CON THIÊN TÀI VÀ BỐ TỔNG TÀI

Từ sâu trong tâm hồn cô, từ bản năng nguyên thủy trong đại não cô, sự tồn tại của hai chữ Bạc Dạ này, chính là khởi nguồn cho tất cả bất hạnh của cô.

Đường Thi vô ý thức mà lẩm bẩm: "Tôi hận Bạc Dạ Bạc Dạ. Tôi cũng hận chính mình.”

Lâm Từ thấy Bạc Dạ cách cửa kính, vốn dĩ là vẻ mặt lo lắng, nhưng vào giờ khác này tất cả hóa thành khiếp SỢ.

Khiếp sợ qua đi, trong mắt người đàn ông xuất hiện một cảm giác đau đớn, rút gân rút cốt cũng không đủ để hình dung.

Anh vậy mà lại tổn thương một người phụ nữ đến như vậy.

Đường Thi bị thôi miên, mà vẫn còn...nhớ rõ Bạc Dạ. Mối hận này rốt cuộc sâu đen mức nào? Dù cho yêu cũng không thể vượt qua độ sâu này.

Bốn chữ hận thấu xương, hóa ra trước nay đều không phái chỉ là nói mà thôi.

Bạc Dạ hướng về phía tấm kinh trong suốt, nhìn Đường Thi không tiếng động rơi lệ bên trong, cô không tỉnh, nhưng mà trên mặt lại đều là về thống khổ.

Một khác đó, Bạc Dạ cảm thấy phòng tuyển tâm lý của minh cũng sụp đổ, anh thực sự muốn chạy vào nói với Đường Thi. Đừng như vậy được không, chúng ta bất đầu lại một lần nữa được không, cho tôi một cơ hội bù đắp cho em.

Thế nhưng Đường Thi đã không phải Đường Thi trước kia.

Cô hiện tại nửa bước không tiến lên, mip tại một chế cuộn mình lại, niêm phong trái tim minh, đoạn tuyệt quani hệ với thế giới này.

Bạc Dạ thà rằng thời gian quay ngược trở lại Đường Thì trước kia, lúc ấy có hận anh, t nhất văn có sức sống,. như một lưỡi dao sắc bén, nhưng mà hiện tại thì sao? Bạc Dạ bồi hồi ở ngoài cửa lúc lầu, sau đó bắc sĩ đã

Đường Thi đi ra. Dưới sự giúp đỡ của bắc sĩ Hà, nghiêng ngả lảo đảo đi về phia trước, đôi mất văn không mở, đại não còn đang ngủ say. Bạc Dạ nhìn mà cay xe hai mất, tiến lên giúp đỡt "Để tôi làm cho."

Lâm Từ nhìn nước mất trên mặt Đường Thi, đau lồng đến không chịu được, từ trong túi lấy ra một bao giấy ân, đưa cho Bạc Dạ một tà, nói với anh: "Ccậu Da, lau cho cô Đường di

Bạc Dạ cầm lấy giấy ăn, nhẹ nhàng giúp Đường Thí lau khó nước mắt, sau đó anh bế cô lên, buớc nhanh về phia phòng bệnh. Lâm Từ ở phía sau nhin bóng dáng bọn ho, chi cảm thấy khoảng thời gian này dai giống như đi que cá đời vậy.

Đường Thi không hề phản kháng mà dựa vào ngực anh, hô hấp vững vàng, ngủ một giấc thật sâu. Mà anh, đặt cóc trên giuờng é phòng bệnh, là giúp cô đắp chăn, tay con hơi hơi run

Làm Từ biết, hiện tại trong lòng Bạc Dạ đau khố hơn so với bất kì ai, nhưng mà làm sao bây giờ đây, bù đắp? ư

Thế giới này chuyện đáng buồn nhất không phải đã làm sai cần bù đập. Mà là muốn bù đầp, nhưng cơ bản, cầu đường mà không có cua.

Lúc Đường Thi tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, đơn thuốc mà Giang Läng kê khiến cô ngủ trực tiếp một giấc tới tận 12 giờ. Lúc mở to mắt, Lâm Từ đang ngồi ở một bên ăn mì gói.

Lâm Từ thấy Đường Thi tỉnh, lập tức hít vào một hơi, sau đó nuốt xuống, khẩn trương nói: "Cô Đường, cô tỉnh ribi sao?"

Bường Thi gật gật đầu:"Vi sao dùng ảnh mắt kỳ quái như vậy nhìn tôi?”

Lãm Từ lắc đầu: "Không đầu, cô suy nghĩ nhiều rồi. Co đói không? Tői đặt món cho cô"

Gần đây bởi vì việc công ty mà Bạc Dạ bận tối mày toi mặt, cho nên nhở Lãm Từ trồng coi cô, hiện tại Đường Thi tinh, Läm Từ đã gửi tin tức cho Bạc Da, sau đó bất Cauca mon guapo

"Tai Không muốn ăn cái gi, tôi không đói bụng." Đường TH đã đủ giày, nhưng mà lúc này văn không đói, tiếp tục như vây cháng sợ tinh thần không sup đó thì thán thế cũng sup đổ trước.

Lâm Từ thổ dài "Cô Đường, ân chút đi đợi chút là cầu chú nhỏ tan học

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi