CHU NHAN

Chu Nhan ngạc nhiên: “Tinh Hải Vân Đình? Đó là cái gì?”

“Không dám dối gạt quận chúa” Quản gia có chút lúng túng dừng một chút, nói, “Tinh Hải Vân Đình này, chính là… khụ khụ… lầu xanh kỹ viện nổi danh nhất Diệp Thành này.”

“Hả?” Chu Nhan nhất thời sửng sốt, khiến quản gia cho rằng quận chúa con gái da mặt mỏng, không muốn nghe đến những nơi thế này, thì lại thấy mắt nàng sáng lên, vỗ tay hoan hô: “Thật tốt quá, ta còn chưa đến thanh lâu bao giờ đâu! Ông dẫn ta cùng đi cùng nhá! Cũng tính luôn vào phủ Xích Vương, được chưa?”

“...” Quản gia thiếu chút nữa thổ huyết, “Như vậy sao được!”

“Được được! Cứ quyết định như vậy nha!” Lòng nàng tràn đầy vui mừng, thoáng cái nhảy lên xe ngựa, “Ta sẽ không nói cho phụ vương đâu! Sau này nhất định sẽ ở trước mặt cha nói tốt cho ngươi vài câu!”

Ở trên xe ngựa, Thân Đồ đại phu kia ôm tiểu Giao nhân, bấm nhân trung nó. Cũng không biết lão dùng thủ pháp gì, đứa bé lại lên tiếng trả lời dần dần tỉnh lại trên đầu gối lão, mở mắt nhìn, lập tức co rụt lại về phía sau, trong ánh mắt tràn đầy chán ghét.

Đồ Long hộ hai tay dính đầy máu này, có phải trên người đều có thứ mùi bẩm sinh khiến Giao nhân nhượng bộ lui binh không? Nhưng mà, đứa bé kia bị Chu Nhan dùng thuật pháp khóa thân thể lại rồi, không cách nào nhúc nhích được.

Thân Đồ đại phu trên xe ngựa lắc lư chẩn mạch cho đứa bé, lạnh nhạt nói không sao, chỉ là không đủ ăn, thân thể quá hư yếu mà thôi, dọc đường đầu đường xó chợ, dẫn đến phong tà xâm lấn, uống liều thuốc cho đổ mồ hôi làm sạch khí mạch là khỏi.

“Đơn giản như vậy?” Chu Nhan nhưng có chút không tin.

“Chỉ đơn giản như vậy! Tiểu nha đầu cuộn mi thì biết cái gì?” Thân Đồ đại phu mở to đôi mắt tinh quái, cười nhạt, “Tuy rằng Giao nhân hơi mảnh mai, nhưng thân thể cấu tạo giản đơn, không có mắc lắm thứ bệnh linh tinh như con người đâu. Giao nhân do ta chữa không một nghìn cũng đến tám trăm, làm sao mà không biết chứ?”

Chu Nhan rất ít khi bị người ta nói cho vào mặt như thế, trong lúc nhất thời có chút tức giận, nhưng xem tình hình đại phu này có thể là người duy nhất cứu được đứa bé nên chỉ nói: “Đợi đến hành cung thì xem kỹ lại một chút.”

Xe ngựa chạy như bay, không bao lâu liền đến hành cung Xích Vương, Thịnh ma ma đã đợi sẵn từ lâu, thấy bọn họ bình an trở về, lập tức vui mừng ra mặt đón đoàn người vào.

Đối mặt với phủ đệ phiên vương huy hoàng tráng lệ, Thân Đồ đại phu ngang nhiên đi vào, không hề luống cuống, ngồi xuống thì uống liền năm sáu chén rượu, xé tờ giấy, vừa uống rượu vừa viết chữ, roẹt roẹt mấy cái thì xong phương thuốc, miệng chỉ nói: “Gói kỹ, gói kỹ! Uống ngày ba lần, bệnh gì cũng hết!”

Lão viết xong đơn thuốc, uống ực một cái hết rượu trong ly, phủi mông một cái đứng lên, kéo quản gia lại, gấp không thể chờ được: “Giờ có thể đi Quần Ngọc Phường chưa? Ông nói được phải làm được đó nha!”

“Chờ một chút! Ông là đại phu sao có thể qua loa như vậy?” Chu Nhan lại nhíu mày, nhìn qua đứa bé kia, “Nếu đã tới đây, tiện thể xem kỹ cho nhóc con này đi, sao bụng lại gồ cao như vậy, có phải có chút vấn đề hay không?”

Đứa bé kia bị khăn vải rộng thùng thình bọc lấy, vốn không nhìn ra dị dạng ở bụng, nhưng đến khi Chu Nhan kéo y phục ra, Thân Đồ đại phu không nhịn được ánh mắt lập tức thay đổi: “Cái gì?”

Lão cũng không nói muốn đi ra ngoài tầm hoa vấn liễu nữa, lập tức ngồi xuống lần nữa, ôm đứa bé tới, tay cẩn thận xoa bóp rồi lại ấn, thần tình dần dần có chút nghiêm trọng, thì thầm một tiếng: “Kỳ lạ, bên trong không phải bị sưng?”

“Hả? Không phải bị sưng?” Chu Nhan bất an, “Chẳng lẽ là bụng nước sao?”

“Không phải.” Thân Đồ đại phu lấy tay đè bụng đứa bé xuống, ngón tay dời đến vị trí khí hải, hơi cố sức, nhưng mà đứa bé chỉ là nhíu mày một cái, lại cũng không có lộ ra vẻ mặt đau khổ.

“Rất kỳ quái đó...” Thân Đồ đại phu lầm bầm một câu, “Ở trong đó, hình như là một thai nhi?”

“Cái gì?” Chu Nhan sợ đến nhảy dựng lên, “Thai nhi?”

Mọi người cũng đều lấy làm kinh hãi, nhất tề nhìn chăm chú đứa bé kia, dáng dấp nhỏ gầy làn da tái nhợt, trông thế nào cũng chỉ giống trẻ con sáu bảy tuổi loài người, hơn nữa còn chưa phân hóa giới tính, làm sao lại có con được?

“Ông nói đùa sao?” Chu Nhan cũng không nhịn được nữa, lên tiếng phá lên cười, ha ha chọc cho người cả phòng cũng theo đó cười không ngừng, “Đứa bé nhỏ như vậy, làm sao có thể mang thai chứ!”

“Ông đây cũng không hay nói giỡn!” Nghe được tiếng cười của bọn họ, Thân Đồ đại phu giận tím mặt, một tay tóm lấy đứa bé kia, để lên bàn, dùng cánh tay gầy trơ cả xương đè xuống cái bụng nhô ra, lớn tiếng, “Ở bên trong này có một thai nhi! Hơn nữa, thị một thai chết! Không tin, đi lấy một con dao lại đây, ta lập tức là có thể phẫu thuật lấy nó ra! Nếu như bên trong không phải thai nhi, ông đây cắt đầu cho các ngươi! Nếu như phải thì ngươi cắt đầu của ngươi cho ông đây!”

Hắn hung hăng liếc mắt nhìn Chu Nhan: “Thế nào, có đánh cược với ông không?”.

“...” Chu Nhan bị ông ta trút giận, nhất thời chưa kịp phản ứng lại, dựa theo tính tình của nàng, bị đả kích như thế đã sớm nhảy dựng lên. Mà giờ khắc này nhìn bé con gầy gò đầy mặt chán ghét nhưng không cách nào nhúc nhích, nàng đành cố nuốt giận.

Nàng hít một hơi, miễn cưỡng mở miệng: “... Vì sao bên trong lại có một thai nhi?”

“Làm sao ông đây biết được!” Thân Đồ đại phu oán hận nói, buông lỏng tay ra, nỗi chán ghét trong mắt đứa bé kia giảm đi một chút, liều mạng động đậy thân thể, muốn thoát khỏi lão. Chu Nhan nhìn thấy tội nghiệp, liền vươn tay ông đứa bé vào trong lồng ngực mình, nó khó khăn lắm mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cha mẹ của nhóc con này là ai? Ở nơi nào?” Thân Đồ đại phu ngồi xuống, Thịnh ma ma lại rót rượu cho lão, “Đi hỏi cha mẹ xem, biết đâu có thể hỏi ra cái gì”.

Chu Nhan lắc đầu: “Phụ mẫu đều không tìm được.”

“Vậy huynh đệ tỷ muội đâu?” Thân Đồ đại phu lại hỏi, “Có ai biết tình hình của nó không?”.

Chu Nhan thở dài: “Tựa hồ cũng không có, là một cô nhi.”

“Vậy khó rồi...” Thân Đồ đại phu uống rượu xong, lau miệng, co một ngón tay lại, “Nếu để ta đoán, chỉ có một khả năng, nhưng cực kỳ bé nhỏ.”

“Cái gì?” Chu Nhan vấn.

“Thai nhi trong bụng đứa bé này, là có từ khi nó còn trong bụng mẹ.” Thân Đồ đại phu vươn tay, gọi đứa bé trong lòng nàng tới, lật qua lật lại nhìn kỹ càng, “Nói cách khác, là đệ đệ của nó.”

Chu Nhan ngây ngẩn cả người, bật thốt lên: “Cái gì? Đệ đệ?”

“Từng có chuyện thế này xảy ra rồi”. Thân Đồ đại phu lắc đầu, “Trước đây ta đã thấy qua một loại là mẫu thân mang thai song bào thai, nhưng thời gian thụ thai chất dinh dưỡng thiếu nghiêm trọng, chỉ đủ để một thai nhi trong bụng sống sót, đến thời gian sinh nở cuối cùng, một trong hai thai nhi biến mất. Nếu không ở trong cơ thể mẹ, cũng không được sinh ra”.

Chu Nhan thì thào: “Thế nó đi đâu?”

“Bị ăn mất tiêu rồi!” Thân Đồ đại phu ngập ngừng, “Thai nhi được sinh ra kia, để tranh giành chất dinh dưỡng hòng sống sót, nên đã nuốt chửng người anh em của mình ngay trong bụng mẹ!”.

“Cái gì?” Chu Nhan giật mình, không dám tin tưởng nhìn đứa bé nhỏ gầy trong lòng mình kia.

Đứa bé kia nghe Thân Đồ đại phu chẩn đoán bệnh, thân thể hơi run, không nói một lời quay đầu, tựa như không muốn thấy bọn họ, trong ánh mắt đều là biểu tình chán ghét.

“Đương nhiên, trong việc này, chính bản thân đứa bé cũng không thể nhớ rõ.” Thân Đồ đại phu lắc đầu, “Khi đó nó còn là một thai nhi, thì làm gì có ký ức gì? Chuyện nó làm đều là trong vô thức cả thôi”.

Chu Nhan giơ cánh tay lên, ôm đứa bé nhỏ gầy đơn bạc vào trong ngực, sờ mái tóc mềm mại, chần chờ một chút, hỏi: “... Thai chết trong bụng đứa bé có thể lấy ra không?”

“Hả? Quận chúa muốn lấy nó ra?” Thân Đồ đại phu nghe được câu này, thoáng cái hăng hái trở lại, “Thật tốt quá! Bệnh này cực kỳ hiếm thấy, được gặp coi như là số đỏ. Để ta để ta, động dao được chưa?”

“...” Lúc này Chu Nhan không nói gì, cúi đầu nhìn đứa bé kia.

Đứa bé cũng đang im lặng nhìn nàng, ánh mắt ngọc bích trong veo sâu không thấy đáy, bên trong có giãy dụa mơ hồ, giống như một con dã thú nhỏ bị rơi xuống giếng sâu vùng vẫy cách nào cũng không thoát được ra.

Nàng nhíu mày, lo âu hỏi: “Lấy ra có rủi ro có cao không?”

“Cao, đương nhiên cao! Còn khó hơn cả tạo chân cho Giao nhân nữa, đại khái chỉ có một phần mười cơ hội sống sót.” Thân Đồ đại phu lắc đầu, dựng lên ba ngón tay, “Không thèm gạt cô, ca bệnh lần trước, cuối cùng cả ba mẹ con đều chết hết, không giữ được ai cả”.

Trong lòng đứa bé run lên một cái, Chu Nhan cả kinh, lập tức từ chối: “Bỏ đi!”

“Thực sự không động dao nữa hả?” Thân Đồ đại phu có chút thất vọng, nhìn đứa bé này một chút, nhấn mạnh, “Thế nhưng, nếu để cho tử thai này tiếp tục ở trong thân thể, không lấy ra thì phỏng chừng đứa bé này sống không quá một trăm tuổi... Đến lúc đó thì ta đã chết lâu rồi, trên đời này chưa chắc còn có người có thể phẫu thuật cho cô, như vậy đứa bé này không cả có nổi một phần mười cơ hội sống sót.”

“...” Cánh tay Chu Nhan run lên một cái, cau mày nhìn đứa bé kia.

Đứa bé kia núp ở trong khuỷu tay nàng, gương mặt nhỏ gầy tái nhợt trầm mặc, không có vẻ đồng ý, lẽ nào đứa bé này nguyện cùng huynh đệ sanh đôi đã chết cùng nhau tồn tại, cho đến chết mới thôi?

“Vẫn là thôi đi.” Rốt cuộc nàng vẫn cắn răng, cự tuyệt đề nghị này.

“Tiếc quá... Thật là một đứa bé xinh đẹp vô cùng!” Thân Đồ đại phu lắc đầu, xoay qua xoay lại đứa bé kia giống như hàng mỹ nghệ tinh xảo nhất, miệng tấm tắc khen: “Ta làm Đồ Long hộ mấy chục năm, chưa từng thấy gương mặt như vậy. Nếu như không có khối nhô lên giữa bụng này, phỏng chừng có thể bán với giá trên trời đó? Kể cả ca cơ Thu Thủy năm đó, cũng không có được dung sắc như vậy!”

Đứa bé kia chán ghét tránh né ngón tay lão hắn, ánh mắt hung ác, gần như muốn đi cắn lão.

“Hả? Đây là ——” Trong lúc lão Đồ long hộ kia đang lật qua lật lại đứa bé thì động tác bỗng nhiên lại dừng lại.

Lão rướn tới, chóp mũi gần như dán trên lưng đứa bé, con ngươi nhập nhoèn toát ra vẻ mê hoặc và ánh sáng khiếp sợ, cứ như vậy yên lặng nhìn sau lưng đứa bé.

Chu Nhan cảm thấy đứa bé trong lòng run rẩy và không vui, liên vội vàng lui về phía sau, giơ tay lên che làn da đứa bé lại, nói: “Trên lưng của đứa bé này còn có một nốt ruồi đen lớn.”

“Nốt ruồi đen? Không thể nào.” Thân Đồ đại phu cau mày, thì thào, lần thứ hai đưa ngón tay ra, muốn đụng vào lương đứa bé, “Đây không giống như là nốt ruồi đen, mà là...”

“Đừng sờ lung tung!” Chu Nhan vỗ hất cánh tay đang vươn tới, che đứa bé vào trong lòng, giống như con thú mẹ che chở đứa con thơ, “Ta cũng không cho ông trị chỗ này”.

“...” Thân Đồ đại phu dừng tay, kinh ngạc nhìn chằm chằm hồi lâu, bỗng nhiên vỗ đùi, cúi đầu nói một câu, “Ôi, ông trời ơi! Chẳng lẽ là...”

“Làm sao vậy?” Quản gia thấy biểu tình lão bỗng nhiên biến đổi, nhịn không được cảnh giác.

“Không có việc gì, chỉ là nhớ ra có chuyện cần chuẩn bị, tôi phải đi trước đây!” Thân Đồ đại phu đứng lên, thiếu chút nữa va đổ khay trà, “Cáo từ cáo từ.”

Quản gia nhịn không được nhíu mày một cái, hỏi: “Giờ ông muốn đi? Không đi Quần Ngọc Phường nữa sao?”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi