BẢN NĂNG SI MÊ

Kiều Uyển Dung ngồi ở bên giường Lạc Ngu, lời nói của bác sĩ vẫn quanh quẩn bên tai.

"Nếu đã trưởng thành, như vậy kết hợp nhiệt sẽ đến, nên đến trung tâm gen xứng đôi xem, tốt nhất không nên thử tìm một Alpha có độ xứng đôi không cao. Tinh thần lực của cháu nhà chị rất mạnh, tin tức tố của cháu nó xâm nhập vào đại não đối phương, có thể sẽ khống chế ngược làm cho đối phương trở thành một thằng ngốc."

"Hoặc là nếu kinh tế nhà chị cho phép, hoặc là không xuất hiện người hoàn toàn phù hợp, chị có thể nhờ Phòng nghiên cứu khoa học nghiên cứu một loại thuốc ức chế."

Kiều Uyển Dung sắp khóc lên, Lạc Ngu con bà vốn chỉ có tiền để dành để cưới vợ, giá cả thuốc ức chế làm riêng bà cũng từng nghe nói đến, phỏng chừng mười chai là xài hết tiền để dành cưới vợ của Lạc Ngu.


Kết hợp nhiệt sau khi trưởng thành cơ bản là một tháng một lần, ban đầu có thể hơi hỗn loạn, có thể sẽ xuất hiện phát tình thường xuyên, hơn nữa lúc họ ngửi được mùi tin tức tố của Omega khác vào kì phát tình cũng sẽ tiến vào phát tình tạm thời.

Kiều Uyển Dung hơi tuyệt vọng, lần đầu tiên bà cảm thấy từ 'cường đại' này làm người ta căm ghét đến vậy. Bà thà rằng Lạc Ngu bình thường chút, có lẽ cậu không phải khổ đến vậy.

Lúc Lạc Ngu mở mắt ra, cậu thấy trần nhà trắng tinh trong bệnh viện, chai nước truyền đang nhỏ từng giọt xuống, làm cho cậu giật mình sửng sốt một hồi lâu.

Cảm giác nóng lên trước khi hôn mê đã hoàn toàn biến mất, hiện tại thân thể cậu thoải mái, trừ hơi suy yếu vô lực ra, Lạc Ngu cảm thấy mình vẫn tốt.

"Con của mẹ, con tỉnh rồi!"


Kiều Uyển Dung kinh hỉ, cầm tay Lạc Ngu, nhưng nét vui vẻ trên mặt không duy trì bao lâu, lại u ám xuống.

"Mẹ này, sao mẹ lại có biểu tình như thế, giống như là con mắc bệnh nan y ấy."

Lạc Ngu trêu chọc, muốn làm bầu không khí sinh động lên chút.

Dựa theo phản ứng bình thường của mẹ cậu, hẳn là oán trách trừng mắt cậu không được tự trù ẻo mình, nhưng mà hôm nay mẹ cậu rất trầm mặc.

"Không phải chứ mẹ, con thật sự bị bệnh nan y ạ?"

Lạc Ngu thót cả tim, thử hỏi.

Cậu cảm thấy hiện tại mình rất là ok, thậm chí có thể đại bàng giương cánh trước mặt mẹ.

"Mẹ thà rằng con bị bệnh nặng, tốt xấu còn giữ được mạng."

Kiều Uyển Dung cười mà như khóc, bà nhìn Lạc Ngu, không biết mở miệng thế nào.

"Ung thư?"

Lạc Ngu đảo mắt quanh mặt Kiều Uyển Dung, cậu lại thử đặt câu hỏi.


"Không, con khỏe lắm." Kiều Uyển Dung lại muốn khóc, hít mũi, "Con chỉ là biến thành một Omega."

"Ừm...... Hả?"

"Mẹ đùa chẳng buồn cười chút nào, sao con có thể biến thành một......"

Một ít âm thanh bỗng nhiên vang lên trong đầu, làm cho biểu tình của Lạc Ngu lạnh đi.

—— Nghịch chuyển giới tính?

—— Sao có thể là Omega được, bác sĩ, có phải là khám nhầm không, từ lúc sinh ra con tôi đã được chẩn đoán là Alpha mà, không có khả năng là Omega! (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

—— Kỳ thật cháu nhà chị từ khi sinh ra có thể đã là Omega.

—— Nói cách khác...... Không thể thay đổi à?

—— Đúng vậy, không thể thay đổi.

Con mẹ nó là cái gì thế?

Không khí áp lực nặng nề lan tràn trong phòng bệnh, Kiều Uyển Dung nhìn con mình âm trầm, không vội vã nói câu an ủi gì, bởi vì bà biết hiện tại nói cái gì Lạc Ngu cũng không nghe lọt tai, chỉ có thể để cho chính cậu bình tĩnh lại trước.
Lạc Ngu hít sâu vài hơi, phát hiện không có cách nào bình tĩnh. Cậu rút kim truyền trên tay, mặc kệ Kiều Uyển Dung ngăn cản, vào buồng vệ sinh, khóa trái cửa.

Đây quả thực là trò đùa độc ác của vận mệnh, làm Alpha mười tám năm, hiện tại mẹ nói cho cậu biết kỳ thật cậu là một Omega?

Lạc Ngu không thể chấp nhận, nếu cậu là một Omega thì có nghĩa giấc mộng trường quân đội kia rời xa cậu.

Ở trong mắt mọi người Omega đồng nghĩa với nhu nhược, không chỉ có là bởi vì tố chất thân thể của họ, mà còn vì họ ỷ lại về mặt tinh thần.

Mùi hoa liên kiều nhạt tràn ngập trong không gian nhỏ hẹp, Lạc Ngu ngửi mùi của mình, lại không phát hiện ra mình thay đổi chỗ nào.

Cậu nhìn mình trong gương, tựa hồ chỗ nào cũng như trước.

Rốt cuộc vì sao lại như vậy, cậu chẳng qua là cứu một người trên đường mà thôi, vì sao lúc tỉnh lại lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất như vậy?
Bình tĩnh, phải bình tĩnh.

Lạc Ngu mở vòi nước, hắt nước lên mặt mình.

Bọt nước bắn lên gương, làm mặt người méo mó.

Lạc Ngu không bình tĩnh nổi, cậu siết chặt nắm tay.

Con mẹ nó!

Thủy tinh phát ra tiếng vang thanh thúy, người trong gương bị vết rạn cắt thành mảnh nhỏ, sau đó trong nháy mắt gương ầm ầm vỡ vụn.

Lạc Ngu nhìn mu bàn tay đỏ lên của mình, bởi vì đánh mạnh mà rướm máu, mà trước kia đối với người vẫn là Alpha như cậu, căn bản chẳng để lại dấu vết gì. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Cậu biết mình đã khác chỗ nào.

"Con trai, con không sao chứ?"

Kiều Uyển Dung nghe thấy tiếng động, vội vàng gõ cửa.

Cửa bị mở ra, bà thấy Lạc Ngu miễn cưỡng mỉm cười với bà. Cậu hoảng hốt lướt qua người bà.

Mùi hoa liên kiều tràn ra trong không khí, làm cho bà giật mình.
Không có gì có thể biểu đạt trực quan hơn tin tức tố.

Lúc trước Lạc Ngu là Alpha, tin tức tố có tính công kích rất mạnh, cho dù người có quan hệ huyết thống như bà ngẫu nhiên cũng có lúc bị dọa, nhưng bây giờ lại khác.

Mùi hoa liên kiều kia từ sắc bén trở nên mềm mại, ôn hòa vấn vương bên người cậu, giống đám mây bồng bềnh ngọt ngào.

Kiều Uyển Dung buông tiếng thở dài, ngồi bên giường, ôm lấy vai con mình, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

Bà thả tin tức tố của mình ra, là vị mật đào ngọt ngào, trấn an con trai đang xuống tinh thần.

Trấn an đến từ tin tức tố của mẹ làm cho tâm tình Lạc Ngu tốt lên chút, cậu trầm mặc tựa vào lòng mẹ.

"Con trai, mẹ còn có một việc nói với con."

Kiều Uyển Dung nhẹ giọng, nghĩ đến mình muốn nói gì, bà lại khó chịu.

"Mẹ nói đi ạ."

Lạc Ngu cảm thấy hiện tại tin dữ gì mình cũng có thể chấp nhận, cho dù bị bệnh nan y cũng chẳng sao cả, không có tin tức gì không ổn hơn so với việc biến thành Omega.
"Con có biết sau khi Omega trưởng thành là sẽ có kì phát tình không?"

Đm.

Lạc Ngu mắng câu thô tục trong lòng, cả người cậu cứng ngắc.

Đúng là có chuyện không ổn hơn so với biến thành Omega, là trở thành Omega sẽ có kì phát tình mỗi tháng một lần.

Lạc Ngu nhíu mày, nghĩ đến mình sẽ bị người khác chạm vào đánh dấu, bỗng cảm thấy hơi buồn nôn.

"Nhưng mà con hơi đặc biệt."

"Dạ?"

Lạc Ngu vểnh tai lên, thậm chí trong lòng có chút hi vọng.

Đặc biệt gì? Là lãnh cảm à? Không thể phát tình hả?

"Không có thuốc ức chế có thể kìm lại kết hợp nhiệt của con."

"Cái gì?"

Lạc Ngu nắm vai mẹ mình, khiếp sợ nhìn vào mắt bà.

"Sao lại không có? Thuốc ức chế không phải là giống nhau ạ?"

"Không giống nhau, tin tức tố có mã hóa, thuốc ức chế bình thường lưu thông trên toàn thành phố có thể kìm lại tất cả các loại kết hợp nhiệt dưới cấp B, mã hóa cấp A ở thành phố khác cũng có thuốc ức chế khác có thể mua sử dụng, nhưng tin tức tố của con là loại mới, mã hóa A0719, trước con không có loại tin tức tố này xuất hiện, cũng có nghĩa là con không có thuốc ức chế để dùng được."
Kiều Uyển Dung vỗ lưng Lạc Ngu, mắt đỏ bừng.

Huyệt thái dương của Lạc Ngu đập thình thịch, cậu cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.

"Mẹ đi hỏi rồi, có thể tìm đến Sở nghiên cứu giúp con nghiên cứu thuốc ức chế, nhưng họ nói, ít nhất phải hai ba tháng trở lên, hơn nữa giá một chai là một trăm nghìn tệ(*)."

(Khoảng 350 triệu VND)

"Cướp tiền hả?"

Lạc Ngu kinh ngạc, nhà họ nào có nhiều tiền như vậy, lại còn là tháng nào cũng dùng.

"Mẹ đừng khóc, cùng lắm thì con tìm Alpha đánh dấu tạm thời, nhất định Đinh Duệ Tư sẽ hỗ trợ."

Lạc Ngu lau nước mắt ở khóe mắt Kiều Uyển Dung, như là dỗ bà, cũng như là dỗ mình.

Đinh Duệ Tư là bạn nối khố của Lạc Ngu, không có khả năng thấy chết mà không cứu được.

Hơn nữa nếu là Đinh Duệ Tư, cậu cũng thấy không khó chấp nhận mùi của đối phương lắm.
"Không thể tùy tiện tìm, bác sĩ nói tin tức tố của con rất mạnh, chỉ có thể tìm người thích hợp trăm phần trăm. Bằng không lúc người ta đánh dấu tạm thời con, tin tức tố của con sẽ làm người ta ngốc đi."

Kiều Uyển Dung khóc nức nở, cảm thấy con đường phía trước tối tăm u ám.

"Gì mà khoa trương thế, chẳng phải là con vẫn lợi hại lắm đấy thôi."

Lạc Ngu chua xót trấn an mình, như vậy ít nhất còn có khả năng trả đũa.

Làm cho Alpha biến thành ngốc, vào lúc cậu là Alpha cũng không làm được.

Kiều Uyển Dung giải thích từ đầu đến cuối một lần, là biến hóa tin tức tố, thuật lại lời của bác sĩ không sót một chữ nào.

Sau khi biết được tin tức tố của mình có tính công kích rất mạnh, cho dù là trở thành Omega cũng có quyền chi phối tuyệt đối, thậm chí còn có thể đánh dấu ngược Alpha, tâm tình Lạc Ngu bỗng nhiên quỷ dị bình tĩnh xuống.
"Con trai, hay là đến Sở nghiên cứu đi, mẹ nhờ chiến hữu cũ của ba con hỏi xem có cách không. Trăm phần trăm, tỷ lệ thật sự là quá xa vời." (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwikiz.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Kiều Uyển Dung nhắc tới chồng, bà và Lạc Ngu đều rũ mắt.

"Hỏi trước đi ạ, mai con đến trung tâm xứng đôi xem."

Trong lòng Lạc Ngu không thể nói rõ là tư vị gì, kỳ thật cậu cũng không hy vọng có một người như vậy xuất hiện, nhưng cậu lại hy vọng gia đình không phải có gánh nặng kinh tế.

Ở trong lý tưởng của Lạc Ngu lúc trước, cho dù tìm một nửa khác cũng phải tìm người có tình cảm, từ trước đến nay cậu không thích hình thức ghép đôi hệ thống này.

"Ngày mai con xin nghỉ đi, tạm thời đừng đến trường, ít nhất phải hai tuần. Bác sĩ nói con mới chuyển hóa, ban đầu tin tức tố sẽ không ổn định, có thể sẽ xuất hiện trạng thái lặp lại, thử xem thuốc ức chế bình thường có tốt hơn không. Nếu không có cách cũng chỉ có thể chấp nhận."
"Vâng, không sao đâu mẹ, đừng uể oải như vậy. Con là ai chứ, nhất định sẽ chịu được."

Cũng chỉ là kì phát tình mà thôi, có thể làm cho người ta khó chịu bao nhiêu chứ, chịu đựng là xong.

Trên mặt Omega xinh đẹp là biểu tình tự tin, làm cho Kiều Uyển Dung nhìn mà than thở trong lòng.

Con bà còn nhỏ, không biết trong tình huống đó người ta căn bản không thể dựa vào ý chí để khống chế hành vi của mình, chỉ biết bị bản năng chi phối.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi