CÔNG LƯỢC TRÁI TIM

Chương 279: Người mẹ không biết chừng mực

Lúc hỏi câu này, tay của Tô Trạm đột nhiên siết chặt, anh ta sợ nghe được tin xấu.

Tay của Tần Nhã bị nắm đến hơi đau, nhưng cô cũng không lên tiếng nhắc nhở, biết lúc này Tô Trạm rất lo lắng.

“Là như này, người mắc bệnh đã lớn tuổi, do hoảng sợ mà hôn mê, không nguy hiểm đến tính mạng, trên người có chút vết thương ngoài da, đã xử lý rồi, không có gì đáng ngại.”

Tô Trạm kích động đến mức tay chân luống cuống, không biết làm thế nào để hình dung tâm trạng mình, anh ta nâng khuôn mặt Tần Nhã lên, hôn môi cô, cười giống như đứa trẻ: “Bà nội của anh không sao rồi.”

Tần Nhã chưa từng thấy anh như vậy bao giờ, giống như một đứa trẻ chưa lớn.

“Đừng vội mừng, bệnh nhân lớn tuổi, phải tránh không để tâm trạng kích thích.” Y tá lạnh lùng ngắt đứt.

Tô Trạm lúc này mới giật mình biết mình không lịch sự, anh ta ho nhẹ nghiêm túc nói “Ừm.”.

Y tá giương mắt nhìn, giọng nói có chút lạnh lùng: “Sau này bà cụ không thể chịu kích động, tuổi đã già sẽ rất dễ xảy ra chuyện không may, lần sau chưa chắc có thể tỉnh lại, làm bậc con cháu, phải chăm sóc cho tử tế.”

Tô Trạm nặng nề gật đầu: “Tôi biết rồi.”

“Hai người ở đây chờ một chút, người bệnh sẽ mau chóng được chuyển ra.” Nói xong y tá xoay người rời đi.

Lần này Tô Trạm bình tĩnh hơn rất nhiều, đứng chờ ở cửa, cửa phòng cấp cứu mong chóng được đẩy ra, bà cụ được đưa ra ngoài, đang tỉnh, thấy cháu trai, bà đưa tay ra, Tô Trạm khom người nắm lấy, sờ lên trán bà, ở khoảng cách gần, Tô Trạm mới phát hiện trên mặt bà cụ có một dấu tay.

Lúc đưa bà đến bệnh viện anh ta quá gấp gáp, không thấy dấu vết trên mặt bà.

Sắc mặt anh bất chợt trầm xuống, tên súc sinh Hà Thụy Trạch kia!

Bây giờ anh mới biết, tại sao y tá lại lạnh lùng như vậy, nhất định là cho là anh đã ngược đãi người già.

Anh hôn lên mu bàn tay bà: “Không sao, cháu trai của bà vẫn ở đây.”

“Tên nhóc này, đó là người thế nào vậy?” Bây giờ bà cụ dường như mới nghĩ ra, người uy hiếp mình, hình như Tô Trạm có biết.

“Là một kẻ điên, đã bị cảnh sát bắt đi, bà đừng nghĩ đến nữa, chúng ta cần nghỉ ngơi.” Tô Trạm dỗ bà cụ.

Tần Nhã giúp nhân viên y tế đẩy bà cụ tới phòng bệnh, không cần nằm viện, nhưng phải ở bệnh viện quan sát một đêm, ngày mai có thể rời đi.

Sau khi đến phòng bệnh, Tô Trạm bế bà cụ ôm lên giường bệnh, Tần Nhã giúp nhân viên y tế đẩy giường đi: “Cám ơn, làm phiền mọi người rồi..”

“Chúng tôi nên làm mà.” Nhân viên y tế cười nói với Tần Nhã.

Tần Nhã đóng cửa lại, xoay người đi tới.

“Tiểu Nhã, lại đây.” Bà cụ vẫy tay với Tần Nhã, Tần Nhã đi tới.

Bà cụ kéo tay cô, đặt vào trong lòng bàn tay của Tô Trạm: “Cái thằng nhóc Tô Trạm này, lớn như vậy rồi mà mới chỉ làm được một chuyện đáng tin, cưới được con.”

Tần Nhã xấu hổ, cúi đầu.

Tô Trạm cầm lấy tay Tần Nhã: “Bà nội, sao vậy, có cháu dâu là không cần cháu nữa?”

“Cần cháu làm cái gì, chỉ làm bà thêm tức giận.” Bà cụ giả bộ giận dỗi.

Tô Trạm lập tức nhượng bộ: “Sau này không làm cho bà phải giận nữa.”

Y tá đã nói rồi, bà cụ lớn tuổi, không thể chịu đả kích, anh phải làm theo tâm ý của bà cụ.

“Bà đói rồi.” Bà cụ bỗng nhiên nói.

“Cháu đi mua cho bà.” Tô Trạm vội vàng đứng lên: “Bà muốn ăn cái gì?”

Bà cụ nháy mắt với anh ta, Tô Trạm không hiểu được dụng ý của bà cụ, hỏi: “Mắt bà làm sao vậy, không thoải mái sao?”

Bà cụ: “…”

Trong lòng bà hơi bực, trong đầu thầm nghĩ đứa nhóc này có ngốc thật hay không, sao lại có thể không tinh ý như vậy?

Tần Nhã đã có thể nhìn ra, bà cụ đang muốn để cô đi ra ngoài, vì vậy chủ động nói: “Để cháu đi mua cho, bà nội muốn ăn gì ạ?”

“Làm cho bà chút cháo đi.” Bà cụ nói.

“Còn muốn ăn gì khác không ạ?” Tần Nhã lại hỏi.

Bà cụ xua tay: “Không đâu.”

“Vậy để cháu đi mua, Tô Trạm, anh chăm sóc tốt cho bà nội.”

Tần Nhã đi ra ngoài cửa, Tô Trạm lúc này mới hiểu được ý của bà cụ, anh nhìn bà cụ, đi theo Tần Nhã ra ngoài, giải thích: “Bà nội bị bệnh, muốn nói chuyện riêng với anh mấy câu, em đừng để ý.”

Tần Nhã cười cười, cô có thể nhìn ra, tình cảm giữa Tô Trạm và bà nội rất tốt, cô hiểu.

“Em không để ý đâu, vào đi, em đi mua chút đồ ăn, anh có muốn ăn gì không, em mua luôn.” Lúc này Tô Trạm cũng bận bịu đến hơn nửa đêm, bây giờ có lẽ cũng đói rồi.

“Anh muốn ăn nem cuốn.” Tô Trạm cũng không khách khí.

Tần Nhã nói: “Được”.

“Anh vào mau đi, bà nội còn đang đợi anh đó.” Tần Nhã xua tay một cái, cất bước rời đi.

Tô Trạm nhìn bóng lưng của cô, đột nhiên nở một nụ cười.

Cô ấy vô cùng hiểu lòng người.

Tô Trạm xoay người trở về phòng bệnh đóng cửa lại.

Anh đi tới mép giường ngồi xuống: “Bà muốn nói cái gì, cô ấy tốt như vậy nên mới không thèm để ý, nếu như là người khác, nói không chừng đã sớm giận dỗi rồi.”

Bà cụ cười híp mắt: “Cảm thấy bất bình cho vợ sao?”

“Không có, không có.” Tô Trạm vội vàng xua tay: “Có vợ cũng không quên công ơn nuôi dưỡng của bà nội.”

Bà cụ thở dài một cái: “Bà già rồi.”

“Bà nội không già.” Tô Trạm dựa lại gần, nũng nịu bên cạnh bà nội.

Bà cụ bị chọc cười, nhưng nhanh chóng trầm xuống, đổi lại là một dáng vẻ nghiêm túc: “Bà thấy đứa bé Tần Nhã này rất hiểu chuyện, khôn khéo, cũng thông tình đạt lý, dáng người xinh đẹp, con phải đối xử tốt với người ta.”

“Cháu biết, bà đã nói mấy lần rồi.” Tô Trạm không nhịn được phải nhắc nhở bà cụ.

Bà cụ lại thở dài một cái: “Lúc cháu mới mấy tuổi, đã không có ba mẹ, là bà đã nuôi cháu khôn lớn…”

Nhắc tới chuyện trước kia, Tô Trạm cứng đơ người, giống như biến thành một người khác vậy.

“Cháu không nên trách mẹ cháu…”

“Vậy tại sao không được trách bà ấy? !” Tô Trạm đỏ mắt, cho dù đã nhiều năm trôi qua, anh ta cũng không thể quên được.

Trên đường đi mua đồ, Tần Nhã phát hiện mình không mang theo tiền, cô ra ngoài quá vội vã, điện thoại di động và tiền đều không mang, lúc quay lại hỏi Tô Trạm mang theo tiền, ở ngoài cửa nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.

“Không phải tại bà ấy, cháu sẽ trở thành người đến ba cũng không có sao? Bà ấy chỉ biết nghĩ cho mình thôi!” Tô Trạm càng nói càng kích động, một lát sau anh cũng cảm thấy mình không nên như vậy, thời gian qua lâu như vậy, anh nên buông xuống, nhưng không thể kìm nén được sự tức giận trong lòng.

Ánh mắt đục ngầu của bà cụ lộ ra chút nước, nắm lấy tay Tô Trạm run lên: “Là bà nội không tốt, không nên nói chuyện trước kia.”

“Chuyện này có liên quan gì đến bà?” Tô Trạm cười khổ, muốn nói thì chỉ có thể trách anh vận số không tốt, có một người mẹ không biết chừng mực, còn kéo theo ba anh sa vào.

Tần Nhã sửng sốt một chút, những lời này của bọn họ là có ý gì?

Ba mẹ của Tô Trạm?

Nhưng suy nghĩ một chút, cô đứng nghe lén như vậy rất không hay, vì vậy giơ tay lên gõ cửa.

Tô Trạm hít một hơi khôi phục tâm trạng, đứng lên, đi mở cửa.

Cửa phòng mở ra, nhìn thấy Tần Nhã, Tô Trạm nói: “Em đi mua đồ nhanh như vậy…”

Ánh mắt nhìn xuống mới phát hiện, hai tay cô trống trơn không có đồ gì.

Chân mày không khỏi nhíu lại.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi