ÁNH MẶT TRỜI XÁN LẠN

Lần nữa gặp lại Claire, là trong bãi đỗ xe của trường học.

Alice và Jasper ngồi ở vị trí tài xế và ghế phụ, Alice không có phân sự chú ý cho chiếc xe duy nhất dừng lại đồng thời với chúng tôi ở bãi đỗ xe, bởi vì cảm xúc của Jasper dần trở lên bất ổn, hơi thở tươi ngọt của con người đối với anh ấy như là nham thạch nóng cháy trong mặt trời, liên tục chảy. Khoái cảm sắc bén này có thể xé nát năng lực tự chủ trong đầu, anh ấy muốn săn thức ăn.

Cho dù ngày hôm qua anh ấy đã cắn chết hai con sư tử, thì khao khát thân thể vẫn còn ép buộc anh ấy đi săn con người.

Đây mới là lựa chọn bản năng duy nhất của anh, Jasper đã từng bị tù hãm trong loại săn thức ăn này. Ma cà rồng đã biến đổi anh ấy - Maria - đã khiến anh tấn công con người vô tội vạ, xem con người như là huyết thực đê tiện.

So với bất kì ai trong chúng tôi thì anh bị ảnh hưởng bởi bản năng này hơn cả, anh ấy từng giết rất nhiều người, nếu không phải Alice muốn gia nhập gia đình Cullen, à, là người theo chủ nghĩa ăn chay, thì anh ấy không muốn miễn cưỡng chính mình chút nào. Cho dù giết chết con người và ma cà rồng sẽ làm anh buồn phiền, thì cũng không đau đớn bằng thức ăn chay mang lại.

Cho nên vì Alice, năng lực tự chủ của anh có đôi lúc còn mạnh hơn tôi.

Mà hiện giờ, tôi có thể khẳng định mình là người thứ nhất phát hiện sự tồn tại của Claire. Cô ấy ngồi ở ghế điều khiển của chiếc xe Ford cũ kỹ, một bàn tay đặt trên tay lái, nhìn chúng tôi cảnh giác.

Aston Martin V12vanquish —— loại xe này không phù hợp với bãi đỗ xe của trường trung học Forks.

Đây chính là nguyên nhân khiến cô ấy cảnh giác.

Tôi biết được từ người khác rằng cậu của cô ấy là Charles Swan, là cảnh sát trưởng của thị trấn Forks.

Cậu của cô ấy chắc chắn kể rất nhiều án lệ về tội phạm, loại thái độ cảnh giác này là chính xác, chúng tôi rất gây chú ý.

"Jasper, anh có thể làm được mà." Alice không hề dời đi lực chú ý của mình, em ấy dùng suy nghĩ nói với tôi, (Edward, giúp em chú ý anh ấy với, nếu như Jasper......)

Loại chuyện này tôi cũng không muốn giúp, khi xâm nhập vào trong đầu Jasper, thì loại đau đớn này sẽ cuốn lấy tôi, làm cho thân thể tôi đói khát muốn săn thức ăn.

"Anh không sao cả." Jasper nín thở, anh ấy dùng không khí duy nhất còn lại trong phổi chỉ để mở miệng làm cho Alice an tâm.

Tình hình nãy cũng không giống như không có việc gì, tôi cúi đầu giả vờ không có chuyện gì xảy ra, chú ý lắng nghe thanh âm của Claire.

Mọi thứ trong lòng cô ấy đều mang theo cảm giác an bình, điều này có thể giúp tôi thoát khỏi suy nghĩ đau đớn của Jasper trong chốt lát.

Cô ấy đang do dự có nên xuống xe hay không, dù sao đối với một chiếc xe sang không nên xuất hiện ở đây, thì loại không khí mất tự nhiên này chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của cô.

"Chúng ta nên xuống xe, nếu có chuyện gì xảy ra với Jasper, thì còn có anh và anh Emmett có thể ngăn cản anh ấy." Tôi có thể thời thời khắc khắc chú ý giới hạn của Jasper, sức mạnh của anh Emmett cũng có thể ngăn anh ấy lại nếu như anh phát điên lên.

Alice gật đầu, mái tóc ngắn màu đen tự nhiên chuyển động loạn nhếnh lên theo động tác của em ấy.

Khi đi qua Claire, anh Jasper vẫn có một chút không khống chế được, khứu giác của anh ấy không có thời khắc là không nói ở trong tòa nhà trường học xa xa kia, nơi nơi đều là đồ ăn, mà bây giờ khoảng cách gần anh ấy nhất chính là Claire.

Tôi đã mở ra cửa xe, cơ thể căng thẳng, chuẩn bị bất kì lúc nào cũng có thể lao đến ngăn cản.

Tôi nhìn thấy được hình ảnh tiên đoán trong đầu Alice, Jasper bóp lấy cổ Claire, làn da trắng nõn yếu ớt không thể ngăn cản sự tàn phá của răng nanh, đôi mắt vàng kim của Jasper bị ăn mòn bởi màu đỏ lạnh băng.

Điều này không thể xảy ra, nếu như Carlisle đang ở đây, thì cha nhất định cũng đồng ý tôi cứu cô gái đó.

Nhưng lời kêu gọi của Alice vào giây tiếp theo làm Jasper thay đổi quyết định, chỉ là một tiếng gọi ngọt ngào: "Jaz, nhìn em này." khiến cho hình ảnh tương lai của Claire trong đầu tôi nháy mắt bị phá vỡ.

Tôi nhìn thấy không có chuyện gì xảy ra, chúng tôi bước vào trường, Jasper rất đau đớn nhưng anh ấy chịu đựng nổi.

Tôi không còn nhìn thấy hình ảnh Claire trong đầu Alice, so với một người lạ qua đường, thì sự chú ý của Alice đều cho bạn đời của em ấy.

Claire cảm thấy chúng tôi rất quái lạ, thậm chí còn xem xét đầy hoài nghi. Ngày đầu tiên đến trường đã khiến người khác nghi ngờ, chuyện này tôi không muốn gặp chút nào.

Khi tôi đi ngang qua xe của Claire, tôi nghe được kết luận khẩn trương của Claire qua lớp mưa cùng cửa kính xe thủy tinh:

( nhân tố nguy hiểm............)

Cô ấy đúng rồi, hy vọng cô vẫn duy trì suy nghĩ này, không bị chúng tôi mê hoặc mà quên cảm giác đề phòng này.

Như vậy cô ấy có thể an toàn sống sót mà không gặp chuyện phiền phức nào.

Khi tôi đi báo danh ở dãy 1 của trường, tôi quay đầu dùng thị lực xuyên thấu qua cửa lớn, nhìn thấy bóng dáng mặc áo mưa đang rời đi của Claire. Tôi cùng cô ấy không có bất kì tương giao nào, cuộc sống hoàn toàn bất đồng, mãi là hai đường thẳng song song dần xa.

Cô ấy sẽ không quen biết tôi.

Mà tôi, cũng không biết cô ấy.

Alice có vẻ thích thú với mọi thứ ở Forks, thời gian của em ấy bất đồng so với tôi. Em có thể vào mỗi phút mỗi giây phát hiện từng điểm nhỏ thú vị của sinh mệnh, cho dù sinh mệnh đã không đổi thay, nhưng em ấy luôn để cho người khác cảm giác em ấy khác biệt mỗi ngày.

Tôi đã là cũ kỹ già cỗi lắm rồi, đồng hồ thời gian vĩnh viễn dừng lại ở mùa thu năm 1918. Tôi thỉnh thoảng sẽ nhớ lại mẹ ruột của tôi, không biết mẹ có từng hối hận yêu cầu Carlisle cứu tôi hay không, gương mặt của mẹ đang mờ nhạt dần trong trí nhớ lúc còn là con người của tôi. Mẹ yêu tôi, tôi biết điều đó.

Toàn bộ chúng tôi tập trung tại canteen trường, mỗi khi đến lúc này, cảm xúc của mọi người đều nhất trí sa sút.

Đồ ăn canteen này, giống như là bùn nhão trong mắt con người, chuyện này không còn trong phạm vi mùi vị có ngon hay không, mà là thân thể bạn không cần thiết cũng không thể tiêu hóa thứ này.

Nhưng chúng tôi càng phải thể hiện tự nhiên chút, cho giống con người, đúng, giống con người.

Cầu nguyện toàn bộ đồ ăn sắc vị câu toàn này biến mất hoàn toàn trong thế giới của tôi đi, tôi lạnh lùng nhìn chén đĩa trên bàn.

Thanh âm hỗn loạn không chịu được đầy ắp canteen, trong đầu mỗi người đều là tin tức đồn đại của nhà Cullen, ngay cả khe khẽ nói nhỏ cũng không có thông tin gì mới.

Cho dù Alice không nói, tôi cũng biết tương lai sau khi đến Forks. Đến trường, chịu đựng tin đồn nhảm, săn bắn, tránh né ánh mặt trời sáng lạn.

Cho đến sau khi học xong trung học, bởi vì chúng tôi phải lên đại học, mà phải đi xin nhập học tại ngôi trường ở nơi mưa quanh năm suốt tháng.

Nhất thành bất kiến, không có gì đổi thay.

"Kétttttttttttttttttttt ——"

Tiếng vang sắc nhọn vang lên không trung.

Tôi quay đầu theo phản xạ, đi tìm nơi phát ra, chuyện này xuất phát từ bản năng phòng vệ.

Động tác của Jasper thậm chí còn nhanh hơn tôi, anh ấy cảnh giác thay cho Alice, cho dù lý trí của anh sắp bị đốt cháy sạch bởi đói khát.

Sau đó tôi nhìn thấy Claire, cô ấy ngồi ở bàn ăn trong góc, đôi mắt màu nâu rám nắng mềm mại trong suốt. Cô ấy nhìn chúng tôi, trong niệng còn ngậm một miếng rau xanh.

Tôi quay đầu lại, cảm thấy buồn cười sự ngạc nhiên của mình.

(Ma cà rồng ——)

Trong vòng một giây, suy nghĩ đơn giản, nhàm chán, ong ong kêu của mọi người bị lời nói này đánh tan nát.

Tôi còn nhớ rõ thanh âm này, đơn thuần mà vui vẻ hát vang lên bài El Condor Pasa, giống như chỉ còn lại một mình cô ấy còn có ngày mùa hè tràn ngập màu xanh sáng rỡ trên thế giới này.

Nhưng cũng chính thanh âm này, nói ra bí mật không thể tiết lộ một cách lãnh khốc như vậy. Tôi sợ mình nghe lầm, quay đầu lại ngay lập tức, thậm chí không thể khống chế cảm xúc dữ dằn phẫn nộ của mình.

Claire vẫn giữ nguyên tư thế đó, gương mặt tái nhợt không có biểu cảm gì, nếu không phải trong lòng cô ấy đang hỗn loạn, thì không có người nào phát hiện cô ấy không bình thường.

(Edward ——)

Tôi cắn chặt răng, không thể khống chế chất độc đang lan tràn bừa bãi trong khoang miệng, cô ấy biết rồi sao?

( —— Năng lực đọc suy nghĩ.)

Ngón tay không khống chế nổi nghiền nát ven bàn, nếu không phải Emmett nhanh chóng phản ứng đè lại bàn, thì nó đã bị khí lực đứng lên của tôi văng ra ngoài cửa sổ.

Không thể làm cho cô ấy tiết lộ, phải giải quyết chuyện này ngay.

Tôi phải bảo vệ bí mật của cả gia đình, bảo vệ tất cả người nhà.

Khiến cho cô ấy câm miệng, vĩnh viễn!

"Edward?" Lực chú ý của Alice rốt cuộc quay lại từ trên người Jasper, hai mắt em ấy mất đi tiêu cự, nghi hoặc trong giọng nói nhanh chóng trở thành không tiếng động thở dài.

Mà Claire không chịu đe dọa bởi tầm mắt áp bách của chúng tôi, cô ấy không hề báo trước mà nhảy dựng lên chạy như điên ngay trước mắt tôi.

Thân thể của cô ấy chú ý đến tính nguy hiểm của chúng tôi nhanh hơn cả đại não, cô ấy chạy trốn rất nhanh.

Tôi từ trong đầu Alice thấy được hình bóng chạy trốn của Claire, tôi nhìn thấy cô ấy cầm lấy túi sách và áo mưa, chui vào chiếc xe Ford màu xanh ngọc.

Chuyện này còn chưa xảy ra, hoặc là sẽ xảy ra ở giây tiếp theo.

Mưa to đổ lên mái tóc dài và áo lông của cô ấy, cô bị nước mưa đông lạnh đến phát run, co lại trong xe.

Tầng mây hắc ám bao trùm cả Forks, yên tĩnh không tiếng động, tôi chưa bao giờ cảm thấy im lặng đáng sợ như vậy.

Alice tựa hồ đang kỳ quái hình ảnh mà mình nhìn thấy, em ấy còn chưa có mở miệng, tôi đã dằn lại sự điên cuồng trong cơ thể mình. Tôi phải làm cho tất cả mọi người cảm thấy tôi bình thường, không thể dùng tốc độ một trăm dặm Anh trên giờ mà lao ra ngoài, không có người nào biết tôi phải dùng lực tự chủ bao nhiêu.

Tôi ngồi xuống, ghế dựa phát ra tiếng vang kín đáo, đúng vậy, chân ghế đã bị tôi ngồi nát, cho dù bề ngoài nhìn hoàn hảo không tổn hại gì.

Lực chú ý của mọi người đều bị hấp dẫn bởi hành động thần kinh của Claire, không có ai chú ý đến chúng tôi, đây là kết quả tốt nhất, tôi biết chúng tôi phải làm gì bước tiếp theo.

Trong đầu Alice đã có đáp án, trong hình ảnh mơ hồ vặn vẹo này, chúng tôi đang vây quanh xe của cô ấy.

"Bị lộ." Tôi hít một hơi sâu, động tác đáng chết này quả nhiên không có tác dụng nào với tôi.

(Ngu xuẩn, điều đó không có khả năng). Rosalie không hề tin tưởng phán đoán của tôi chút nào.

(Đây cũng không phải tin tức tốt lành gì, có thể nào là cô bé vừa bị chúng ta dọa chạy mất?) Emmett tùy tiện nghĩ, điều này tiết lộ anh ấy nhất thời không có cảm giác đặc biệt gì.

(Bị lộ? bị lộ rồi! Giết cô ta), toàn thân Jasper đều kêu gào giết chóc, anh ấy bị sự đói khát của mình tra tấn điên rồi, cho nên càng thêm dễ dàng bùng nổ. Anh ấy đã suy nghĩ phải bắt chước bình thường lao ra như thế nào, lần theo mùi hương của Claire, tàn nhẫn bẻ gãy tứ chi của cô, xé nát thành mảnh.

Đây cũng không phải tin tức tốt gì. Tôi làm cho chính mình tỉnh tảo lại, ít nhất ý kiến của Jasper không thể thực hiện.

Hai mắt Alice thẳng lăng lăng nhìn phương xa, tầm mắt em ấy không hề cố định, chợt xa chợt gần

Em ấy rất nhanh tỉnh táo trở lại từ hư không trống rỗng, tự nhiên cầm lấy tay Jasper, loại hành động vô cùng thân thiết này giảm bớt sát khí khủng bố của Jasper rất nhiều. Sau đó em ấy cầm lấy đĩa ăn của mình, đồ ăn trong đĩa còn y nguyên đổ hết đi.

Bọn họ đi ra ngoài, tôi im lặng một phút đồng hồ, sau đó nói với đám Emmett: "Em đi giải quyết cùng Alice." Phải để một vài người ở trường học, trốn học vào ngày đầu tiên đi học cực kì gây chú ý, ít nhất phải có người phụ trách cầm tờ giấy mà giáo viên đã kí tên đưa cho bà Cope, không thì vị phu nhân không tốt bụng kia nhất định sẽ nguyền rủa chúng tôi.

"Cậu đang đùa với bọn chị đấy à?" Cuối cùng Rosalie cũng đem lực chú ý từ nhan sắc của mình chuyển dời đi ra, chị ấy đáng sợ hơn bà Cope rất nhiều.

Tôi đã đứng lên, ném hết những miếng bánh mì đã bị xé nát, sau đó dùng tốc độ bình thường của con người, với tôi mà nói là chậm chạm như bò trên mặt đất mà đi ra ngoài.

Tôi tin anh Emmett sẽ làm cho chị Rosalie nghe lời, bọn họ thường xuyên dính lấy nhau ngọt ngấy như là nam nữ diễn viên chính trong phim tình cảm, khiến cho người ta nổi da gà.

Alice che ô đứng sau xe Claire, không có ai chú ý đến em ấy, chỉ có cô gái trên xe thôi. Tôi xuất hiện bên cạnh Alice, một giọt mưa cũng chưa hề thấm vào quần áo của tôi.

Jasper vẫn đang luôn suy nghĩ giết Claire như thế nào, anh ấy căn bản không cho phép chính mình hô hấp, như vậy có thể khiến mùi máu tươi mới mẻ này cách xa anh. Cái linh hồn đao phủ bước ra từ trong chiến tranh kia lại trở về với cơ thể anh, khiến anh đa nghi mà vô tình, tất cả mọi thứ có thể nguy hại đến Alice, đều phải bị phá hủy.

Tôi muốn ngăn cản anh ta, ý niệm này vẫn luôn tồn tại trong đầu, tôi không thể nào quên được ánh mặt trời an bình cùng rừng rậm xanh biếc trong lòng Claire.

Cô ấy không đáng bị đối xử không công bằng như vậy, Jasper thậm chí không cho cô ấy cơ hội mở miệng nào, đã muốn cô vĩnh viễn im lặng dưới lớp đất của Forks. Mà tôi muốn một đáp án, tại sao cô ấy lại biết.

Lý do này có thể khiến Jasper bình tĩnh lại, anh ấy từng là người lính, đã trải qua rất nhiều thuyết âm mưu, anh ấy có thể liên tưởng đến một đống lớn lý do đáng sợ.

Tôi đã nghĩ rằng mình có thể đơn giản từ trong đầu Claire lấy được đáp án, cô ấy nhìn ẩn nhẫn mà yếu ớt, thân thể gầy nhỏ luôn phát run dưới chiếc áo lông cũ kĩ rộng thùng thình. Sắc mặt cô rất tái nhợt, loại nhan sắc trắng nõn này mang theo một loại không khỏe mạnh bệnh trạng, mỗi lần hô hấp nhẹ nhàng giống như đều có thể làm cho cô vỡ tan.

Chân tướng của chúng tôi là người xấu, cô ấy nghĩ như vậy.

Xinh đẹp nhưng đáng sợ, cô ấy nghĩ như thế.

Đêm nay chắc sẽ mưa, có thể ngủ ngon rồi, cô ấy thế nhưng nghĩ như thế?

Bọn họ có thể nổi điên hay không, có lẽ đi........

Tôi xác định mình sắp điên rồi, bởi vì trong não của Claire hoàn toàn không có đáp án tôi tìm kiếm. Chỗ trống từng mảng từng mảng, ngay cả câu chữ và hình ảnh đều không trọn vẹn.

Chính chỗ trống đó sẽ giết chết cô ta, Rosalie và Jasper sẽ phán án tử hình cho cô.

Volturi cũng sẽ phán quyết án tử hình. Mà cô ấy cái gì cũng không biết, không hề biết mình đang chạy trên vực sâu của cái chết.

"Một giấc mơ." Cô ấy ngồi trên sô pha, thoạt nhìn không nơi nương tựa, khuôn mặt trầm tĩnh.

Tôi nghe không được nội tâm của Claire, trái tim cô vẫn còn ấm áp đập, máu tươi trong cơ thể khởi động như thủy triều. Cô ấy là con người, nhưng lại có thể phong tỏa bí mật này như tường đống vách sắt.

Carlisle tin cô ấy, bởi vì cô ấy nhìn nghiêm túc mà thành thực, thậm chí bối rối.

Tôi cũng phải tin tưởng, bởi vì sự hoài nghi của tôi có thể làm cho mọi người quyết định giết chết cô.

Mà Jasper và Rosalie, sự ưu thương của Esme làm cho hai người họ tạm thời buông xuống ý định đáng sợ này.

Màu tóc của Claire là màu vàng kim hiếm thấy, loại màu vàng mỏng mang thuần túy này giống như là ánh sáng của tia nắng chiếu vào đầu ngón tay, bạn sẽ không thể nào tìm thấy còn có ai có màu tóc ảo mộng xinh đẹp như vậy.

Màu tóc đó giống như màu tóc của đứa con của Esme.

Đứa bé sơ sinh ấy là hy vọng sống duy nhất của Esme, nhưng đã qua đời từ lâu rồi. Vào thời khắc thời gian của mẹ vì Carlisle mà dừng lại thì hình ảnh duy nhất còn rõ ràng khi là con người của mẹ chính là đứa con đó, gương mặt khi chết bệnh của đứa bé giống như gương mặt không hề có huyết sắc nào của Claire.

Tuy rằng suy nghĩ này rất ngốc nghếch nhưng Esme cảm thấy Claire có lẽ là chuyển thế đầu thai của đứa bé ấy. Ma cà rồng đều tồn tại thì còn có khả năng nào không thể xảy ra đâu chứ.

Tình thương của mẹ từ Esme đã bảo vệ cho Claire, điều này khiến cho mọi người im lặng nhìn cô ấy rời đi.

"Nếu cô ta nói ra thì sao?" Rosalie bấu chặt ngón tay sơn đỏ vào lòng bàn tay, chị ấy đang ép bản thân phải bình tĩnh lại, nếu không chị ấy sẽ chạy theo làm thịt con người biết bí mật kia mất.

"Chẳng phải sẽ không có ai tin tưởng cô ta sao?" Qủa nhiên tính cách của Emmett vẫn như thế, vĩnh viễn đừng mong anh ấy nghĩ sâu xa hơn.

Jasper trầm mặc, anh ấy vẫn đang lưỡng lự giữa Esme và Claire, Alice tất nhiên vẫn quan trọng hơn, cho nên nếu không có lý do thuyết phục hơn thì anh vẫn sẽ tìm cơ hội giết chết Claire.

Tất nhiên tôi đứng về phía Carlisle và Esme, chúng tôi đang có ưu thế, Carlisle sẽ không cho phép phát sinh tình huống xem thường mạng người, mà tôi lại ủng hộ cha tôi.

"Chúng ta có thể ở bên cạnh canh chừng cô ấy, điều này chẳng phải tốt nhất sao?" Thực rõ ràng Alice đã đề xuất một ý kiến rất tệ, tuy rằng cuối cùng em ấy đều có thể thắng lợi. "Ngày hôm nay chúng ta khiến cho rất nhiều người chú ý, nếu chúng ta quen biết Claire trước đây, đương nhiên mọi người sẽ cho rằng đó là lý do cho điều đã xảy ra."

Đây căn bản không phải lý do, Alice rất hưng phấn, em ấy còn chưa tiên đoán được điều gì, tôi xác định là em chỉ có dự cảm mà thôi. Mà dự cảm này làm tôi bất lực, tôi không rõ ràng tại sao Alice lại tiếp cận Claire.

Bởi vì trong suy nghĩ của Alice, không hề có hình ảnh thành hình.

(Giám thị cô ta). Rosalie đa nghi nghĩ vậy.

(Giết chết cô ta). Jasper vẫn còn do dự.

(Esme rất thích Claire, đây quả là tin tốt). Hiển nhiên Emmett đã vui vẻ nhầm trọng điểm, anh ấy hy vọng Claire có thể làm cho Esme vui hơn, anh ấy xem Esme là người mẹ quan trọng nhất.

Tôi không phát biểu điều gì, bởi vì tôi phát hiện mình không có gì để nói cả.

Tháng này trời sẽ mưa liên miên. Alice nói như vậy.

Đi đến trường vào ngày hôm sau, tôi nhìn thấy Claire cồng kềnh bước xuống từ trên xe, điều này khiến cho mọi người bật cười.

"Hi, Claire." Tôi nhìn cô ấy, giọt nước mưa trượt xuống theo tán dù quay về với mặt đất, ánh sáng nhàn nhạt lấp lóe trên mái tóc ấy.

(Ánh mặt trời xán lạn chết tiệt). Khóe mắt cô hơi cụp xuống, như là một nụ cười đáng yêu.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi