CÁCH ĐẤU BINH VƯƠNG


Đàm Tinh Thần cảm nhận được ánh mắt khiêu chiến của Triệu Quốc Khánh, nhưng không để ý lắm.

Trong mắt cậu ta, ở trong Tiểu đoàn, ngoài Phùng Tiểu Long thì không có ai có thể chiến một trận với cậu ta, vì thế mà trong mắt cậu ta không có một ai khác ngoại trừ Phùng Tiểu Long.
Phùng Tiểu Long nắm tay thành nắm đấm, trong lòng đã muốn phân cao thấp với Đàm Tinh Thần từ lâu, nhưng rồi anh ta lại giữ được bình tĩnh, anh ta buông nắm đấm ra rồi nói: “Muốn đánh với tôi thì đợi đến thi đấu rồi đánh, đến lúc đó tôi chắc chắn sẽ không để cậu thất vọng.”
“Được.” Đàm Tinh Thần sảng khoái đồng ý rồi xoay người nói với Đổng Anh Tài: “Nghe nói anh cũng là tuyển thủ hạt giống của năm ngoái, tôi muốn đánh một trận với anh.”
“Chỉ dựa vào cậu?” Đổng Anh Tài hừ nhẹ, nhìn Đàm Tinh Thần khinh thường.
“Chỉ dựa vào tôi.” Đàm Tinh Thần vô vùng tự tin.

Cùng lúc đó cậu ta còn liếc mắt nhìn người phía sau Đổng Anh Tài, sau đó nói: “Nấu anh sợ thua thì cùng xông lên với người khác cũng được.”
Sợ thua?
Đổng Anh Tài cảm thấy bị người ta tát vào mặt, tức giận gào lên: “Chẳng qua chỉ là một tên tân binh oắt con, một mình tôi cũng đủ để đối phó với cậu.”
Đàm Tinh Thần cười nói: “Vậy cũng được, chúng ta đánh ở đây đi.”
Nhóm Triệu Quốc Khánh vốn đang định rời đi, ngeh Đàm Tinh Thần muốn đánh với Đổng Anh Tài thì lại dừng lại, muốn xem xem thực lực của hai người họ thế nào.
Đổng Anh Tài là tuyển thủ hạt giống năm ngoái, lại cộng thêm một năm huấn luyện ma quỷ, tất nhiên cũng có chút bản lĩnh.

Ở trong Tiểu đoàn, người duy nhất có thể coi là đối thủ của anh ta cũng chỉ có Phùng Tiểu Long, bởi vậy anh ta cũng không để Đàm Tinh Thần vào mắt, thấy Phùng Tiểu Long dừng lại xem thì muốn đánh bại Đàm Tinh Thần trong một chiêu để thể hiện thực lực của mình một chút.
“Hô!” Một đám mang theo gió của Đổng Anh Tài đánh về phía yết hầu của Đàm Tinh Thần.
Yết hầu là một trong những bộ phận yếu ớt nhất của cơ thể con người, một khi bị đánh trúng không chết thì cũng bị thương.
Đàm Tinh Thần đứng im không động, cậu ta chỉ cười khẽ nhìn Đổng Anh Tài.
Một đấm này, Đổng Anh Tài xuất ra mười phần sức lực.

Đổng Anh Tài thấy Đàm Tinh Thần đứng im thì còn tưởng cậu ta bị tốc độ của mình dọa sợ, nhưng lại không chút lưu tình, tiếp tục đánh về phía yết hầu của Đàm Tinh Thần.
“Bụp!” Nắm đấm đấm trúng yết hầu của Đàm Tinh Thần.

Mọi người gần như đều căng yết hầu giống như nắm đấm đó đấm trúng yết hầu của mình.

Họ lo lắng nhìn Đàm Tinh Thần, nghĩ, cho dù thằng nhóc kiêu ngạo này có may mắn sống sót thì cũng phải nằm viện tĩnh dưỡng một thời gian dài.
Đàm Tinh Thần kiêu ngạo, nhưng cậu ta lại có năng lực để kiêu ngạo.
Từ nhỏ đã luyện khí công nên cậu ta đỡ được sức mạnh của một đấm này, hơn nữa còn kẹp chặt nắm đấm của Đổng Anh Tài, sau đó đấm một phát vào đầu anh ta.
Đổng Anh Tài thấy Đàm Tinh Thần bị mình đánh nhưng lại có thể đứng im tại chỗ thì cảm thấy không hợp lý, anh ta muốn thu lại nắm đấm của mình nhưng đã muộn rồi, bởi vì khoảng cách gần nên không thể tránh khỏi nắm đấm của Đàm Tinh Thần.
“Bụp!” Đổng Anh Tài bị đánh vào đầu, ngã lăn quay, cả người run rẩy, sùi bọt mép.
Tất cả mọi người ở hiện trường đều khiếp sợ.

Tuyển thủ hạt giống cấp Tiểu đoàn năm ngoái vậy mà lại bị Đàm Tinh Thần đánh bại chỉ trong một chiêu.
Một bóng người lóe lên bên cạnh Đổng Anh Tài, xoa bóp mạnh mấy cái ở mấy yếu huyệt của anh ta.

Đổng Anh Tài lúc này mới ngừng run rẩy, ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh.
Đàm Tinh Thần tò mò nhìn tân binh mới cứu Đổng Anh Tài, hỏi: “Cậu là ai?”
Triệu Quốc Khánh âm thầm thở phào sau khi ổn định chấn thương cho Đổng Anh Tài.

Nếu không phải anh tình cờ có mặt ở đây, lại hiểu chút kiến thưc về y học thì e rằng Đổng Anh Tài sẽ lưu lại di chứng vì một đấm vừa rồi.

Triệu Quốc Khánh đứng lên, lạnh lùng nhìn Đàm Tinh Thần, thấp giọng nói: “Tất cả mọi người đều là đồng đội, sao cậu lại ra tay ác như vậy?”
Đàm Tinh Thần cười lạnh: “Ác sao? Soa lúc anh ta tấn công yết hầu tôi cậu không nói anh ta ác? Nếu không phải tôi luyện khí công từ nhỏ, có thể ngăn được công kích vừa rồi của anh ta thì người ngã dưới đất lúc này e rằng chính là tôi.”
Triệu Quốc Khánh không còn gì để nói.

Đổng Anh Tài vừa ra đòn đã nhắm vào chỗ hiểm là không đúng, nhưng Đàm Tinh Thần trong tình huống có thể chịu được một đấm đó mà còn ra tay nặng như vậy thì cũng không phải.
Nếu ở trên chiến trường, hai người làm vậy thì không sao, nhưng dù sao đây cũng không phải chiến trường, đồng đội trong lúc so tài lại xuống tay ngoan động như vậy thì có hơi quá đáng.

“Cậu là ai?” Đàm Tinh Thần hỏi lần thứ hai.
“Triệu Quốc Khánh.” Triệu Quốc Khánh lạnh lùng trả lời, càng ngày càng không thích tên nhóc trước mắt.
“Triệu Quốc Khánh? Hình như tôi từng nghe nói về cậu rồi.

A đúng rồi, hai tháng trước Đại đội các cậu bị bọn buôn ma túy và lính đánh thuê tập kích trên núi, là cậu ra tay cứu một người lớp một, đúng không?” Đàm Tinh Thần hỏi.
Triệu Quốc Khánh không ngờ chuyện này lại truyền ra, anh không phủ nhận, đáp: “Đúng vậy, chính là tôi.”
Đàm Tinh Thần cười lạnh: “Chẳng qua là cậu may mắn mà thôi.

Nếu không phải sau đó đội đặc chủng Phi Long nhanh chóng chạy đến thì cậu và binh lực lớp một đều bị đối phuong giết chết rồi.

Nhưng nếu đổi lại là tôi thì sẽ khác, tôi sẽ giết chết những tên đó trước khi đội đặc chủng Phi Long ra tay.”
May mắn ư?
Triệu Quốc Khánh không giải thích, anh thích nói chuyện bằng thực lực và thực tế.

“Nhưng cậu cũng rất khá, tôi cũng muốn đánh một trận với cậu.” Đàm Tinh Thần bất ngờ nói.
Đánh một trận sao?
Trong lòng Triệu Quốc Khánh có chút kích động.

Đối phương có thể đánh bại sĩ quan cấp ba trong vòng mười chiêu, bây giờ lại đánh bại tuyển thủ hạt giống năm ngoái bằng một đấm, đối thủ như vậy anh cũng muốn ganh đua.
Một bóng người đột nhiên chắn giữa hai người, lạnh lùng nói: “Cho dù các cậu có muốn đọ sức với tôi hay bất kỳ người nào trong Đại đội chúng tôi thì cũng phải đợi đến khi thi đấu bắt đầu.”
Phùng Tiểu Long xuất hiện khiến Triệu Quốc Khánh bình tĩnh lại, bây giờ không phải thi đấu, có đánh bại Đàm Tinh Thần thì cũng vô dụng.
Đàm Tinh Thần và Phùng Tiểu Long nhìn nhau mấy giây, trong mấy giây này giữa hai người tỏa ra vô số tia lửa, bầu không khí đè nén, gần như khiến người khác không thở nổi, hai bên chiến đấu hết sức căng thẳng.

“Được, chúng ta gặp nhau trên sân đấu.” Đfam Tinh Thần bỗng nhiên nói, xoay người dẫn theo những người khác rời đi.
Phùng Tiểu Long âm thầm thở phào, xoay người nhìn Đổng Anh Tài vẫn đang bất tỉnh trên dưới đất rồi nói với người của Đại đội một: “Còn không mau đưa cậu ta đến phòng y tế đi!”
Người của Đại đội một lúc này mới phản ứng lại từ sau khiếp sợ Đổng Anh Tài bị đánh bại bằng một đấm, mấy người nhanh chóng khiêng anh ta đến phòng y tế.
Phùng Tiểu Long lại quay người nói với Triệu Đại Hải: “Tiểu đội trưởng Triệu, cậu dẫn bọn họ đi báo danh trước đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với Văn Thư.”
“Được.” Triệu Đại Hải đáp.

Mnà thể hiện vừa rồi của Đàm Tinh Thần đã đánh sâu vào tâm lý anh ta.

Đây là biểu hiện của tân binh năm nay, vậy mình còn có khả năng đạt được danh ngạch của Tiểu đoàn không?
“Đi theo tôi.” Phùng Tiểu Long nói xong thì dẫn Triệu Quốc Khánh đến chỗ không người, sau đó thấp giọng nói: “Quốc Khánh, tôi biết cậu cố ý áp chế thực lực của mình.

Tôi chỉ hỏi cậu một câu, nếu để cậu và Đàm Tinh Thần đối chiến thì cậu nắm chắc mấy phần thắng cậu ta?”
Từ lúc Đàm Tinh Thần đánh bại Đổng Anh Tài, Triệu Quốc Khánh đã nghĩ đến vấn đề này rồi, anh trả lời: “Khoảng sáu mươi phần trăm, còn phải xem xem lúc thi đấu phát huy thế nào.”
Sáu mươi phần trăm!
Phùng Tiểu Long âm thầm kinh ngạc.

Anh ta cũng so thực lực của mình với Đàm Tinh Thần, kết quả lại phát hiện xác xuất giành được thắng lợi không đến hai mươi phần trăm, vậy mà Triệu Quốc Khánh lại nói xác xuất đánh bại Đàm Tinh Thần lên đến sáu mươi phần trăm.
Nếu là hai tháng trước thì Phùng Tiểu Long nhất định sẽ cho rằng Triệu Khánh đang nói mớ.

Nhưng anh ta lại tận mắt chứng kiến chuyện Triệu Quốc Khánh bạo phát ở trên núi vào hai tháng trước, có thể đánh bại một tên lính đánh thuê và ba thành viên của đội đặc chủng Phi Long, đây tuyệt đối không phải là nói khoác.
Tuy lúc ấy Phùng Tiểu Long không biết tại sao Triệu Quốc Khánh lại đột nhiên có được sức mạnh to lớn như vậy, nhưng anh ta tin Triệu Quốc Khánh là một người thực sự có thực lực.

Đây là nguyên nhân một tháng trước anh ta dốc lòng bồi dưỡng Triệu Quốc Khánh.
“Được, rất tốt!” Phùng Tiểu Long hăng hái nói, “Triệu Quốc Khánh, chỉ cần cậu có thể đánh bại Đàm Tinh Thần, tôi đảm bảo con đường của cậu sẽ càng rộng mở trong mùa cận chiến lần này.”
Triệu Quốc Khánh gật đầu.

Mùa cận chiến lần này con đường anh đi phải xa hơn, rộng hơn bởi vì anh đã quyết tâm gia nhập đội đặc chủng Phi Long rồi.

Phùng Tiểu Long nói tiếp: “Nếu trên sân thi đấu cậu thực sự gặp phải Đàm Tinh Thần thì nhất định không được lấy cứng đối cứng với tên nhóc đó.

Khí công của cậu ta có lẽ đã có chút thành tựu, toàn Tiểu đoàn hay là toàn Trung đoàn, bất ky ai dám lấy cứng đối cứng với cậu ta thì đều không có lợi.”
“Tôi hiểu.

Cảm ơn Tiểu đội trưởng Phùng nhắc nhở.” Triệu Quốc Khánh đáp.

Trong lòng anh thầm nghĩ, phải cho mà cho dùng vũ khi hay Đàm Tinh Thần là kẻ địch trên chiến trường thì tốt, bởi nếu dùng phi đao thì cơ hội thắng lên đến tám mươi phần trăm.
Hia người thảo luận qua qua về Đàm Tinh Thần trong hai phút sau đó đi báo danh, chờ vòng thi cấp Tiểu đoàn bắt đầu vào ngày mai.
Trong núi sâu cách đó hai mươi kilomet, bốn tên lính đánh thuê mặc đồ ngụy trang, trên mặt tô thuốc màu, trước ngực đeo huy hiệu đầu sói đen tập hợp lại một chỗ.

Trong đó có một tên đàn ông lộ ra vết sẹo hình con rết dài mười mấy centimet trên cổ nói: “Tình hình thế nào rồi?”
“Trung đội, đã điều tra rõ ràng rồi.

Triệu Quốc Khánh sẽ tham gia thi đấu cấp Tiểu đoàn vào ngày mai, lúc đó chính là cơ hội tốt để chúng ta ra tay.” Một tên lính đánh thuê trả lời.
Trung đội gật đầu đáp: “Vậy thì tốt.

Ngày mai chúng ta động thủ, đêm nay lẻn vào trong hiện trường thi đấu của bọn chúng trước.”
“Rõ.” Ba tên lính đánh thuê còn lại đồng thanh đáp.
“Nhỡ kỹ, nhiệm vụ lần này chỉ được phép thành công không được phép thất bại.” Trung đội hạ lệnh tử.
Nhiệm vụ lần này nhìn thì đơn giản chẳng qua chỉ là bắt cóc, nhưng bắt cóc một tên tân binh rồi đưa hắn ra khỏi lãnh thổ nước Z còn khó hơn ám sát quan chức cấp cao, bởi vậy mà thù lao của nhiệm vụ này tương đối cao.
Nếu nhiệm vụ thành công vậy trung đội trưởng của đội có thể đem vinh quang về cho đại đội trưởng, huy hiệu trước ngực cũng đổi thành huy hiệu đồng.
“Rõ!” Ba tên còn lại lại đồng thanh đáp.

Nhiệm vụ hoàn thành thì bọn họ cũng có thể đạt được phần thưởng vật chất to lớn.
Kế hoạch bắt cóc Triệu Quốc Khánh lén lút bắt đầu..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi