiên chút thì tốt rồi, đừng khẩn trương.”

Tuy rằng lời này không có tác dụng gì, nhưng bọn người Ứng Đại Hùng ngẫm lại cũng không thể làm mất mặt Uyển Dung, nhiệt tình tiếp đón bọn họ ngồi xuống ăn cơm.

Hạ Tiểu Ngưng thật sự hơi khó chịu, lúc cô ta và Ứng Văn Triết đính hôn thì biết có một cô em chồng đã gả chồng, sau đó biết cô đi thành thị làm việc cũng không có ý kiến gì nhiều, bây giờ mới biết được cô em chồng này thật sự không đến được, còn  chạy đi đóng phim, trên mặt khó tránh khỏi hơi thất thường.

Ứng Văn Triết đã hiểu vì sao vị hôn thê lại khó chịu, bởi vì anh ta cũng còn đang tiêu hóa việc những người ngồi chung bàn ăn cơm thật sự là những ngôi sao lớn!

Ngô Minh và Vạn Dạng Dạng đều là người thành tinh, chưa nói ăn rất bạo trên bàn cơm, lại còn thiệt tình khen thức ăn ăn ngon, cha mẹ nhà Ứng lại rất vừa lòng.

Sau một bữa cơm nhóm người cũng quen thuộc hơn không ít, ăn đến bụng no căng tròn bị cha mẹ nhà Ứng đuổi ra, đưa khách khứa đi dạo khắp nơi một chút, bọn họ ở nhà dọn dẹp là được.

Ứng Uyển Dung đưa họ đi đến chỗ phía sau sườn núi nhỏ, đi bộ một vòng cũng tiêu hóa cơm trưa không kém nhiều lắm mới trở về chuẩn bị nghỉ ngơi.

Khi trở về mới phát hiện trong nhà có một đôi vợ chồng xa lạ đến, Hạ Tiểu Ngưng đứng ở phía sau bọn họ, xem chừng cha mẹ của cô ta.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi