CÔ VỢ THẦN BÍ MUỐN CHẠY ĐÂU

CHƯƠNG 1931

Mặc Thành ngạc nhiên nhìn Lâm Từ. Nghĩa là sao? Em gái của Đường Minh Hạo? Đường Vũ Kỳ ư? Lâm Từ rất thích Đường Vũ Kỳ. Mặc Thành biết, ngay từ lần đầu gặp nhau, Lâm Từ đã tỏ ra yêu quý Đường Vũ Kỳ rồi, càng về sau càng quý. Anh ta vốn cho rằng, do Đường Vũ Kỳ là con gái nên cô mới quý hơn. Vậy là cô ngày càng quý mến con bé không phải vì nguyên nhân đó sao? Nguyên nhân căn bản nhất là bởi vì Vũ Kỳ và Minh Hạo có địa vị hoàn toàn khác nhau trong mắt cô sao?

“Nhà họ Mặc từng sinh được một bé gái, bảy năm trước, khi cô bé lên năm tuổi thì chết yểu. Lúc đó tôi đã biết là cô bé sẽ trở lại trần gian, nhưng sẽ không còn thuộc về nhà họ Mặc nữa. Tôi đã tìm rất lâu và rồi gặp được Đường Vũ Kỳ, em gái của Đường Minh Hạo. Cô bé này vừa tròn năm tuổi, dáng dấp giống hệt cô cháu gái nhỏ của tôi hồi đó.” Lâm Từ chậm rãi kể. Có rất nhiều chuyện mà cô tin vì đã tự mình trải qua, nên cô chỉ có thể tin tưởng.

“Mặc dù Vũ Kỳ chưa từng xuất hiện trước mặt mấy người, nhưng vì Minh Hạo bị bắt nên con bé cũng tới đây, chỉ không lên đảo mà thôi.” Lâm Từ giải thích, như để chứng minh rằng sẽ có con cái nhà họ Mặc xuất hiện và phá hủy đảo Xích Lê.

Đó không phải là một lời giải thích, đó là sự thật, thật sự rất khó để giải thích chuyện này, nhưng khi bất ngờ nhắc đến thì chuyện này lại hợp lý đến bất ngờ.

Rõ ràng là họ biết không nên như thế này, nhưng… họ lại cảm thấy chuyện này không hề có vấn đề gì cả, nửa tin nửa ngờ nhìn Lâm Từ.

Mặc Thành đứng một bên quan sát, Lâm Từ chưa bao giờ nhắc tới những chuyện này, giờ phút này nói ra có cảm giác thật kỳ quái.

“Thật ra mọi người có muốn rời đi hay không cũng không quan trọng, bởi vì người nhà họ Mặc sẽ sớm đến đây thôi. Tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện năm đó anh trai tôi chết, cũng không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào có liên quan đến cái chết của anh tôi.” Lâm Từ cười lạnh.

Đảo Xích Lê được coi là một nơi nằm ngoài vòng pháp luật, nếu bọn họ thực sự không muốn rời đi thì, cứ chờ mà cùng mai táng với đảo Xích Lê đi!

“Tôi sẽ không bao giờ rời khỏi đảo Xích Lê.” Đại trưởng lão kiên quyết từ chối. Rời khỏi đảo Xích Lê thì bà ta còn lại cái gì? Chẳng còn gì cả! Đó là chuyện bà ta tuyệt đối không thể tha thứ.

“Mấy người cũng vậy sao?” Lâm Từ mặc kệ bà ta. Những người khác ở đây có thể từ từ xử lý, nhưng nếu người trước mắt này không chết ngay ở đây thì nhất định phải mang về nhà họ Mặc.

“Tôi cũng sẽ không rời khỏi đảo Xích Lê.” Lịch nói rất hung hăng. Anh ta không thích ứng với bất kỳ thứ gì khác, nếu rời khỏi đảo Xích Lê thì làm sao có thể sống sót? Đống thuốc của anh ta rồi cả những thứ khác nữa, làm sao mà mang đi được?

“Nếu tôi cũng muốn rời đi thì sao? Tôi cũng muốn anh rời đi cùng tôi?” Linh quay lại nhìn Lịch. Cô biết Lịch đang lợi dụng mình, nhưng Lịch có địa vị cao trong đám trưởng lão, chỉ thấp hơn đại trưởng lão thôi. Nếu anh ta chịu rời đi thì những người khác cũng sẽ dao động.

Đương nhiên nếu họ đều không muốn đi thì… cứ chết cùng nhau ở chỗ này đi. Thậm chí Linh còn có ý nghĩ ác độc như vậy.

Thật ra, ngay từ đầu, Linh đã muốn cùng chết cùng với họ rồi. Nhưng bây giờ, cô bé lại cảm thấy rời đi cũng không tệ. Những người này đến một nơi xa lạ thì chắc chắn sẽ không thể sống tốt được, so với sự giải thoát nhất thời thì thà để họ đau khổ mãi mãi chẳng phải là càng tốt hơn sao?

“Rời khỏi đây? Đi đâu?” Lịch không phải là người không có đầu óc. Bọn họ sinh sống ở đây bao nhiêu năm qua, đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bên ngoài rồi. Nếu bây giờ rời đi thì làm sao có thể sống sót ở thế giới ngoài kia? Bọn họ đều chưa từng tiếp xúc với thứ mà những người đó đang có, đang dùng, thì làm sao có thể hòa nhập được?

Lâm Từ nhìn những người này. Dường như họ đang do dự, nhưng không thể hạ quyết tâm.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn nói nhiều thêm nữa, không muốn hứa hẹn điều gì. Nhà họ Mặc không thể chứa chấp được bọn họ, cho dù là giữ lại để tra tấn thì cô cũng không muốn.

“Anh ở đâu thì tôi sẽ ở đó.” Linh nhìn Lịch rồi chậm rãi nói, đây là giao dịch khi trước của họ.

Lâm Từ cau mày. Cô nhất định phải đưa Linh về nhà họ Mặc, nhưng lời nói của Linh nghe rất khó chịu. Lịch ở đâu thì cô bé ở đấy, vậy là cô bé hoàn toàn giao quyền quyết định cho Lịch. Nhưng Lâm Từ không thể chấp nhận được chuyện đó.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi