CÔ DÂU THẾ THÂN HOA PHÙ DUNG



“Rầm.”
“Từ Ngưng Viên, anh dậy ngay đi.”
Sáng sớm ngày hôm sau, Từ Ngưng Viên đang ngủ mơ màng thì bị tiếng đập cửa mạnh bạo làm giật mình.

Anh ôm đầu, vò tóc rồi mới lết ra mở cửa.

Phù Dung đứng ở ngay cửa chống nạnh mà nhìn anh.

Từ Ngưng Viên lập tức giật mình, vội bỏ tay trên đầu xuống, trưng ra bộ mặt tươi tỉnh lấy lòng.
“Phù Dung, em có việc gì cần gọi tôi à?”
Phù Dung nhìn Từ Ngưng Viên, mỉm cười kiều mị.

Trong lòng của Từ Ngưng Viên lập tức cảm thấy bất an.

Lời nói tiếp theo thốt ra như thêm khẳng định sự bất an trong lòng anh là đúng.
“Từ Ngưng Viên, anh mau đi ra nấu ăn sáng đi, xong rồi lau nhà, rửa chén", Phù Dung tự nhiên nói.
“Hả?”, Từ Ngưng Viên ngơ ngác, nghi ngờ rằng anh vẫn còn đang ngủ mơ, “Vì sao tôi lại phải làm những chuyện đó nhỉ?”
“Chẳng phải anh đã ký vào hợp đồng chấp nhận hết những chuyện này rồi sao?”, Phù Dung cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém, chớp chớp mắt mà nhìn anh:
“Trong bản hợp đồng có ghi rõ, ngoài số tiền mười triệu phải trả hàng tháng, người thuê nhà đồng ý làm hết tất cả các việc làm ở trong nhà tôi.

Trong đó bao gồm nhưng không giới hạn, tất tần tật các yêu cầu của chủ nhà.”
“Cái gì?”
Từ Ngưng Viên giật mình, tỉnh cả ngủ.

Tối hôm qua lúc về nhà, Phù Dung có đưa một bản hợp đồng thuê nhà bảo anh ký.

Lúc đó anh vì mong muốn ở cạnh bên cô nên liền không thèm nhìn đến mà đưa tay ký cái xẹt.


Hiện tại những gì Phù Dung nói khiến Từ Ngưng Viên cảm thấy ngỡ ngàng.
Từ Ngưng Viên mím môi, quay ngược trở lại trong phòng cầm lấy tờ hợp đồng trên bàn, lật xoành xoạch mà coi lại.

Anh càng coi thì gương mặt càng trở nên đen thui.

Cái này rõ ràng Phù Dung đang bẫy anh mà.

Đây mà gọi là người thuê nhà cái gì.

Cô rõ ràng là đang thuê anh làm osin, hơn nữa anh còn phải trả tiền ngược lại cho cô mỗi tháng đây này.

Bất công rõ rành rành.
“Sao nào? Từ Ngưng Viên, anh định lật lọng à?”
Phù Dung khoanh tay, tựa vào thành cửa mà ngó bộ dáng ấm ức tức giận của Từ Ngưng Viên.

Tình cảnh này giữa hai người có chút quen thuộc, có điều là hiện tại vai diễn bị hoán đổi mà thôi.

Đáng đời anh lắm.
“Cái hợp động của em rõ ràng vô lý.

Có cái hợp đồng thuê nhà nào mà lại như vậy không hả?”
Từ Ngưng Viên siết chặt tờ giấy, nhíu mày thật chặt.

Cả bộ dáng đều như con nít giận dỗi.

Phù Dung bật cười.
“Anh không muốn thuê phòng tiếp?”, Phù Dung gật gù, “Vậy được thôi.

Tôi là người rất có đạo đức, không muốn ràng buộc người khác bao giờ.

Tôi cũng chẳng sử dụng hợp đồng nhằm ép buộc người khác phải khổ sở.

Từ Ngưng Viên, nếu anh không muốn thuê nhà thì cứ dọn đồ mà rời đi thôi, bản hợp đồng này coi như hủy bỏ.”
“Ai nói tôi không muốn thuê hả?”
Từ Ngưng Viên nghe Phù Dung nói một cách thong thả như vậy thì tức giận hơn.

Cô rõ ràng cố ý muốn đuổi anh rời xa khỏi cô mà.

Hôm qua chẳng phải còn nói cho phép anh ở bên cạnh sao, bạn bè chó má gì đó.

Vậy mà hôm nay đã kiếm cách đuổi anh đi rồi? Phụ nữ đúng là không thể nào tin tưởng được mà.
“Muốn thuê?”, Phù Dung nhướng mày, môi cười chế giễu, “Vậy phiền anh Từ mau mau thực hiện những công việc tôi vừa mới nói đi nhé.”
Phù Dung dường như cũng đã dự đoán được phản ứng này của Từ Ngưng Viên.

Anh ta vẫn muốn bám dính lấy cô, được thôi, tiện thể cô cũng có vài món quà nho nhỏ muốn trả lại cho Từ Ngưng Viên.
“Tôi…”, Từ Ngưng Viên khó xử, anh từ trước đến giờ có làm việc nhà bao giờ đâu chứ.


Mắt đảo một vòng, một suy nghĩ bỗng lóe lên khiến Từ Ngưng Viên vui vẻ: “Tôi bỏ tiền thuê người làm cho em là được chứ gì?”
“Không được", Phù Dung nhanh chóng chặn đứng lối thoát của Từ Ngưng Viên, “Từ Ngưng Viên, tôi cũng có đủ tiền để thuê người giúp việc nhà mà? Đâu mượn anh phải làm chuyện đó.

Có điều tôi không muốn thuê người giúp việc, vì vậy nếu Từ Ngưng Viên ở lại đây, phiền anh xử lý hết mọi việc ở đây giúp.”
“Tôi cho anh ba mươi phút chuẩn bị.

Sau ba mươi phút anh chưa có mặt ở trong bếp thì cứ dọn ra khỏi nhà tôi nhé.”
Phù Dung nói xong thì dứt khoát quay lưng bỏ đi, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

Phù Dung vui bao nhiêu thì người đàn ông ở trong phòng lại khó chịu bấy nhiêu.

Từ Ngưng Viên tức giận mà xé nát tờ hợp đồng thuê nhà trong tay.

Nhưng rồi cũng chỉ có thể hậm hực vào vệ sinh rồi ra ngoài bếp gặp Phù Dung.
Khi Từ Ngưng Viên đến phòng bếp thì mọi người đều có mặt đông đủ cả rồi.

Phù Dung liếc thấy Từ Ngưng Viên bước đến thì liền nói:
“Bà Năm, bác chỉ cho Từ Ngưng Viên chỗ chén bát cần rửa giúp cháu nhé”
Choang.
Tiếng nói của Phù Dung vừa dứt, bà Năm hoảng sợ đến mức đánh rơi chiếc giá múc canh ở trong tay.

Bà Nghiêm đang cho Niệm Thâm ăn sáng trên bàn cũng khựng lại, ngạc nhiên mà nhìn qua chỗ Từ Ngưng Viên và Phù Dung.

Mặt của Từ Ngưng Viên đã đen như đít nồi.
“Phù Dung, cháu… cháu vừa nói gì cơ?”
“Ưm… Kể từ ngày hôm nay, mọi việc trong nhà này bác chỉ lại cho Từ Ngưng Viên giúp cháu nhé.

Sau một tuần thì bác đừng làm nữa, tất cả mọi việc cứ để Từ Ngưng Viên làm là được ạ.”
“Không, không thể làm như vậy được đâu.”
Bà Năm vừa nghe xong lời nói của Phù Dung thì lập tức xua tay, lắc đầu nguầy nguậy.

Bà vẫn không thể tưởng tượng được việc bà chỉ tay, chỉ chân bắt cậu chủ nhà họ Từ đi làm việc nhà.


Chuyện này sẽ khiến bà tổn thọ mất.
“Đúng vậy nha.

Phù Dung, Từ Ngưng Viên làm sao có thể làm những chuyện này được chứ? Thằng nhóc ấy không biết làm đâu.”
Bà Nghiêm cũng lập tức nói thêm vào.

Đứa con trai này của bà, từ nhỏ đến lớn chưa từng đụng một ngón tay nào vào việc nhà cả.

Hiện tại Phù Dung lại bảo để Từ Ngưng Viên làm hết tất cả mọi việc.

Thật sự là quá dọa người rồi.
“Anh ấy không biết thì chẳng phải đã có cháu và bà Năm chỉ lại rồi sao?”, Phù Dung nhìn về phía bà Nghiêm dịu dàng mà nói, rồi lại quay về phía Từ Ngưng Viên, nụ cười càng thêm rạng rỡ:
“Huống hồ gì cháu còn cho anh ấy một tuần thích nghi rồi mới giao hết việc nhà mà.

Cháu tin với sự thông minh xuất chúng của Từ Ngưng Viên, mấy việc cỏn con này chẳng làm khó được anh ấy đâu.”
“Phù Dung, thật sự không cần đâu.

Mấy chuyện này để bác làm là được rồi.

Đâu cần phiền tới cậu chủ chứ?”
Bà Năm càng nghe càng thấy không ổn, nhất là khi nhìn đến bộ mặt âm u của Từ Ngưng Viên.

Bà vội vàng bước lên níu lấy Phù Dung mà khuyên ngăn lại.
“Cháu đừng trêu đùa mọi người nữa.

Chuyện này cứ bỏ qua đi nhé.”


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi