CẢNH LỘ QUAN ĐỒ

Hai người chỉ có một khẩu AK47, Đỗ Long để Thẩm Băng Thanh đeo sau lưng. Ngoài các loại trang bị ra, hai người chỉ mang đồ ăn của một ngày, còn mang hai túi cứu thương để chuẩn bị bất cứ lúc nào cần.

Đỗ Long đi trước dẫn đường, trong tay cầm một con dao khua múa, chặt cành cây và cỏ dại đang chặn đường tạo ra một con đường đi. Nhờ có chỉ dẫn GPS, còn có kim chỉ nam và bản đồ chi tiết, hai người tuy là lần đầu đi đường này, nhưng cũng không đi đường vòng nào. Đã đi gần nửa giờ trong núi, bọn Đỗ Long cuối cùng cũng đã tới hang Mãng Thương.

Hang Mãng Thương là một thung lũng đi theo hướng Nam Bắc, hai bên đều là dãy núi liên tiếp. Nếu muốn vượt qua ngọn núi này phải đi hơn mười dặm đường nữa, cho nên nơi này trở thành một địa điểm bọn buôn lậu phải đi qua.

Hang Mãng Thương cũng không hẹp, địa hình nơi này cũng phức tạp, thảm thực vật rậm rạp, rất thích hợp để bí mật đi, cũng rất phù hợp đánh phục kích, quan trọng nhất là có thể ẩn nấp mình phát hiện mục tiêu.

Gió thổi hôm nay chính là gió đông nam, Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh tìm chỗ tương đối khô mát ở phía bắc hang Mãng Thương núp xuống dưới, trên tay chân đã bôi thuốc phòng muỗi không mùi. Sau đó liền thay phiên cảnh giác dùng kính viễn vọng nhìn chăm chú về phía nam.

- Nếu bọn họ đi đường này, anh đoán chúng ta còn phải chờ bao lâu nữa?

Thẩm Băng Thanh hỏi.

Đỗ Long nói:

- Bọn họ xuất phát trước chúng ta khoảng gần 4 tiếng, nhưng đường của chúng ta tương đối gần, hơn nữa còn lái xe đi được một đoạn, cho nên chúng ta có thể tới trước bọn họ ba tiếng như vậy. Từ từ chờ đi, nếu năm tiếng nữa bọn họ vẫn chưa tới, chúng ta trở về xe nghỉ ngơi.

Thẩm Băng Thanh im lặng một lúc, đột nhiên hỏi:

- Đỗ Long, anh có mấy bạn gái rồi?

Đỗ Long cười nói:

- Làm sao tự nhiên hỏi như vậy? Vấn đề này tôi cũng không biết trả lời như thế nào, có những người có quan hệ thân thiết, nhưng lại không tính là bạn gái, có người rất ít khi liên lạc, nhưng quan hệ lại thân thiết…

Thẩm Băng Thanh nói:

- Vậy anh nghĩ thế nào? Anh không thể vẫn duy trì mối quan hệ lập lờ nước đôi cùng các cô ấy chứ?

Đỗ Long thở dài nói:

- Tôi làm sao lại không nghĩ tới vấn đề này chứ? Tuy nhiên có một số việc anh không hiểu, tôi cũng đã từng nghĩ tới sự chung thủy, vì thế tôi mới mua một căn nhà, đều chuẩn bị cùng Quân San đi đăng kí rồi, kết quả lại xảy ra chuyện này, sau đó lại vô tình như vậy… Ôi, tôi bây giờ là đi một bước xem một bước, cũng may là chưa có người nào ép duyên với tôi, nếu không tôi cũng đau đầu.

Thẩm Băng Thanh rên rỉ một tiếng, nói:

- Mình đào hoa lại còn nghi ngờ người ta, tôi thấy anh chỉ cần có cơ hội, anh có thể lại lừa một đống gái đẹp làm người tình của anh.

Đỗ Long cười nói:

- Anh ghen tuông sao? Anh không phải cũng có Mã Ngọc Đường con gái của chủ tịch thành phố sao? Cô gái đó có thể là người đẹp quý phái, sau khi lớn lên tuyệt đối không thua chị Hân đâu, ai bảo anh làm ngơ không thích người ta chứ? Như thế này nhé, sau này khi anh ngắm trúng ai nói trực tiếp với tôi, tôi cam đoan không cướp của anh đâu!

- Đừng kéo tôi vào, trước ba mươi tuổi tôi vẫn không có tâm trí tìm bạn gái.

Thẩm Băng Thanh nói thêm một câu:

- Nam nhi phải lấy sự nghiệp làm trọng.

Đỗ Long cười ha hả lên, nói:

- Cuộc sống như vậy không tránh khỏi rất buồn tẻ, cẩn thận người khác nghi ngờ mặt kia của anh có vấn đề. Giống tôi này, sự nghiệp và gái đẹp nắm bắt trong hai tay, hai tay đều đủ cứng mới được chứ.

- Anh chính là một con ngựa giống, không bận tâm lảm nhảm với anh.

Thẩm Băng Thanh lại hừ một tiếng, cầm lấy kính viễn vọng nhìn, Thẩm Băng Thanh đột nhiên nói:

- Nhìn kìa, giống như có động tĩnh!

Đỗ Long híp mắt nhìn về hướng xa, mắt trái của hắn hiện giờ thị lực có hai chấm không, nhìn xa hơn người bình thường. Tuy nhiên cũng không thể nào so với kính viễn vọng, liếc mắt qua liền không nhìn thấy động tĩnh gì. Thẩm Băng Thanh mang kính viễn vọng đưa cho hắn, nhẹ giọng nói:

- Hướng mười một giờ, có người tới rồi.

Đỗ Long quơ lấy kính viễn vọng liếc mắt nhìn sang, đúng lúc nhìn thấy mục tiêu hắn cúi mạnh đầu xuống, nói:

- Mau cúi xuống, bọn họ nhìn qua rồi.

Thẩm Băng Thanh cũng vội vàng cúi đầu, một lúc sau Đỗ Long mới thay đổi vị trí, lại giơ kính viễn vọng lên nhìn ra bên đó, chỉ thấy đoàn người đi dọc theo thung lũng đã đi tới. Đỗ Long đếm, phát hiện một đội buôn lậu nhiều hơn so với lần trước, người mang súng có bốn người, người vận chuyển hàng cũng lên đến tám người. Bọn họ vô cùng cảnh giác, trước sau tách ra làm hai nhóm, chỉ cần quan sát cảm thấy có chút không ổn, bọn họ sẽ lập tức chạy trốn.

- Bọn họ có bốn khẩu AK, hỏa lực quá mạnh, cái này không dễ làm.

Đỗ Long ngẫm nghĩ một lúc, nói:

- Bọn đi tới đây còn phải khoảng nửa tiếng nữa, anh ở đây trông coi nơi này, có người tiếp cận thì nổ súng, dùng hết sức đánh vào chân và chỗ không nguy hiểm tới tính mạng. Tôi thì dùng cách Hồng Quân dạy, đầu tiên xử hai kẻ đi sau cùng trước.

Thẩm Băng Thanh nói:

- Cẩn thận một chút, đừng làm liều!

Đỗ Long nói:

- Anh cũng phải cẩn thận, không chặn được thì rút lui về chỗ an toàn. Bọn họ đã đi rồi, bảo đảm bản thân an toàn là quan trọng nhất.

Thẩm Băng Thanh sờ vào khẩu AK47 trong tay, nói đầy tự tin:

- Yên tâm, lần này tôi sẽ không vô dụng giống như lần trước nữa đâu.

Lần trước Thẩm Băng Thanh bắn không trúng, khiến y luôn canh cánh trong lòng, Đỗ Long giơ tay nắm chặt tay y một lúc nói:

- Tôi đi đây! Bảo trọng!

Đỗ Long nhanh chóng biến mất trong rừng rậm rạp, Thẩm Băng Thanh thì vẫn tiếp tục quỳ trên mặt đất, đợi mục tiêu tiến vào địa bàn của y. Thỉnh thoảng y có thể nhìn thấy bóng dáng Đỗ Long trong kính viễn vọng, hắn và đám buôn ma túy đó tiếp xúc ngày càng gần rồi.

Đỗ Long ngừng thở, hai người buôn ma túy ở phía trước đang tìm đường dường như đi sượt qua vai hắn, sự xuất hiện của hắn cũng không nhận thấy chút nào. Sau khi Đỗ Long chờ bọn họ đi mới ló đầu xem bóng dáng bọn họ. Hay lắm, đi phía sau đó không phải là Thụy Bảo Lai thôn Mã Đề sao?

Tám tên đi qua tiếp theo cũng không phải là người thôn Mã Đề, xem tướng mạo bên ngoài thì không giống như là người địa phương, có khả năng đây là nhóm người giống với đám mà Đỗ Long đã bắt, là chúng tạm thời tuyển chọn bọn họ.

Những người này sau khi đi qua, hai người áp tải phía sau cũng chậm rãi đi tới. Đỗ Long lén lút chuẩn bị, hắn phải nhanh như chớp khống chế hai người đó. Nếu để cho bọn họ phát ra bất cứ âm thanh nào đủ lớn, tám người đi phía trước sẽ nhanh chân chạy loạn, như thế thì hai người Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh sẽ không dễ dàng bắt toàn bộ bọn họ trở về.

Đỗ Long phát hiện khoảng cách của hai người phía sau với hai người phía trước không xa, bọn họ chỉ cách nhau hơn mười mét, điều này có thể khiến Đỗ Long có chút khó khăn. Hắn đánh gục một người trong đó vô cùng dễ dàng, nhưng khoảng cách hơn 10m khiến hắn không có cách nào nhanh chóng chế phục người kia, nên làm thế nào đây?

Đỗ Long quyết định đối phó trước với người đi sau cùng, người đi phía trước không thể thường xuyên quay lại nhìn, người đi phía sau lại bất cứ lúc nào cũng có thể phát hiện không nhìn thấy người đi trước mình nữa. Cho nên, lúc người đi trước đi tới bên cạnh Đỗ Long, hắn không có bất cứ hành động nào, lẳng lặng nằm yên trên cành cây to.

Người phía trước đột nhiên ngoảnh lại, nói với người phía sau:

- Anh, em buồn đi tiểu, em vào trong rừng đi tiểu.

Người phía sau trách mắng:

- Mày đúng là đồ phiền phức, đi tiểu ở ven đường đi, để tao thấy bóng dáng mày.

Giọng đó nghe khá quen tai, trong lòng Đỗ Long nhanh chóng hiện lên vẻ mặt của Đa Ôn Hãn, tên này lại có hai em trai, rõ ràng là đầu thai!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi