CẨN THẬN LỪA ĐẢO

[Đội ngũ] [nhớ đến anh...]: Em gái Đom đóm sao em té xuống thế


[Đội ngũ] [nhớ đến anh...]: Té xuống rồi thì làm sao bây giờ a, chỉ có thể lui đội thôi


[Đội ngũ] [Vũ Điệu Đom Đóm]: Chết tiệt, em cái đầu cô ấy, ông là nam


[Đội ngũ] [nhớ đến anh...]: Ngại ghê >< không biết cậu là nhân yêu


[Đội ngũ] [Vũ Điệu Đom Đóm]: ????


Bố Tranh vừa thấy Nhớ đến anh... nói thì phát hỏa, vừa định đốp lại thì thấy Vũ Điệu Đom Đóm sau khi phát ra một dãy chữ bị hài hòa liền lui đội. Bố Tranh nhíu nhíu mày, di chuyển con chuột cũng lui đội theo.


(*)Hài hòa giống như cua đồng, là từ ngữ bị che đi, ở đây là do từ tục tĩu


[Phụ cận] [Never]: Trở vào


Hệ thống nhắc nhở Bố Bố đã không ở trong đội ngũ tại phụ bản, sau 10 giây sẽ rời phụ bản dịch chuyển đến bản đồ Công Viên Trò Chơi. Bố Tranh nhìn kênh phụ cận cũng không đáp lại, rất nhanh đã dịch chuyển ra ngoài, liếc mắt liền thấy Vũ Điệu Đom Đóm ngồi trên mặt đất hồi máu.


[Mật] bạn nói với [Vũ Điệu Đom Đóm]: Thật có lỗi...


[Mật] [Vũ Điệu Đom Đóm] nói với bạn: Không liên quan đến cậu


Bố Tranh sững sờ, sau đó nghĩ đến cậu là tới quấy rối Never a, một xu cũng đều không có quan hệ với Never a, dựa vào cái gì phải thay anh ta xin lỗi chứ?!


[Mật] [Vũ Điệu Đom Đóm] nói với bạn: Cậu luyện cấp không? Đi cùng


[Mật] bạn nói với [Vũ Điệu Đom Đóm]: Không, phải out


[Mật] [Vũ Điệu Đom Đóm] nói với bạn: À, trả lại cậu


Bố Tranh lập tức nhận được một yêu cầu giao dịch, trong hành trang liền thêm vào một bộ trang phục mốt, là quần áo cung tiễn thủ vừa rồi mình đưa chưa cậu ta. Bố Tranh do dự một lúc, nhấn xác định nhận lại.


[Mật] [Vũ Điệu Đom Đóm] nói với bạn: Vậy byebye


[Mật] bạn nói với [Vũ Điệu Đom Đóm]: Bye


Vũ Điệu Đom Đóm hồi máu đầy thì đứng lên bỏ thêm bạn tốt, sau đó rất phong độ lên thú cưỡi chạy đi, để lại Bố Bố một mình đứng ở Công Viên Trò Chơi đối diện với bộ trang phục mốt cung tiễn thủ màu xanh nhạt... Cậu bị câu nói kia của Vũ Điệu Đom Đóm làm buồn bực muốn chết. Dựa vào cái gì mình phải xin lỗi chứ?!


Never có vẻ còn trong phụ bản Đoàn Xiếc Thú chưa ra, nhưng Bố Tranh nhìn lướt qua kênh công hội hình như đang gọi cậu. Mấy người Càng lúc càng xa mới đầu kẻ tung người hứng, sau đó phát hiện có điểm không đúng đều hỏi sao thế. Nhớ đến anh... ngôn ngữ thật vô tội thật 'khách quan' trình bày một chút chuyện vừa xảy ra. Bố Tranh cũng lười cùng cô ta lắm miệng, cứ thế logout.


Nhưng cuối cùng thoáng do dự, vẫn chưa điểm dấu gạch đỏ close. Bố Bố mở đôi chân nhỏ chạy đến bên cạnh thùng thư trong thành, lấy bộ trang phục mốt cung tiễn thủ trong hành trang viết bưu kiện gửi cho Never, sau đó logout.


Bố Tranh login lần nữa đã là chuyện một tuần sau đó, hơn nữa cũng không phải lên acc Bố Bố, mà là log vào acc kỵ sĩ max cấp kia của cậu. Lại nói tiếp lúc ấy cậu đã xóa acc đi, nhưng không có cái game nào có thể nói xóa là xóa.


Bố Tranh vốn đã cho rằng acc kỹ sĩ không còn tồn tại, chẳng qua tiện tay gõ ID vào, tài khoản hiển thị đang trong thời gian xóa bỏ, không đăng nhập sau ba ngày sẽ thực hiện blablablabla một đống.


Cuối cùng Bố Tranh nhấn đăng nhập, kỵ sĩ được bao phủ trong một lớp kỹ năng lóng lánh ánh hào quang mặt trời mày vàng ngồi trên ngựa vung cây kiếm trong tay một cái, trên màn hình lập tức hiển thị dòng chữ xin đợi tiến vào trò chơi.


Demon đứng trong Chủ Thành, kẻ đến người đi. Bố Tranh có cái cảm giác thời gian đã cách ba thu, thật ra cũng còn chưa tới mấy ngày. Lại nói, cậu cũng cảm thấy mình lúc đó quá xúc động, quá ấu trĩ. Nếu nói báo thù, người đầu tiên nên tìm là Tuyết Nhi Bảo Bối mới đúng, nhưng nhỏ đó trốn vô tung vô ảnh, cũng không biết điện thoại địa chỉ, ngay cả cọng lông cũng tìm không thấy...


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Đê tiện !!


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Tao tưởng mình hoa mắt chứ


[Mật] bạn nói với [Thần Keo Kiệt]: Ha ha, anh mày đã sống sót trở về


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Sao mày không xài cái acc cung tiễn thủ nữa


[Mật] bạn nói với [Thần Keo Kiệt]: Chơi đủ rồi


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Tao cứ tưởng mày bị nhỏ Thiểm lam ái ăn hiếp chứ


[Mật] bạn nói với [Thần Keo Kiệt]: Mợ mày = =


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Mày không onl mấy ngày mà trái đất đã xoay mấy vòng...


[Đội ngũ] [Demon]: Đã xảy ra chuyện gì?


Bố Tranh tiếp nhận yêu cầu tổ đội Thần Keo Kiệt ném qua, tiến vào đã thấy trong đội có một ảnh nhân vật nữ pháp sư, rê chuột lên trên -- Phong Hoa Tuyết Nguyệt...


[Đội ngũ] [Demon]: Đây là...


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Chị dâu mày


[Đội ngũ] [Demon]: Con mợ mày a, mày hành động nhanh thật...


[Đội ngũ] [Demon]: Chào chị dâu


[Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Có gõ chữ cũng phải đánh quái cho tôi!


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Được được, bà xã


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Chờ tao đánh xong mấy con quái rồi nói tiếp với mày


[Đội ngũ] [Demon]:


Bố Tranh nhìn xem vị trí của bọn họ, ra là đang tìm thú cưng, tiếp đó điều khiển Demon từ điểm dịch chuyển chạy tới. Chuyến này nhưng lại khiến cằm Bố Tranh chút nữa trật khớp. Trên đầu Thần Keo Kiệt thình lình đội lên một hàng danh hiệu 'Chồng của Phong Hoa Tuyết Nguyệt'...


Thật sự so với cậu dự tính còn nhanh hơn a... Bố Tranh thoáng có chút cảm thán. Trên đầu Phong Hoa Tuyết Nguyệt không có cái gì, xem ra là ẩn danh hiệu rồi.


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Tao nói mày nghe, hôm đó sau khi mày logout hội trưởng áp suất thấp a, may mà tao nhanh chóng trốn kịp


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Công hội chiến hôm sau tất cả hội khác đều bị tàn sát, hội trưởng nhất định là lấy mấy công hội đó làm thùng trút giận


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Chúng ta trước kia phần lớn đều hạ thủ lưu tình với đồng minh, hôm đấy giết thiệt sướng ha ha ha


[Đội ngũ] [Demon]: Mày cũng biến thái quá...


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: ...


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Đúng rồi, kể mày nghe này cái con nhỏ Thiển lam ái nói mày ấy, lúc sau luôn đi theo hội trưởng, ai ngờ nhảy ra một Trình Giảo Kim a, tức cười chết được


(*)Trình Giảo Kim là tướng lĩnh thời Đường, là một anh hùng giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, ở đây ý chỉ một người xuất hiện ngoài dự kiến gây cản trở.


[Đội ngũ] [Demon]: Bây giờ tao mới biết, chú mày rất có tố chất làm bác gái tổ dân phố [ý chỉ người rảnh rỗi nhiều chuyện]


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Ha ha ha, mới vào công hội là một nữ triệu hoán sư, có tình ý với hội trưởng nha, mỗi ngày hai nhỏ đó đấu đá rất kịch liệt


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: ...


[Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]:


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Sao thế bà xã, vẫn chưa bắt được Long Bảo Bảo hả?


[Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Phát hiện mấy chuyện thần kỳ


[Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Chuyện gì bà xã


Bố Tranh mắt trợn trắng, mới mấy ngày không lên, tố chất nịnh hót của Thần Keo Kiệt cũng thần tốc tăng gấp bội... Vừa định trêu trọc hai người kia một chút, đột nhiên ngón tay đánh chữ liền cứng đờ.


[Mật] bạn nói với [Thần Keo Kiệt]: Mẹ mày! Mày ở trong đội nói cái rắm a, người ta sẽ không nhìn ra tao là Bố Bố đi?


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: A?


[Mật] [Thần Keo Kiệt] nói với bạn: Chắc không đâu

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi