BẠN GÁI TAI TIẾNG

Người trên bàn rượu đã say chuếnh choáng , lười biếng  dựa vào chỗ ngồi buôn chuyện phiếm, Thường Đức Xương này không còn chán ghét như vừa rồi, làm bộ cùng Tô Phùng Tần nói về chủ đề nghệ thuật, nói không biết làm sao lại chuyển đến chỗ Tịch Sư Tử, đầu tiên là do Thạch Bách Hợp giống như vô tình nhắc tới việc Tịch Sư Tử là hoạ sĩ, còn là hoạ sĩ có danh tiếng ở thành phố H, ngay cả trong nhà thị trưởng thành phố H cũng có treo họa tác của Tịch Sư Tử, Thường Đức Xương nghe xong nổi lòng tôn kính, thay đổi thái độ ngạo mạn vừa mới, bắt đầu lấy lòng : "Đã sớm nghe nói qua thị trưởng tiên sinh thích nhất một bức họa của một vị hoạ sĩ tuổi trẻ họa tác, không nghĩ tới lại là tác phẩm của tịch phó tổng giám đốc. Tịch phó tổng giám đốc thật đúng là tài hoa hơn người tuổi trẻ tài cao a."
Tô Phùng Tần ở một bên cười nhẹ nói, "Tranh vẽ của Sư Tử ở thành phố H thế nhưng có tiền cũng không mua được đâu, em có mấy vị bằng hữu muốn ra giá cao mua họa tác của Sư Tử trong tay em, em cũng không nỡ bán." Thường Đức Xương nghe vậy lại lộ vẻ mặt kinh ngạc khoa trương "Nói như vậy, trong nhà Tô Đổng cũng có họa tác của Tịch tiểu thư à?"
"Hai năm trước may mắn có được một bức họa của Sư Tử." Đôi mắt Tô Phùng Tần hơi liễm, cười nhẹ quay đầu nhìn Tịch Sư Tử, cũng không biết là phàn nàn hay là tán dương: "May mắn khi đó mua, nếu không bây giờ có tiền cũng không mua nổi họa tác của Sư Tử."
Trong lòng Tịch Sư Tử thất kinh, hai năm trước cô bắt quá chỉ là một học sinh vừa mới ra trường, khi đó tranh vẽ của cô cũng không đáng tiền, càng không có ai biết tới, huống chi năm đó cô chưa từng bán bất kỳ một bức họa nào ra ngoài. Tịch Sư Tử không biết Tô Phùng Tần vì sao phải nói láo, là vì khoa trương sao? Hay là muốn cố ý lừa gạt Thường Đức Xương, cô không rõ, nhưng chỉ đột nhiên cảm thấy có chút phiền muộn, niềm tự hào duy nhất mà cô có chính là nghệ thuật của mình, họa tác là trân bảo, nhưng tựa hồ đang bị người ta chà đạp, dùng để làm giao dịch và khoe khoang.
Tịch Sư Tử mặc dù do người nhà cầu mà bước chân vào thương trường, nhưng cô trước sau vẫn là một nhà nghệ thuật gia. Cô cũng có thanh cao cùng ngạo khí của một nghệ thuật gia, có lẽ đối với người khác mà nói, đây chỉ là những câu nói dối không ảnh hưởng toàn cục, nhưng đối với Tịch Sư Tử là đang vũ nhục cô. Biểu lộ của cô trong nháy mắt liền lãnh đạm đi, tựa như đột nhiên hạ xuống 0.1 vậy.
Thường Đức Xương cuối cùng vẫn say, hắn gục xuống bàn lẩm bẩm  cũng không biết đang nói cái gì. Tô Phùng Tần đứng dậy gọi điện thoại, không quá vài phút liền có một nam nhân cùng một nữ nhân đi vào. Nam nhân kia là tài xế của Thường Đức Xương, lúc nào cũng chờ sẵn bên ngoài, nữ nhân kia là do Tô Phùng Tần an bài, nàng móc ra từ trong ví một thẻ từ, đưa cho nữ nhân kia, thấp giọng nói vài câu, nữ nhân kia liền cười hì hì gật đầu, sau đó đỡ Thường Đức Xương đi ra ngoài.
Sau một lát, buổi xã giao hôm nay đã kết thúc . Sắc mặt Tô Phùng Tần hồng nhuận phơn phớt, đôi mắt có chút hoảng hốt, tựa hồ cũng có chút men say, mà Thạch Bách Hợp là người uống rượu nhiều nhất trên bàn tiệc, lại là người trông bình thường nhất, ngay cả sắc mặt cũng không đổi. Ba người cùng rời khỏi nhà hàng, vừa tới cổng, Thạch Bách Hợp lại nói muốn đi toilet một chuyến, liền trở vào trong. Tô Phùng Tần cùng Tịch Sư Tử hai người đứng ở trước cửa chờ cô nàng.
Cửa tửu điếm không có người nào, gió có chút lớn để cho người ta cảm thấy đột nhiên có chút lạnh. Bước chân Tô Phùng Tần có chút lay động, nàng có chút khó chịu đưa tay nhéo nhéo mi tâm, Tịch Sư Tử cứ như vậy nhàn nhạt lườm nàng một chút, sau đó lấy một hộp sữa bò từ trong túi xách, cho Tô Phùng Tần: "Uống ngay đi, giải rượu."
"Tạ ơn." Tô Phùng Tần không khách khí, nàng cười nhẹ tiếp hộp sữa bò.
Mặt Tịch Sư Tử không thay đổi mắt nhìn phía trước, gió nhẹ không ngừng phất qua vai cô, khiến lọn tóc bên tai nhẹ nhàng nhảy múa trên cổ, đến cùng cô vẫn không nhịn được  mở miệng: "Hai năm trước, tôi cũng chưa bán bức vẽ nào, có phải Tô tiểu thư nhớ lầm hay không?" Tô Phùng Tần uống vào từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ sữa bò, nghe Tịch Sư Tử hỏi kiểu này, mới nghiêng đầu nhìn cô, đầu lông mày vẩy một cái có chút hững hờ trả lời: "Thật không có sao, em ráng suy nghĩ thật kỹ."
"Tôi nhớ rất rõ ràng, không có." Ngữ khí Tịch Sư Tử hơi có chút mất không kiên nhẫn, cô mím môi thật chặt, nghiêm túc nhìn Tô Phùng Tần.
Tô Phùng Tần buông sữa bò xuống, nàng giống như không nghe được ngữ khí không vui của Tịch Sư Tử, chỉ cảm thấy dạ dày giống như là bị đao đâm, đau dữ dội, tấm lưng thẳng hơi cong cong, nàng nhắm mắt lại thở khẽ một hơi qua loa  đáp lời: "Không có liền không có đi, đại khái là tôi nhớ nhầm." Tịch Sư Tử nhìn thấy Tô Phùng Tần chẳng hề để ý, một cỗ nộ khí đột nhiên sôi trào đi lên, cô lạnh lùng nhìn Tô Phùng Tần, hừ lạnh một tiếng: "Tôi thật không rõ, cô rõ ràng đã tự cam đọa lạc thành thế này, hoàn toàn quên đi mộng tưởng và dự tính ban đầu của mình, vì sao lão sư vẫn còn xem cô là học sinh đắc ý nhất của mình chứ?"
"Em có ý gì?" Tô Phùng Tần đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tịch Sư Tử, một mảnh trắng bệch tinh xảo họa khắc trên mặt nàng, mồ hôi lạnh một giọt rồi lại một giọt nhỏ xuống từ trán, lại vẫn cố giả bộ lạnh nhạt ưu nhã, đôi mắt nàng khẽ nhếch, trong đồng tử ẩn hiện một mảnh khó có thể tin.
Tịch Sư Tử đầy mắt phức tạp  nhìn Tô Phùng Tần, tựa như nhìn một người xa lạ , rốt cục mang toàn bộ những lời từ tận đáy lòng ra nói ngữ khí bình thản mà băng lãnh: "Bút ký cô lưu lại ở chỗ lão sư tôi đã từng xem qua, luận văn của cô tôi cũng từng đọc hết, tranh cô vẽ tôi cũng đã từng giám thưởng. Cô tràn ngập lý tưởng, tràn ngập khát vọng, muốn trở thành một hoạ sĩ xuất sắc, một nhà nghệ thuật gia, đó là mộng tưởng duy nhất của cô lúc bấy giờ, cũng là kỳ vọng duy nhất của lão sư. Thế nhưng vì sao cô lại biến thành thế này? Họa tác trong mắt cô của hiện tại có phải đã không còn ý nghĩa, không còn mộng tưởng, không còn hy vọng nữa rồi đúng hay không? Chúng chỉ đơn thuần còn đại biểu cho giao dịch, đại biểu cho tiền tài, trong mắt cô sớm đã trở nên không đáng một đồng rồi đúng không? Vậy cô kỳ thật căn bản cũng không đáng để lão sư kiêu ngạo."
Thanh âm Tịch Sư Tử đứt quãng ở bên tai phiêu đãng thật lâu, Tô Phùng Tần nhịn đau đứng thẳng lên, thân thể gầy yếu trong gió kéo căng  tựa như một cung sắp bị đứt, đôi mắt mông lung phủ lên một tầng mây mù băng lãnh chết lặng, khóe môi nàng châm chọc cười: "Tịch Sư Tử, kỳ thật em chỉ đố kỵ tôi thôi đúng không? Bởi vì lão sư luôn thưởng thức và kiêu ngạo vì tôi, cho nên em đố kỵ tôi."
Tịch Sư Tử lắc đầu: "Tôi không hề đố kỵ cô, tôi chỉ vì lão sư cảm thấy không đáng, lão sư xem cô như con gái của mình mà yêu thương, bà luôn vì cô mà cảm thấy kiêu ngạo, trưng bày ảnh chụp cô ở nơi dễ nhìn nhất, bà giữ tất cả bút ký luận văn của cô, bà thậm chí còn nói với tôi, cô là con gái của bà. Thế nhưng đã nhiều năm như vậy, cô có lần nào tới hỏi thăm bà hay chưa? Mỗi ngày cô chỉ biết bồi tiếp những quan viên ô uế này, uống rượu tán phiếm, ngay cả liếc mắt nhìn bà một lần cũng không có thời gian không phải sao?"
Dạ dày càng ngày càng đau, đau đến ngay cả khí lực đứng thẳng cũng không có, vào khoảnh khắc này Tô Phùng Tần chỉ cảm thấy thân thể như đang tách rời khỏi linh hồn nàng. Đau đớn khiến nàng đứng không vững, ánh mắt trống rỗng nhìn mặt đất, tóc bị gió thổi  có chút loạn , trang điểm trên mặt bị mồ hôi xóa nhòa, cách ăn mặc tinh xảo, khí chất cao quý uyển chuyển hàm xúc của nàng, giờ phút này tựa hồ có chút khiến nàng chật vật.
Tịch Sư Tử rốt cục phát hiện Tô Phùng Tần không ổn, tựa hồ như mắc bệnh, mặt tái nhợt không có nửa điểm huyết sắc, con mắt nhắm, thân thể lung la lung lay  sắp ngã sấp xuống . Tịch Sư Tử liền vội vàng tiến lên đỡ lấy Tô Phùng Tần, đáy lòng có chút âm thầm  hối hận tự trách, không phải do mình nói quá đáng khiến Tô Phùng Tần thương tâm khổ sở mà đổ bệnh đó chứ?
"Tô. . . Tô Phùng Tần cô có khỏe không, không có sao chứ." Tịch Sư Tử do dự  đưa tay xem nhiệt độ trên trán Tô Phùng Tần, trong lòng thất kinh, sao như băng thế này? Tựa như là vừa mới bức ra từ trong tủ lạnh. Vào khoảnh khắc Tô Phùng Tần được Tịch Sư Tử đỡ lấy thì đã mất đi ý thức, lâm vào hôn mê, trước đó một giây nàng còn đang suy nghĩ, mình nhất quyết không thể bị xấu mặt trước lời phê phán của Tịch Sư Tử, thế nhưng một giây sau đã triệt để mất đi ý thức đổ vào lòng Tịch Sư Tử.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi