CÔNG LƯỢC TRÁI TIM

Chương 248: Không tìm được niềm vui cho chính mình

Bạch Dận Ninh lắc đầu: “Không biết rõ lắm, từ trước đến nay cô ấy không nói cho tôi bất kì chuyện gì, chỉ nói rằng ba nuôi của cô ấy đối xử tệ bạc với cô ấy.”

Bạch Dận Ninh nhìn mặt trời lên cao ngoài cửa sổ, hỏi vu vơ: “Có bao nhiêu đứa trẻ mồ côi được người tốt nhận nuôi chứ?”

Anh ấy may mắn được người đàn ông đã từng kết hôn một lần là Bạch Hoành Phi nhận nuôi. Ông ấy mặc dù không tinh tế và chu đáo như người mẹ, nhưng ông ấy đã dành tình yêu của một người cha cho con trai mình.

“Cho nên hôm nay anh gọi tôi đến đây là muốn nói với tôi rằng không phải cô ấy làm ra chuyện này?” Lâm Tân Ngôn thử hỏi.

“Đúng vậy.” Bạch Dận Ninh vẫn tin rằng Diêu Thanh Thanh là một cô gái ngây thơ.

Hơn nữa, Tông Cảnh Hạo cũng chỉ là đoán. Chuyện ở tiệm quần áo cũng chưa đủ để nói là cô ấy làm chuyện này.

“Hôm nay gọi cô đến đây là muốn trực tiếp nói rõ ràng với cô.”

Lâm Tân Ngôn nhìn anh, anh ta có ý gì vậy?

Muốn cô đi gặp Diêu Thanh Thanh sao?

Không phải lòng dạ cô sắt đá, hoặc cô không tha cho cô ta, xem xong đoạn video, cô không chắc chắc được rằng Diêu Thanh Thanh rốt cuộc là loại người thế nào.

Nếu như cô chưa xem video, cô chắc chắn sẽ tin lời của Bạch Dận Ninh, chỉ là hiện tại, trong lòng cô có rất nhiều điều không hiểu.

Tông Cảnh Hạo không phải đứa trẻ ba tuổi chỉ dựa vào phán đoán, có chứng cứ thì anh mới nói như vậy.

Vả lại kết quả điều tra, cô thực sự có chuyện giấu Bạch Dận Ninh.

“Thực ra…”

Lâm Tân Ngôn muốn nói những chuyện mà cô đã nhìn thấy, kết quả lúc này cánh cửa bỗng nhiên bị mở ra, Diêu Thanh Thanh đứng ở cửa, cô ấy hơi ngại ngùng nhìn xuống dưới: “Không làm phiền hai người chứ?”

Lâm Tân Ngôn đem những lời định nói nuốt xuống, nở ra một nụ cười: “Không phiền.”

Bạch Dận Ninh để cô ấy vào ngồi: “Cô Lâm không phải người thích tính toán, đừng kiềm chế như thế.”

Lâm Tân Ngôn nhìn Bạch Dận Ninh, có chuyện vẫn chưa nói.

“Thực ra gọi cậu đến đây là muốn hỏi cậu một chuyện, mấy ngày nay cậu có đến khách sạn không?” Bạch Dận Ninh thẳng thắn hỏi, cũng rất bộc trực.

Diêu Thanh Thanh nắm chặt hai tay đặt lên bàn, cô không ngờ hôm nay Bạch Dận Ninh gọi cô đến là để Lâm Tân Ngôn điều tra chuyện này, hơn nữa còn nghi ngờ cô.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tân Ngôn: “Có phải cô xảy ra chuyện gì rồi cho rằng là tôi làm đúng không?”

“Không phải…”

“Không có ai nghi ngờ cậu. Hôm nay gọi cậu đến là muốn cậu nói rõ để tránh bị hiểu lầm.” Bạch Dận Ninh thay Lâm Tân Ngôn giải thích.

Không ngờ, điều này đã rơi vào tầm mắt Diêu Thanh Thanh, là Bạch Dận Ninh đang bảo vệ Lâm Tân Ngôn.

Một cảm xúc kì lạ lướt qua trong mắt cô, cô lắc đầu: “Tớ không đi.”

Chuyện của cửa hàng quần áo, lúc đó là cô cố ý muốn đóng, cho dù không phải Lâm Tân Ngôn tình cờ đi vào thì cô cũng định đóng cửa quán quần áo, chỉ là mãi vẫn chưa tìm được lí do phù hợp nên cứ kéo dài mãi.

Cô được nhận nuôi vì gia đình đó không thể có con, cho nên mới nhận nuôi cô. Ban đầu, việc đó không sao với cô, nhưng một năm sau, người vợ không thể mang thai đó đã mang thai. Từ đó về sau, thái độ của họ đối với cô đã thay đổi. Sau đó, họ sinh được đứa con trai, điều này còn tệ hơn với cô.

Đứa bé đó chính là người đàn ông mặc áo da đến đòi tiền cô.

Được người trong nhà chiều hư, chưa thành niên đã thôi học, cả này chỉ đàn đúm với bọn nhóc ăn chơi sa đọa, cứ dăm ba bữa lại đến đòi tiền Diêu Thanh Thanh.

Từ khi vô tình làm quen với Bạch Dận Ninh, Diêu Thanh Thanh đã có cơ hội mở cửa hàng quần áo của riêng mình. Ban đầu, cô chỉ muốn làm cho cuộc sống của mình tốt hơn, nhưng không ngờ khi cô mở một cửa hàng quần áo, người được gọi là em trai đã xin thêm tiền nhiều hơn.

Không chỉ không làm cho cuộc sống tốt hơn, mà ngược lại trở thành cây rút tiền của em trai.

Cô bực mình và tình cờ gặp em họ đang tìm việc, vì vậy cô đã từ bỏ tình yêu của mình và để em họ tiếp quản cửa hàng. Em trai không tìm thấy cô nên không xin được tiền.

Điều làm cô hối hận đó chính là bị em họ phát hiện cô và Bạch Dận Ninh quen nhau.

Cô sợ Bạch Dận Ninh biết được sự tồn tại của em trai, cũng sợ em họ nói cho Bạch Dận Ninh biết chuyện liên quan đến cô.

Cho nên, nhân sự việc ngày hôm đó, cô đóng cửa cửa hàng quần áo.

Như vậy sẽ cắt đứt bí mật mà Bạch Dận Ninh biết về cô trước đây.

Cô đem lòng yêu mến Bạch Dận Ninh, hôm đó, cô nhìn thấy Bạch Dận Ninh vì Lâm Tân Ngôn mà tức giận, cô ghen tị, nhưng cũng ngưỡng mộ.

Rõ ràng Lâm Tân Ngôn có chồng có con rồi, tại sao Bạch Dận Ninh phải đối xử tốt với cô ấy như thế?

Cũng giống như vừa nãy, còn giải thích thay cho cô ấy.

Cô nắm chặt tay, bàn tay gầy gò nổi đầy gân cốt lên.

Bạch Dận Ninh thở dài một hơi, anh không muốn người bạn thời thơ ấu của mình lại biến thành như vậy.

Rõ ràng Diêu Thanh Thanh đang nói dối, Tông Cảnh Hạo đã điều tra ra, vào lúc cô rời khỏi Bạch Thành, Diêu Thanh Thanh đã ra vào khách sạn rất nhiều lần.

Cô cúi đầu nhìn bát cháo chưa ăn hết, không phơi bày Diêu Thanh Thanh, mà chỉ cười nói: “Vốn cũng không phải chuyện gì lớn, có thể chỉ là hiểu lầm thôi. Con tôi vẫn đang đợi tôi, tôi xin phép về trước.”

Lâm Tân Ngôn gọi phục vụ: “Thanh toán.”

Cô lấy ví tiền từ trong túi ra, đang định trả tiền thì nhân viên khó xử nhìn Bạch Dận Ninh: “Giám đốc Bạch, đây…”

Bạch Dận Ninh nhìn ví tiền trên tay cô: “Bữa này tôi mời cô.”

Lâm Tân Ngôn cố chấp: “Đã nói rồi, tôi mời anh, sao có thể để anh trả tiền được chứ.”

“Địa bàn của tôi, tôi không nhận tiền của cô được.” Bạch Dận Ninh nói.

Lâm Tân Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, lại nhìn cô nhân viên vừa mới gọi giám đốc Bạch, đột nhiên nhận ra hóa ra đây là quán cơm anh mở: “Có cơ hội, anh đến thành phố B, tôi mời anh.”

“Chắc chắn có cơ hội.” Bạch Dận Ninh nói chắc chắn, dù sao anh và Tông Cảnh Hạo đang là quan hệ hợp tác, chắc chắn sẽ có cơ hội đến thành phố B.

Lâm Tan Ngôn đứng dậy: “Cảm ơn sự tiếp đãi của giám đốc Bạch hôm nay, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

“Tôi tiễn cô.” Bạch Dận Ninh rời ghế.

Diêu Thanh Thanh nhìn Bạch Dận Ninh đi theo Lâm Tân Ngôn cũng vội vàng đứng dậy: “Dận Ninh, chân của cậu không tiện, để tớ thay cậu tiễn cô Lâm.”

“Không cần, cậu về đi.” Bạch Dận Ninh vẫy tay, không quan tâm đến cô ấy.

“Sáng nay tôi gọi điện thoại cho cô, nhưng không phải cô nhấc máy.” Bạch Dận Ninh chủ động nhắc lại chuyện sáng nay.

Lâm Tân Ngôn hình như nhớ ra trong lúc đang ngủ mơ nghe thấy Tông Cảnh Hạo nghe điện thoại, nói là 10086 gọi điện đên, chẳng lẽ không phải 10086, mà là Bạch Dận Ninh?

“Tối hôm qua tôi ngủ muộn nên sáng chưa tỉnh.” Lâm Tân Ngôn giải thích.

Không giải thích thì thôi, Lâm Tân Ngôn giải thích như vậy, Bạch Dận Ninh càng thêm buồn hơn.

Tối hôm qua làm gì mà ngủ muộn?

Buổi tối hai vợ chồng còn có chuyện gì nữa?

Bạch Dận Ninh cười khổ: “Ài, tôi không tìm được niềm vui cho bản thân ấy mà.”

Lâm Tân Như không phát hiện ra trong lời nói của mình có thế gây hiểu lầm, chỉ nhẹ nhàng cười cười.

Diêu Thanh Thanh đứng ở cửa hàng nhìn Bạch Dận Ninh và Lâm Tân Ngôn.

Cô chưa nhìn thấy tư cách của Bạch Dận Ninh trước một người phụ nữ, lại còn là người đã kết hôn, hơn nữa là người phụ nữ đã sinh con, cô ta làm sao xứng với Bạch Dận Ninh chứ?

Cô nắm chặt tay mình, cảm thấy tức giận trong lòng, cô thấy Lâm Tân Ngôn thật quá đáng, có chồng, có con, lại còn đi quyến rũ Bạch Dận Ninh.

Bạch Dận Ninh còn vì chuyện búp bê mà tìm cô!

Muốn đòi lại công bằng cho cô ấy sao?

Diêu Thanh Thanh tức đến cơ thể run lên.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, mặt trời rất ấm, ánh nắng vàng chiếu nhẹ trên cả con đường. Lâm Tân Ngôn và Bạch Dận Ninh im lặng đi bên đường.

Trong lòng Lâm Tân Ngôn giả vờ chuyện gì, cô không biết có nên nói chuyện của Diêu Thanh Thanh cho Bạch Dận Ninh biết không.

“Đang nghĩ gì vậy?” Bạch Dận Ninh nhìn ra Lâm Tân Ngôn như đang có tâm sự.

“Không có gì.” Lâm Tân Ngôn chưa nghĩ ra có nên nói với Bạch Dận Ninh không.

Rất rõ ràng, anh ấy rất trân trọng tình cảm trong cô nhi viện.

Đối với bọn họ mà nói, bạn thời thơ ấu trong cô nhi viện cũng là người thân.

Bạch Dận Ninh tin Diêu Thanh Thanh không sai, cô cũng hiểu.

Chỉ là…

Cô thở dài một hơi.

“Về chuyện của Diêu Thanh Thanh, tôi nghĩ anh nên tìm hiểu thêm một chút.” Lâm Tân Ngôn vẫn quyết định nhắc nhở anh.

Bạch Dận Ninh không ngờ cô lại nhắc đến Diêu Thanh Thanh, Lâm Tân Ngôn không phải người như vậy, tùy ý nói về chuyện của người khác.

“Có phải cô biết gì không?”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi