BẤT TIẾU PHÙ ĐỒ

Sóc Vưu dẫn trăm tên hắc thiết kỵ đi truy lùng giặc cỏ, mà đám người Vu Việt thì tiếp tục khởi hành tiến tới Tiệm Hề, khi chỉ còn cách Tiệm Hề hơn bốn mươi dặm, hắn nhận được thư tín của Minh Hàn.

“… Vương đô thay đổi bất ngờ, Nhị Vương Tử đã đánh vào Vương thành, đang chiếm ưu thế, thái tử bị bắt, thân tín cũng bị tiêu diệt không còn, ở mặt ngoài, chúng thần tử giống như đã thần phục*, nhưng kì thực lại mang oán hận trong lòng. Nhị vương tử tiến vào chiếm giữ Vương cung, cấm vệ quân bất ngờ làm phản, không tuân phục thống lĩnh, rút lui đến trấn giữ ở Tây Môn** Vương thành… Chủ công, lúc này chính là thời cơ tốt để thu lưới, cấm vệ quân Tây Môn sẽ dẫn đường cho Chủ công, chỉ đợi Chủ công tới, thế lực ngầm của Minh Hàn sẽ chính thức khởi động…”

* Thần phục: Khuất phục, nguyện trung thành.

** Tây Môn: cổng phía tây.

Khóe miệng Vu Việt nhếch lên một cái, bỏ bức thư tín vào trong lòng, vung tay lên, ra lệnh cho đội quân đẩy nhanh tốc độ tiến về phía trước.

Trong khi đang tiến lên, hắn lại quay đầu nhìn Mặc Phi cách đó không xa, lúc này “Hắn” đang cùng ngồi chung một con ngựa với một tiểu nam hài, không biết hai người đang nói cái gì đó, hẳn là Mặc Phi đang nói, mà cái đứa nhỏ kia đang nghe. Hai ngày sau khi tỉnh lại, đứa nhỏ này không mở miệng nói một câu nào, cũng không biết là bởi vì bị kích thích mà không muốn nói, hay là bởi vì trời sinh đã bị câm điếc.

Vốn dĩ Vu Việt muốn phái người mang đứa nhỏ này đến Hữu bộ của thư viện, nhưng hắn lại túm chặt y phục của Mặc Phi, chết cũng không buông ra, cái vẻ mặt sợ hãi đáng thương kia thật sự làm cho người ta không đành lòng cưỡng bách hắn nữa, hơn nữa, thân thể của hắn lại rất yếu ớt, không thích hợp cho việc bôn ba mệt nhọc, theo đội ngũ binh lính đi từ từ, ngược lại có thể được chú ý chăm sóc nhiều hơn. Vì thế hắn cứ ở bên người Mặc Phi như vậy.

Mặc Phi cũng không biết dỗ tiểu hài tử, hơn nữa mặt than, từ nhỏ vốn không có duyên với trẻ con. Nhưng bất ngờ là đứa nhỏ này cứ dính lấy nàng, mặc dù không nói câu nào, nhưng khi Mặc Phi giúp hắn đặt một cái tên là “Mặc Thương”, hắn cũng chỉ nhu thuận đồng ý, không hề phản đối.

Tạm thời không đề cập tới việc người ngựa của Vu Việt đang hành quân, lúc này, trong Vương cung Chiếu Quốc, Nhị Vương Tử Lệ Kiêu đắc ý kiêu ngạo nhìn Thái tử Lệ Thần bị trói chặt dưới đất, hắn trêu trọc: “Vương huynh, ngôi vị Thái tử này ngồi không thoải mái sao?”

Lệ Thần mang vẻ mặt mệt mỏi, hoàn toàn không còn vẻ đẹp đẽ, phong độ khi xưa, hắn trừng mắt dữ tợn nhìn Lệ Kiêu, lạnh nhạt nói: “Thắng làm vua thua làm giặc, ta không còn lời nào để nói, muốn giết muốn chém cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được!”

“Ha ha.” Lệ Kiêu đi vài bước vòng quanh Lệ Thần, ghé sát vào lỗ tai hắn nói, “Vương huynh yêu quý, huynh hẳn là biết được, lần trước, ngoại trừ ba thành trì ở bên ngoài, Quân vương của U Quốc còn tặng ta hai người Vương Tử, Vương nữ Ngu Quốc chứ?”

“Vậy thì sao?” Lệ Thần cười lạnh, “Ngươi thừa nước đục thả câu, đạt được những lợi ích này rồi còn ba bốn lần muốn giảng đạo nữa sao?”

“Không, không.” Lệ Kiêu nói, “Ta muốn nói là, ngươi có muốn biết kết cục của hai Vương tử, Vương nữ kia không?”

“Hừ, lấy sự hoang dâm của ngươi, Vương nữ kia còn có thể có kết cục gì được nữa?”

“Ha ha, ngươi cũng thật hiểu ta đấy” Lệ Kiêu đột nhiên hạ giọng nói, “Nhưng mà vương huynh chỉ sợ cũng không biết, kỳ thật, Vương đệ ta càng vừa ý tên Vương Tử kia hơn, mới mười lăm tuổi, thanh tú đáng yêu, còn có hương vị hơn so với nữ nhân nữa.”

“Ngươi! Quả thực vô sỉ! Thân là Vương tộc, mặt mũi đều bị ngươi làm mất hết!”

“Vừa rồi ngươi cũng nói, thắng làm vua thua làm giặc, ta chính là Vương, ai dám chê trách ta?”

Lệ Thần tức giận nói không ra lời, hít sâu vài lần, sắc mặt bình tĩnh trở lại, thản nhiên nói: “Ngươi nói với ta những điều này làm gì? Khoe khoang ngươi hoang dâm vô sỉ sao?”

Lệ Kiêu lộ ra tươi cười mờ ám, lấy ngón tay chọc cằm Lệ Thần, tà tà nói: “Nếu như huynh giữ được vị trí Thái tử của huynh, thì những việc này chẳng có quan hệ gì cả, nhưng bây giờ huynh lại là tù nhân của ta, huynh nói xem, huynh sẽ thế nào?”

Lúc đầu Lệ Thần sửng sốt một chút, sau đó lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, hắn có chút run rẩy nói: “Ngươi… Chẳng lẽ ngươi muốn…”

“Vương huynh, Vương đệ đã mơ ước huynh thật lâu, không biết tư vị của vương huynh như thế nào?”

Cả người Lệ Thần run rẩy, cắn răng nói: “Ngươi dám! Ngươi phải biết rằng, bên ngoài Vương Thành còn có mấy vạn cấm vệ quân, ngươi có thời gian ở trong này làm nhục ta, sao không suy nghĩ làm thế nào để dẹp bọn chúng đi?”

“Chỉ có mấy vạn cấm vệ quân mà thôi, bổn Vương thượng còn không để vào mắt.”

“Còn tên Vu Việt kia thì sao?”

Sắc mặt Lệ Kiêu trầm xuống, chỉ có điều lát sau đã vừa cười vừa nói: “Có lẽ uy danh kỵ binh của Vu Việt hiển hách, nhưng ở trong thành này, ta cũng không tin binh lính của hắn còn có thể vượt nóc băng tường được? Huống hồ, không phải trên tay ta còn có huynh sao?”

Sắc mặt Lệ Thần xanh mét, nhất thời nói không ra lời. Hắn thực hối hận, vì sao lúc trước lại mềm lòng không sớm phái người giải quyết hắn, để kết quả thành ra thế này.

Đột nhiên, Lệ Kiêu vươn đầu lưỡi liếm lỗ tai của hắn một chút, nhẹ giọng nói: “Vương huynh, việc này đều không cần huynh quan tâm đâu.”

Lệ Thần không nhịn được giãy dụa, thẹn quá thành giận nói: “Ta thà chết, cũng sẽ không để ngươi vũ nhục.”

“Ồ?” Lệ Kiêu đứng thẳng dậy, hứng thú nhìn hắn kinh hoảng, chậm rãi nói, “Huynh dám tự tìm cái chết, ta lập tức sai người xử tử hài tử của huynh.”

Thân thể Lệ Thần cứng đờ, quát: “Hài tử của ta, ngươi đã làm gì bọn họ?”

Lệ Kiêu đã quét sạch bè phái của Thái tử, hắn còn có thể nương tay với hài tử của hắn sao?

“Yên tâm.” Lệ Kiêu nói, “Trước mắt mới chỉ nhốt ở phủ Thái tử của huynh, nếu như huynh hầu hạ ta thật tốt, có lẽ ta sẽ suy nghĩ thả bọn họ một con đường sống.”

Sắc Lệ mặt Thần như tro tàn, xấu hổ và giận dữ hiện lên trong mắt, các loại cảm xúc mâu thuẫn, giãy dụa, cừu hận, v.v…Cuối cùng hắn quay đầu đi, lại không nói gì.

“Ha ha!” Lệ Kiêu đột nhiên khiêng Lệ Thần lên, đi vào phòng trong…

(Lời Editor: ặc ặc…@@)

“Mạt tướng Lan Tố ra mắt Nhung Trăn Vương.” Một gã cấm vệ quân mặc trang phục võ tướng quỳ một gối xuống với Vu Việt.

“Miễn lễ, nói tình huống trước mắt cho bổn vương.” Vu Việt không nói nhiều, trực tiếp tiến vào vẫn đề chính.

“Thái tử bị Nhị Vương Tử nhốt ở trong cung, sống chết không biết, mà những đại thần còn lại không phục Nhị vương tử, hầu hết đều bị khống chế, tạm thời hẳn là không phải lo lắng tính mạng.

“Còn Chiếu Vương Bệ hạ thì sao?”

“Thân thể Bệ hạ suy yếu, lúc tỉnh lúc không, phỏng chừng không thể làm chủ được.” Sắc mặt Lan Tố trầm trọng nói, “Nhị Vương Tử chẳng những giả truyền thánh chỉ, còn lợi dụng vũ lực bức cung*, ta và cấm vệ quân đều khinh thường hành động này, cho nên trấn giữ ở Tây Môn, chờ đợi Nhung Trăn Vương đến cứu viện, cũng may là nơi này có nhiều đường tắt ngang dọc, trong chốc lát, Nhị Vương Tử cũng không làm gì được bọn ta. Bây giờ Nhung Trăn Vương đã đến nơi, mạt tướng tin tưởng nhất định có thể xoay chuyển được cục diện.”

* Bức cung: uy hiếp; đe doạ.

“Các ngươi làm tốt lắm.” Vu Việt lấy tay gõ lên bàn, “Lan Tố, ngươi hãy quan sát thật tỉ mỉ động tĩnh trong cung, việc còn lại hãy giao cho bổn vương đi.”

“Dạ.” Lan Tố cáo từ rời đi.

“Chủ công, bước tiếp theo chúng ta hành động như thế nào?” Một gã tướng quân dò hỏi.

“Tạm thời không vội.” Vu Việt nói, “Kiên nhẫn chờ đợi.”

Hiện nay, bởi vì hai vị Vương Tử tranh đấu ở Vương thành mà lòng người hoảng sợ, tuy rằng Nhị Vương Tử chiếm giữ Vương cung, nhưng mà Chiếu Vương còn chưa sửa thánh chỉ, hắn vẫn là danh bất chính ngôn bất thuận* như cũ, trong triều, hơn nửa trọng thần cũng không phục, trừ khi hắn có thể hoàn toàn dẹp ổn thế cục, ngồi trên tôn vị phía trên vạn người kia.

* Danh bất chính ngôn bất thuận: Ngược với “Danh chính ngôn thuận”.

Nhưng mà hắn muốn ngồi vững trên vương tọa*, việc đầu tiên phải giải quyết chính là cấm vệ quân và quân đội của Vu Việt. Xét về số lượng, Lệ Kiêu chiếm ưu thế, nhưng mà luận về tinh nhuệ, hắn tuyệt đối không bằng Vu Việt. Mặc dù kỵ binh ở trong thành của Vu Việt thực lực đại suy giảm cũng không thể xem thường được.

* Vương tọa: Ngồi lên vị trí của vua.

Trên thực tế, Lệ Kiêu vốn cũng không nghĩ sự việc sẽ phát triển như thế này, hắn cho rằng tay cầm thánh chỉ và binh quyền là có thể dễ dàng bức thái tử xuống khỏi vị trí, nhưng ai ngờ, hóa ra thánh chỉ lại là giả, khi Chiếu Vương tỉnh lại đã làm sáng tỏ. Kết quả nguy cấp, lại vô cớ xuất binh, hắn không thể không “Được ăn cả, ngã về không”, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, dùng vũ lực uy hiếp, nếu không, cho dù thế nào, Lệ Kiêu cũng không thoát khỏi con đường chết.

Ban đêm, toàn bộ Vương Thành đều giống như lâm vào ngủ say, vô cùng yên tĩnh.

Lúc này, vị trí tẩm cung của Chiếu Vương, một cái bóng đen chậm rãi tới gần giường.

Chiếu Vương còn đang ngủ say cảm nhận được điều gì đó, mơ mơ màng màng mở mắt ra. Vẻ mặt của hắn vốn còn có chút mờ mịt, sau khi nhìn thấy bóng người bên giường, bỗng nhiên biến thành hoảng sợ.

“Vu Việt! Ngươi… Sao ngươi lại tới đây?” Chiếu Vương miễn cưỡng thốt ra vài từ này.

“Vì sao Vu Việt không thể tới?” Vu Việt đứng ở bên giường, sắc mặt hờ hững nói.

“Ai cho ngươi đến?” Chiếu Vương muốn ngồi dậy, nhưng mà thân thể suy yếu, chống đỡ vài cái cũng không dậy được.

Vu Việt cười nhạo: “Thái tử của ngài đã phát ra ba phong thư cầu viện mới đưa được Vu Việt tới đây đấy.”

“Khụ, khụ, tên ngu xuẩn.” Sắc mặt Chiếu Vương ửng hồng, tức giận mắng. Sở dĩ hắn không muốn triệu Vu Việt vào Vương đô, chính là không muốn hắn tham gia trận tranh đoạt vương vị này, ai ngờ Lệ Thần lại ngu ngốc như vậy, ngay cả tầng thâm ý này cũng không hiểu rõ.

“Ngài cũng không cần trách cứ thái tử.” Vu Việt mắt lạnh nhìn hắn, nói, “So với Vu Việt, Nhị Vương Tử còn uy hiếp hắn lớn hơn, xem quang cảnh bây giờ thì biết, thái tử quá mức nhân từ nương tay, hoàn toàn không địch lại Nhị vương tử. Ngài là phụ vương của bọn họ, lại không có chút ý tứ chủ trì đại cục nào sao?”

“Hừ.” Chiếu Vương thở hổn hển một chút nói, “Từ trước tới nay, thắng làm vua thua làm giặc, ai thắng được ai chính là vương giả, Cô* không cần thiết nhúng tay vào. Cho dù là con của Cô, Cô cũng sẽ tàn nhẫn như vậy.”

* Cô: tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến.

“Giống như năm đó ngài đạp lên máu huyết của chính huynh đệ ruột thịt của mình sao?” Vu Việt trào phúng nói.

Chiếu Vương liếc mắt nhìn hắn, nói: “Năm đó mẫu thân ngươi cũng giúp ta rất nhiều.”

Ánh mắt Vu Việt phát lạnh, gân xanh nổi lên hai tay, lạnh lùng nói: “Nhưng mà ngươi lại bắt mẫu ta thân tự tay giết phụ thân ta.”

Trên mặt Chiếu Vương lộ vẻ hoảng sợ: “Ngươi… Ngươi…”

“Đừng tưởng rằng đó là bí mật, ta đã sớm biết.”

“Khụ khụ khụ! Ngươi… Mẫu thân ngươi, dám vi phạm lời hứa, nói cho ngươi việc này sao!”

Vu Việt cười hừ một tiếng, nói: “Mẫu thân ta quả thật cái gì cũng chưa nói, khi ngươi bức bách mẫu thân ta giết phụ thân ta, ta đã trốn ở trong tủ. Cuộc đối thoại của các ngươi, ta đều nghe thấy. Chỉ tiếc năm đó ta còn không hiểu chuyện, nghĩ chẳng qua chỉ là những lời tranh cãi ầm ĩ mà thôi, cho đến khi phụ thân ta đột nhiên bị giết chết…”

“Không thể tưởng được, ngươi, ngươi đã sớm biết!” Trong mắt Chiếu Vương hiện lên ý hối hận, đương nhiên không phải hối hận giết phụ thân Vu Việt, mà là hối hận đã dưỡng hổ vi hoạn*.

* Dưỡng hổ vi hoạn: nuôi hổ để lại tai học về sau. Nói về việc dung túng cho kẻ địch, tự để lại hậu hoạn.

“Bắt đầu từ khi đó, ta đã thề phải báo thù.” Vu Việt không để ý đến vẻ mặt biến hóa của Chiếu Vương, tiếp tục nói, “Vì mục đích này, ta đã bày đặt bố cục mười năm.”

Chiếu Vương nhìn hắn, không thể tin nổi.

“Cho dù là trong cung, hay là trong phủ của Lệ Thần, Lệ Kiêu, đều có người của ta, thậm chí bao gồm cả cấm vệ quân và chúng đại thần, hơn phân nửa đều bị ta khống chế.”

“Ngươi… Ngươi! Nói như thế, chính biến lần này…” Giọng nói Chiếu Vương có chút run rẩy.

“Đúng vậy, là một tay ta bày ra.” Vu Việt thản nhiên nói.

Hô hấp của Chiếu Vương bỗng dồn dập, thở hổn hển nửa ngày cũng chưa nói ra một câu, cuối cùng thật vất vả mới bình tĩnh lại, hắn mở miệng nói: “Tâm cơ của ngươi thâm trầm như thế, thật sự Cô đã quá xem nhẹ ngươi rồi.”

Vu Việt không đáp lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Chiếu Vương lại hỏi: “Ngươi định đối phó với nhi tử của Cô thế nào?”

“Còn cần ta phải đối phó sao?” Vu Việt trào phúng nói, “Chỉ sợ ngài vẫn chưa biết Nhị Vương Tử của ngài đã đối đãi như thế nào với Thái tử rồi?”

Chiếu Vương quay đầu đi: “Không phải giết chết sao? Còn có thể như thế nào nữa?”

“Hừ, Lệ Kiêu cũng không giết chết hắn, chẳng qua là lôi hắn lên giường mà thôi.”

“Cái gì?” Chiếu Vương tức giận một trận suýt chút hôn mê, khóe miệng ứa máu. Bọn họ là huynh đệ mà! Lệ Kiêu, ngay cả huynh trưởng của mình mà cũng…

“Tên… Tên nghịch tử này!”

“Đây chẳng phải là kết quả dung túng của ngài sao? Lạnh lùng nhìn bọn hắn tự giết hại lẫn nhau, tự cho là đây là vương đạo, lại xem nhẹ người làm vua quan trọng nhất là phẩm tính. Lấy sự độ lượng của Lệ Thần, làm một minh quân là đủ rồi. Nếu không như thế này, ta cũng không có khả năng tiến vào Vương Thành nhanh như vậy được.”

Tâm tư của Chiếu Vương đã như tro bụi, sau một lúc lâu hắn mới khàn giọng nói: “Đừng nói nữa, thiên hạ của Lệ gia này, ngươi cứ việc lấy đi! Đó không phải là điều ngươi muốn sao?”

Vu Việt cũng không cần phải nhiều lời nữa, không biết từ khi nào, trong tay xuất hiện một cây kim thật dài, giơ tay đâm xuống, cây kim rất nhanh đã tiến vào trong đầu hắn, đồng thời trong miệng hắn nói: “Tội lỗi năm đó, hôm nay hoàn trả lại.”

Một châm này vẫn chưa giết chết Chiếu Vương, mà làm cho hắn lâm vào ngủ say hoàn toàn, chậm rãi cho đến khi chết.

Tiếp theo, Vu Việt lại lấy ra từ trong lòng một đạo thánh chỉ, để tại trên giường, lại nhìn vẻ tiều tụy của Chiếu Vương, hắn nghênh ngang mà rời đi…

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi