CHIẾN THẦN VĨ ĐẠI NHẤT - TẦN TRẠM


Nhà họ Sử cách nơi đây quá xa, nhà họ Tăng ở Mạc Thành lại có quan hệ thân thiết với Tân Trạm, có thù hận với anh ta.

Chỉ có Cực Hàn Băng Cung, chỉ có cô của anh ta mới có thể bảo vệ anh ta lúc này.

Cho dù Cực Hàn Cung biết anh ta ra tay với Tô Uyên, có thể anh ta sẽ bị trừng phạt, bị giam giữ, nhưng sẽ không mất mạng.

“Thằng nhóc này đúng là thông minh thật, muốn đến Cực Hàn Cung tìm chỗ trú ẩn đây mà”
Tân Trạm nhìn về phía Sử Thi Vũ đang bay xa xa, vẻ mặt khinh thường.

Anh không ngạc nhiên về điểm này lắm, lúc trước Thưởng Nguyệt Các chủ đã từng giới thiệu, một vị trưởng lão quyền cao chức trọng trong Cực Hàn Cung, chính là họ hàng của Sử Thi Vũ.

Nhưng cho dù là trưởng lão gì đi chăng nữa, hôm nay cũng không bảo vệ nổi anh ta đâu.

Biết rõ nơi chạy trốn của đối phương, Tân Trạm cũng không đuổi theo ngay lập tức, mà bay xuống dưới, xem tình hình của Tô Uyên.

Sau khi Tân Trạm tới, những tảng băng đã dần dần tan ra, Tân Trạm bay xuống, ôm lấy Tô Uyên đang thở yếu ớt.


Sắc mặt Tô Uyên lúc này tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại.

Hiển nhiên một mình ngăn cản sự tấn công của mười mấy cường giả hợp thể cảnh, cho dù có băng phách phụ trợ, cũng khiến sức lực của cô tiêu hao không nhẹ.

“Em biết anh sẽ đến mà”
Ánh mắt Tô Uyên dịu dàng nhìn Tân Trạm, cơ thể cô lập tức nhũn ra, ngã vào trong lòng Tân Trạm, ngất xỉu.

Thực ra trước đó, Tô Uyên cũng ra sức chống đỡ, nhìn thấy Tân Trạm hoàn toàn xoay ngược được tình thế, cô mới buông lỏng, khiến cho cơ thể bị phản phệ.

“Thánh nữ, người tỉnh lại đi” Xuân Hoa ngã sang một bên, khóc không ra tiếng.

Nếu Tô Uyên chỉ bảo vệ bản thân mình, thì cũng không tiêu hao sức lực kinh người như vậy, nhưng cô luôn cố gắng bảo vệ cả cô ấy, tương đương với dùng sức của một người bảo vệ an toàn cho hai người.

“Băng phách phản phệ từ sớm rồi ư?”
Cảm giác được cả người Tô Uyên càng ngày càng phát ra Băng Hàn, trong lòng Tân Trạm lạnh cả người, có chút căng thẳng.


Lúc trước băng phách của Tô Uyên phản phệ, anh đã biết được quá trình đó nguy hiểm đáng sợ cỡ nào, nhưng lần này là do đám người Sử Thi Vũ ra tay nên phản phệ băng phách của Tô Uyên mới bùng phát từ sớm, nếu nguy hiểm đến tính mạng thì Tân Trạm sẽ không tha thứ cho chính mình.

Mấy ngọn Chí Hỏa từ bàn tay Tân Trạm thận trọng chui vào trong cơ thể Tô Uyên, hóa giải khí Băng Hàn trong cơ thể Tô Uyên.

Truyền được mấy lần, Tân Trạm mới thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao bản thân cũng là Dược tôn cấp cao phẩm, có thể phán đoán ra được, Tô Uyên cũng không phải bị Băng phách phản phệ từ sớm, mà là do tiêu hao quá lớn, khiến khí Băng phách có chút mất kiểm soát.

Đương nhiên là nếu lúc nãy bản thân anh không xử lý thêm, dùng Chí Hỏa xua tan khí Băng Phách hỗn loạn, thì nói không chừng sẽ thật sự gây ra phản phệ sớm.

Lúc đó Tô Uyên hôn mê, lại vội vội vàng vàng thiếu chuẩn bị, tình hình nhất định sẽ vô cùng nguy hiểm.

Vẻ mặt Tân Trạm lại trở nên u ám.

“Xuân Hoa, cô đưa Tô Uyên theo, trở về tìm Sử Thi Vũ tính sổ: Xuân Hoa ôm lấy Tô Uyên, Tân Trạm cũng nén lửa giận bay lên, tất cả cùng bay về phía Cực Hàn Cung.

“Cô ơi, cứu cháu với.”
Nguyên thần Sử Thi Vũ hoảng loạn, lên đường chạy trốn với tốc độ cực nhanh, cuối cùng bay vào trong Cực Hàn Băng Cung.

Mà trên đường đi, không ít tu sĩ nhìn thấy Sử Thi Vũ thế mà lại thảm hại như vậy, đều cảm thấy có chút kinh hãi..


Bình luận


B
Bão
28-03-2023

NVC có vẻ yếu đuối thế nhỉ

V
vô hình
28-03-2023

Nv chính j mà chán đời thế

D
Duy Khánh
28-03-2023

NVC có vẻ yếu đuối thế nhỉ

T
Thanh
28-03-2023

phần 2 của truyện là Ta bạch phú mỹ lão bà đó adm, ngta ra tới độ kiếp r á

Truyện đang đọc

Báo lỗi