CẮN NGÓN TAY ANH

Sở Dụ là bị khát đánh thức.

Cổ họng giống như bị lửa thiêu, khô ngứa có chút hơi đau.

Đi dép đế mềm xuống tầng, Sở Dụ mặc bộ đồ ngủ bằng bông màu lam nhạt, vừa đi vừa dụi mắt. Lại mơ hồ nghĩ lại, vừa nãy hình như— Mơ thấy anh zai xã hội ban ngày?

Trước mắt lại hiện lên vết thương chảy máu chảy người nọ, cùng với mặt mày nghiêm nghị.

Cái này phải là bóng ma lớn cỡ nào, vậy mà đuổi vào trong giấc mơ của mình......

Sợ đánh thức dì Lan, Sở Dụ rón rén rót nước, uống xong một cốc đầy, khô ngứa ở cổ họng lại không giảm bớt một chút.

Sở Dụ lại rót đầy một cốc, không nghĩ tới uống xong còn không chỉ không giải khát, còn đói.

Ánh sáng đèn đường khu biệt thự chiếu nghiêng vào, Sở Dụ không bật đèn, đổi thành đến nhà bếp hành hạ tủ lạnh.

Duỗi tay cầm lấy sandwich ở ngăn đá, đột nhiên phát hiện, móng tay mình so với lúc tắm, hình như lại dài hơn một đoạn?

Nhớ nhầm?

Đầu óc cậu mông lung buồn ngủ, mơ hồ có suy nghĩ ngày mai nên cắt móng tay, một bên ăn liền 3 miếng bánh mì.

Sở Dụ nửa đêm ói.

Động tĩnh không nhỏ, dì Lan bị đánh thức, vội vàng rót giúp cốc nước cầm khăn lông, lại lo lắng nói, “Đồ bên ngoài không tốt cũng không sạch sẽ, tiểu thiếu gia của dì à, cháu muốn ăn thịt bò hầm thì bảo dì Lan làm cho cháu, chúng ta không ra ngoài ăn. Lúc phu nhân sinh cháu đã không đủ tháng, cháu khi đó lớn tí xíu, ài, nhìn đáng thương......”

Sở Dụ phun sạch sẽ đồ trong dạ dày ra, không có suy yếu, ngược lại vui vẻ, cảm giác thân thể nhẹ nhàng một giây sau là có thể lên trời.

Hai tay cậu ấn vai dì Lan, đẩy người về phía phòng ngủ, lẩm bẩm đáp lại, “Dì Lan, cháu thật sự không sao, rất tinh thần, ói ra còn thoải mái, thật đấy thật đấy!”

Dì Lan từ nhỏ chăm sóc Sở Dụ lớn lên, tình cảm rất sâu, lại duỗi tay sờ trán Sở Dụ, xác định không sốt, mới đặt một nửa trái tim xuống, “May mà không sốt, rồi rồi rồi, theo cháu, dì đi ngủ, cháu cũng mau đi ngủ, nếu lại khó chịu thì gọi dì, ngày mai ăn thanh đạm, thịt bò đóng gói mang về nhất định không thể ăn nữa.

Cửa phòng ngủ bị đóng lại, khắp nơi lại lần nữa an tĩnh. Sở Dụ đứng tại chỗ một lát, từ trong hòm thuốc tìm nhiệt kế, đo nhiệt độ.

36 độ 5, bình thường.

Cậu nhìn chằm chằm con số hiển thị bên trên xuất thần.

Dì Lan nói cậu không sốt, nhiệt kế cũng hiển thị bình thường, nhưng cậu từ lúc nằm mơ tỉnh lại, luôn cảm thấy nóng.

Loại nóng từ trong xương cốt mạch máu thẩm thấu ra, giống như trong thân thể bốc cháy.

Chẳng lẽ nhiệt huyết sôi trào của thiếu niên trưởng thành ngay cả chính giữa điều hòa cũng không đè nổi?

Cất kỹ nhiệt kế, Sở Dụ nằm lại giường lớn trong phòng, chân dài duỗi thẳng, giơ điện thoại gửi Wechat.

“Anh ơi, hỏi vấn đề riêng tư, anh hồi trẻ, có nửa đêm không khắc chế được tình huống nhiệt huyết sôi trào của mình, cả người khô nóng không?”

Anh cậu tên là Sở Huyên, con trai lớn trong nhà, lớn hơn cậu 10 tuổi, bây giờ đang ở nước ngoài, vì bản đồ thương mại của Sở gia khai cương thác thổ (*).

((*) khai cương thác thổ: khai phá một vùng đất mới, mở rộng thị trường)

Tin nhắn reply rất nhanh.

Sở Huyên: Anh bây giờ cũng rất trẻ.

Sở Huyên Nửa đêm không ngủ? Xối nước lạnh, hoặc là tự mình ra tay cơm no áo ấm.

Xem qua lại 2 lần, Sở Dụ đột nhiên tỉnh ngộ, anh cậu vậy mà trực tiếp lái xe!

Bất quá hình như rất có đạo lý.

Trái tim treo lên vững vàng đặt xuống, Sở Dụ ném điện thoại, nhắm mắt ngủ.

Cách non nửa tháng, Sở Dụ lại một mình mò đến đường Thanh Xuyên.

Không biết có phải thời tiết nóng quá hay không, cậu khoảng thời gian này ăn cái gì cũng mệt không có khẩu vị, nhưng lại luôn bị nửa đêm đói tỉnh.

Buổi sáng thở dài với cháo, đột nhiên nhớ đến, ở trong hẻm đường Thanh Xuyên, hình như từng ngửi thấy mùi cực kỳ thơm.

Vừa nghĩ tới mùi kia, đã không nhịn được nữa, Sở Dụ lấy cớ ra ngoài chơi với bạn, lại chạy đến đường Thanh Xuyên.

Đáng tiếc hôm nay trên hoàng lịch 80% viết mọi chuyện không thích hợp.

Nhìn 3 thiếu niên bất thiện cố ý chặn đường phía trước, tóc nhuộm màu vàng cháy, đeo một hàng đinh trên xương tai, trong miệng ngậm điếu thuốc, vẻ lưu manh.

Đối phương mục đích rõ ràng, “Nhìn lạ mắt, nhưng gặp nhau chính là duyên, cầm chút tiền lẻ để tiêu?”

Sở Dụ mặc quần áo giày dép không nhìn ra nhãn hiệu, không nghĩ tới vẫn bị chặn. Cậu chớp chớp mắt, hơi ngẩng cầm, mở miệng hỏi, “Các người biết Lục Thời không?”

Vốn chỉ theo bản năng báo ra cái tên này thử xem, dù sao cậu tổng cộng cũng chỉ biết mỗi anh zai xã hội này.

Không nghĩ tới, chỉ nghe thấy cái tên này, 3 người đối diện đã vẻ mặt kiêng kỵ, liếc mắt nhìn nhau, nhỏ giọng thảo luận, “Tìm Lục Thời? Chả lẽ là bạn của hung thần Lục Thời?”

Trong lòng bọn họ cũng kêu khổ, 3 huynh đệ thấy mặt Sở Dụ lạ, không phải vùng này, ăn mặc rất bình thường, nhưng vừa nhìn chính là tỉ mỉ nuôi lớn, liền muốn chặn, kiếm ít tiền tiêu.

Không nghĩ tới đụng phải quỷ.

Trong 3 người, tên đuôi sam bẩn ở giữa mở miệng, “Mày quen Lục Thời?”

“Quen chứ, cậu ấy là bạn tao, bọn tao đều khai giảng lên lớp 11, tao đến đây là tìm cậu ấy xem phim.”

Đuôi sam bẩn bán tín bán nghi.

Lục Thời quả thật học lớp 11, còn là nhân vật cầm toàn bộ học bổng của trường tư nhân, bọn họ ít nhiều cũng từ chỗ bố mẹ nghe qua mấy “sự tích huy hoàng” này.

Nhưng Lục Thời luôn luôn độc lai độc vãng, ngoại trừ Ngụy Quang Lỗi và Chúc Tri Phi, không thấy anh đi cùng người khác.

Nhưng nếu là thật —

“Tiên sư thật sự gặp phải quỷ!”

Đuôi sam bẩn bị người bên cạnh giẫm một cái, quay đầu, liền nhìn thấy Lục Thời và Ngụy Quang Lỗi từ lối rẽ đến đây, tay tùy ý đút trong túi áo, đang hơi cúi đầu nghe Ngụy Quang Lỗi nói chuyện.

Đây cũng quá thảm rồi! **!

Đuôi sam bẩn theo bản năng kéo ra nụ cười nịnh nọt, thuốc cũng ném lên mặt đất bóp tắt, trong lời nói mang theo chút lấy lòng, “Anh Lục, em đã nói sáng sớm làm sao mà cửa nhà bọn em lại cả tổ chim khách kêu chứ, hóa ra là ra cửa gặp được anh!”

Lục Thời đi đôi giày thể thao màu trắng, T-shirt đen quần jean, chân dài thẳng tắp, vạt áo không kéo hẳn hoi, lộ ra đoạn nhỏ dây lưng. Mặc mày anh hơi thờơ, con ngươi sâu đen, nghe thấy có người gọi anh, hơi híp mắt nhìn sang, khiến đầu tim người ta hơi lạnh.

Lướt qua 3 người chắn phía trước, Lục Thời liếc mắt liền nhìn thấy Sở Dụ đứng phía sau. Sạch sẽ giống như viên pha lê được ngâm trong nước suối, không chút phù hợp nào với hoàn cảnh xung quanh.

Tình cảnh này, không cần nghĩ, cũng biết đang xảy ra cái gì.

Sau lưng tên đuôi sam bẩn túa mồ hôi, “Gặp được bạn học của anh, nói là đến tìm anh xem phim, bọn em đang muốn đưa người đến cho anh, không nghĩ đến anh đã đến rồi.”

Bạn học, xem phim?

Lục Thời khẽ khiêu mi, lại nhìn Sở Dụ một cái, rút tầm mắt lại, thấp giọng gọi Ngụy Quang Lỗi, “Đi, ăn cơm.”

Người đi thật rồi.

Sở Dụ ở trong lòng thở dài, ra cửa xem hoàng lịch, cổ nhân không lừa mình mà.

Cậu giương mắt nhìn ba người chặn đường, không nói chuyện.

Đuôi sam bẩn sao có thể không hiểu, hắn thu lại nụ cười nịnh nọt lúc đối mặt với Lục Thời, ánh mắt rất hung, “Lợi hại quá thằng ranh, ở chỗ ông mày nói phét? Còn tiên sư là bạn của Lục Thời? Thích hẹn xem phim? Nói cái đéo gì vậy?”

Nói xong, ba người cười điên cuồng.

Sở Dụ coi như trấn định, mở miệng, “Các người muốn bao nhiêu?”

Đuôi sam bẩn đi lên trước một bước, tiến tới gần, trên người là mùi thuốc hôi rình nồng đậm, tràn đầy ác ý, đưa tay đẩy Sở Dụ một cái, “Lừa các ông nội mày, vung tiền liền muốn đi? Tưởng con mẹ nó dễ vậy à? Dù sao cũng không xem phim, ở lại chơi thêm tý?”

Sở Dụ bị mùi thuốc hôi rình xông tới cau mày theo bản năng.

“Qua đây.”

Nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn, Sở Dụ ngẩn ra một chút, tưởng là nghe nhầm.

Giương mắt, liền nhìn thấy Lục Thời đã đi rồi lại vòng lại, chỉ mình anh, đứng ở đầu hẻm, tay áo T-shirt dài kéo tùy ý, lộ ra cánh tay trắng lạnh thon gầy.

Sở Dụ trong lúc nhất thời không biết phản ứng thế nào.

Đuôi sam bẩn phản ứng nhanh nhất, động tác khoa trương liền lùi lại hai bước, “Cái đó, anh Lục, bọn em —”

Lục Thời không để ý, đuôi mắt hẹp dài xinh đẹp lộ vẻ không bình tĩnh, lại nói với Sở Dụ, “Qua đây.”

Đuôi sam bẩn cũng quay đầu theo, nhỏ giọng giục Sở Dụ, “Không nghe thấy à, mau mau mau, anh Lục tao gọi mày qua đó!”

Sở Dụ lướt qua 3 thiếu niên bất lương, đứng bên cạnh Lục Thời, tâm tình có chút phức tạp.

Đi theo về phía trước một đoạn đường, Sở Dụ liền nhìn thấy, nam sinh vừa nãy đi theo Lục Thời đang chờ ở ven đường, hình như rất nghiêm túc nhìn quảng cáo dán trên tường xi măng.

Thấy người quay lại, Ngụy Quang Lỗi rất vui, “Đói chết bố mày rồi, đến quán chú Dương ăn thịt bò!” Da hắn bị phơi đến ngăm đen, ánh mắt sáng rực, lại đánh giá Sở Dụ, hết sức quen thuộc, “Tao đã nói với anh Lục mà, chính là tiểu thiếu gia lần trước ở chỗ chú Dương ăn cơm, nhất định không nhận nhầm!”

Sở Dụ lễ phép nói tiếng “Xin chào”, ý thức trước mắt lướt trên người Lục Thời.

“Xin chào xin chào,” Chú ý tới mờ ám của Sở Dụ, Ngụy Quang Lỗi cười hì hì, “Anh Lục bị cảm, uống canh gừng cũng không có tác dụng, cổ họng nhiễm trùng, đau nhức, giờ không phải càng không thích nói chuyện sao.”

Sở Dụ thầm nghĩ, thả nào giọng của người này hôm nay vừa trầm vừa khàn.

Cậu thông minh, không lắm lời, theo phía sau Lục Thời, nghe Ngụy Quang Lỗi tán dóc, thích hợp đáp lại hai tiếng, tỏ vẻ mình đang nghe.

Một đường đi tới cửa quán thịt bò của lão Dương, Ngụy Quang Lỗi gọi Sở Dụ, “Khẳng định lại đến ăn thịt bò đi? Bọn tao cũng ăn, chung bàn?”

Ấn tượng của hắn đối với Sở Dụ rất tốt, dù sao không quá giống tiểu thiếu gia trong tưởng tượng của hắn, cũng vui vẻ mời chào làm ăn cho chú Dương.

Sở Dụ trước tiên nhìn Lục Thời.

Chắc là cổ họng thật sự rất không thoải mái, Lục Thời dọc đường không mở miệng, nghe thấy Ngụy Quang Lỗi nói chung bàn, vẻ mặt cũng không có thay đổi gì.

Sở Dụ gật đầu, “Ok.”

Bước vào trong quán, đã có một nam sinh cao gầy đeo kính giơ hai tay vẫy, “Anh Lục, Thạch Đầu, chỗ này! Món đã gọi xong bưng lên rồi!”

Thấy phía sau Lục Thời và Ngụy Quang Lỗi còn đi theo người, Chúc Tri Phi đỡ mắt kính, “Thạch Đầu, bạn mày à?”

Ngụy Quang Lỗi ngồi xuống bên cạnh Chúc Tri Phi, đưa tay cầm đũa trong ống đũa, trả lời, “Mày khẳng định biết, tiểu thiếu gia gần nửa tháng trước, đến chỗ chú Dương ăn thịt bò.”

Chuyện này chú Dương đã lải nhải 800 lần, Chúc Tri Phi phản ứng nhanh, “Rolls-Royce!”

Sở Dụ có chút khẩn trương.

Người gọi là Thạch Đầu ngồi xuống bên cạnh nam sinh đeo kính, cậu đành phải ngồi sát Lục Thời.

Lục Thời bưng chén trà uống nước, lúc nuốt xuống, cau mày, chắc là cổ họng đau.

Anh đưa lưng về phía cửa quán, ngồi phản quang, ngũ quan vốn lập thể, con ngươi màu sắc đậm, kết hợp với bóng râm, càng không thấy rõ tâm tình.

Sở Dụ quyết định bớt nói, chuyên tâm ăn cơm.

Bên cạnh Chúc Tri Phi và Ngụy Quang Lỗi đang tán gẫu.

“Nghe nói đi học rồi, mày và anh Lục sẽ chuyển đến cùng trường?”

Chúc Tri Phi nuốt xuống thịt bò hầm mềm nhừ ngon miệng trong miệng, “Thông báo thì nói vậy, lớp 10 khai giảng, trường học đã nói với bọn tao trước tiên ở phân bộ một năm, chờ kế hoạch bản bộ xong rồi, liền lùa hết bọn tao về. Trong nhóm lớp hôm qua, không ít người cũng nói chuyện này, mọi người đều rất hưng phấn, muốn nhìn hoa khôi trường.”

Ngụy Quang Lỗi hứng thú, “Hoa khôi của trường tư Gia Ninh bọn mày? Ai thế, xinh không?”

Bọn họ không chú ý tới, ngón tay Sở Dụ cứng đờ, đũa suýt nữa không cầm chắc.

“Đương nhiên xinh! Hồi lớp 11, bên bản bộ, tất cả mọi người tham dự, từng phiếu quăng ra, công nhận cái này.” Chúc Tri Phi lại đỡ mắt kính, “Sau đó, còn có một đoạn chuyện du dương nhấp nhô!”

“Chú Dương, thêm bát cơm nữa!” Ngụy Quang Lỗi uống một ngụm trà giải khát, “Mày nói tiếp, chuyện gì?”

Sở Dụ lặng lẽ vùi thấp đầu.

Lục Thời nhìn cậu một cái.

Chúc Tri Phi bắt đầu kể.

“Chuyện phải kể bắt đầu từ kỳ thi nhập học lớp 10. Sách ngữ văn bọn tao có một đề, trình độ rất không ra sao, đề mục là, ‘Tôi đã thấy mầm non ngày xuân, râm mát mùa hè, lá đỏ mùa thu, tuyết rơi mùa đông, đều thua kém, chấm chấm chấm, điền hoàn thành câu.

Sau đó nhé, có người điền chính là, ‘Đều thua kém dung nhan mỹ lệ của tôi.’ khiến mọi người kinh ngạc, muốn xem ai tự tin ngạo mạn như vậy. Kết quả vừa nhìn, người ta thật sự đúng là không khoác lác, cực kỳ thực sự cầu thị!

Thế là, trong cuộc bình chọn hoa khôi trường kế tiếp, người anh em này giành được số phiếu siêu cao, được chọn là hoa khôi trường tư Gia Ninh!”

Ngụy Quang Lỗi líu lưỡi, “Trai?”

Chúc Tri Phi vẻ mặt thâm trầm, “Trai.”

Ngụy Quang Lỗi cũng thâm trầm, “Truyền kỳ mà! Đè ép hết nữ sinh toàn trường! Thế thì phải xinh đẹp lắm?”

Bổn nhân truyền kỳ, bạn học Sở Dụ, chỉ muốn từ trần tại chỗ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi