CUỘC SỐNG SÂU GẠO CỦA MỌT SÁCH Ở THANH TRIỀU

Tiệc đầy tháng của Hoằng Huy cũng không phung phí phô trương như người ngoài mong đợi. Không chỉ vì Tứ bối lặc là người không thích bày vẽ, mà quan trọng hơn là do bắt đầu từ tháng tư, vùng sông Hoàng Hà có lũ lụt, hàng loạt nạn dân từ Sơn Đông và Hà Nam đổ dồn về kinh thành. Khang Hi đế mệnh cho đại thần bát kỳ dựa theo những vùng đã được giao nấu cháo cứu tế ở ba vùng ngoại thành, phái Đông Quốc Duy, Minh Châu Đẳng giám sát. Hán đại thần, phủ nội vụ cũng cứu tế ở ba vùng. Tiếp đến, Khang Hi đế sai các bộ ty đem dân đói Sơn Đông gửi về quê nhà, những dân đói Hà Nam thì do Lý Quang Địa tìm cách đưa trở về. Chỉ tiếc, một nhóm đi thì lại có một nhóm đến, giá gạo lên cao, trị an trong kinh thành cũng lâm vào báo động, lòng người hoang mang. Vì những chuyện đó mà Dận Chân phải loay hoay đến sứt đầu mẻ trán, thế nên trong thời gian này tiệc đầy tháng của Hoằng Huy cũng không tiện phô trương.

Một ngày nọ, Khang Hi cùng mấy vị đại thần cuối cùng cũng đã chọn lựa xong hàng loạt chính sách cho những vùng thiên tai, nghe những báo cáo dài dằng dặc, chuẩn bị ngày hôm sau sẽ ban bố chúng trên triêu đường. Khang Hi thở phào nhẹ nhõm một hơi, giữ Tứ Tứ lại còn cho mọi người lui hết.

“Lão Tứ này, Hoằng Huy có khỏe không?”

“Nhờ hồng phúc của Hoàng a mã, hết thảy đều an khang.”

“Ừ, vậy là tốt rồi.” Ngay sau đó lão Khang lại nhớ đến một nữ nhân to gan lớn mật, dám dùng Hoằng Huy để đánh cược – Đông Giai Thị Thục Lan phủ Tứ a ca. “Bây giờ sắc trời còn sớm, ngươi nói xem Đông Giai Thị kia của ngươi đang làm cái gì? Chắc còn chưa ngủ chứ?”

“Ách…” Dận Chân nhất thời giật mình, không biết đáp ra sao.

“Trẫm nhớ Đông Giai Thị kia từng nói, quần áo tới đưa tay, cơm tới  mở miệng, nhàn rỗi thì đọc sách, tiêu dao tự tại, đôi khi cũng thật hâm mộ, còn có chút ghen tỵ. Cái gì đều không cần quản, cái gì đều không cần lo.”

“Hoàng a mã!”

Khang Hi phất tay một cái: “Không có gì, trẫm hiểu, trẫm là hoàng đế Đại Thanh, trách nhiệm của trẫm là làm cho con dân Đại Thanh này an cư lạc nghiệp. Trẫm nghĩ như vậy, cũng chỉ muốn nói trẫm mệt mỏi thôi.”

“Kính xin Hoàng a mã nên vì Đại Thanh mà bảo trọng thân thể mới phải.”

“Hôm nay ngươi cũng trở về sớm đi thôi, mấy ngày nay ngươi cũng đủ mệt rồi.”

“Dạ.”

Sau khi Dận Chân ra cung hồi phủ, chuyện đầu tiên làm là đến chỗ Ô Lạp Nạp Lạt Thị thăm tiểu a ca, chuyện này đã thành thói quen hơn một tháng nay.

Phúc tấn vừa thấy Tứ bối lặc tới liền vội vàng ra nghênh đón: “Gia hôm nay về sớm.”

“Hoằng Huy thế nào? Có ngoan không?”

“Ngoan, không khóc cũng không náo, Ngũ đệ muội bảo thật giống như tính tình của gia.”

“Cho ta nhìn xem nào.”

“Nhẹ giọng chút, đứa bé vừa uống sữa, ngủ chưa bao lâu.”

Dận Chân tiến vào buồng trong, nhìn con trai trong chốc lát liền đi ra, “Cho người dọn cơm đi, ăn xong ta sẽ đến thư phòng, nhiệm vụ Hoàng a mã giao cho còn một số chi tiết cần xem xét, ngày mai lâm triều có lẽ sẽ nhắc tới.”

“Vâng. Thúy Châu, lập tức truyền cơm. Tứ gia, ngài cũng nên chú ý thân thể của mình, nghỉ ngơi sớm mới phải.”

“Ừ, biết rồi.”

Dận Chân ra khỏi viện của phúc tấn, vốn định đi sang thư phòng của mình nhưng đột nhiên lại nhớ đến những lời mà Khang Hi nói hôm nay, chân lại chuyển hướng đi về phía Hinh Thần viện.

Bây giờ lại đúng là thời gian bát quái với Tiểu Thúy lúc sau ăn trước ngủ của Đông Thục Lan đồng học. Nghe Tiểu Thúy kể lại tin tức lấy được từ những hạ nhân mua đồ một cách sinh động như thật, Thục Lan cũng dặn dò Tiểu Thúy mấy ngày nay đừng nên ra cửa, muốn mua thứ gì thì để cho đàn ông trong viện đi mua, hơn nữa cũng nói cho bọn hắn biết, không nên ra ngoài một mình, tốt nhất là đi đôi ba người cùng nhau để phòng ngừa vạn nhất.

“Tiểu thư, thân thích của Tiểu Trụ Tử từ vùng sông Hoàng Hà lên muốn tìm hắn để nương tựa, nhưng mà trong phủ có quy định, không thể nhận người ngoài vào, hắn muốn xin tiểu thư nói chuyện cùng phúc tấn, dàn xếp cho hắn một chút.”

“Dàn xếp kiểu gì? Thu một nhà, mười nhà sẽ tới.”

“Sẽ không đâu ạ, Tiểu Trụ Tử đã đảm bảo với nô tỳ rồi.”

“Tiểu Thúy, làm gì cũng phải lượng sức mình. Ta biết ngươi hay đồng cảm, lòng dạ mềm yếu. Nhưng mà, cho dù ta muốn nhận, cũng không dám nhận. Hoàng thượng mới ban chiếu, đưa những nạn nhân kia trở lại quê quán, có bao nhiêu người lại tự nguyện đứng vào đầu sóng ngọn gió chứ? Hơn nữa ngươi cũng biết đấy, bối lặc gia là người nhất nhất tuân theo quy củ nguyên tắc. Ngươi đi hỏi Tiểu Trụ Tử, xem hắn nguyện ý ở lại phủ bối lặc hay là cùng người thân trở về nguyên quán?”

“Nhưng mà tiểu thư rất thông minh mà, nhất định sẽ có cách.”

Lúc này, Tứ Tứ cũng bước vào phòng khách, chỉ còn cách phòng ngủ một bức mành. Lần này cũng không cho người thông báo, có lẽ là trong tiềm thức, hắn không muốn nhìn thấy dáng vẻ cung kính của Đông Thục Lan khi đối diện, hắn hy vọng cái gì chứ? Có lẽ hắn hy vọng nàng cũng có thể chậm rãi nói chuyện với hắn, không có cố kỵ, như khi nàng nói chuyện với Tiểu Thúy vậy.

“Ta có cách, thậm chí nó còn giải quyết được vấn đề số lượng nạn dân quá lớn nữa, Hoàng thượng cũng không cần cưỡng chế đưa bọn họ trở về nguyên quán, bọn họ sẽ tự động rời đi. Nhưng mà ta nói ra thì có lợi gì chứ? Ta thì tính là gì?”

“Vậy thì…tiểu thư có thể nói cho bối lặc gia.”

“Nói thì dễ, làm mới khó, con bé ngốc ạ. Đại Đường có Địch Nhân Kiệt, Đại Tống có Bao Long Đồ(*), Đại Thanh chúng ta có ai?” Hình như Lưu Thống Huân – cha của Lưu gù trong phim Thiên hạ lương thương, đến khi Tứ Tứ lên ngôi mới ra làm quan, bây giờ còn chưa biết đang ở phương trời nào đâu!

(*) Địch Nhân Kiệt từng giữ chức tể tướng thời kỳ Võ Tắc Thiên trị vì, là người làm quan có tiếng liêm minh.

Bao Long Đồ hay thân thương hơn là Bao Công, liêm minh khỏi bàn.

Lưu Thống Huân đỗ tiến sĩ thời Ung Chính, làm quan tới nội các đại học sĩ, quân cơ đại thần, thượng thư Hình bộ; Công bộ; Lại bộ thời Càn Long, tham gia biên tập Tứ khố toàn thư.

-> Ý chị là bây giờ nhà Thanh thiếu quan liêm minh.

“Nô tỳ không rõ.”

Nhưng Dận Chân ở bên ngoài thoáng cái đã hiểu, nàng ta đang ám chỉ tham quan ô lại.

“Ta đã từng đọc trong sách, những năm Đường triều Võ Tắc Thiên  cũng từng phát sinh một vụ án về việc quản lý sông ngòi. Hình như hàng năm triều đình đều phát xuống mấy vạn lượng bạc để tu bổ những công trình thủy lợi ven sông, nhưng vì sao năm nào Trường Giang và Hoàng Hà cũng vỡ đê? Có câu trời gây họa còn có thể tránh, người gây họa tránh không được. Trong vụ án đấy, hàng năm triều đình phái xuống mười lăm vạn lượng bạc, ngươi đoán xem một công trình trị thủy nhận được bao nhiêu?”

“Tiểu Thúy không biết.” Tiểu Thúy lắc đầu.

“Còn chưa nổi mười văn tiền.”

“Sao lại thế được chứ? Bọn họ đã làm gì vậy?”

“Sao lại không được? Tầng tầng bóc lột, tìm hết kế này đến kế khác, cái gì mà thuế đi làm, thuế đầu người, còn có phí chuẩn bị, phí chăm sóc, phí chào hỏi, phí hòa giải, hình như còn một khoản rất hay ho gọi là tiền dưỡng liêm(*) nữa.”

(*) Tiền dùng để cấp thêm ngoài lương bổng cho quan lại để nuôi dưỡng lòng liêm khiết (Việt Nam mình trước cũng có loại này).

“Tiền…tiền dưỡng liêm?” Tiểu Thúy há hốc mồm.

“Chú ý hình tượng, chú ý hình tượng!”

“Tiểu thư, người nói quá khoa trương rồi.”

“Khoa trương? Hừ, ngươi cho rằng tiểu thư ta không làm quan mà lại tự nghĩ ra được tên khoản thuế siêu việt lạ thường đến vậy sao? Ngươi quá đề cao tiểu thư ta rồi.”

“Tiểu thư, không phải là người hoài nghi do quan lại địa phương bòn rút trái pháp luật mới khiến cho kinh thành nhiều dân lưu lạc như vậy chứ?”

“Cái này mà còn hoài nghi nữa sao? Có điều mấy lời này cũng chỉ nói trong phòng thôi.”

“Chuyện này Tiểu Thúy dĩ nhiên hiểu.”

“Ngươi thử nghĩ xem, nếu như tiền Hoàng thượng dùng để bảo vệ đê điều đi đến đúng chỗ, một công trình trị thủy là bao nhiêu người có cơm ăn, có việc làm, sao lại dễ dàng rời đi để chạy lên kinh thành. Nếu như bây giờ Hoàng thượng có thể phái một người mang bạc đi tu bổ đê thực sự, ta bảo đảm dân chạy nạn ở kinh thành sẽ ít hẳn, bọn họ sẽ tự nguyện đi cùng vị đại nhân kia, căn bản không cần bắt buộc. Nếu không phải đã hết đường sống thì mấy ai lại chịu xa xứ đâu? Tiểu Thúy, ngươi nói có phải không?”

“À…”

“Cho nên, nếu cứ trị phần ngọn mà không trị tận gốc thì triều đình có cho thêm nhiều bạc nữa cũng không để làm gì. Phía nam lụt, thì phía bắc hạn; phía đông mà lụt, phía tây lại hạn. Quốc khố hết dùng để tu đông lại sửa tây, vậy thì lấy đâu ra tiền? Tăng thêm thuế má, đống tiền này lại toàn bộ chạy vào túi tiền của bậc làm quan. Đây chính là vòng tuần hoàn ác tính.”

“Vậy thì Hoàng thượng không phải rất đáng thương sao?”

“Đương kim hoàng thượng đương nhiên thông minh bỏ xa chúng ta, ngươi cho rằng ngài không biết sao? Ngài chỉ là không làm gì mà thôi. Được rồi, điểm đến là dừng, đương kim Thánh thượng không phải là đối tượng mà chúng ta có thể nghị luận. Ngươi đem những điều khó xử vừa rồi nói hết với Tiểu Trụ Tử, người chúng ta không thể nhận, bảo hắn tự mình xoay sở. Nói cho hắn biết, nếu có thể giúp được thì chúng ta chắc chắn sẽ nghĩ cách, có điều bây giờ thì thật sự là bất lực.”

“Nô tỳ biết rồi thưa tiểu thư.”

Nghe những lời ấy, Dận Chân lâm vào trầm tư, sau đó hắn vội vã đứng lên, chạy về thư phòng của mình, đối với tấu chương ngày mai, hắn có một ý tưởng mới. Vừa viết, Tứ Tứ vừa giao việc cho Lỗ Thái: “Cho người thu thập những đồ dùng cần thiết, báo cho Hinh Thần uyển, sau này ta muốn đến đó làm việc.”

“Dạ.”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi