BẢO TRÂM! EM ĐỪNG HÒNG THOÁT


  Hắn đưa cô về đến nhà, đúng vào chín giờ tối. Trước khi chia tay, hắn còn lưu luyến hôn cô một cái rồi mới đi. Vào nhà mẹ hỏi hôm nay cô đi đâu? Hồi chiều mẹ ghé quán trà sữa mà không thấy cô, chị Ngọc Mỹ nói hôm nay cô xin nghĩ có việc. Cô đáp là hôm nay gặp đứa bạn cũ, tiện thể mời dự sinh nhật nó, nên cô không kịp nói cho mẹ biết. Mẹ cũng là quan tâm nên hỏi thế thôi. Cô cũng không hẳn nói dối, hôm nay đúng là sinh nhật hắn. Nhưng bạn thì... cô cũng không biết có thể xem hắn là bạn hay kẻ thù nữa?

  Còn Trí Bảo thì đến khi lên giường ngủ vẫn còn cười tủm tỉm. Hắn lấy điện thoại ra mở lên xem hình ảnh của cô rồi hôn lên một cái. Video hồi ở trên xe hắn đã hoàn toàn xóa trước mặt cô rồi. Đã được mục đích hắn không cần giữ lại làm gì. Hắn nhắn cho cô một tin nhắn "chúc ngủ ngon" rồi hồi họp chờ tin cô nhắn lại. Hồi lâu sau, điện thoại nổi lên tít tít. Hắn vui mừng mở ra xem thì đúng là cô nhắn lại nhưng chỉ có chữ "uk". Hơi thất vọng nhưng cô chịu nhắn lại là hắn mừng rồi.

  Bảo Trâm cũng không muốn trả lời lại làm gì. Nhưng sợ hắn sẽ lại làm phiền nên cô cố gắng nhắn cho có lệ. Sau đó thì xóa luôn cả hai tin. Rồi sau đó tắt nguồn điện thoại luôn.

  Sáng hôm sau, mẹ cô ăn sáng xong đã vội đi làm sau khi nhận được điện thoại. Mẹ làm việc rất thiệt tình và trung thực, nên các gia chủ đều muốn gọi mẹ đi làm. Hầu như ngày nào mẹ cũng được người ta gọi cả. Bảo Trâm biết nếu không phải kiếp trước mẹ dồn tất cả để lo cho cô, thì mẹ cũng dư nhiều lắm.

  Bảo Trâm dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, giặt đồ xong thì bắt đầu ngồi vào bàn làm bài tập. Vừa mới dở sách tập ra thì Trí Bảo đã xuất hiện đứng trước cửa. Cô giật mình, trố mắt kinh ngạc nhìn hắn, giật giật khóe miệng. "Sao hắn lại tới nữa rồi?" Cô lắp bắp hỏi.

  - Sao... sao...anh đến... đến đây?

  Nhìn thấy thái độ của cô, hắn không khỏi lắc đầu. "Em lại vậy nữa rồi!" Hắn hầm hầm bước vào nhà, đi đến bên cạnh cô, một tay chống lên bàn, một tay nắm vào đầu lưng ghế dựa cô đang ngồi. Tư thế khóa chặt cô trong lòng. Lạnh lùng hỏi.

  - Tại sao hồi sáng sớm anh gọi em mấy lần mà không được? Em tắt nguồn không muốn anh gọi sao? Hôm qua em không có nói là anh không được gọi điện.

  Bảo Trâm chợt nhớ là hồi tối cô đã tắt nguồn, sáng nay chưa mở lên. Trong mặt hắn hình sự đáng sợ quá, cô gượng cười cười nói.

  - À...à...đâu có đâu. Chắc...chắc tại hết pin thôi. "Chết tiệt! Mình quên mất không quy định việc gọi điện thoại."

  Hắn nhướng mày.

  - Hết pin?

  Cô gật gật đầu. Hắn lắc đầu nói.

  - Em thật không biết cách nói dối đó!

  Rồi hắn cầm điện thoại của cô đang để ở một bên mở nguồn lên. Ái chà! Còn tới 67% pin, hết cái ngã nào. Hôm qua, lúc cô lấy ra gọi cho chị Ngọc Mỹ hắn đã thấy pin cô còn đầy lắm. Chỉ một đêm mà hết, thì chắc hắn sẽ nghĩ cô đã nói chuyện với ai suốt đêm rồi. Máy cô đâu phải màng hình cảm ứng, đâu hao pin nhiều vậy?


  Bảo Trâm hết đường chối cãi, vội cười cười hỏi sang chuyện khác.

  - Mà... vì sao anh lại gọi cho tôi?

  Hắn cuối sát vào mặt cô nói.

  - Anh gọi cho bạn gái mình không được sao? Hửm?

  - Ơ...

  Cô muốn nói gì nhưng cũng không biết mở miệng làm sao? Bạn trai gọi cho bạn gái là chuyện bình thường, cô không có gì để nói. Hắn nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn, nhẹ giọng nói.

  - Bảo Trâm! Đừng bao giờ nói dối anh, nếu không anh sẽ trừng phạt em rất nặng đó. Nhưng mà lần này, anh cũng phải trừng phạt cảnh cáo em mới được. Nếu không em sẽ lại tái phạm.

  Đôi mắt hắn gắt gao nhìn chầm chầm vào cô, khiến cô có cảm giác hắn sắp làm điều gì đó tồi tệ. Cô theo bản năng co rúm người lại, sợ hãi nói.

  - Anh...anh muốn làm gì? Ở đây rất đông người đó. Tôi sẽ la lên.

  Hắn tựa cười như không cười nhìn cô thản nhiên nói.

  - Vậy em cứ la thử xem! Cho mọi người đều biết em và tôi đang làm gì. Nếu em không muốn mẹ em buồn.

  Cô nhíu mày. "Tên điên này thật sự nói được làm được! Một khi đã muốn thì sẽ làm cho kỳ được bất chấp tất cả. Đây mới chính là con người thật của hắn ta. Vẽ phong lưu hào hoa thường ngày chỉ là ngụy trang thôi!" Cô bình tĩnh nói.

  - Đúng là tôi cố tình tắt nguồn đấy! Làm sao nào? Tôi rất mệt cần ngủ sớm. Chỉ là sáng nay lại quên mở lên thôi. Nếu anh thấy không hài lòng thì đừng gọi nữa.

  Nói rồi cô gạt tay hắn ra, quay mặt xuống bàn cầm viết lên làm bài, xem hắn như không khí. Hắn kéo một chiếc ghế khác ngồi sát bên cô, xem cô chăm chú làm bài. Hắn cảm thấy cô có một sự bình tĩnh lạ thường, không hợp với tuổi tác. Đúng lý một cô bé 15 tuổi khi bị hắn hù dọa đã phải khóc lóc rồi. Đàng này, cô lại không mà lại bình tĩnh hóa giải tình huống thật dễ dàng. Thay vì phải viện cớ này nọ, cô lại trực tiếp nói lên sự thật.

  Mà đều đáng ngạc nhiên hơn là, dù hắn ngồi bên cạnh cô vẫn thản nhiên viết bài, không có một sự mất tự nhiên nào. Cô viết rất nhanh, làm toán cũng rất chuẩn. Cô chỉ cần nhìn lướt sơ qua đề thì đã cho ra kết quả luôn rồi. Trắc nghiệm càng khỏi phải nói. Cô chỉ mất 30 phút là hoàn thành tất cả bài tập một tuần rồi. Hắn nhíu mày trong đầu suy nghĩ,

  "Từ lúc cô ấy bị sốt nghỉ mấy ngày liền hình như đã hoàn toàn thay đổi thành một con người khác. Không còn thích mình, cũng không còn chưng diện đua đòi gì nữa. Cư xử chững chạt hẳn, học hành cũng nghiêm túc lên. Dù không học thêm hay phụ đạo gì, thành tích thi học kỳ vẫn rất tốt. Thậm chí còn cao hơn cả lớp phó học tập. Hôm nay nhìn cô ngồi làm bài mình cảm giác cô ấy đã như là người lớn rồi. Lớn hơn mình rất nhiều. Trong ánh mắt cô ấy lại toát lên vẽ già đời sành sỏi không có một chút nào gọi là vô tư hồn nhiên. Ánh mắt ấy chỉ có những người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời mới có. Tại sao một người con gái vốn hồn nhiên, ngây thơ, trải qua một trận bệnh lại có sự thay đổi lớn như vậy? Bảo Trâm! Rốt cuộc em đã trải qua chuyện gì?"


  Bảo Trâm làm xong hết bài, bắt đầu soạn sách vở cho thời khóa biểu ngày thứ hai. Đọc lướt qua bài cũ, xem trước các bài mới. Trong mắt Trí Bảo thì là cô chỉ là đang xem chứ không học, nhưng mà thực tế cô đã ghi nhớ trong đầu rồi. Chỉ cần nhìn lướt qua thôi là cô đã nhớ hết. Cũng không hiểu vì sao, lần trọng sinh này đầu óc cô lại thông minh ra rất nhiều. Nhìn cái gì hay đọc cái gì chỉ cần một lần là không quên được.

  Sau khi xong, cô để tất cả vào cặp để ngày mai là chỉ việc mang đi. Cô vươn vai, xoa xoa cổ thì chợt thấy Trí Bảo đang ngồi nhìn cô nhưng trong mắt lại đang thả hồn đi đâu. Cô hỏi.

  - Anh không về làm bài sao?

  Cô hỏi hắn mới hoàn hồn đáp.

  - Có người làm hộ rồi. Anh không cần phải làm.

  Cô bĩu môi khinh thường nói.

  - Tôi thật ngưỡng mộ anh, học như vậy có thể leo lên đến lớp 9 đó.

  Hắn biết cô mĩa mai nhưng chỉ cười nói.

  - Cám ơn em khen ngợi. Anh cũng rất tự hào về điều đó đấy.

  Cô "ụa" một cái, ý bảo hắn mèo khen mèo dài đuôi. Bây giờ hắn mới thấy cô đáng yêu đây, không còn vẽ nghiêm túc như vừa rồi. Giờ hắn mới để ý, hôm nay cô rất khiêu gợi nha. Mắt không tự chủ được nhìn vào nơi nào đó đang thoát ẩn thoát hiện. Ở nhà, Bảo Trâm chỉ mặc chiếc đầm hai dây lững dài tới đùi. Còn không mặc áo ngực, vì nhà đâu có bao giờ có khách. Có cũng đều là nữ thôi. Khi đi đâu cô mới thay ra đồ khác.

  Nhưng hôm nay, Trí Bảo lại đến quá bất ngờ làm cô không kịp chuẩn bị, cũng quên khoáy đi mất trước mặt con trai ăn mặc thế này là khiêu gợi đến cỡ nào. Nhận thấy ánh mắt hắn nhìn cô lạ lùng, còn nhìn chầm chầm vào ngực. Cô theo bản năng nhìn xuống thì lập tức hết hồn. Cô vội lấy tay che lại la lên.

  - Anh nhìn cái gì thế hả? Đồ háo sắc, dê xòm, đi ra ngoài cho tôi!

  Hắn cười ha ha nói.

  - Ha ha! Em ngại gì chứ? Anh là bạn trai em, tương lai sẽ là chồng em. Nhìn thấy của vợ thì có gì đâu. Với lại hôm qua cũng đã sờ rồi mà.


  Cô tức giận mắn.

  - Anh thật quá đáng! Tôi...

  Chưa mắn xong, thì đã bị hắn ta ôm vào lòng hôn lên môi rồi. Cô vội đẩy mạnh hắn ra quát.

  - Không được làm càng. Mẹ tôi sắp về tới rồi.

  Hắn lại cười nói.

  - Hôm nay mẹ em đến chiều mới về.

  Cô kinh ngạc,

  - Sao anh biết?

  Đột nhiên điện thoại cô reo lên, đúng là mẹ gọi. Cô vội bắt máy.

  - Con nghe mẹ!

  Mẹ cô bên kia nói.

  - Nay chiều mẹ mới về nhe con. Trưa đừng chừa cơm mẹ. Đồ ăn trong tủ lạnh, con lấy ra hâm lại ăn là được rồi.

  Cô cắn môi "Dạ!" Một tiếng, chờ mẹ tắt máy. Rồi cô trừng mắt nhìn hắn hỏi.

  - Anh đã làm gì mẹ tôi?

  Hắn nhún vai nói.

  - Anh có làm gì đâu. Anh chỉ nhờ người gọi mẹ em đi làm thôi. Nhưng mà em yên tâm. Mẹ sẽ không phải làm gì đâu mà sẽ được phục vụ rất chu đáo. Dù sao cũng là mẹ vợ tương lại của anh mà. Anh phải hiếu thảo chứ!

  Cô trừng hắn.

  - Ai là vợ của anh chứ? Nếu mẹ tôi có chuyện gì thì anh đừng có trách.


  Cô đẩy ghế ra, định đi lên gác thay đồ khác thì bị hắn nắm cổ tay, kéo mạnh vào lòng ngồi trên đùi. Hắn nhìn cô hỏi.

  - Em muốn đi đâu vậy? Chúng ta còn chưa xong mà.

  Cô vãy mạnh nói.

  - Anh bỏ tôi ra. Tôi muốn đi thay đồ.

  Hắn đè cô lại nói.

  - Đồ không bẩn mà thay làm chi?

  Nhưng rồi lại nói.

  - Nhưng mà nếu em muốn anh sẽ thay giúp em...

  Cô hoảng sợ, xua tay.

  - A... không cần, không cần...

  Hắn cười tà nói.

  - Muộn rồi em yêu. Anh muốn thay cho em làm sao bây giờ? Cũng phải trừng phạt em vụ tắt nguồn điện thoại.

  Sau đó, hắn lại đè đầu cô ra hôn lên môi, tay thì kéo dây áo xuống xoa xoa ngực cô. Kế tiếp, chuyển xuống hôn lên gò núi mêm mại và ngậm lấy nụ hoa bé nhỏ đỏ thẵm trên đó, tha hồ gặm nhắm. Bảo Trâm muốn la lên nhưng lại sợ bên ngoài nghe thấy sẽ nói với mẹ, nên cô cũng ráng cắn răng im lặng. Đẩy hắn lại không ra vì hắn mạnh hơn cô rất nhiều.

  Hắn lại tiếp tục với bên còn lại, nhưng còn chưa thỏa mãn. Tay không tự chủ được mà đưa xuống dưới, lòn vào giữa hai chân cô. Cô hoảng sợ khép chân lại, nức nở nói.

  - Đừng...

  Nhưng hắn lại hôn lên môi cô, ngăn chặn tiếng nói cô lại. Kéo chân cô dang ra và tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve, khiêu khích nó thông qua lớp vải. Hắn vừa hôn vừa khiêu khích như vậy, thật khiến cô không thể chịu nổi. Khốn kiếp hơn là cơ thể cô lại có cảm giác. Cô cố gắng nghĩ đễn chuyện khác để cơ thể mình không bị hắn khiêu gợi mà làm chuyện không nên với hắn, cô không muốn như vậy. Cô không muốn cùng hắn phát sinh bất cứ quan hệ gì.

  Cô cố gắng nghĩ tới những chuyện xấu hắn đã làm với cô kiếp trước. Rồi nghĩ tới người chồng phụ bạc, đứa con đang tượng hình trong bụng phải chết đi cùng cô. Cô đau xót nước mắt lại tuông trào, cơ thể cũng không còn cảm giác nữa.

 


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi