BOSS ĐẠI GIÁ! MUỐN GẢ CHO TÔI



Cuốn sách bay sượt qua trán anh, ấy vậy mà...

Hôm nay, lòng tự tôn của anh không bật chế độ chưa gì đã ôm trán ăn vạ.

" Á đau quá !" Anh cảm thán lên một tiếng làm cho cô giật mình.

Ahihi...anh dùng kế này chắc chắn 100% cô sẽ mềm lòng mà chạy lại giỗ dành nâng niu anh. Anh thầm nghĩ \( Tự sướng xuyên quốc gia \)

Nhưng sự thật thì...

Cô vẫn không để ý đến anh mà miệt mài chăm chỉ làm việc.

Nhận thấy mình bị ăn bơ nặng nề anh không diễn nữa mà lại ra vẻ tủi thân.


" Sao em lại bơ tôi vậy?" Anh uất ức nói

" Đáng đời anh !" Cô lạnh lùng ngước nhìn sơ qua trán anh, quả nhiên không bị gì.

" Trán anh chẳng bị sao cả. Thế giới đúng là nợ anh một pho tượng vàng trong làng diễn xuất. "

"..." Anh cứng họng.

Thôi thì anh ngồi ngắm nhìn cô làm việc vậy. Trông cô chăm chỉ làm việc như vậy anh cũng muốn làm một chút gì đó.

Bước ra ngoài ban công trầm tư suy nghĩ một số việc. Anh lại cầm điện thoại liên hệ với Thất Đường sai cậu làm việc.

..........

Đến giờ cô lại bắt đầu ra bộ luật phân phó cho anh.

" Chúng ta sẽ chia địa bàn, giường này là của tôi còn anh ngủ ở kia " cô chỉ vào cái giường anh đã cho người sắp xếp.

" Và anh không được làm chuyện lung tung lúc tôi đang ngủ. "

Thì ra ý cô là như vậy, hehe một nụ cười gian xảo đến từ vị trí của Thượng Quan Dạ.

..........

Buổi sáng cô nhận được tin nhắn gửi vào email. Cô quả thật rất bất ngờ, Quan thị muốn tuyển dụng cô vào làm việc thì không có gì phải nói nhưng vấn đề là muốn làm trợ lý chủ tịch. Lương lại còn rất cao, mỗi tháng còn có thưởng lớn.

Nó quả thật là có chút kỳ lạ, Quan thị là tập đoàn lớn nhất Hải Thành đế cung đứng thứ đầu cả nước về độ phát triển và năng lực cực mạnh. Còn có nhiều chi nhánh phát triển lớn chỉ sau 3 năm ở một số nước như Hàn Quốc, Nhật Bản, Anh, Mỹ...

Cô quá hời rồi phải không, thứ bằng cấp chỉ nằm ở mức khá như cô lại được một tập đoàn lớn như vậy tuyển dụng vào vị trí trợ lý của người đứng đầu. Ôi moẹ ơi! Có đồ lợn mới không đồng ý.


Ngay lập tức cô nhận lời, hồ sơ và sơ yếu lý lịch cũng đã hoàn thành. Cô phi như bay ra khỏi nhà liền bắt taxi tới đó.

Anh đứng ở cửa nhìn cô mà mỉm cười vui vẻ.

.........

Bước tới cửa chính, cô hào hứng tràn đầy sức sống vui vẻ tươi cười bước vào trong.

Vừa mới bước vào đại sảnh, chưa gì cô đã bắt gặp một đám người áo đen vây quanh. Từ đâu ra lại xuất hiện một người đàn ông lịch thiệp trẻ trung, trông có vẻ thua Dạ tầm 2 tuổi.

Hắn sao lại nhìn cô với anh như nảy lửa lên thế. Rõ ràng là chưa từng gặp, ấy vậy mà hắn giống như là kẻ thù không đội trời chung vậy.

Nhìn Hiểu Trình với ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm, cô gái đứng trước mặt hắn là cô gái mà Thượng Quan Dạ quan tâm và muốn tiếp cận bao lâu nay. Để hắn xem, rốt cuộc cô có gì thú vị.

Ra hiệu cho người dẫn cô đi trong khi cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một mực la hét chửi bới vào mặt hắn, cô tức điên vùng vẫy cố thoát khỏi đám người.

" Này người đàn ông kia, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Tôi làm gì quen biết anh sao anh lại dám cho người giữ tôi vậy ?" Cô hậm hực nói.

" Hạ Kỳ tôi từ khi nào bắt người mà phải cần đến lý do. " Hắn lạnh lùng nói.

Hiểu Trình nghiến răng không nói được gì cả. Hắn chưa gì đã bước lại gần cô mở miệng nói.

" Nói tôi biết, cô là ai " hắn nghiêm túc nói

Hiểu Trình trong tay đám người áo đen kia lại thoải mái cười nghiêng ngả.

" Bắt người mà không biết nguồn gốc, anh bị sốt hả."


" Cô..." hắn cứng họng

Điện thoại của hắn bỗng dưng rung lên trong túi quần.

Chưa gì mà Thượng Quan Dạ đã gọi tới rồi, cũng nhanh thật. Hắn thầm nghĩ...

" Thả cô ấy ra trước, cậu mới về nước không cần phải lo chuyện bao đồng. "

" Lo chuyện bao đồng, hừ! Đồ của cậu tôi cũng chẳng muốn đụng tới, con gái gì mà....!! Gu của cậu khá mặn đấy. ". Hắn đứng đằng xa cười cười nói \( Hớ hớ để xem sau này anh có hối hận với câu nói này không \)

" Liên quan à ! Thả cô ấy ra đụng đến người của tôi, tôi xử đẹp cậu. " Thượng Quan Dạ từ đầu dây bên kia bắt đầu nổi nóng lên

" Được được, tôi thả là được chứ gì. " hắn hối lỗi qua điện thoại

Hạ Kỳ lại cho người thả cô, đôi má phúng phính tức giận của cô lại vô tình lọt vào mắt làm hắn ngẩn người.

Trước khi đi cô vẫn không quên lêu lêu cà khịa hắn cho hả dạ. Hạ Kỳ tức giận tím người

" Sẽ có ngày tôi gặp lại cô "

" Hẹn ngày không gặp lại anh " vừa nói cô vừa chạy nhanh vào trong chuẩn bị nộp hồ sơ các thứ.




Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi