BÁCH NIÊN HẢO HỢP


Hẹn ước cũ (1)
 
Từ ngày đó gặp phải Chu Khải Thâm, Triệu Tây Âm ngủ không được ngon lắm, buổi tối mất ngủ, ban ngày hay mơ màng.
 
Triệu Văn Xuân dặn dò lần nữa, "Con đi khám bác sĩ đi."

 
Triệu Tây Âm ngồi trên sô pha chậm chạp xoa ấn đường, bức màn rộng trong nhà được mở ra, ánh nắng 10 giờ rất chói mắt. Cô luồn mười ngón tay vào tóc, quầng thâm mắt cũng nặng thêm.
 
Triệu Văn Xuân đeo tạp dề, tay cầm xẻng xào thức ăn loại to, hận không thể gõ lên đầu khuê nữ, "Nghe thấy không hả!"
 
Triệu Tây Âm nhe răng trợn mắt: "Ba dữ ghê."
 
Ăn xong bữa sáng, Triệu Văn Xuân muốn nói lại thôi, ánh mắt cũng trốn tránh do dự, ông ấp úng: "Buổi sáng bên kia gọi điện thoại lại đây, muốn bảo con hôm nay qua đó ăn trưa."
 
Triệu Tây Âm nhìn gương thoa son, không mở miệng. Thật lâu sau mới nói: "Biết rồi."
 
Triệu Tây Âm ngồi tàu điện ngầm đi Xương Bình.
 
Tòa nhà này rất mới, tính bảo mật thuộc hạng cao cấp, cây xanh rậm rạp giống như công viên. Mở cửa cho cô chính là Nghê Nhụy, trên người cô gái mười tám chín tuổi có hơi thở kiêu ngạo, giống như không thấy người đứng trước cửa.
 


"Không hiểu chuyện, mau chào đi." Người nói chuyện chính là nam chủ nhân Nghê Hưng Trác, là một người cực kỳ thận trọng, bước qua tuổi 50 vẫn phong độ nhanh nhẹn như cũ.
 
Ông là ba của Nghê Nhụy, là mối tình đầu của Đinh Nhã Hà, cũng là chồng hiện tại của bà.
 
Nghê Nhụy không vui, gọi cho có lệ: "Chị."
 
Ba người đứng đó nhét đầy sự xấu hổ. Đinh Nhã Hà đi từ phòng bếp ra, áo choàng tua rua kiểu dáng hoa mẫu đơn càng làm bà thêm quý phái chói mắt, "Tới rồi à, vào nhà đi."
 
Triệu Tây Âm yên lặng thay giày, cô nhẹ nhàng đặt bánh kem lên bàn rồi không nhẹ không nặng nói một câu: "Mẹ, sinh nhật vui vẻ."
Đinh Nhã Hà ừ một tiếng, "Dì đang nướng cá, sắp ăn cơm được rồi."
"Không sao, con không đói."
Giọng điệu của Đinh Nhã Hà không vui: "Con về Bắc Kinh cũng không nói mẹ biết."
Triệu Tây Âm nói: "Tạm thời quyết định quay về, mới về chưa được mấy ngày."
"Về rồi có tìm việc không?"
"Cứ xem trước đã ạ, tới tiệm của bạn con giúp đỡ trước."
"Đâu phải kế hoạch dài lâu, con cũng không thể cứ trôi nổi mãi như vậy chứ." Đinh Nhã Hà càng không hài lòng, "Không biết con nghĩ thế nào, trước đó bảo con đi nhà hát làm hành chính mà con cũng không chịu."
Triệu Tây Âm cười cười, "Không đúng ngành mà."
 "Cái gì mà không đúng ngành? Khiêu vũ? Con lại không nhảy, bớt kén cá chọn canh với mẹ." Đinh Nhã Hà càng nói càng tức, "Giống Triệu Văn Xuân vậy, đều là đầu gỗ. Năm ngoái viện bọn họ đánh giá chức vụ, người có thâm niên ít hơn ông ấy cũng được lên làm giáo sư, làm phó cả đời rồi chẳng lẽ không biết qua lại một chút? Đúng là chưa thấy ai không hiểu chuyện như vậy."
Nghê Nhụy ngồi trên tay vịn sô pha chơi di động, ánh mắt lén lút bay sang Triệu Tây Âm, cô ta nhếch khóe miệng tạo thành hình cung nhỏ với vẻ khinh thường.
 Tính cách của Đinh Nhã Hà nóng nảy, bà sống trong nhung lụa nhiều năm như vậy nên cảm giác về sự ưu việt cũng được nâng cao một bước. Lải nhải đủ rồi lại kêu Triệu Tây Âm lên tầng hai.
 Căn hộ Duplex nhỏ 300 mét vuông theo kiểu tây, trang trí xa hoa, phòng ngủ chính có trải thảm liên thông với phòng để quần áo. Đinh Nhã Hà lấy mấy túi giấy ra, "Mua mấy cái váy, con cầm đi mặc đi, tuổi còn trẻ có thể ăn mặc tươi sáng một chút không."
 Triệu Tây Âm nhận lấy túi.
"Đây, con cầm cái túi này luôn đi, bỏ vào cái túi lớn này này, đừng để Tiểu Nhụy thấy, nếu không lát nữa lại đến quậy mẹ." Chiếc túi Đinh Nhã Hà đưa cho cô là một chiếc túi LV mới ra đầu thu.
 Triệu Tây Âm đặt ngay ngắn.
Lúc này Đinh Nhã Hà mới hài lòng, sau đó bà than thở, "Ai cũng không bớt lo, không biết gần đây Tiểu Nhụy phát điên cái gì, nó nói có kịch bản gì đó đang tìm diễn viên khiêu vũ, còn là diễn viên quần chúng nữa, nó nghĩ bể cả đầu cũng muốn cho bằng được... Thôi vậy thôi vậy, phiền phức, xuống lầu ăn cơm đi."
Hôm nay Đinh Nhã Hà đã 45, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm cũng coi như chúc mừng sinh nhật.
Sau khi ăn xong, Triệu Tây Âm không ở lại lâu.
Nghê Nhụy nhìn như không quan tâm, nhưng thật ra ánh mắt sắc bén đã sớm quét qua đống túi của cô một trăm lần.
Ra khỏi tiểu khu, Triệu Tây Âm lập tức lạnh mặt, cô không hề do dự một giây nào mà ném tất cả váy và túi LV vào thùng rác.
Thời tiết nóng bức giống như một thùng kem nóng hổi nhầy nhụa dính vào người. Dường như Triệu Tây Âm vẫn còn xuất thần, cô đi dưới trời nắng được mười phút. Sau đó bị nóng nên thật sự chịu không nổi mới kêu taxi đến phòng làm việc của Lê Nhiễm.
Lê Nhiễm đang bận rộn việc đóng gói giao hàng, cô ấy cột một cây dừa trên mái tóc ngắn màu đỏ. Tiểu Thuận ngồi xổm ở cửa, khi thấy Triệu Tây Âm tới thì nhanh chóng bảo cô đến hỗ trợ.
Hàng mới nhập về, việc đặt hàng đã được lên đơn từ trước. Lê Nhiễm chỉ vào một đống ở bên phải, "Mấy cái này đừng đóng gói, chờ lát nữa chị giao cho khách hàng, ở Quốc Mậu nên cũng gần."
Triệu Tây Âm nhớ ra rồi, là tên quỷ tài Quốc Mậu đã mua sạch toàn bộ nội y tình thú vào ngày cửa hàng phát sóng trực tiếp.
Tiểu Thuận chậc chậc, "Tự giao à? Chị không sợ xảy ra chuyện gì à?"
Lê Nhiễm nói đùa, "Rõ ràng là địa chỉ của một công ty, ném trước thềm là được."
Tiểu Thuận ai một tiếng, "Chị nói xem giữa người và người sao lại khác biệt lớn như thế chứ, cũng biết cách sống ghê."
Lê Nhiễm khinh thường: "Ranh con ngay cả mối tình đầu còn không có thì mời câm miệng."
Tiểu Thuận đáp trả mà không hề thua kém, "Nói cứ như chị có mối tình đầu vậy, à, chị chỉ có yêu thầm."
Lê Nhiễm tức tới nỗi ném một cuộn băng keo qua đó, "Câm miệng câm miệng câm miệng!"
Tiểu Thuận nhẹ nhàng bắt lấy, anh ta tròng lên cổ tay rồi xoay vòng vòng. Anh ta đã 22 tuổi, nhưng lại được sinh ra với một gương mặt trẻ con, đầu đinh gọn gàng, ngũ quan đầy sức sống dễ nhìn. Lúc quậy phá thì mày rậm mắt to sẽ nhanh nhẹn thêm vài phần.

Sư huynh mà Lê Nhiễm yêu thầm nhiều năm mới kết hôn, chỗ đau này cứa vào cũng đủ chuẩn. Tiểu Thuận nhanh chóng bổ sung để cứu chữa: "Mối tình đầu thì có gì tốt, có thể đi đến cuối cùng với nhau thì có mấy người là mối tình đầu?"
Lê Nhiễm ho khan vài cái, cô mãnh liệt chớp mắt.
Tiểu Thuận đã không khép được miệng nữa, anh ta có cái gì thì nói cái đó, "Nhưng dù mối tình đầu có không tốt đến mức nào đi nữa cũng tốt hơn người nào đó đạo đức bại hoại, nhân phẩm hạ lưu."
Ý chỉ cây dâu mà mắng cây hòe rất nặng, mục tiêu trong đám người cũng rất rõ ràng.
Lê Nhiễm thầm kêu không ổn, cô ấy hối hận vì đã nói chuyện Triệu Tây Âm gặp Chu Khải Thâm vào ngày hôm qua với Tiểu Thuận.
Tuổi của Tiểu Thuận không lớn, nhưng mối quan hệ với Triệu Tây Âm thì quá sâu. Thiếu sắc sảo và không biết che giấu, có thêm tính trực tiếp và vô tư, hai chữ hữu nghị này, nghĩa là trượng nghĩa và bênh vực người của mình. Tiểu Thuận cũng biết rõ mấy chuyện cũ của Triệu Tây Âm.
Lúc cô ấy ly hôn quậy đến khó coi như vậy, bây giờ nhớ lại cũng thấy không đáng thay cho cô ấy.
Tiểu Thuận thật sự chán ghét người kia, anh ta nghĩ sao nói vậy rồi sảng khoái mắng: "Có tiền có quyền thì thế nào, Chu Khải Thâm anh ta chính là nam tiểu tam! Đáng bị đóng đinh trên cột chịu sự sỉ nhục!"
"Bịch"! Một tiếng nặng nề vang lên.
Triệu Tây Âm vẫn luôn trầm mặc, lúc này cô hung hăng quăng chìa khóa và túi xách xuống đất.
Lê Nhiễm nheo mắt, nhanh chóng ra hiệu Tiểu Thuận câm miệng rồi đi qua đó, nhỏ giọng hỏi: "Có phải chịu tủi thân ở chỗ mẹ cậu không?"
Triệu Tây Âm rũ đầu, cô hít sâu một hơi mà không trả lời.
Lúc này có người gõ cửa.
Lê Nhiễm quay đầu lại nhìn ra cửa, cô ấy bất ngờ rồi lắp bắp gọi người kia: "Cô, cô Đới."
Triệu Tây Âm sửng sốt nhìn qua đó.
Đới Vân Tâm mặc một chiếc sườn xám cách tân, tuổi đã hơn 40 nhưng dáng người vẫn thướt tha như cũ. Khí chất của bà khi đứng ở chỗ đó cũng chói mắt người nhìn, bà hơi gật đầu xem như chào hỏi. Sau khi đi vào nhà, bà lập tức nhìn về phía Triệu Tây Âm.
Khóe miệng của Triệu Tây Âm khẽ nhúc nhích, ánh mắt của cô mềm mại, "Cô, cô xuất viện rồi?"
Khí sắc trên gương mặt Đới Vân Tâm cực kỳ tốt, da trắng xinh đẹp, nhìn không ra chút gì gọi là bị bệnh. Bà ngẩng đầu, thái độ vẫn rất lạnh nhạt, bà không nhanh không chậm nói: "Tôi không phải cố ý tới thăm em."
Lê Nhiễm cười hì hì ở một bên, "Vậy... cô cố ý tới thăm em ạ? Chỗ em vừa nhập hàng mới đó! Em tặng cô hai bộ đẹp nhất có được không?"
Lê Nhiễm là người có chừng mực, cô ấy nói chuyện giống trẻ con cũng nhìn đối tượng là ai. Đới Vân Tâm có tình cảm vững chắc với Triệu Tây Âm, cho nên cô ấy với bà cũng thân thiết với nhau hơn. Hơn nữa, anh ba của Lê Nhiễm nhậm chức ở Đài Phát thanh và Truyền hình nên có liên hệ công việc với Đới Vân Tâm, hai người tới tới lui lui không hề xa lạ.
Đới Vân Tâm vẫn xụ mặt, nhưng biểu cảm giữa chân mày đã thả lỏng một chút, bà phê bình: "Không đứng đắn."
Bầu không khí thoải mái hơn, Đới Vân Tâm ngồi xuống sô pha. Triệu Tây Âm rót nước cho bà ấy, cô dùng hai tay nâng ly, dáng vẻ kính cẩn lễ phép. Đới Vân Tâm đánh giá cô hồi lâu, biểu cảm nghiêm túc cuối cùng không nỡ giữ lâu, bà nhận ly nước rồi uống một ngụm.
"Em về Bắc Kinh bao lâu rồi?"
 "Về hồi thứ Tư tuần trước."
 "Chơi đủ chưa?"
 Triệu Tây Âm gật đầu.
Giọng điệu của Đới Vân Tâm lại không nhịn được sắp bén nhọn, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cụp mi rũ mắt ngoan ngoãn của cô, bà vẫn luyến tiếc. Hai cô trò một người ngồi một người đứng, hai người đối mặt với nhau bất chợt yên tĩnh, khoảng cách xa xôi nghìn trùng lộ ra ở giữa.
Đới Vân Tâm dời ánh mắt khỏi người cô, cảm giác đau đớn từ từ nổi lên. Bà yêu thương cô gái này, mười mấy năm dạy bảo tiếp nhận tài nghệ của bà, đắp nặn thành thiên phú như thế này, bà nhìn cô trổ mã xinh đẹp từ một thiếu nữ ngây thơ, bà đã sớm xem cô như con gái của chính bà.
Yêu càng sâu, trách càng nhiều.
Một câu "Em không nhảy nữa" của Triệu Tây Âm vào năm đó thật sự tổn thương lòng bà.
Mấy năm nay tức giận mà từ bỏ vị trí, hai người xa cách như người lạ, hành động gần như ân đoạn nghĩa tuyệt. Nghĩ vậy, Đới Vân Tâm hơi thở dài, cũng chẳng cần phải nhiều lời nữa, bà chỉ lấy hai lá thư mời trong túi xách ra rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn.
"Tối thứ Bảy có một hoạt động, nếu em có thời gian thì đi xem đi, cách nhà em không xa."
Thư mời cực kỳ tinh xảo, bên hông được mạ vàng, tấm nào cũng thắt một chiếc nơ bằng lụa. Hoạt động có lai lịch không nhỏ, là buổi họp báo của một bộ phim điện ảnh nội địa được đầu tư khủng và được đồng tổ chức bởi Công ty sản xuất Phàm Thiên và Cục Trung Ảnh, do Bàng Sách làm đạo diễn, chỉ riêng kịch bản thôi đã phải chờ hai năm để sân khấu kịch chính thức thông qua kiểm duyệt, mà sân khấu kịch đã được dàn dựng những cảnh diễn thật hoành tráng trong khoảnh thời gian đó, buổi họp báo đồng nghĩa với việc thông báo chính thức.
Tin tức này đã sớm bị mạng xã hội đẩy lên hot search trên Weibo vài lần, mọi người sôi nổi đoán đội hình diễn viên chính ra sao. Nếu Lê Nhiễm rảnh rỗi thì sẽ tám nhảm vài câu với Triệu Tây Âm, cô ấy nói kinh phí chế tác cũng hơn chín con số.
Đới Vân Tâm nói thì rất bình thường, giống như thật sự chỉ thuận tiện nên đưa cô vé dư đi họp báo này. Nhưng ánh mắt của bà vẫn dính trên người cô, trong ánh mắt còn mơ hồ lộ ra sự mong đợi và hy vọng.
Triệu Tây Âm không đồng ý cũng không từ chối, suy nghĩ của cô mông lung như đi vào cõi thần tiên.
Đới Vân Tâm hận rèn sắt không thành thép, tức giận và oán khí đồng thời lên men, có vẻ như lại sắp nổi bão.
Triệu Tây Âm bỗng nhiên nói chuyện, cô nhỏ giọng hỏi: "Cô ơi, em có thể dẫn cậu ấy đi chứ?"
Cô chỉ vào Tiểu Thuận ở một bên.
Tiểu Thuận chưa từng vào đại học nhưng cũng là một người thích khiêu vũ. Không thầy dạy cũng hiểu, anh chỉ nhảy bừa mà thôi, nhưng nhảy đường phố đặc biệt tốt, nhảy dân vũ jazz dance cũng có thể nhảy được vài đoạn. Dù tên nhóc không nói ngoài miệng, nhưng mỗi khi đi ngang viện Bắc Vũ hay nhà hát lớn đều nhịn không được nhìn thêm vài lần.

Triệu Tây Âm xem như cắt đứt sạch sẽ với cái vòng này, tất nhiên cô cũng không có cơ hội gì dẫn Tiểu Thuận đi mở mang kiến thức.
Đới Vân Tâm gật đầu đồng ý, "Có thể."
Lúc đi, Triệu Tây Âm tiễn bà.
Ánh mặt trời chói chang oi bức như nướng người, cả nước như nằm trong một cái lò lớn.
Đới Vân Tâm tự lái một chiếc Mercedes G-Class, cửa xe kéo ra một nửa lại bị bà ấy khép lại. Bà xoay người tháo kính râm rồi hỏi Triệu Tây Âm: "Có việc có thể tới tìm cô, em còn trẻ, còn có thể về lại..."
Hai chữ "sân khấu" đột nhiên im bặt, Đới Vân Tâm thở dài, bà xua tay, "Không cần tiễn nữa."
——
10 giờ tối, Chu Khải Thâm nghe xong dự thảo báo cáo của công trình cầu đường thì tan họp đi ra khỏi công ty.
Ở bãi đỗ xe, bảo vệ cung kính gọi anh: "Giám đốc Chu."
Chu Khải Thâm gật đầu, anh cởi áo vest ngoài rồi ném vào ghế phụ, bên trong là một chiếc áo sơmi tối màu mỏng nhẹ, có thể lờ mờ thấy được hình dáng của làn da. Land Rover chạy khỏi vị trí, xe chạy khỏi đường nhỏ thì nhập vào dòng xe cộ.
Tới gần công viên Hải Đường, Chu Khải Thâm ngừng xe ở ven đường rồi đi tầm vài trăm mét tới hẻm nhỏ ở phía Tây. Gần cuối hẻm là một quán nhỏ không bắt mắt cho lắm, trên bảng hiệu là chữ viết tay tên của cửa hàng với phong cách Hành thư —— Chiêu Chiêu.
"Quy tắc cũ, Hầu Khôi, nước nóng tám phần, pha hai lần cho cậu, lấy nước thứ hai." Lão Trình đưa trà cho anh.
Chu Khải Thâm gõ ngón trỏ lên mặt bàn ý bảo anh ấy để ở đây, anh hỏi: "Tiểu Chiêu đâu?"
"Đi ra ngoài tụ hội với bạn học."
Quán trà đóng cửa không tiếp tục kinh doanh, lại không có cô gái nào ở đây nên Chu Khải Thâm tháo nút áo sơmi, chuyên tâm hút thuốc, "Trễ vậy rồi một mình cô ấy ra cửa mà anh cũng yên tâm?”
Lão Trình cười: "Yên tâm."
Họp cả ngày trời, Chu Khải Thâm đã mệt mỏi, anh hung hăng hút thuốc, khi hút đến điếu thứ ba, lão Trình thu hộp thuốc, "Được rồi, kiềm chế chút."
Chu Khải Thâm búng tàn thuốc rồi nếm hai ngụm trà.
Lão Trình hỏi: "Cậu và Tiểu Triệu gặp nhau rồi?"
Chu Khải Thâm ừ một tiếng.
"Có gì không?" Lời nói của Lão Trình có ẩn ý, anh ấy hỏi một câu xúc tích trực tiếp đi vào trọng điểm.
Chu Khải Thâm bóp ấn đường, “a” một tiếng, "Anh là người bán trà, hóng chuyện như vậy để làm gì?"
Lão Trình, Trình Cát, hơn 30 tuổi, rất kiên cường, anh ấy thật sự không phải người cùng đường. Anh ấy và Chu Khải Thâm, Cố Hòa Bình từng tham gia quân ngũ chung với nhau, anh ấy xuất ngũ sớm hơn bọn họ một năm, tự nhiên nổi máu thích buôn bán đồ cổ, người rất khiêm tốn, gia đình giàu có, năm ngoái mở quán trà này giống như chơi đùa nhưng danh tiếng rất lớn, số lượng mỗi ngày có hạn, mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu người xếp hàng dài đến vì ngưỡng mộ danh tiếng, anh ta cứ bán xong thì đóng cửa nghỉ ngơi.
Chu Khải Thâm càng cà lơ phất phơ thì càng có chuyện.
Lão Trình hiểu rõ trong lòng, anh ấy đơn giản thay đổi cách hỏi: "Cậu còn nhớ Tiểu Triệu à?"
Chu Khải Thâm không nói gì, anh duỗi tay sờ thuốc lá theo bản năng. Lão Trình đã lấy thuốc lá ra xa hơn trước anh một bước.
Chu Khải Thâm đột nhiên cười, nụ cười ấy vừa bất đắc dĩ vừa vô vọng, "Tôi nhớ chứ, sao tôi không nhớ cho được, tôi mẹ nó nhớ tới sắp chết rồi."
Lão Trình sửng sốt.
Chu Khải Thâm nặng nề hít thở, "Cô ấy sẽ không cho tôi cơ hội này."
Giữa anh em ít nhiều gì cũng có thể nói vài câu trong lòng. Lão Trình ai một tiếng, "Cứ như vậy mà tan, cậu cam tâm à? Tôi phải cho cậu một lời nhắc nhở."
Lời còn chưa dứt thì đã nghe thấy động tĩnh ồn ào ở bên ngoài, cửa bị đẩy ra, Cố Hòa Bình tức muốn hộc máu đi vào, anh ta chỉ vào đầu sỏ gây tội rồi mắng một tràng: "Họ Chu kia anh có bệnh hả! Đầu bị tròn hả! Tự mình mua hết đống nội y tình thú trong cửa hàng người ta rồi gửi tới chỗ tôi là sao hả?! Cũng không biết tên Tiểu Hồng Mao kia phát điên cái gì, khu vực nằm trong Vành đai bốn thì giao hàng tận nơi, cô ta thấy tôi cứ như thấy quỷ vậy, còn điên điên khùng khùng nói tôi là quỷ tài Cố thị!"
Cố Hòa Bình gào lên, anh ta ồn đến mức làm Chu Khải Thâm nhíu mày, nhưng anh cũng không để bụng mà trầm giọng hỏi lão Trình: "Nhắc nhở gì?"
Tiếng mắng của Cố Hòa Bình quá lớn, Chu Khải Thâm không nghe rõ nửa câu sau.
Lão Trình nâng cao âm thanh, "Nhà họ Mạnh quyền thế biến động, con của ông chủ lên chức —— Mạnh Duy Tất về nước rồi."


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi