CÔ VỢ THẦN BÍ MUỐN CHẠY ĐÂU

“Không thể nào, sao anh ba có thể ly hôn cho được, có phải anh nhầm lẫn ở đâu không hả?” Tịch Xuyên kinh ngạc hoàn toàn, nhất thời anh ta vẫn không tin đây là sự thật.

“Sao mà nhầm cho nổi, chính tay tôi đi xử lý thủ tục ly hôn kia mà, cũng do chính tay tôi giao đơn xin ly hôn cho bà chủ.” Dường như bây giờ thư ký Lưu đã tỉnh táo hơn đôi chút, anh ta ngẩng đầu lên phản bác lại lời nói của Tịch Xuyên.

“Anh làm hả? Tại sao anh lại làm thủ tục ly hôn cho anh ba?” Tịch Xuyên sững sờ, tại sao thư ký Lưu phải giải quyết thủ tục ly hôn cho anh ba?

“Bởi vì tổng giám đốc và cô chủ đã ký vào đơn ly hôn, trên đơn ly hôn viết rất rõ ràng rằng nếu như tổng giám đốc không ở thành phố A nữa thì tôi sẽ thay hai người bọn họ giải quyết thủ tục ly hôn, anh nói xem chuyện này có liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi lại phải xử lý chuyện này kia chứ? Tại sao lại để tôi làm tội nhân đây?” Thư ký Lưu vừa nhắc đến chuyện này là đã cảm thấy tủi thân.

Tịch Xuyên nhíu mày lại, anh ta có biết về đơn xin ly hôn của Hàn Nhã Thanh và anh ba, nhưng anh ta không biết trên đơn ly hôn vẫn còn dòng này.

Nếu thật sự giống như thư ký Lưu nói, để cho thư ký Lưu giải quyết cũng được, nhưng Tịch Xuyên vẫn cảm thấy kỳ lạ ở đâu đấy.

“Anh giải quyết đơn ly hôn cho anh ba, anh ba có biết không?” Tịch Xuyên lại không kìm lòng nổi mà cất tiếng hỏi.

“Đương nhiên là biết, lúc cô chủ cầm đơn ly hôn đến kêu tôi thay mặt tổng giám đốc để xử lý thủ tục ly hôn, tôi bèn gọi cho tổng giám đốc ngay, tổng giám đốc nói anh ấy biết, anh ấy đồng ý ly hôn, tổng giám đốc còn nói cô chủ muốn cái gì thì cho cái nấy, rõ ràng tổng giám đốc muốn dùng vật chất để bồi thường cho cô chủ rồi, nhưng cuối cùng cô chủ lại chẳng muốn gì cả.” Thư ký Lưu thở dài: “Cô chủ vốn không phải là người tham tiền tài.”

Ánh mắt Tịch Xuyên hơi thay đổi, chuyện này kỳ quá...

“Tôi cứ cảm thấy có vấn đề ở đâu đấy.” Mặc dù thư ký Lưu nói năng rành mạch rõ ràng nhưng Tịch Xuyên vẫn cảm thấy hết sức lạ lùng.

“Anh ba đã ngủ với chị ba rồi, làm sao có thể ly hôn được?” Câu nói này không phải là nói với thư ký Lưu, mà là Tịch Xuyên tự lẩm bẩm với mình.

Lân trước anh ba đã nhắn tin trong nhóm, rõ ràng anh ba đã ngủ với chị ba rồi, hơn nữa anh ta còn nói là mỗi một buổi tối...

Nếu chỉ là hiệp ước kết hôn thì không nên làm thật, ngủ với con gái nhà người ta rồi mà ly hôn thì kỳ cục lắm.

Huống hồ chỉ còn không phải là mất khống chế một lân mà là mỗi buổi tối, anh ta còn nhớ lúc ấy anh ba nhấn mạnh rằng mỗi một buổi tối!

Một người đàn ông ngủ với một người phụ nữ hàng đêm đã đủ để chứng minh người đàn ông ấy yêu thương người phụ nữ đó rồi, cho dù không phải là tình cảm, ít nhất cũng yêu thích cơ thể của người phụ nữ ấy.

Trong tình huống như thế này, làm sao anh ba lại đồng ý ly hôn cho được?

“Bởi thế tôi mới nói tổng giám đốc là súc sinh, không, không bằng súc sinh nữa.” Mặc dù thư ký Lưu đã say tí bỉ nhưng vẫn nghe thấy tiếng lầm bầm của Tịch Xuyên, trong lòng anh ta càng cảm thấy phẫn nộ hơn, bây giờ uống say rồi, mắng chửi tổng giám đốc nhà mình cũng không e dè gì cả, đến câu không bằng súc sinh mà cũng nói ra thành lời được.

“Tôi cảm thấy anh ba sẽ không làm như vậy đâu, đây không phải là tác phong làm việc của anh ba.” Tịch Xuyên rất hiểu Dương Tầm Chiêu, dù ít dù nhiều gì thì Tịch Xuyên cũng biết vài chuyện giữa Dương Tầm Chiêu và Hàn Nhã Thanh, bởi thế anh ta cảm thấy anh ba mình không thể nào cư xử tuyệt tình với Hàn Nhã Thanh như thế được.

“Sao là không thể được, đơn xin ly hôn nằm trong tay tôi đây này, anh đọc đi, anh đọc đi.” Thư ký Lưu lấy đơn từ trong cặp ra.

Thư ký Lưu từ công ty ghé thẳng sang đây uống rượu, sau khi giải quyết xong thủ tục ly hôn, một vài thứ thuộc về Dương Tầm Chiêu đang nằm trong cặp anh ta.

“Đây không phải là chữ của anh ba.” Tịch Xuyên nhìn thoáng qua, lông mày nhíu lại càng chặt hơn.

“Đây là chữ của cô chủ, chắc chắn tổng giám đốc đã kêu cô chủ viết đấy, anh nhìn ngữ khí này xem, phong cách này xem, chắc chắn là tổng giám đốc đọc cho cô chủ viết.” Bây giờ thư ký Lưu đã chắc chắn rằng tổng giám đốc nhà mình là một tên bội tình bạc nghĩa, bởi thế chuyện gì cũng là lỗi của tổng giám đốc.

Tịch Xuyên lại cẩn thận đọc đơn xin ly hôn rồi cảm thấy thư ký Lưu nói đúng, có lẽ đây chính là ý của anh ba.

Anh ta cảm thấy chắc chắn Hàn Nhã Thanh sẽ không nghĩ ra cách để thư ký Lưu xử lý thủ tục ly hôn.

Tịch Xuyên lại đọc lá đơn thêm một lần nữa, lúc nhìn thấy lấy được cổ phần của Dương thị lập tức ly hôn ngay, sắc mặt anh ta toát ra vẻ tức giận: “Anh ba tuyệt tình thật.”

“Đúng thế, tổng giám đốc tuyệt tình quá đi mất, lúc ấy cô chủ đau lòng và buồn bã lắm, cô chủ vẫn luôn kìm chế, chứ bằng không chắc chắn đã bật khóc rồi, bây giờ tôi không biết cô chủ đang trốn trong góc nào để khóc nữa đấy.” Vốn dĩ thư ký Lưu cho rằng Hàn Nhã Thanh hết sức đau lòng, sau khi uống rượu say thì suy nghĩ đó đã định hình trong lòng anh ta.

“Bà chủ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Bà chủ sẽ không đau lòng quá chứ, quá đau lòng làm chuyện ngu xuẩn thì phải làm sao đây?” ánh mắt thư ký Lưu chợt thay đổi, anh ta chợt thốt lên đây kinh hoảng.

“Không, không đến nỗi nào đâu ha? Hàn Nhã Thanh không phải là người không chịu nổi đả kích.” Tịch Xuyên nghĩ đến những việc Hàn Nhã Thanh đã làm lúc còn ở Danh Tước, cảm thấy suy nghĩ của thư ký Lưu không tài nào xảy ra nổi.

“Anh không hiểu đâu, chuyện tình cảm khác với những chuyện còn lại, cho dù người ấy có kiên cường đến mấy lúc bình thường thì khi gặp phải đả kích vê mặt tình cảm, người ấy cũng không chịu nổi đâu.” Thư ký Lưu nói như thể mình có kinh nghiệm lắm vậy.

“Anh có số điện thoại của Hàn Nhã Thanh không? Để tôi gọi điện thoại hỏi han thử?” Tịch Xuyên nghe anh ta nói thế cũng không khỏi bắt đầu thấy lo lắng.

“Không có, nhưng tôi đã đưa số điện thoại của mình cho bà chủ rồi, dặn bà chủ gọi cho tôi nếu xảy ra chuyện gì.” Thư ký Lưu ngẩn ngơ đáp lại một câu.

“Má, anh đúng là đồ ngu ngốc, nếu như cô ấy muốn nói cho anh thì đã nói từ lúc ấy rồi.” Tịch Xuyên nhìn anh ta rồi không khỏi cất giọng mắng.

“Để tôi gọi điện cho anh ba hỏi thử xem.” Tịch Xuyên cảm thấy cho dù ly hôn có phải là ý của anh ba hay không, chuyện này cũng nên hỏi ý kiến của anh ba mới được.

“Anh không cần gọi điện thoại cho tổng giám đốc đâu, tổng giám đốc khóa máy rồi, tôi gọi mấy bận mà không được.” Thư ký Lưu bĩu môi: “Tôi cảm thấy có thể vì tổng giám đốc sợ cô chủ gọi điện cho mình, sợ cô chủ quấn lấy mình nên mới cố tình khóa máy đó.”

Bây giờ thư ký Lưu đang vùi sâu vào trong bế tắc, không tài nào thoát ra được.

Tịch Xuyên nhìn thư ký Lưu với ánh mắt kỳ lạ, anh ta vẫn tin rằng chắc chắn anh ba mình sẽ không làm ra chuyện mất nhân tính như thế.

Nhưng thư ký Lưu nói anh ba khóa máy rồi, chắc chắn anh ta cũng không gọi cho anh ba mình được.

Tịch Xuyên nghe những lời thư ký Lưu vừa mới nói, nhớ đến việc Hàn Nhã Thanh ly hôn một cách đột ngột, chắc chắn cũng rất khó chịu, bởi thế anh ta càng nghĩ càng thấy lo lắng.

Tịch Xuyên chợt nhớ đến anh cả Đường Lăng, trước giờ anh cả luôn đối xử rất đặc biệt với Hàn Nhã Thanh.

Nhưng anh ta nhận ra sự đặc biệt mà anh cả dành cho Hàn Nhã Thanh không giống với tình cảm nam nữ bình thường, với tính cách của anh cả, chắc chắn anh ấy sẽ không thể nào thích người phụ nữ của anh em mình.

Chỉ có anh ba ngớ ngẩn mới cho rằng anh cả muốn cướp người phụ nữ của mình mà thôi.

Tịch Xuyên nghĩ có thể anh ba biết được cách liên hệ với Hàn Nhã Thanh, anh ta nhanh chóng tìm số điện thoại của Đường Lăng rồi gọi cho anh ta một cuộc.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi