BẠN GÁI TAI TIẾNG


Editor: Cheese
"Cô thật sự muốn vậy phải không? Để cho một tiểu cô nương ngây thơ đưa về mà không phải là tôi". Chân Lộ Sanh tựa như cười mà không phải cười nhìn Tô Phùng Tần, đôi mắt kiều mị giấu đi mấy phần không thích. "Bà chủ Chân vẫn là đi lo liệu chuyện của mình đi thì hơn, còn nữa chuyện nhờ ai đưa tôi về là chuyện của bản thân tôi." Tô Phùng Tần ngữ khí lạnh nhạt, ánh mắt xa cách nhìn Chân Lộ Sanh.

Tịch Sư Tử ở một bên "ngửi" ra được cảm giác vi diệu không bình thường, trực giác nói cho cô biết Tô Phùng Tần cùng người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám khí chất xuất chúng kia quan hệ không đơn giản. Cô đứng bên cạnh im lặng không lên tiếng, chỉ cảm thấy có chút lúng túng, mở miệng cũng không được rời đi cũng không xong. Chỉ có thể dùng ánh mắt lơ lửng hướng về Hứa Thanh Khê ở hướng ngược lại. Thế nhưng khi cô định thần lại, ghế salon mà Hứa Thanh Khê vốn đợi ở đó đã bị một cặp nam nữ khác chiếm cứ, mà Hứa Thanh Khê cùng cô gái lúc trước quấn quít đã biến đâu mất. Cô thầm than một tiếng, bà cô đáng chết này lại bỏ mình đi theo sắc quỷ, có điều cũng không phải lần đầu tiên, chính mình đã quen rồi.
"Tịch tiểu thư, đã làm phiền cô. Có thể đưa tôi về được không?" Bên tai hơi nóng mang theo hơi rượu nhẹ nhàng thổi qua, lỗ tai có chút ngứa, Tịch Sư Tử nghiêng đầu cọ xát lỗ tai vào bả vai của mình. Mà Tô Phùng Tần con ngươi mang theo mấy phần men say mấy phần mê ly cứ như thế nhìn Tịch Sư Tử. "Ừ. Được thôi." Tịch Sư Tử tự nhiên đoán được Tô Phùng Tần không muốn người phụ nữ kia đưa về nhà nên mới thuận tay đem mình ra làm phao cứu sinh. Cũng may Tịch Sư Tử thức thời, không hỏi nhiều liền hoàn toàn đồng ý.
"Nếu cô đã cương quyết như vậy. Thế cũng tốt" Chân Lộ Sanh biễu môi, tựa như cười mà không phải cười nhìn Tịch Sư Tử, bắt đầu đánh giá cô từ trên xuống dưới. Ánh mắt đánh giá này dứt khoát mà thấu triệt, bị người ta soi bằng ánh mắt như vậy Tịch Sư Tử cảm giác như mình bị cởi hết quần áo cho người khác tùy ý đánh giá, cô nhíu nhíu mày. Một thân ảnh gầy yếu bước lên trước hai bước vừa vặn chặn lại Chân Lộ Sanh ánh mắt. Tô Phùng Tần thu lại ánh mắt không vui nhìn Chân Lộ Sanh: "Bà chủ Chân. Xin cáo từ."
Nói xong Tô Phùng Tần liền lôi kéo tay Tịch Sư Tử đi ra ngoài. Tịch Sư Tử không có tránh thoát Tô Phùng Tần cầm lấy tay nàng, đi chưa được bao nhiêu bước liền nghe được âm thanh của Chân Lộ Sanh kèm theo nụ cười: "Tịch tiểu thư. Làm phiền cô đưa cô ấy về nhà. Lần sau nếu cô lại đến đây, tôi miễn phí cho cô." "Đừng để ý tới bà ấy" Tô Phùng Tần cúi đầu nói nhỏ, Tịch Sư Tử gật gù theo Tô Phùng Tần chậm rãi đi ra đại sảnh.
Tuy rằng chưa bao giờ để ý nhưng vừa ra khỏi quán bar Tịch Sư Tử lập tức phát hiện ngoại trừ một cảnh ồn ào náo nhiệt phía sau, trên đường lớn không còn bao nhiêu người đi đường. Một trận gió nhẹ thổi tới cũng khiến người ta cảm thấy mấy phần lạnh, cũng may Tịch Sư Tử khi ra cửa không quên mặc vào áo khoác mỏng của mình, cô kéo lại quần áo của mình. Lúc quay đầu mới phát hiện Tô Phùng Tần trầm mặc đứng bên cạnh mặc phong phanh mỗi chiếc áo sơ mi. Ngay lúc này cô ấy đang ôm ngực khẽ cúi đầu cùng Tịch Sư Tử song song đi bên cạnh.
"Tịch tiểu thư. Hôm nay quả thật rất cảm ơn cô." Tô Phùng Tần ngừng bước chân, cô hơi ngửa đầu nhìn Tịch Sư Tử. Hai người vừa vặn đứng dưới một ánh đèn, mà Tịch Sư Tử so với Tô Phùng Tần cao hơn một chút. Đèn đường chiếu xuống một luồng ánh sáng màu vàng sẫm, nhu hòa trên khuôn mặt giống như là phủ kín một tầng chu sa. "Tô tiểu thư đừng khách sáo" Tịch Sư Tử ánh mắt rơi vào một bên chậm rãi trả lời sau đó từ từ cởi áo ra khoác trên người.
Tô Phùng Tần ngẩng người một chút, rất nhanh liền hiểu được ý định của Tịch Sư Tử, cô giơ tay đè lại tay Tịch Sư Tử đang đem áo khoác đưa tới, nhẹ nhàng nở nụ cười: " Không cần. Áo sơ mi trên người cô còn mỏng hơn tôi. Đừng làm cho thân thể bị cảm lạnh." Tịch Sư Tử bị từ chối như thế cũng thấy có chút ái náy, mặt hơi đỏ lên, lúng túng thu tay về.
Tô Phùng Tần đổi lại ánh mắt lúc còn trong quán bar lạnh lẽo với Triệu Thần Tân cùng xa cách với Chân Lộ Sanh, khóe môi hơi hơi nhíu, ánh mắt nhu hòa nhìn Tịch Sư Tử: "Cô lái xe tới à? ".
" Tôi đi nhờ xe bạn tới đây. Cô ấy có việc nên đã đi trước." Tịch Sư Tử nhún vai một cái, đoán chừng trong tình huống này Hứa Thanh Khê vui chơi mà quên mất mình rồi. "Như vậy đi. Đón một chiếc taxi, tôi đưa cô về nhà." Tô Phùng Tần gật gù, nghĩ nghĩ một hồi liền đưa ra chủ ý sau đó quay người về hướng đường cái bắt đầu đón xe.
Chờ một chút, không phải là mình nên đưa Tô Phùng Tần về nhà sao, đây là lời thỉnh cầu của Tô Phùng Tần nhờ mình giúp lúc ở bên trong quán bar mà, làm sao hiện tại lại trái ngược.... Tịch Sư Tử thầm mắng trí nhớ mình không linh hoạt, quay một vòng đứng sau lưng Tô Phùng Tần, cô nghi hoặc nhíu mày: " Tô tiểu thư. Cô uống say rồi. Nên là tôi đưa cô về trước."
"Chúng ta không giống nhau" Tô Phùng Tần không quay đầu lại, hướng một chiếc taxi đang đi tới vẫy vẫy tay.
Không giống nhau thì có liên quan gì, Tịch Sư Tử lại nghĩ không ra. Xe taxi kia không có dừng lại mà trực tiếp bay vút qua, Tô Phùng Tần bỏ tay xuống quay lại nhìn Tịch Sư Tử, thấy Tịch Sư Tử trưng ra một bộ mặt ngây thơ nghi hoặc, cười khẽ ra tiếng: "Tôi so với cô lớn tuổi hơn, thời gian ở ngoài lang bạc cũng lâu hơn, đối với việc tự bảo vệ bản thân tôi có lòng tin hơn. Thế nhưng cô lại không giống tôi, vừa xuất hiện trong xã hội này không bao lâu lại là một tiểu cô nương. Đưa tôi về nhà rồi lại phải một mình trở về nhà. Không an toàn. Chính vì thế, vẫn là tôi nên đưa cô về."
"Nhưng là cô uống say, một mình về nhà mới không an toàn" Tịch Sư Tử không cảm thấy chính mình thì có cái gì nguy hiểm, ngược lại Tô Phùng Tần một người xinh đẹp như hoa ... Là một cô gái có tiếng xấu, hơn nửa đêm một mình về nhà, hẳn là so với mình càng không an toàn. Tịch Sư Tử trong lòng nói thầm một câu, lại thầm mắng mình một cái. Gì mà cô gái có tiếng xấu chứ, sao lại có thể nghĩ ra được. Đây đều là tin đồn thôi, tuy rằng cô và Tô Phùng Tần chỉ gặp mặt có hai lần nhưng là không hiểu sao có cảm giác cô gái này không phải là người giống như lời đồn.
"Cô cảm giác tôi uống rượu sao" Tô Phùng Tần không biết việc này nàng vốn mặc định là như thế trong suy nghĩ của Tịch Sư Tử, ngược lại trừng mắt khẽ cười hỏi lại. Trong nháy mắt bộ dạng xinh đẹp giảo hoạt kia cùng với bộ dạng lúc trước cứ như là hai người. Tịch Sư Tử ngây ngẩn cả người, cô nhìn người đang đứng dưới ánh đèn lờ mờ khẽ cười ánh mắt thư thái và giảo hoạt. Đột nhiên có chút không xác định, lúc còn ở trong quán cô nhìn Tô Phùng Tần ánh mắt có chút mơ màng giống như có chút men say, nhưng bây giờ lại giống như không có say một chút nào "Thời điểm ở trong quán không phải cô say rồi sao?". Đúng vậy mà, bà chủ họ Chân nói nàng say rồi, nàng cũng đã chấp nhận còn gì.
Chẳng lẽ là giả bộ thanh tĩnh? Tịch Sư Tử nhớ tới mình trước đây mỗi lần uống rượu tới trời đất quay cuồng nhưng hầu như cũng giả bộ dạng tĩnh táo. Suy nghĩ bảo cái miệng phải có trật tự, từ từ buộc chính mình đi một đường thẳng chỉ đơn giản là không muốn cho người khác biết mình đã say rồi, không muốn người khác đưa mình thôi. Lẽ nào Tô Phùng Tần cũng giống như vậy.
"Đều do lấy cớ thôi" Tô Phùng Tần thấy Tịch Sư Tử nửa ngày không có mở miệng, chậm rãi thu hồi nụ cười trên khóe miệng, khôi phục lại gương mặt không có cảm xúc, vừa giơ tay vẫy vẫy. Chân Lộ Sanh nói cô say muốn đưa cô về là lấy cớ, cô cự tuyệt để cho Tịch Sư Tử đưa về cũng là cái cớ. Khác ở chỗ một người muốn tiếp cận, một người muốn bỏ trốn mà thôi. Tô Phùng Tần lạnh lùng cười.
Nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của Tô Phùng Tần, lời muốn nói vừa tới miệng Tịch Sư Tử liền nuốt xuống. Tô Phùng Tần khuôn mặt biến sắc tốc độ nhanh thật. Lần đầu tiên gặp mặt là bộ dạng dịu dàng thân thiết, ở trong quán bar thì lạnh lùng xa cách, vừa mới nói cười xinh đẹp dáng vẻ trong chớp mắt lại thay đổi thành kiểu nếu ngươi muốn sống thì chớ dại lại gần. Tịch Sư Tử đột nhiên cảm thấy không thoải mái, cô yêu thích cùng người đơn giản chơi chung. Hứa Thanh Khê tuy rằng là tiểu phú bà ham tài nhưng đến cùng vẫn là một người chân thành, trước sau như một chưa hề nói dối, chưa bao giờ che giấu bản tính của chính mình. Tô Phùng Tần thì ngược lại, Tịch Sư Tử căn bản là nhìn không thấu. Vừa nãy còn cảm nhận được Tô Phùng Tần không phải là người như mọi người đồn đại, chỉ trong chớp mắt lại cảm thất Tô Phùng Tần là người băng lãnh không dám tới gần.
Cảm giác không tốt lắm nên Tịch Sư Tử trầm mặc không nói, cũng không muốn nói thêm câu gì. Nếu Tô Phùng Tần nói chính mình không uống say cô cũng không cưỡng cầu đưa người về nhà nữa. Không lâu sau một chiếc taxi dừng trước mặt hai người. Lúc lên xe, hai người ngồi ở ghế sau một người bên trái một người bên phải dựa vào cửa sổ xe, chính giữa cách nhau một khoảng, cũng không có ai mở miệng nói chuyện.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi