BỐN LẦN GẢ

Bởi vì xuất thân là công chúa hoàng gia, lúc Triệu Bồng kế thừa ký ức của Tần Bồng, nàng cũng đặc biệt chú ý đến người đệ đệ kia của nàng.

Mẫu thân của Tần Bồng tương đối kỳ lạ, thời trẻ dựa vào mỹ mạo từng có một đợt ân sủng, vì thế mới có Tần Bồng. Khi Tần Bồng mười sáu tuổi, lại dựa vào mặt mũi của trượng phu Tần Bồng – Vệ Dương mà lại được một đợt ân sủng nữa, vì thế mà có được ấu đệ của Tần Bồng, hoàng tử nhỏ nhất – Tần Minh.

Bởi vì sinh ra quá muộn, Thái tử đều đã gần ba mươi tuổi, còn Tần Minh thì mới chỉ có chín tuổi cho nên cũng không có ai cảm thấy Tần Minh có thể là uy hiếp gì, nhưng bởi vì không thích nhìn Thục mỹ nhân được sủng ái, Hoàng Hậu đã dùng chút thủ đoạn để đưa Thục mỹ nhân và Tần Minh ra khỏi cung, tìm một cái danh rồi cho đi bảo vệ hoàng lăng.

Tần Bồng an an ổn ổn tu Phật ở Hộ Quốc Tự, cũng không có giao thiệp gì nhiều với đệ đệ này, chỉ vào ngày lễ ngày tết, thời điểm vào cung thì có gặp qua vài lần, nhưng bởi vì vừa rồi Triệu Bồng cố gắng nhớ lại ký ức về Tần Minh, cho nên lúc Tần Minh vừa xuất hiện, Triệu Bồng đã lập tức nhận ra.

Tần Minh giờ phút này không ở hoàng lăng tất nhiên là đã có chuyện lớn xảy ra, Triệu Bồng tuy rằng đã hạ quyết tâm phải trở về Bắc Yến, nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải sống sót trở về.

Triệu Bồng đặt ánh mắt rơi trên mặt Đổng Vưu, thanh âm lạnh lẽo nói: “Sao lại thế này?”

Đổng Vưu hơi hơi sửng sốt, lập tức phát hiện ra khí thế hiện giờ của Tần Bồng khác hẳn với lúc trước. Tính tình lúc trước của Tần Bồng đều là vâng vâng dạ dạ, vốn dĩ mang theo Tần Minh đến đây, hắn ta còn lo lắng Tần Bồng nhát gan sợ phiền phức, hiện giờ nhìn bộ dáng trấn định này của Tần Bồng, trong lòng Đổng Vưu cũng an tâm hơn một chút, lập tức nói: “Lúc trước Tam hoàng tử tạo phản, liên hợp hoàn hậu bao vây cung thành, chuyện này hẳn là điện hạ biết chứ?”

Triệu Bồng nghe được tin này, trong lòng bỗng tức giận.

Biết được?

Chuyện lớn như vậy, Tần Bồng thật sự là, một! chút! cũng! không biết!!

Thật sự là tu Phật tu thành người ngốc, an an ổn ổn ở Hộ Quốc Tự, cái gì cũng đều mặc kệ.

Nhưng giờ phút này cũng không phải là thời điểm để truy cứu, nàng ngồi ở trên ghế, ánh mắt dừng ở trên người Tần Minh, bình tĩnh nói: “Đã xảy ra chuyện gì, ngươi cứ nói thẳng đi.”

“Đêm ngày hôm qua, Hoài An Vương tiến cung, sáng nay, lão nhân trong cung đều nói, Hoàng hậu nương nương phóng hỏa thiêu chết hoàng tử trong hậu cung, hiện giờ huyết mạch của bệ hạ chỉ còn lại có Thập Lục điện hạ, nương nương phỏng đoán, nếu Hoài An Vương thật sự muốn mưu phản, tiểu điện hạ sợ là không thể giữ nổi, liền nghĩ đưa tiểu điện hạ đến nơi này của ngài ……”

Nói rồi, Đổng Vưu lặng lẽ liếc mắt đánh giá Tần Bồng một cái, lại thấy sắc mặt Tần Bồng bình tĩnh, không có nửa phần kinh hoảng, hoàn toàn không có hoảng loạn vô thố như hắn ta đoán.

Trong long Đổng Vưu lộp bộp một chút, nhất thời không hiểu rõ ý tứ của Tần Bồng, lập tức quỳ xuống, nôn nóng nói: “Điện hạ, nương nương thật sự là không còn cách nào khác. Tiểu điện hạ là đệ đệ ruột thịt của ngài, nếu cả ngài cũng mặc kệ ngài ấy, vậy thì thật sự không có người nào quản được.”

“Ta cũng muốn quản.”

Triệu Bồng hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở mắt: “Nhưng ta quản được sao? Ngươi còn biết ta là tỷ tỷ ruột của hắn, Hoài An Vương không biết sao?”

Khi Triệu Bồng nói ra cái tên này, trong lòng vẫn nhịn không được mà có chút thay đổi. Nhưng nàng đè suy nghĩ hỗn loạn của mình lại, không thèm nghĩ đến quan hệ của nàng và Tần Thư Hoài, suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ.

Chạy là chắc chắn không thể chạy rồi, nếu Tần Thư Hoài thật sự có sát tâm, lấy năng lực của hắn, giờ phút này bọn họ không có khả năng chạy trốn.

Nếu muốn làm Tần Thư Hoài không có sát tâm, phải làm sao bây giờ?

Triệu Bồng nhanh chóng suy nghĩ một chút, quay đầu hỏi Đổng Vưu: “Hiện giờ tình hình Bắc Yến như thế nào? Ai đang là quân chủ? Quốc lực như thế nào? Triều chính gần đây có xảy ra đại sự gì hay không? Còn có hướng đi của những nước nhỏ như thế nào, Trần Quốc có an ổn hay không?”

Đổng Vưu nghe được Triệu Bồng hỏi cái này, không khỏi có chút nôn nóng: “Điện hạ, đã lửa sém lông mày rồi, ngài hỏi những cái này làm cái gì? Vẫn là nên nhanh chóng đưa tiểu điện hạ đi thôi……”

“Ta muốn ngươi trả lời thì ngươi liền trả lời, bổn cung làm việc còn phải để một nô tài như ngươi chỉ dạy hay sao?!”

Triệu Bồng hét to ra tiếng, Đổng Vưu chưa bao giờ gặp qua dáng vẻ này của Tần Bồng, phảng phất như là một vị công chúa tôn quý vô song thật sự, mang theo ngạo khí có thể giết người, làm người khác phải phủ phục xưng thần.

Đổng Vưu bị khí thế của Triệu Bồng ngăn chặn, tuy rằng không quá nguyện ý, nhưng vẫn nói thế cục gần đây với Triệu Bồng.

Sau khi Triệu Ngọc kế thừa ngôi vị hoàng đế Bắc Yến, chăm lo việc nước, hiện giờ phát triển không ngừng, thực lực càng ngày càng cường đại, là một kình địch lớn với Tề Quốc.

Mà mấy nước nhỏ ở phía nam đều bị Vệ Diễn ở biên giới chèn ép, nhất thời hẳn là không nổi dậy được ý định phản loạn gì, nhưng có khả năng bắn ngược bất cứ lúc nào, cũng là một nhân tố lớn đáng lo ngại.

Nói cách khác, hiện giờ Tần Thư Hoài nếu muốn xưng vua, chắc chắn sẽ gặp phải hai cái chướng ngại.

Cái thứ nhất là quốc loạn, hoặc là Tần Thư Hoài năng lực thông thiên có thể một tay ổn định thế cục, không cho các nước ở biên giới thừa dịp Tề Quốc nội loạn mà làm ra chuyện xằng bậy; hoặc là Tần Thư Hoài là một người hoàn toàn không màng đến sinh tử của quốc gia, tình nguyện cắt đất cũng muốn lên làm hoàng đế.

Nhưng rất rõ ràng, Tần Thư Hoài không phải là hai loại người này, hắn không có năng lực thông thiên, cũng không phải là một tên hôn quân. Cho nên cái chướng ngại này, Tần Thư Hoài không thể khắc phục.

Chướng ngại thứ hai còn lại là Vệ Diễn.

Tay Tần Thư Hoài cầm hơn phân nửa quân đội phương bắc, hiện giờ bản đồ phía bắc Tề Quốc cơ hồ là hắn đánh chiếm mà có được, nhưng quân đội phía nam lại thuộc về Vệ Diễn. Mà Vệ Diễn lại là tiểu thúc tử của Tần Bồng……

Vì thế quan hệ giữa Tần Bồng và Vệ Diễn liền trở nên quan trọng nhất. Nếu quan hệ của Tần Bồng và Vệ Diễn không tồi, như vậy thì Vệ Diễn tất nhiên sẽ đứng về phía Tần Minh. Cho dù Tần Thư Hoài có đăng cơ thì cũng sẽ không ổn thỏa.

Triệu Bồng đã rõ ràng tình huống, ổn định tinh thần.

Nàng chợt phát hiện, kỳ thật toàn bộ thế cục, Tần Bồng này nhìn qua thì có vẻ là nữ nhân yếu đuối dễ khi dễ vậy mà mới là nhân vật mấu chốt.

Nàng ấy là tỷ tỷ của hoàng tử, lại là chị dâu của Vệ Diễn, thân phận như vậy khiến nàng trở thành một kẻ thù mạnh mà Tần Thư Hoài cần phải đối mặt.

Bên ngoài truyền đến âm thanh binh lính và ngựa, Triệu Bồng…… À không, hiện giờ nên gọi là Tần Bồng, nàng nâng mắt lên, sắc mặt bình tĩnh nói: “Chuẩn bị hoa phục, tắm gội thay quần áo, chuẩn bị nghênh đón khách quý.”

“Điện hạ……” Đổng Vưu sợ hãi lên, nhắc nhở nói: “Đây chính là đệ đệ ruột thịt của ngài mà.”

“Ta biết.”

Tần Bồng đứng dậy, nhìn liếc mắt nhìn Đổng Vưu một cái: “Ngươi đừng lo lắng, đệ đệ của ta, ta sẽ giữ được.”

Đương nhiên là muốn giữ được Tần Minh, nếu không có Tần Minh, Tần Bồng cũng sẽ không sống được. Tần Thư Hoài là một người nhổ cỏ tận gốc, Tần Bồng tuy rằng mềm yếu nhưng nàng cũng là chị dâu của Vệ Diễn, không ai biết có thể nàng đột nhiên nghĩ thông suốt, liên thủ với Vệ Diễn để báo thù cho đệ đệ mình hay không.

Có lời hứa hẹn của Tần Bồng, Đổng Vưu hơi an tâm một chút, mang theo Tần Minh đi nghỉ ngơi. Xuân Tố nấu nước tắm cho Tần Bồng, vừa mở cửa ra, Xuân Tố đã thấy xung quanh đều là binh lính, sương phòng bị vây kín mít, một thanh niên tuấn lãng tiến lên một bước, cung kính nói: “Thần là Giang Xuân phụng mệnh đến tìm kiếm tung tích của Thập lục hoàng tử, không biết Tứ công chúa có tiện hay không?”

Xuân Tố sợ tới mức tâm bất an, run rẩy nói: “Đại nhân chờ một lát.”

Nói xong nàng ấy liền đóng cửa lại, nôn nóng nói: “Phu nhân, phải làm sao bây giờ?”

Tần Bồng kéo áo ngoài xuống, hoàn toàn là bộ dáng không chút hoang mang, nói: “Nói với hắn ta, Thập lục hoàng tử đúng là ở nơi này của ta, nhưng mà ta không gặp hắn ta, bảo hắn ta kêu Tần Thư Hoài lại đây. Sợ cái gì chứ?”

Tần Bồng cười cười, khuôn mặt xinh đẹp như mẫu đơn kia mang theo ý cười, trong thời gian ngắn liền làm cho người ta cảm thấy tựa như tháng tư ở nhân gian, khắp nơi đều có cảnh đẹp.

Tần Bồng nhìn nha hoàn đang sửng sốt trước mặt, ôn hòa nói: “Bổn cung ở chỗ này, mạnh mẽ lên, đừng sợ.”

Nghe xong lời này thì nháy mắt, Xuân Tố cảm thấy có rất nhiều dũng khí, nàng ấy hành lễ lui ra ngoài, thẳng sống lưng, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói với Giang Xuân: “Công chúa nói, Thập lục điện hạ đúng là ở chỗ này, nhưng ngài ấy không gặp đại nhân, thỉnh cầu đại nhân hồi bẩm Hoài An Vương, công chúa có chuyện muốn nói với hắn.”

Lời này nằm ngoài dự đoán của Giang Xuân.

Giang Xuân đã từng gặp qua Tần Bồng, ở trên cung yến, lúc ấy Tần Bồng vô ý làm rơi một cái chăn, đã sợ tới mức lệ rơi đầy mặt, mọi người đều nói, công chúa này nhát như chuột thật sự không phóng khoáng.

Sau này Giang Xuân cũng kết giao với Vệ Dương ở trong quân, Vệ Dương nhắc tới vị thê tử này, cũng chỉ có hai chữ, dịu ngoan.

Mới vừa rồi hắn nhìn thấy nha hoàn kia, nha hoàn kia nơm nớp lo sợ, Giang Xuân liền cảm thấy, nô tỳ giống chủ nhân, Tần Bồng kia đại khái cũng là một nhân vật nhát gan. Hoặc là sợ tới mức nói dối, nói thẳng ra là Tần Minh không ở đây; hoặc là liền trực tiếp giao người ra, khóc lóc xin tha.

Ai ngờ nha hoàn này vừa tiến vào đó dường như đột nhiên thay đổi, nhất cử nhất động đều bình tĩnh đến hơi có chút giống những nữ quan trấn định có địa vị cao trong cung.

Giang xuân liếc mắt nhìn Xuân Tố nhiều thêm một cái, sau đó cười nói: “Được, ta đây liền đi hồi bẩm, thỉnh cầu công chúa chờ một chút.”

Nói xong, Giang Xuân lập tức phái người đi thỉnh Tần Thư Hoài.

Mà Tần Bồng ở trong phòng, sau khi rửa mặt chải đầu xong, mặc hoa bào thuần đen với năm con rồng vàng vào, áo choàng có hoa văn màu đỏ ở phía trên, bên trong là vạt áo trắng thuần, thắt lưng nền đen điểm tô một chút màu đỏ, đỉnh đầu là vàng ròng khảm hoa châu, hai cây trâm cùng màu và cùng họa tiết được gắn vào hai bên búi tóc, theo động tác lắc lư nhẹ nhàng, có vẻ cực kỳ đẹp đẽ trang trọng và quý giá nhưng lại không mất đi vẻ mỹ lệ ưu nhã.

Bản thân Tần Bồng đã xinh đẹp, chỉ là sau khi vâng vâng dạ dạ, khí chất trở nên không rõ ràng, lại không có văn nhân tâng bốc như con gái của thái phó – Liễu Thi Vận thanh danh vang dội. Người ta đều nói Liễu Thi Vận là đệ nhất mỹ nữ của nước Tề, đệ nhất mỹ nhân Tuyên Kinh, còn Tần Bồng tuy là đẹp thì đẹp đó nhưng lại không có ý vị.

Đây là lời nói thật.

Nhưng mà hiện giờ Triệu Bồng đã tiến vào cơ thể Tần Bồng, kinh nghiệm giả vờ nhiều năm khiến nàng trong nháy mắt khi mặc hoa bào vào đã tìm về được cảm giác, Thu Tố hầu hạ nàng mặc quần áo cũng kinh ngạc với sự thay đổi của nàng, nhỏ giọng nói: “Phu nhân hôm nay…… Tựa hồ có chút không giống bình thường.”

“Ngươi đã từng nghe nói qua rằng làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ hay chưa?”

Thu Tố có chút mờ mịt, Tần Bồng nhìn khuôn mặt có thể nói là quốc sắc trong gương, bình tĩnh nói: “Làm tỷ cũng như thế.”

Triệu Bồng khi xưa làm Ngọc Dương công chúa như thế.

Hiện giờ làm Tần Bồng – Tứ công chúa cũng như thế.

Nghe Tần Bồng nói xong, Thu Tố gật đầu nói: “Phu nhân nói đúng.”

“Đừng gọi là phu nhân.”

Tần Bồng nghe cái xưng hô này thì rất khó chịu, nghĩ nghĩ, châm chước nói: “Về sau hãy gọi là chủ tử.”

Trang điểm xong, ở bên ngoài truyền đến âm thanh binh lính quỳ xuống đất vấn an, chính là Tần Thư Hoài đến.

Tần Bồng hít sâu một hơi, tính tính tuổi tác, khoảng cách nàng là Đồng Uyển Di chết đi đã gần hơn một năm. Chợt gặp lại vị “chồng trước” mà mình đã gả ba lần này, trong lòng Tần Bồng có chút hỗn loạn. Nàng siết chặt nắm tay, dùng lòng bàn tay đau đớn để nhắc nhở chính mình, Xuân Tố cung kính tiến vào: “Phu nhân, Hoài An vương đến rồi.”

Tần Bồng gật gật đầu, ngồi ngay ngắn ở trên đệm bồ hương ở gian ngoài, tư thế đoan trang điển nhã giống như đang hành lễ, thần sắc trịnh trọng: “Xin mời.”

Đứng ở ngoài cửa, Tần Thư Hoài thấy cửa lớn mở ra liền cất bước đi vào.

Tần Bồng híp mắt nhìn hắn.

Thân hình nam tử cao thẳng, khuôn mặt anh tuấn, ngũ quan tinh xảo như vẽ, thần sắc đạm nhiên vững vàng. Khi hắn giương mắt, đôi mắt không chút gợn sóng tựa như hồ sâu giếng cổ, làm người khác tra xét, lại sâu không thấy đáy.

Ánh sáng sớm mùa hạ chiếu xuống phía sau ngưởi hắn, chiếu vào phía trên áo khoác lông cáo của hắn, làm cho phảng phất cả người hắn cả đều bị bao vây trong nắng sớm.

Hắn đứng ở trước cửa, giương mắt nhìn nàng.

Ánh mắt hai người giao nhau trong nháy mắt, ánh mắt của hắn lộ ra vài phần tìm tòi nghiên cứu.

Nữ tử trước mặt tư thế đoan chính ưu nhã, cực kỳ khí thế, phảng phất như phượng hoàng ở trên cây ngô đồng, bễ nghễ nhìn mọi người.

Không thể nghi ngờ gì nữa, khí chất công chúa trời sinh hiển nhiên là ở trên con người này.

Không phải mỗi công chúa đều có được khí thế như vậy, thậm chí có thể nói, đại đa số công chúa cũng không thể có được.

Mà lần cuối cùng Tần Thư Hoài nhìn thấy công chúa có khí thế như vậy đã là chín năm trước.

Thê tử đầu tiên chết sớm của hắn, hiện giờ được Bắc Yến truy phong là Hộ quốc Trưởng công chúa, Triệu Bồng.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi