BẢO TRÂM! EM ĐỪNG HÒNG THOÁT


Nhưng Bảo Trâm vẫn nói cảm ơn hai người, bảo họ nhà cô cũng sắp tới rồi họ không cần theo nữa. Rồi xoay người bước đi, chỉ để lại một bóng lưng cô đơn lặng lẽ đi vào hẻm sâu. Tuy cô nói họ không cần theo nữa, nhưng họ vẫn âm thầm đi theo khi thấy cô bước vào nhà họ mới quay đi. Ngọc Hải nói.

- Cậu thấy cô bé này rất đặc biệt phải không?

Chương Dương gật đầu đáp.

- Ừ! Chỉ là...có vẽ như là tính cách không hợp với tuổi.

Ngọc Hải cũng gật đầu.

- Đúng vậy! Có lẽ khá trưởng thành, lại có thêm phần lạnh lùng nữa. Nhưng mà như vậy cũng tốt. Tính cách như vậy sẽ không dễ dàng bị cậu em phong lưu của cậu cưa đổ được.

"Và mình sẽ có cơ hội" nhưng lời này hắn cũng sẽ không nói ra. Đừng tưởng hắn nhìn không ra Chương Dương cũng thích Bảo Trâm. Tuy là bạn thân nhưng hắn cũng rất ganh tỵ với Chương Dương đấy. Đẹp trai hơn hắn lại giàu có tài giỏi hơn hắn, võ công cũng hơn hắn. Nói chung cái gì Chương Dương cũng hơn hắn cả, nhưng hắn chỉ ganh tỵ thôi chứ không hại bạn. Còn về Bảo Trâm, hắn sẽ cạnh tranh công bằng. Dù cô ấy chọn ai hắn cũng sẽ chúc phúc. Hắn nhìn ra Bảo Trâm không phải là hạng con gái tham giàu sang phú quý, hay mã bề ngoài nên hắn có cơ hội rất lớn.

Còn Chương Dương thì đang nghĩ, tại sao một cô bé nhỏ tuổi như vậy lại có thể lạnh lùng, bình tĩnh đến thế? Khi biết hai người họ hộ tống, bảo vệ cô, cho dù biết võ nhưng dù sao cũng là cô gái mới lớn, bình thường sẽ phải tỏ ra vui vẽ nở hoa trong lòng chứ. Đàng này, cô chỉ có chút xíu cảm động, sau đó thì lại khóa chặt lòng mình. Lạnh lùng bước đi, mang theo như ngàn nỗi đau thương chôn dấu tận đáy lòng. Một cô bé mới 15, rốt cuộc đã trải qua việc gì tâm hồn mới có thể trưởng thành như vậy? Có lẽ nên tìm dịp nào đó thử dò hỏi Trí Bảo xem hắn biết không?

Ngọc Hải nói đúng! Tính cách cô như vậy Trí Bảo chưa chắc đã chinh phục được. Nhưng mà, theo bản tính đàn ông thì càng khó chinh phục thì sẽ càng hứng thú. Mà càng hứng thú thì tính chiếm hữu sẽ càng mạnh mẽ hơn. Càng mạnh mẽ hơn thì một ngày nào đó, trái tim cũng mất theo luôn. Nghĩ tới đây, Chương Dương bổng thấy giật mình. Nếu như Trí Bảo thật sự yêu Bảo Trâm mà Bảo Trâm không đáp lại thì hắn sẽ làm ra điều gì? Hắn không dám tưởng tượng nhưng hắn lại nhớ ra. Trí Bảo phong lưu như vậy chắc chắn không yêu Bảo Trâm, hắn chỉ chinh phục để thỏa mãn sự háo thắng thôi. Nếu yêu Bảo Trâm rồi thì những cô gái xinh đẹp khác hắn nỡ bỏ sao? Thế là, Chương Dương lại vui vẽ trong lòng trở lại.


Bảo Trâm về tới tắm rửa, ăn nhẹ một chút rồi chuẩn bị lên gác nằm ngủ. Mẹ cô đã ngủ sớm rồi, mai mẹ phải đi làm sớm. Chợt điện thoại có tin nhắn tới. Mở ra xem thì là Trí Bảo nhắn "ngủ chưa em yêu?". Bảo Trâm chửi thầm "Yêu cái đầu mo mày" nhưng vẫn cố nhắn lại, "chuẩn bị ngủ" sợ nếu không nhắn lại không biết hắn sẽ nổi điên gì nữa.

Tin nhắn lại tới, lần này là "chúc em yêu ngủ ngon! Hôn em! Chụt" Bảo Trâm thật sự là muốn ném banh cái điện thoại luôn, nhưng suy nghĩ lại ném rồi phải mua lại cái khác, tốn tiền. Rồi cô cũng nhắn lại chữ Uk như lần trước. Định tắt nguồn nữa nhưng chợt nhớ vụ hồi sáng nên thôi. Tắt nữa chắc mai khỏi đi học.

Trí Bảo thấy cô vẫn nhắn như vậy, không khỏi cười khổ. Nhưng hắn cũng đành chịu, ai bảo hắn yêu cô làm gì? Có lẽ vì tính cách cô như vậy hắn mới yêu cô đi. Cô là ông trời đưa đến trừng phạt hắn mà. Vậy mà hắn vẫn cam tâm tình nguyện chịu cô trừng phạt mới ác chứ.

Hắn vừa định bỏ điện thoại xuống đi ngủ thì điện thoại lại reo. Thấy số là của anh Dương hồi chiều này anh mới cho, ngạc nhiên tự hỏi anh Dương gọi hắn làm gì? Hắn bèn bắt máy.

- Anh Dương! Em nghe!

Chương Dương bên kia nói.

- Em ngủ chưa? Anh làm phiền em chút được không?

Trí Bảo nói.

- Không sao? Em cũng chưa ngủ.

Chương Dương ngập ngừng, sau đó nói.


- Là thế này. Lúc 6 giờ chiều anh và anh Ngọc Hải có ghé vào quán trà sữa Ngọc Mỹ uống nước. Thì thấy Bảo...bạn gái em đang làm ở trong đó. Con bé còn nhỏ như vậy sao em không khuyên nó đừng làm chi cho vất vả, phải lo cho việc học chứ? Cũng là năm cuối cấp mà.

Trí Bảo thở dài đáp.

- Không phải em không khuyên mà dù có ép buộc cũng vô dụng. Cô ấy rất cá tính, một khi đã quyết định thì đừng hòng ai ngăn cản. Em cũng đã từng nói, nếu cô ấy thiếu tiền em cũng sẽ cho nhưng cô ấy nói cô ấy sẽ không xài tiền kẻ khác. Cô thích tự bản thân mình làm ra.

Chương Dương nói.

- Đúng là con bé không giống những cô gái khác. Nhưng mà em không sợ con bé đi làm về tối sẽ xảy ra chuyện gì sao? Làm bạn trai người ta mà không biết quan tâm gì hết vậy?

Trí Bảo phản bác.

- Ai nói em không quan tâm chứ? Nơi đó...

Hắn định nói, khu vực từ quán trà sữa Ngọc Mỹ đến nhà cô hắn đã thu thập hết rồi, chổ nào vắng vẽ hắn cũng đã bố trí đàn em canh giữ. Chỉ cần có kẻ đáng nghi sẽ lập tức tóm gọn, không để cô gặp bất trắc. Nhưng hắn sẽ không nói cho bất kỳ ai biết kể cả Bảo Trâm, hắn chính là lão đại trong giới giang hồ thành phố với biệt hiệu Vô Ảnh. Nhìn không thấy người, đi không thấy bóng là hắn. Đây cũng là biệt hiệu mà sư phụ lúc qua đời truyền lại cho hắn

Không ai trong giới khi nghe danh mà không khiếp sợ. Chỉ là không ai biết thân phận thật của hắn, kể cả đàn em của hắn. Vì mỗi khi xuất hiện hắn đều mang một cái mặt nạ, mang cả bao tay. Nói chuyện cũng chỉ dùng ám hiệu đặc biệt không dùng lời nói. Chỉ cần là đàn em của hắn thì lập tức hiểu ngay. Bọn thằng Đớt, Cà Lăm cũng chỉ là che mắt thiên hạ, cho người ta tưởng hắn thật sự chỉ là một đứa trẻ hư hỏng, bài đặt làm đại ca.


Nên trong giang hồ, còn tưởng Vô Ảnh chính là một người già khú đế và là một người câm. Cả đàn em hắn cũng nghĩ như vậy. Cũng đúng thôi! Sư phụ hắn khi xưa cũng là một người già và bị câm mà. Chứ nào biết đâu hắn chỉ là một đứa trẻ 16 tuổi a. Hắn bèn nói.

- Nơi đó em cũng đi qua nhiều lần rồi cảm thấy cũng rất an toàn. Với lại cô ấy cũng biết võ, tuy không lợi hại bằng em nhưng nếu không phải cấp cao cũng không dễ gì làm gì được cô ấy. Chỉ là những người cấp cao họ có bị điên mới đi chặn đường cô ấy. Mà tại sao anh lại quan tâm bạn gái em vậy?

Giọng nói Trí Bảo có vẽ lạnh lùng hơn, Chương Dương vội cười nói.

- Ha ha đâu có gì? Chỉ là em là em của anh. Con bé lại là bạn gái em, nên anh cũng xem con bé như em gái vậy. Quan tâm một chút thôi mà. Mà em nói anh mới nói. Tại vừa nãy anh và thằng bạn không yên tâm cô bé nên có đi theo phía sau bảo hộ một đoạn đường. Nhưng mà cô bé lại tưởng bọn anh là kẻ xấu nên ra tay. Chỉ là dù cô bé có luyện võ tới một cấp bậc nào đó, nhưng dù sao cũng chỉ 15 tuổi, ánh mắt không thể sắc bén, cữ chỉ không thể bình tĩnh đến lạnh lùng như vậy. Anh nghĩ chắc cô bé đã từng trải qua chuyện gì phải không?

Trí Bảo lại thở dài.

- Anh đoán đúng rồi. Lúc trước cô ấy không như vậy, cũng chỉ bình thường như bao cô gái cùng tuổi khác mà thôi. Nhưng mà từ khi bị bệnh nghỉ mấy ngày cô ấy đã trở nên như vậy đó. Còn ăn chay nữa chứ. Thậm chí em sợ một ngày nào đó cô ấy sẽ xuống tóc đi tu mất thôi. Nhưng mà đáng tiếc là em không thể biết được là cô ấy đã xảy ra chuyện gì. Hỏi cô ấy cũng không nói.

Chương Dương lại nói.

- Anh biết rồi. Em nên quan tâm con bé nhiều hơn. Có bạn gái như vậy không nên để tuột mất đâu. Nếu không... sẽ bị người khác rinh đi đấy.

- Em biết rồi! Anh khỏi nhắc nhở.

- Ừ! Thôi ngủ ngon nha!

- Dạ! Chúc anh ngủ ngon!


Chương Dương tắt máy, nhìn ra cửa sổ không biết là suy nghĩ cái gì. Trí Bảo thì lại nhíu mày, trầm tư. Lại bàn kéo học lấy một chiếc laptop ra mở email Vô Ảnh. Bấm những ký hiệu gì đó không hiểu, sau đó gửi đi cho một ai đó. Một lúc sau, người đó cũng nhắn lại, cũng là những kí hiệu không rõ. Sau đó, hắn tắt máy để vào vị trí cũ.

Ngày hôm sau vào lớp học, Bảo Trâm cùng Trí Bảo như thường ngày cũng vờ như người xa lạ. Bảo Trâm thì tự nhiên vô cùng, nhưng Trí Bảo thì thật chịu không nổi, hắn chỉ muốn bay lên ngồi cạnh cô thôi. Nhưng vì sự bình yên của cô, hắn nhịn. Nhưng đến khi tan học, khi Bảo Trâm đi đến chổ vắng thì lại bị hắn chặn lại ôm vào chổ khuất. Cô hét lên.

- Bỏ tôi ra! Anh bị điên à?

Hắn ôm chặt cô nói nhỏ bên tai.

- Đúng là anh bị điên rồi. Em khiến anh thật khó chịu đó. Bạn gái mình mà bắt phải vờ làm kẻ xa người lạ. Anh thật chịu không nổi. Cho anh ôm một tí đi mà.

Cô quát.

- Không ôm ấp gì cả. Anh mà không bỏ thì tôi sẽ không làm bạn gái anh nữa.

Hắn ủy khuất, lưu luyến không muốn buông tay. Nhưng mà, cũng đành phải bỏ cô ra thôi. Tuy nhiên, sau đó hắn lại nói cuối tuần cô phải đi chơi với hắn. Vì để tránh hắn lại làm phiền cô cũng qua loa gật đầu đại. Sau đó cô liền chạy nhanh về nhà.

Tối hôm đó, Trí Bảo lại mở Mail Vô Ảnh lên và thấy người hôm qua đã gửi tin lại cũng bằng những ký hiệu khó khó hiểu. Hắn đọc xong, trả lời lại rồi sau đó xóa toàn bộ. Đóng laptop lại để vào vị trí cũ. Đến bên cửa sổ khoanh tay nhìn bên ngoài trầm ngâm, suy nghĩ. "Chỉ là bị sốt bình thường, trong hai ngày đó mẹ cô ấy cũng luôn túc trực ở nhà. Chỉ có lúc đi mua thuốc mới rời đi, nhưng cũng chỉ mất vài phút là đã về. Chỉ có lần đầu tiên là vào đêm cô ấy phát sốt, lúc đó trời tối các nhà thuốc đều đóng cửa, mẹ cô ấy phải đi rất xa mới mua được thuốc, cũng mất cỡ 45 phút. Chẳng lẽ trong 45 phút đó, đã có người lẻn vào nhà và...".

Hắn nắm chặt nắm đấm, thì thầm.

- Mình nhất định phải tìm cho ra tên khốn nạn nào đã hại cô ấy! Khiến hắn sống không bằng chết.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi