CÓ GIỎI BẺ THẲNG TÔI

Tưởng Lộ kéo tay anh xuống, cười đến ngu ngốc. “Thân mến, thân mến, cậu, cậu muốn yêu tôi có phải không, cậu yêu tôi có phải không, có phải tôi hay không honey, tôi sắp hạnh phúc chết mất.”

Ngô Cảnh An liếc hắn xem thường, “Cậu tưởng cậu còn mười tám à, diễn phim thần tượng cái gì.”

Tưởng Lộ bất mãn bĩu môi: “Thân mến, cậu tuyệt đối là cao thủ phá hư không khí. Tôi vui muốn chết, chẳng lẽ không cho tôi phát tiết một chút.”

Ngô Cảnh An dùng ánh mắt nhìn người không bình thường nhìn hắn, “Nhanh cút đi, có lời gì ngày mai nói!”

Tưởng Lộ ôm người không tha, ở ven đường khuya không người lảo đảo nhảy lên, “Chậm chút.”

“Thân mến, sau này, tất cả mọi chuyện tôi đều nghe cậu, cậu bảo tôi đi hướng Đông thì tôi đi hướng Đông. Sau này, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cậu. Tuyệt đối sẽ không ham chơi nữa, nghiêm túc làm việc, tiền lương sẽ đem hết cho cậu, cam đoan đánh không đánh lại mắng không mắng trả.”

Đến giờ này ngoài đường cả một cái bóng quỷ cũng không có, Ngô Cảnh An cũng không ngăn cản hắn, điên cùng hắn, phụ họa gật gật đầu, “Tốt, tốt, tốt, nói xong chưa, nhanh bắt xe đi về, ngày mai còn đi làm, ngoan, ngoan, đi làm thật chăm chỉ, sau này còn nhờ cậu nuôi tôi đấy!”

“Ừm, tôi muốn nuôi thân mến nhà tôi, cả đời, cả đời.” Tưởng Lộ hoan hô vang dội.

Ngô Cảnh An nở nụ cười, có một loại thư thái lâu rồi không thấy chạy dọc thân thể.

Tưởng Lộ rất vui vẻ, hắn mãi mãi giống như một đứa nhỏ không lớn, hỉ nộ ái ố viết hết lên mặt.

Ngô Cảnh An bị hắn lây nhiễm, cũng cười với hắn một hồi lâu.

Tưởng Lộ trừng mắt nhìn, liền há miệng để lộ một hàm răng trắng nõn chỉnh tề.

Hắn nói, “Thân mến, có thể hay không, hôn một chút?”

Mặt Ngô Cảnh An dại ra.

Tưởng Lộ dùng ngón cái và ngón trỏ khum lại thành một khoảng thật nhỏ, “Chỉ một chút, một chút thôi, tuyệt đối chỉ là một chút.”

Ngô Cảnh An bị hắn đùa nở nụ cười, nghĩ nghĩ, anh thoáng ngẩng đầu, nhắm mắt lại.

Tưởng Lộ cao hơn anh một chút, nhưng chỉ một chút như vậy cũng đủ đả kích tự tôn nam tính của anh, anh và Tưởng Lộ hôn môi nhất định phải hơi ngẩng đầu.Bất mãn dừng lại ở một giây đôi môi mềm mại hạ xuống, Tưởng Lộ hôn rất nhẹ, rất dịu dàng, xua tan buồn bực trong lòng Ngô Cảnh An.

Anh ngửi thấy mùi rượu trên người Tưởng Lộ, lại không cảm thấy quá khó chịu, tay chạm vào khuôn mặt anh của Tưởng Lộ hơi phát run.

Anh cảm giác được Tưởng Lộ rất cẩn thận, giống như sợ cái hôn tốt đẹp này bị phá hỏng, bị ghét bỏ.

Cho nên không dám hôn quá sâu, cho nên chỉ tiếp xúc nhợt nhạt.

Ngô Cảnh An lại cảm thấy nhiều năm như vậy đây là cái hôn lãng mạn nhất của mình.

Nếu đây là phim thần tượng, lúc này chắc sẽ có âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, cảnh vật xung quanh có lẽ cũng đều xoay tròn xung quanh hai người bọn họ.

Bọn họ nhắm hai mắt, bọn họ cảm nhận hô hấp của nhau.

Tất cả tuyệt vời đến mức khiến cho Ngô Cảnh An không muốn trở lại hiện thực.

Bước ra một bước này, anh có lẽ sẽ tìm được nơi mình vẫn luôn truy tìm?

Chỉ tiếc, có một người không nghĩ vậy.

Đêm khuya, một chiếc xe thể thao chạy qua con đường này, người trên xe vừa mới cùng bạn bè uống rượu giải sầu trở về, mở cửa sổ muốn hít thở không khí.

Gã nhìn thấy ven đường có hai người đang ôm hôn, tầm mắt anh nhìn về hướng khác.

Xe vừa mới đi qua, trong đầu gã dường như có một sợi dây đứt phựt.

Gã quát to một tiếng dừng xe.

Liêu Thắng Anh bị gã dọa, sợ tới mức phanh gấp, thân xe theo quán tính lay động một chút, đang muốn mắng chửi người, Hứa Huy ngồi ở ghế phó lái đã mở cửa xe lao ra.

Liêu Thắng Anh sửng sốt, chờ đến lúc kịp phản ứng đuổi theo, đã thấy Hứa Huy như phát điên đuổi tới ven đường.

“Hứa Huy!”

Hứa Huy nghẹn một hơi vọt tới bên cạnh hai người đang ôm hôn kia, theo đà mà đá vào sau lưng một người trong đó một cái.

Ngô Cảnh An chỉ cảm thấy sau lưng đột ngột đau nhức, anh kêu thảm một tiếng bổ nhào vào trên người Tưởng Lộ.

Còn không đợi anh hiểu rõ đây là tình huống gì chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng người nào đó giận không kiềm được.

“Ngô Cảnh An, con mẹ nó cậu thiếu đàn ông như vậy sao, ở trên đường tùy tiện kéo một người đàn ông hôn môi, cậu có biết xấu hổ hay không?”

Giọng nói này rất quen, Ngô Cảnh An không cần quay đầu lại. Thậm chí không nghe thấy giọng nói này, người đối xử với anh như vậy, trên đời này có lẽ cũng chỉ có người kia.

Ngô Cảnh An xoa xoa xương sống như bị gã đá gãy, đau đến mức nhăn mặt. Mẹ nó, quá xui xẻo, khó khăn lắm tìm người đàn ông giải miệng thèm cũng bị gã nhìn thấy.

Nhìn thấy thì nhìn đi, thử hỏi gã có tư cách gì đá anh một cái?

Hứa Huy là người đàn ông của anh? Anh sao lại không biết, có ai đến giải thích coi.Vì sao làm như là anh ở sau lưng Hứa Huy ngoại tình, đồ chó đẻ, tốt nhất xương sống của ông đây không có việc gì, nếu có vấn đề tuyệt đối phải đến nhà gã kiếm một khoản.

Đồ! Khốn! Nạn!

Tưởng Lộ cũng bị tình huống này làm mơ hồ, còn một chút cảm giác say cũng bị bừng tỉnh. Hắn đỡ không nổi Ngô Cảnh An, nổi giận đùng đùng chất vấn Hứa Huy, “Cậu là ai, làm cái gì vậy?!”

Ngô Cảnh An thật muốn mắng Tưởng Lộ một câu: cậu là heo à, nhìn không ra đây là gây sự sao, nói cái quái gì nữa, đánh!

Ngô Cảnh An rốt cuộc không dám mắng ra, chỉ đặt ở trong lòng ngẫm lại, ánh mắt phẫn hận như dao từng cái bắn đến trên người Hứa Huy.

Hứa Huy chưa bị khiêu khích đã một bụng lửa còn chưa phát ra được, chợt nghe tên gian phu kia nói, ngọn lửa trong lòng cứ như gặp xăng, nổ bùm một tiếng.

“Làm gì?! Mày cái đồ tiểu bạch kiểm dám động vào cậu ta, dám trêu đến cậu ta! Ông đây băm mày ra!”

Hứa Huy vung nắm tay, nổi cơn điên vung về phía mặt Tưởng Lộ.

Tưởng Lộ đẩy Ngô Cảnh An ra, hiểm hiểm tránh thoát cú đấm này. Hứa Huy còn muốn đánh tiếp, bị Liêu Thắng Anh từ phía sau lưng bắt lấy bả vai ngăn cản.

“Hứa Huy, mày làm gì vậy, mau dừng tay, dừng tay!”

Hứa Huy không để ý tới khuyên can của hắn, liều mạng giãy dụa, đôi mắt bốc lửa trừng Tưởng Lộ.

“Buông tay cho tôi, buông tay! Mày cái đồ vương bát đản, mày dám động vào cậu ta, đi tìm chết đi!”

Liêu Thắng Anh căn bản không biết gã đang nổi điên cái gì, sức lực lớn đến mức hắn khó giữ nổi.

Ngô Cảnh An gắt gao nắm chặt hai nắm tay, mạnh mẽ hô lên một tiếng. “Hứa Huy!”

Thần kỳ là, tiếng gầm giận dữ này của anh khiến Hứa Huy dần dần yên tĩnh, thở hổn hển, ánh mắt hung ác nhìn anh.

Chờ đến lúc xác định gã yên tĩnh trở lại, Liêu Thắng Anh lúc này mới dám buông tay, lau mồ hôi lạnh trên trán, quay đầu nhìn người lên tiếng tìm kiếm một lời giải thích.

Nói là say rượu sau phát điên cũng quá thần kỳ đi!

Liêu Thắng Anh nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái nữa, người nọ là…

“Lão Ngô?”

Liêu Thắng Anh vẫn nhớ rõ anh ta, người một thời gian trước bị Hứa Huy chỉnh thảm.

Sao lại gặp được dưới tình huống này, lão Ngô này rốt cuộc đắc tội Hứa Huy cái gì, khiến gã nửa đêm còn lao xuống xe đến đánh người.

“Này, rốt cuộc, là xảy ra chuyện gì?”

Ngô Cảnh An liếc hắn một cái, đem tầm mắt đặt về trên người Hứa Huy, “Cậu rốt cuộc muốn thế nào?” Nói cho cùng anh cũng là một tục nhân, bị người ép phải hỏi một vấn đề không thể tục hơn.

Biết rõ không có trả lời, Ngô Cảnh An vẫn muốn hỏi.

Muốn thế nào?

Vấn đề này quả thực làm Hứa Huy muốn cười, gã muốn thế nào Ngô Cảnh An còn không hiểu sao? Gã đã theo sau mông người ta tám mười ngày, người ta còn không biết gã muốn gì?!”Tôi muốn thế nào? Ngô Cảnh An, cậu giỏi, cậu nói cho tôi biết, cậu muốn thế nào, không đùa chết tôi thì không được sao?”

Cả cười lạnh Ngô Cảnh An cũng lười, trên đời này có một số người, vĩnh viễn nói chuyện điên đảo trắng đen.

Rốt cuộc ai chơi đùa ai? Tình cảm của anh bị người ta đùa bỡn một vố lớn, còn làm bị thương tâm tình của đại thiếu gia người ta? Hóa ra là Ngô Cảnh An anh sai?

Buồn cười!

Tưởng Lộ đi đến bên cạnh Ngô Cảnh An, đỡ anh, “An Tử, người này là ai?”

Hứa Huy ngứa mắt sự thân mật của hai người, mặt mày nhăn nhúm, “Mày cách xa cậu ta ra!” Ánh mắt đối diện với Ngô Cảnh An, ngoại trừ hận còn có rất nhiều tình cảm nói không nên lời, “Cậu không phải luôn miệng nói yêu tôi sao, tình cảm đồng tính luyến ái rẻ mạt như vậy, quay đầu là có thể cùng người đàn ông khác lăn cùng một chỗ, Ngô Cảnh An, cậu được lắm!”

Liêu Thắng Anh xem như nghe hiểu một chút, thì ra đây là người đàn ông của lão Ngô! Cũng không đúng, vậy thì liên quan Hứa Huy cái rắm! Sao lại phát hỏa lớn như thế?

Ngô Cảnh An không muốn nhiều lời với gã, nhiều lời cũng là vô nghĩa, anh giương mắt nhìn Liêu Thắng Anh, “Cậu ta uống nhiều quá, anh đem cậu ta đi đi!”

Hứa Huy nói: “Cậu cho là tôi sẽ bỏ qua cho cậu sao? Đừng mơ mộng hão huyền, Ngô Cảnh An, cậu muốn cùng hắn phải không? Được, vậy cậu với hắn đi chết đi, tôi sẽ cho phép cậu.”

Ngô Cảnh An nhịn, lại nhịn, nhẫn nhịn nữa, cuối cùng không nhịn được. “Hứa Huy, đừng khinh người quá đáng! Đùa giỡn tôi lâu như thế vẫn chưa đủ?! Chỉ vì đấm cậu một cú, còn muốn tôi lấy mạng ra đền??? Tôi cho cậu biết, Ngô Cảnh An tôi cái gì cũng không có, chỉ có cái mạng rách này, có giỏi thì cậu lấy đi, lấy không được tôi còn thân thiết với người đàn ông này hơn. Tôi không những muốn thân mật với hắn, còn cùng hắn hôn môi, lên giường, cậu có bản lĩnh hằng ngày cứ đến bắt, tôi cho cậu xem GV miễn phí!”

Thùng thuốc nổ Hứa Huy dễ dàng bị mấy câu của Ngô Cảnh An châm, may mắn Liêu Thắng Anh phản ứng nhanh tiến lên chặn gã kéo về phía sau.

Hứa Huy bị Liêu Thắng Anh ôm lấy từ phía sau, gã chỉ có thể đá mạnh vào không khí phía trước mấy đá, khàn cả giọng quát, “Họ Ngô, cậu lặp lại lần nữa, con mẹ nó cậu lặp lại lần nữa xem. Tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy hai người đứng cùng nhau, tôi gặp một lần đánh một lần, Hứa Huy tôi nói được thì làm được! Ngô! Cảnh! An!”

Tiếng rống giận của Hứa Huy bị gió đêm hè thổi bay, chiếc xe thể thao gây chú ý vội vàng biến mất trên đường.

Ngô Cảnh An trừng người đi xa, cúi đầu mắng một tiếng đồ điên, xoay đầu lại liền đối diện với ánh mắt dò hỏi của Tưởng Lộ.

Ngô Cảnh An tức giận, “Cậu cũng cút! Muốn nghe giải thích ngày mai lại liên hệ.”

Khóe mắt Tưởng Lộ mang cười nhìn chăm chú vào anh, “Những gì cậu nói là thật sao?”

Ngô Cảnh An nhướng mày trừng hắn, “Cái gì?”

Khóe miệng Tưởng Lộ cười càng tươi, Ngô Cảnh An nhìn thế nào cũng thấy nụ cười kia đáng khinh, “Cậu nói, cậu nói muốn lên giường với tôi, có thật không?”Ngô Cảnh An vô lực nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Còn không cút, tôi không đảm bảo sẽ không đánh cậu.”

Tưởng Lộ tủi thân, “Không có xe mà!”

Ngô Cảnh An mãnh liệt mở mắt ra, hét lớn: “Cút, dùng chân chạy đi!” <ins class="adsbygoogle"

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi