CẤM ĐÌNH


Thái Bình nắm tay Uyển Nhi đi dọc theo cung đạo thẳng tắp, nàng một đường không nói gì, giống như còn đang suy nghĩ.
Uyển Nhi muốn hỏi, rồi lại không biết phải hỏi như thế nào.
Hai người xuyên qua cửa cung, đi ngang bờ liễu một hồi.

Nơi này gần hồ nước, địa thế khá rộng, thỉnh thoảng có cung tì cùng thị vệ đi qua, hành lễ với Thái Bình xong, lại tiếp tục đi trước.
Thái Bình xác nhận trái phải không còn ai khác, bỗng nhiên dừng lại, dương tay chiết một cành liễu, cười cười rồi đưa cho Uyển Nhi, "Cầm lấy."
Uyển Nhi kinh ngạc một chút, "Điện hạ chiết liễu làm gì?" Tim, bỗng dưng thắt lại.
Thái Bình giơ giơ cành liễu về phía trước, "Nhận lấy đi."
Uyển Nhi tiếp nhận cành liễu, tuy cành liễu cũng không nóng, nhưng lúc này nắm lấy, nàng vẫn cảm thấy không thoải mái.
Cổ nhân chiết liễu tặng người, chỉ vì hai chữ "luyến tiếc".
Đời trước Thái Bình luyến tiếc, Uyển Nhi cũng luyến tiếc, sau này mỗi khi nhớ lại, Uyển Nhi càng thêm cảm thấy cành liễu cũng không phải là thứ gì tốt.
"Điện hạ muốn nói gì?" Uyển Nhi mở miệng hỏi.
Thái Bình than nhẹ một tiếng, "Trần Nguyên là lão hồ ly, hôm nay nhờ Thái Tử ca ca tới cầu tình, ta chỉ có thể thả Trần Thất."
Uyển Nhi trầm mắt, Trần công công thế mà lại đi cầu Thái Tử, nói vậy giao tình giữa Thái Tử và hắn hẳn không cạn.

Một người là kẻ truyền tin đồn, lại cùng với chính chủ giao tình không ít, thật sự là ý vị sâu xa.
Nếu Thái Tử không biết rõ tình hình, thì Trần Nguyên chính là kẻ hai mặt, một mặt là trung thành, một mặt lại làm việc cho người khác, lợi dụng lời đồn đãi châm ngòi quan hệ mẫu tử giữa Thiên Hậu cùng Thái Tử.
Còn nếu Thái Tử biết rõ, thì......
Đáy lòng Uyển Nhi phát lạnh từng trận, trước mặt quyền lực, máu mủ tình thâm chẳng qua là một chuyện cười, mặc dù đời trước đã chứng kiến quá nhiều, nhưng mỗi lần đối mặt hiện thực như vậy, Uyển Nhi vẫn cảm thấy lòng người đáng sợ.
Thái Tử Lý Hiền còn niên thiếu như vậy, nếu thật sự ẩn giấu tâm tư dơ bẩn này, vì đạt được mục đích mà không tiếc lừa mình dối người bôi đen Thiên Hậu, bôi đen xuất thân của chính mình, chỉ sợ tâm ma đã thành, không thể cứu chữa.
Nếu như Lý Hiền không có tâm tư dơ bẩn như vậy, người sau lưng Trần Nguyên hơn phân nửa chính là đối thủ giấu mặt của Thiên Hậu, nhìn triều đình hiện tại, người này nhất định ẩn nấp cực sâu, chỉ bằng năng lực của nàng cùng Thái Bình hiện nay, Thiên Hậu còn tra không ra người, các nàng làm sao có thể làm được? Uyển Nhi ý thức được lần này đã khinh địch, cho dù có ấn tượng của đời trước, chỉ sợ việc này nàng cũng làm không xong.
"Uyển Nhi?" Thái Bình cảm thấy Uyển Nhi thất thần hồi lâu, nắm lấy cành liễu, nhẹ nhàng kéo một cái.

Uyển Nhi hoàn hồn, "Thiếp ở đây."
"Ngươi đang suy nghĩ cái gì?" Thái Bình hỏi.
Uyển Nhi lắc đầu không nói, làm không xong chuyện của Thiên Hậu, chỉ sợ nàng cũng không thể lưu lại bên người Thái Bình.
Thái Bình nhìn nàng ấy không muốn nói, cũng không ép hỏi thêm gì, nàng nói ra suy nghĩ của mình: "Ta muốn tìm một lý do, đem Trần Nguyên điều đến hầu hạ tại điện Thiên Thu." Nói, Thái Bình lại dắt dắt cành liễu, "Uyển Nhi, ngươi giúp ta nghĩ cái lý do thoái thác."
"Chuyện này......" Uyển Nhi cuối cùng đã hiểu rõ, vì sao Thái Bình mệnh cho Xuân Hạ thu thập thiên điện, thì ra là vì có tâm tư như vậy.
Thái Bình nghiêm mặt nói: "Đem hắn đặt ở dưới mí mắt quan sát, nếu hắn còn dám gây sóng gió, ta vừa vặn có thể xử trí, nếu hắn không dám lắm mồm nữa, lời đồn đãi trong cung có lẽ sẽ từ từ ít đi."
Chuyện cho tới bây giờ, có lẽ, biện pháp này của Thái Bình có thể thực hiện được.
Uyển Nhi lẳng lặng mà nhìn Thái Bình, cũng không đáp lại lời nào.

Nàng chỉ cảm thấy kỳ quái, theo lý, Thái Bình ở độ tuổi này không nên có thủ đoạn như vậy.
Thái Bình rất nhanh đã nhận ra tia nghi hoặc trong mắt Uyển Nhi, nàng ra vẻ đạm nhiên nói: "A nương đã dạy ta, nếu bắt không được cá chạch, liền nuôi ở trước mắt, sẽ có cơ hội nắm chặt đầu nó, làm cá chạch không còn chỗ trốn." Nói xong, nàng ra vẻ ghét bỏ mà thả lỏng cành liễu, "Ngươi mau mau nghĩ cho ta cái lý do đi!"
Nếu là Võ Hậu dạy cho nàng ấy, vậy thì không kỳ quái.

Có điều, vì sao Võ Hậu lại dạy cho Thái Bình chuyện này? Đáy lòng Uyển Nhi lại hiện lên nghi hoặc thứ hai.
Trong ấn tượng của nàng, Võ Hậu không phải chưa từng có tâm tư bồi dưỡng Thái Bình, chỉ là khi đó thủ đoạn của Thái Bình không đủ, giang sơn nếu giao cho Thái Bình, chỉ sợ nàng ấy căn bản là không ổn định được triều cục.

Một đời này, thời điểm này Võ Hậu lại dạy cho Thái Bình những chuyện đó, xác thật cùng đời trước khác nhau rất lớn.
Uyển Nhi thậm chí có một phỏng đoán lớn mật, chẳng lẽ Võ Hậu cũng sống lại một đời?
Phỏng đoán này như sương lạnh rót vào trong tim, nếu như thế, đời này Thái Bình nhất định sẽ bị Võ Hậu đẩy đến chỗ cao vạn người kính bái.
Thái Bình cảm thấy ánh mắt Uyển Nhi nhìn nàng trở nên khác lạ, cảm giác không quá thích hợp.
Uyển Nhi hơi hơi rũ mi, "Trần công công đã là quản sự trường đấu mã cầu, tự nhiên tinh thông thuật đánh mã cầu, điện hạ muốn giữ hắn lại, lý do có thể dựa vào điểm này."
Ánh mắt Thái Bình sáng ngời, "Ta hiểu rồi."

Sau đó, hai người cùng nhau đi đến cấm thất, nội thị trông coi cấm thất lại nói Thiên Hậu vừa phái người tới, đem Trần Thất cùng Trần Nguyên cùng nhau áp giải về Tử Thần Điện Đại Minh Cung.
Thái Bình cùng Uyển Nhi đưa mắt nhìn nhau một cái, ý thức được việc này có biến.
"Đi, theo ta đi nhìn xem."
"Điện hạ......"
Uyển Nhi ngăn Thái Bình lại, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Nếu Thiên Hậu đã quản việc này, điện hạ không nên đến đó." Hiện giờ thế cục đã loạn, cách tốt nhất đó là an tĩnh theo dõi.
Lúc này Thái Bình chỉ lẳng lặng mà nhìn nàng hồi lâu.
Uyển Nhi theo bản năng mà sờ sờ mặt, "Dung nhan thiếp......!không ổn sao?"
"Ta chỉ là đang nghĩ......" Thái Bình cố ý nói chỉ một nửa, lấy cành liễu từ trong tay Uyển Nhi, tay kia lại nắm lấy tay Uyển Nhi.
Uyển Nhi theo bản năng muốn tránh ra, Thái Bình nắm chặt, nhìn cành liễu trong tay, lẩm bẩm nói: "Uyển Nhi, ngươi biết chiết liễu có ý nghĩa gì không?"
Uyển Nhi bỗng nhiên đứng sững lại.
Thái Bình nở nụ cười xinh đẹp, "Chuyện này mà cũng không biết, phải phạt!" Nói, Thái Bình lấy cành liễu nhẹ nhàng mà gõ Uyển Nhi một cái, "Đi thôi! Trở về cùng bổn cung đọc thư!"
"Vâng......" Nỗi lòng Uyển Nhi phức tạp, im lặng cùng Thái Bình về điện Thiên Thu.
Một khắc trước đó——
Xa giá của Võ Hậu đi đến cổng Đan Phượng, cung vệ như thường lệ tiến lên hành lễ.
"Bái kiến Thiên Hậu."
"Miễn lễ."
Võ Hậu không vén rèm, thanh âm từ trong xe ngựa vang lên.
"Thiên Hậu......" Cung vệ muốn nói lại thôi, hiển nhiên có việc muốn bẩm báo.
Võ Hậu vén rèm, mắt phượng ngạo nghễ nhìn cung vệ, "Chuyện gì?"
Cung vệ đến gần xe ngựa, cung kính mà đối với Võ Hậu nhất bái, "Hôm nay Thái Tử không có lên triều."

"Ồ?" Võ Hậu hừ nhẹ một tiếng.
Cung vệ cung kính lại bái, "Một công công quản sự đã ngăn cản xa giá của điện hạ, điện hạ sau đó liền đổi hướng xa giá."
"Từ trong cung nào?" Võ Hậu nghiêm túc hỏi.
Cung vệ đúng sự thật đáp: "Trần công công tại trường đấu mã cầu."
"Trần Nguyên?" Ánh mắt Võ Hậu hơi trầm xuống, xem ra việc Thái Bình giam giữ Trần Thất, xác thật kinh động không ít người đang ấn nấp.

Thái Tử thế mà lại có giao tình như vậy với Trần Nguyên, nói vậy trong đó hẳn có ẩn tình khác.
Huống chi, Uyển Nhi từng hứa hẹn, để nàng ta giải quyết chuyện này.

Uyển Nhi cùng Thái Bình không hẹn mà cùng mà lựa chọn Trần Thất, nói vậy Uyển Nhi đã biết chút manh mối.
Nếu như người truyền lời đồn ra ngoài là Trần Nguyên, một quản sự trường đấu mã cầu nho nhỏ như hắn lại qua lại mật thiết với Đông Cung, thậm chí có thể cầu Thái Tử ra mặt, cầu tình cho cháu trai của mình.
Người này......!Tuyệt đối không được lưu lại!
Võ Hậu nghĩ đến đây, thì sẽ không chừa đường sống cho Trần Nguyên.
"Đem thúc cháu Trần Nguyên đến Tử Thần Điện vấn tội." Võ Hậu nói xong, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện khác, "Truyền ý chỉ của bổn cung, tuyên Thái Tử đến Tử Thần Điện diện thánh." Nói xong, Võ Hậu buông xuống màn xe, thúc giục cung nhân nhanh chóng đánh xe vào cung.
Thiên tử Lý Trị mới vừa hạ triều, liền nghe cung nhân nói Thiên Hậu đã về Đại Minh Cung.
Ý cười trên mặt hắn phức tạp, đỡ trán xoa xoa, "Mị Nương đã trở về thì tốt rồi." Nói xong, hắn liền để nội thị đỡ lấy, ngồi lên long kiệu, hướng về phía Tử Thần Điện.
Lý Trị vừa vào cửa, ho nhẹ hai tiếng, quanh năm bệnh tật, giày vò hắn đến mức tóc mai cũng trắng bạch.
Võ Hậu tiến lên đón hắn, đỡ Lý Trị, vừa đi, vừa hỏi: "Hôm nay trên triều có chuyện gì quan trọng không?"
"Còn ổn, không có gì khẩn cấp." Lý Trị đơn giản đáp lời, cùng Võ Hậu ngồi xuống, "Trẫm nghe nói, nàng đã thả cháu gái của Thượng Quan Nghi?"
Võ Hậu cười khẽ, "Tin tức của bệ hạ thật ra linh thông."
"Chuyện này cũng không phải là chuyện nhỏ." Lý Trị lại khụ hai tiếng, tiếp nhận canh sâm Võ Hậu đưa tới, "Chờ cung uyển bên này sửa xong rồi, để cho Thái Bình dọn đến đây đi."
"Việc này không vội." Võ Hậu nhàn nhạt nói, ý cười sau hơn, "Lần này về cung Thái Cực, lại có thu hoạch không nhỏ."
"Thu hoạch?" Lý Trị nhíu mày.
Võ Hậu bình tĩnh an nhàn mà nhìn Lý Trị, "Bệ hạ, trong cung mấy ngày gần đây có cái tin đồn, nói bệ hạ cùng tỷ tỷ của ta dan díu, sinh ra đương kim Thái Tử."
Sắc mặt Lý Trị trầm xuống, "Ai nói mê sảng như vậy?!"
"Hiện giờ đã điều tra rõ người thả ra lời đồn, bệ hạ cho rằng, nên xử trí như thế nào?" Võ Hậu cười như không cười hỏi.

Lý Trị tựa hồ tức giận, tiếng ho nặng nề, "Vô cớ hãm hại hoàng gia, tự nhiên phải trảm!"
"Vậy sẽ như bệ hạ nói?"
"Người đó là ai?"
Võ Hậu từng chữ từng chữ nói ra: "Quản sự trường đấu mã cầu, Trần Nguyên."
Đáy mắt Lý Trị hiện lên một tia kinh hãi, "Một cái quản sự trường đấu mã cầu nho nhỏ?"
"Muốn ở trong cung dấy lên lời đồn như vậy, tự nhiên là phải từ người không đáng chú ý, mới càng dễ dàng làm việc." Võ Hậu vừa dứt lời, ngoài điện liền có người thông truyền.
"Thiên Hậu, bệ hạ, người đã đưa tới."
Lý Trị cảm thấy đầu lại bắt đầu đau, híp mắt nói: "Áp giải vào."
Trần Nguyên cùng Trần Thất bị cung vệ áp vào Tử Thần Điện, một người nội thị già tóc đã bạc trắng, một nội thị cả người đẫm máu chật vật, hai người hốt hoảng mà đối với Thiên Hoàng cùng Thiên Hậu quỳ xuống.
"Nô tỳ bái kiến bệ hạ, bái kiến Thiên Hậu."
Võ Hậu không mở miệng, chỉ là lẳng lặng mà nhìn chằm chằm Trần Nguyên.
Lý Trị có vài phần bực bội, "Các ngươi biết tội chưa?!"
Trần Nguyên vội vàng dập đầu nói: "Nô tỳ biết tội!" Tuy thân mình hắn khẽ run, câu nói lại nói ra một cách rõ ràng.
Lý Trị liếc mắt nhìn Trần Thất một cái, không vui nói: "Đã dụng hình?"
"Người này hầu hạ Thái Bình không chu toàn, hại Thái Bình rơi xuống hồ nhiễm phong hàn." Võ Hậu thuận miệng giải thích một câu, "Bệ hạ cho rằng phạt nặng?"
Mặt Lý Trị lộ vẻ ưu tư, "Đã tuyên thái y nhìn qua chưa?" Phát hiện Võ Hậu bỗng nhiên trầm mặc, hắn chỉ có thể đỡ trán xua tay nói: "Mị Nương xử trí theo luật là được rồi."
"Vâng." Võ Hậu lãnh chỉ, giương mắt nhìn về phía cửa điện, giương giọng hỏi: "Thái Tử đã tới?"
"Mị Nương?" Lý Trị hơi kinh ngạc, không nghĩ tới Võ Hậu còn truyền triệu Thái Tử.
Võ Hậu từ từ nói: "Sự tình có liên quan đến Thái Tử, tự nhiên phải xử trí trước mặt Thái Tử." Nói, nàng từng câu từng chữ dặn dò, "Bệ hạ là phụ thân của Thái Tử, ta là a nương của Thái Tử, hôm nay cần thiết phải nói việc này cho rõ ràng, miễn cho có người khác còn dám lấy việc này lắm mồm, ở trong cung gây ra sóng gió."
_____
Chú giải
Thời Đường Cao Tông, ông và Võ hậu cùng lâm triều, được tôn xưng là nhị thánh, tự xưng là Thiên Hoàng và Võ hậu xưng là Thiên Hậu.

Nên nói đến "diện thánh" có thể hiểu là gặp mặt hai người.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi