CHI DIỆN THAN VƯƠNG VS HỎA BẠO DAO

Vương Khiết đi tới ôm Trương Dao xuống


Trương Dao vừa giãy dụa vừa la lớn “Buông ra, buông ra, đồ đáng ghét, đừng ôm tôi, ôm sữa của cô đi”


Rốt cục Vương Khiết có chút tức giận nói “Trương Dao, nghe tôi nói”


“Cô cho mình là ai, muốn tôi nghe thì tôi phải nghe cô sao” Bản tính chua ngoa thật là khó thuần phục


Vương Khiết có chút đau đầu nhìn Trương Dao “Sữa hết hạn rồi, uống vào đau bụng thì sao?”


Trương Dao không để ý lời Vương Khiết, tiếp tục nói “Cô cho mình là ai, nói sữa hết hạn thì lập tức hết hạn…cái gì…” Đột nhiên Trương Dao im lặng, không có chút âm thanh, nhìn nhìn Vương Khiết nhỏ giọng hỏi “Cô nói gì?”


“Sữa hết hạn rồi, uống vào sẽ đau bụng”


Trương Dao cuối đầu, đừng đó không nhúc nhích


Vương Khiết nhìn nàng nói “Lần sau nghe tôi nói hết có được không?”


“Uhm. Lần sau nhất định nghe cô nói hết” Trương Dao giống như đứa bé gật đầu thừa nhận sai lầm


“Đồ ăn sắp nguội rồi, ăn nhanh lên”


“Được” Trương Dao gắp một miềng trứng trần nước sôi định cho vào miệng, vừa đưa tới miệng lập tức như nhớ ra chuyện gì, nàng chuyển sang đút cho Vương Khiết “A…há miệng ra”


Vương Khiết nghe lời Trương Dao, chậm rãi mở miệng ra. Trương Dao cẩn thẩn đem trứng đút cho Vương Khiết “Ăn ngon không?”


Vương Khiết vừa ăn vừa gật đầu nói “Ngon”


Trương Dao cười hắc hắc “Tôi đút mới ngon đó”


“Sai, là vì tôi làm ngon” Vương Khiết không chút khách khí


“Hứ” Trương Dao không thèm cãi nữa, bắt đầu ăn bữa sáng ngon lành của mình


“Ăn xong rồi phải tìm thợ sửa khỏa mở cửa nhà ra” Vương Khiết nghiêm túc nói


“Uhm, nghe lời cô” Nàng vừa ăn vừa gật gật đầu



“Trương tiểu thư, phá cửa nhà hả?” Một nhân viên bảo an nhìn thấy Trương Dao dẫn theo một thợ khóa và một người lạ đi vào.


Trương Dao gật gật đầu đi về phía cửa, sau đó nàng thấy Vương Khiết nhìn đông nhìn tây. Bảo an cũng để ý thấy Vương Khiết cho nên phi thường bất mãn “Trương tiểu thư, cô không sao chứ, có cần tôi đuổi người này đi không?” Bảo an nhìn Vương Khiết nói


“Không có việc gì, đó là bạn tôi”


“Làm phiền chú đổi ổ khóa mới” Vương Khiết nói với thợ sửa khóa


“Ổ khóa còn mới thay cái khác thật tiếc” Thợ sửa khóa có chút đau lòng khi nhìn toàn bộ khóa cửa vẫn còn mới mà phải thay đi


“Không an toàn thì phải đổi cái mới”


“Vậy được rồi” Thợ sửa khóa bắt đầu thay ổ khóa mới . Trương Dao thấy Vương Khiết vẫn còn đứng ngoài cửa vội kêu “Vương Khiết, Vương Khiết, vào nhà ngồi”


“Uhm” Vương Khiết đáp một tiếng nhưng vẫn đứng đó không đi


Trương Dao cũng không để ý cô, vào nhà lục tung tìm chìa khóa


“Vương Khiết, sao chìa khóa không có trong nhà?” Trương Dao vừa nói vừa buồn bã đi lại gần Vương Khiết


Vương Khiết nhìn nàng ý bảo trong nhà có người ngoài đừng nên nói nhiều, nhưng nàng vẫn không hiểu nên đi tới gần cô hỏi nhỏ “Vương Khiết, mắt cô bị đau hả?”


Vương Khiết bất đắc dĩ đành trả lời “không đau”


“Vậy tròng mắt nhích tới nhích lui làm gì” Trương Dao còn tự nhiên sờ sờ mắt Vương Khiết


Vương Khiết liền bước một bước lên ôm lấy Trương Dao làm cho thợ sửa khóa cũng phải đỏ mặt


Trương Dao không nghĩ tự dưng Vương Khiết lại ôm mình nên vặn vẹo thân thể muốn tranh ra, Vương Khiết ôm đầu Trương Dao lại gần sát mình nói nhỏ “Có thợ sửa khóa ở đây đừng nói đến chuyện chìa khóa nữa, về phòng em nhanh”


Trương Dao có chút sửng sốt nhìn Vương Khiết, Vương Khiết gật gật đầu, sau đó nàng lặng lẽ đi về phòng.


Rốt cục đổi khóa mới xong, thợ khóa đưa cho Vương Khiết hai cái chìa khóa mới, trước khi đi còn nháy mắt với cô một cái “Tiểu tử, kiềm chế một chút”


Vương Khiết vung tay đóng cửa, Trương Dao vừa nghe tiếng đóng cửa liền ra ngoài “Cô nói gì với hắn”


“Không có gì?” Vương Khiết vừa nói vừa đi tới sô pha ngồi


Trương Dao cũng ngồi xuống bên cạnh Vương Khiết “Tôi cũng không biết cái chìa khóa mất về đâu nữa, tìm mãi không có”


“Vậy hẳn là rớt ở ngoài” Vương Khiết suy luận


Trương Dao cầm hai cái chìa khóa mới lên nhìn nhìn “Hiện tại cũng đổi cái mới rồi”


“Uhm, hẳn là không có vấn đề gì, ngày mai về công ty làm sao?”


“Uhm”


“Vậy cũng tốt” Vương Khiết nói xong đứng dậy chuẩn bị rời khỏi


Trương Dao nhìn thấy Vương Khiết rời đi tim đập nhanh hơn, có chút co rúm lại, nàng cũng không hiểu tại sao, chẳng lẽ tuổi còn trẻ lại bệnh tim, Trương Dao quyết định hôm nào phải đi khám một lần mới được.




Sáng hôm sau Vương Khiết chạy Ferrari F430 tới đón Trương Dao đi làm,


“Ai cha, không phải Trương tổng của chúng ta sao?” Vừa tới gara đã gặp Triển Phong và Lâm Văn, Triển Phong đi tới chỗ xe Trương Dao dựa vào cửa kính hỏi “Trương tổng được nghỉ thêm mấy ngày phép mà, sao lại đi làm sớm như vậy?”


“Tránh xa tôi ra một chút” Trương Dao không khoan nhượng nói với Triển Phong


Triển Phong cùng Trương Dao tranh cãi mấy câu thì Triển Phong phát hiện Vương Khiết trên xe, giật mình nhìn Trương Dao hỏi “Vương tổng sao lại trên xe cô vậy?”


“Liên quan gì cô, tránh ra” Trương Dao đẩy Triển Phong qua một bên



Triển Phong nhanh tay lấy điện thoại nhiều chuyện với bà xã đại nhân


“Kế toán Trịnh, chị có thấy dạo này Vương tổng của chúng ta đẹp hẳn ra không?” Nhân viên phòng tài vụ thắc mắc


“Đẹp? Sao tôi không thấy?”


“Aish, không phải đẹp, mà là có chút khác trước kia, vừa nhìn cô ấy cảm giác như trong mắt Vương tổng đang cười thì phải”


“Ăn tết choáng váng luôn rồi phải không, ngày đầu đi làm mà đã nói hưu nói vượn” Kế toán Trịnh không thèm nhân viên tài vụ kia hồ ngôn loạn ngữ



Trương Dao bắt đầu tổng hợp lại những việc đã giao cho cấp dưới, ngày đầu tiên đi làm mà nàng đã bận đến như vậy, ngay cả cơm trưa cũng nhờ thư ký mua vào phòng ăn.


Chờ nàng xong hết việc nhìn đồng hồ thì đã hơn bảy giờ, bên ngoài trời tối, đồng nghiệp cũng ra về sắp hết, lúc này Trương Dao mới cầm túi xách rời khỏi văn phòng.


Cả tầng 25 là một mảnh tối tăm, Trương Dao bước nhanh hơn vào thang máy. Đứng trước thang máy Trương Dao nhớ lại hôm nay Vương Khiết cũng đi làm, không biết cô đã về chưa, nàng liền đổi hướng đi vào phòng tài vụ, phòng tài vụ đã sớm không còn ai. Trương Dao dùng chân đá tấm thảm thầm mắng Hừ, mặt tê liệt về sớm như vậy. Nói xong liền hung hổ đi ra khỏi phòng tài vụ.


“Đá hư cửa người ta rồi kìa” Vương Khiết đứng trước cửa phòng trà nhìn Trương Dao đi ra


Trương Dao vừa làm chuyện xấu đột nhiên hoảng sợ, giật mình ngã trên đất. Vừa gna6ng3 đầu dậy thì thấy Vương Khiết cười như không cười nhìn nàng “Cười cái gì mà cười”


Vương Khiết bất động thanh sắc nhìn Trương Dao


Đột nhiên Trương Dao che chân thống khổ nói “Hình như tôi bị trật chân”


Vương Khiết chạy nhanh tới đỡ nàng dậy, Trương Dao vừa thấy Vương Khiết ngồi xuống đỡ mình thì chuẩn bị một phen đẩy ngã Vương Khiết, ai ngờ Vương Khiết sớm có chuẩn bị, liền buông tay làm nàng té chổng vó.




 --- 


Đọc một đoạn văn buồn làm mình hụt hẫng quá, chẳng có hứng edit =((

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi