CUỘC SỐNG SÂU GẠO CỦA MỌT SÁCH Ở THANH TRIỀU

Từ đầu năm Khang Hi đã phái thị vệ dò xét đầu nguồn sông Hoàng Hà để có thể xử lý vấn đề từ gốc rễ. Khang Hi cũng đồng ý với đề nghị mà Dận Chân đưa ra trong tấu chương là trích một khoản cho nạn dân tu sửa đê, dọn dẹp lại đường sông. Nhưng vấn đề đặt ra là phải làm thế nào? Ông muốn phương án cụ thể, tiền trong quốc khố cũng không còn dư dả, hơn nữa, tuy hàng năm các bộ đều nhận được một khoản tiền nhất định để dùng vào khai thông đường sông cùng bảo vệ đê điều nhưng hai bờ sông Trường Giang và Hoàng Hà vẫn thường xuyên vỡ đê, ngập lụt. Vì thế lão Khang dẹp tấu chương của Tứ bối lặc sang một bên, yêu cầu trong vòng ba ngày hắn phải đưa ra phương án cụ thể, hữu hiệu về vấn đề trị thủy trên sông Hoàng Hà. Có câu thời gian không đợi ai cả, bây giờ cũng đã gần cuối năm, sang xuân mùa mưa đến, con sông Hoàng Hà này lại trực tràn đê đây! Hơn nữa càng về sau thời tiết sẽ càng nóng, nếu một trận ôn dịch mà tới thì không biết phải giải quyết như thế nào!

Ba ngày, thời gian chỉ có ba ngày, Dận Tường lo lắng thay cho Tứ ca, hắn lệnh cho bộ Hộ ngay lập tức sắp xếp lại những tấu chương báo cáo về tình hình ngập lụt vùng sông Hoàng Hà mấy năm qua rồi đưa đến phủ Tứ bối lặc, bản thân hắn cũng tìm tòi một đống lớn những tư liệu về địa hình địa thế của sông Hoàng Hà rồi chạy vội đến phủ Tứ ca để giúp đỡ phần nào.

Nhưng khi hắn bước chân vào thư phòng của Tứ ca liền cảm thấy có chút…là lạ, hình như có gì đó khác thường, nhưng không nói rõ được nguyên nhân. Vấn đề là do Dận Chân đã rời hết văn phòng tứ bảo mà mình thường dùng đến thư phòng ở Hinh Thần uyển, nhưng lại yêu cầu tổng quản làm một bộ mới giống y hệt để lại vào thư phòng cũ của mình. Tứ Tứ dùng thư phòng này của hắn để tiếp khách, bàn công chuyện, nếu không có chuyện cần kíp, hắn cũng không muốn quá nhiều người biết được tài năng của Đông Thục Lan. Cho dù hậu viện có đồn thổi thì người bình thường khi nghe thấy cũng chỉ cho rằng Đông Giai Thị đang được sủng ái, để thuận tiện nên Tứ bối lặc mới đem những vật dụng làm việc thường ngày sang thư phòng của nàng, dù sao sự cần cù của Dận Chân cũng nổi danh trong chúng a ca, hơn nữa đây cũng là điều mà Khang Hi đoán. Nếu không phải Thập Tam a ca rất thân thiết với Tứ bối lặc, đã nhiều lần ra vào thư phòng này thì chắc cũng không cảm thấy có gì khác lạ.

“Tứ ca, những tư liệu về sông Hoàng Hà có thể lấy đệ đều đã lấy, Tam ca còn gợi ý mấy bộ sách về trị thủy, đệ cũng đem đến đây rồi. Huynh ấy cũng bảo cần gì cứ nói một tiếng là được. Tứ ca, mấy năm nay bạc dùng để tu sửa đê điều ven sông Hoàng Hà được phát hết xấp này đến xấp khác nhưng đều không thu được hiệu quả, nay Hoàng a mã lại muốn huynh đưa người một phương án hữu hiệu trong vòng ba ngày, đây không phải là làm khó huynh sao!”

“Thay vì khua môi múa mép chẳng thà đệ xem cho ta tấu chương mấy năm gần đây, nguyên nhân mấy huyện bị thiên tai nghiêm trọng là gì.”

“Nhưng mà nhiều như thế này, cho dù ba ngày ba đêm không ngủ cũng chưa chắc đã xem xong, chưa nói đến bàn bạc phương án. Huynh có muốn gọi thêm mấy người cùng xem không?”

Hai hàng lông mày của Dận Chân cau lại, suy nghĩ một lát rồi nói: “Người đâu, đem tất cả những thứ này đến Hinh Thần uyển.” Nói xong hắn cất bước ra khỏi thư phòng của mình, Thập Tam a ca theo sát phía sau.

“Tứ ca, ban đầu khi nghe nói huynh rời chỗ làm việc đến Hinh Thần uyển đệ còn không tin, huynh…đâu phải là người công tư không phân minh như vậy.”

“Thập Tam, có một số việc ghi trong mắt, nhớ trong lòng là đủ rồi.”

Không cần nói cũng biết ngụ ý là muốn hắn không nên nhiều lời nữa! Dận Tường giật mình, đây là lần đầu tiên Tứ ca vì một người phụ nữ mà nặng lời với hắn.

Lần này, Đông Thục Lan canh ở phòng khách để thỉnh an hai vị a ca, trong lòng thì than thở, hai ngày nay nàng đã đi xem xét tình hình ở đây và những viện khác, được cái là thư phòng này do được Tứ ca dùng nên quy định luật lệ cũng thăng lên “cấp bậc bối lặc gia”, cửa thư phòng có hai người gác, “người bình thường” không được tự ý ra vào, đương nhiên Đông Thục Lan không thuộc hàng ngũ những “người bình thường” này, nhờ nguyện vọng cháy bỏng của Thục Lan mà Tiểu Thúy cũng được đặc cách. Chỉ có điều như thế này thì bảo nàng phải tĩnh tâm đọc sách kiểu gì đây?! Chỉ mong thói quen làm việc và nghỉ ngơi của bối lặc gia không thay đổi, chăm chỉ la cà đến những viện khác, bằng không cuộc sống của nàng cũng chẳng thể yên bình nổi, mấy bà vợ quá mức nhàm chán kia không biết sẽ náo loạn thành cái dạng gì!

“Tứ gia cát tường! Thập Tam a ca cát tường!” Một giọng nói mừng rỡ bỗng vang lên, chỉ thấy Lý trắc phúc tấn người uốn éo như con rắn nước tiến lên thi lễ với hai vị a ca.

“Ừ. Ta và Thập Tam còn có chuyện cần thương lượng, nàng lui trước đi.” Dận Chân cũng chẳng liếc nàng ta một cái, vẫn bước về phía thư phòng.

“Dạ.” Lý thị có chút không cam lòng xoắn xoắn chiếc khăn trong tay, lui đi.

Đi tới cửa thư phòng, Thập Tam vừa nhìn vào trong liền không nhịn được phì cười, thư phòng như thế này đúng là chưa nhìn thấy bao giờ, cách kê bàn đọc sách như thế kia thật là…sáng tạo! Hơn nữa, thay vì gọi là thư phòng thì nên đổi thành tàng thư các mới đúng. Trước hai cái bàn đọc sách được kê song song là một cái rổ lớn, ở cạnh bàn bên trái còn có một tờ giấy bay bay:

**

Ghi chú khi mượn sách đọc:

– Sách trong phòng được mượn đọc miễn phí.

– Nếu đọc trong phòng thì không cần để lại lên giá sách, sau khi đọc hết xin hãy để luôn xuống cái rổ bên dưới, sẽ có người xử lý.

– Nếu muốn đem ra khỏi phòng thì xin hãy liên lạc với chủ nhà hoặc để lại tờ giấy trên bàn có ghi chú rõ: tên họ người mượn sách, tên bộ sách cùng ngày mượn.

Cảm ơn hợp tác

Đông Giai Thị Thục Lan

Ngày mùng bốn tháng mười một năm Khang Hi thứ mười ba

**

Đọc xong cái Ghi chú khi mượn sách đọc này, Thập Tam lại được một trận cười: “Không hổ là người của Tứ ca, cái gì cũng cần quy củ.”

Câu trả lời của Tứ a ca là sai người đem một cái bàn kê ở chỗ trống chính giữa phòng, sau đó mới cho người đem đống tấu chương cùng sổ sách chất đầy lên.

Thập Tam sờ sờ mũi, ngoan ngoãn lấy quyển tấu chương ở trên cùng, bắt đầu lật xem. Dận Chân lại không đọc ngay những quyển sách về trị thủy mà Tam ca đề đạt, hắn thấy Thục Lan phía đối diện cũng không cầm quyển sách nào lên đọc mà lại bày một bàn cờ, tự mình chơi với mình.

“Ngươi…không đọc sách sao?”

“Buổi tối thiếp thân không đọc sách, ánh sáng quá ít, không tốt cho mắt.”

“Ngươi đang chơi gì vậy?” Nhìn một hồi, Dận Chân có phần mơ hồ, đây không giống cờ vây.

“Đây là Ngũ Tử Liên Châu, rất đơn giản, bối lặc gia có muốn học không?” Đông Thục Lan ngẩng đầu, nhìn về phía Tứ gia, ý tứ trong mắt là: ngài không vội sao? Cùng lúc ấy, cả hai người bọn họ đều nhận được ánh mắt ai oán của Thập Tam a ca.

Tứ gia cuối cùng cũng quyết định không vòng vèo nữa mà đi thẳng vào vấn đề, đúng là hắn không còn nhiều thời gian nữa: “Ngươi có biết chút gì về trị thủy không?”

“Trị thủy? Thiếp thân chỉ biết chút kiến thức cơ bản mà mọi người đều biết thôi. Bởi vì có thể khẳng định, thứ nhất, thiếp thân không phải là con cháu của Đại Vũ, thứ hai, thiếp thân cũng không có bất kỳ quan hệ họ hàng nào với Lý Băng hai nghìn năm trước, cho nên cũng không thừa kế được chút tài hoa nào, thiếp thân cũng không tìm tòi nghiên cứu về vấn đề này.”

(*) Đại Vũ: Bốn nghìn năm trước, lưu vực sông Hoàng Hà thường xuyên xảy ra lũ lụt, Đại Vũ có công trị nước nên có uy tín rất cao trong nhân dân. Thủ lĩnh bộ tộc Hoa Hạ lúc đó là Thuấn đã nhường ngôi cho Đại Vũ. Các mẩu chuyển về Đại Vũ trị thủy được lưu truyền muôn đời.

Lý Băng (không rõ năm sinh năm mất) là một chuyên gia trứ danh về xây dựng công trình thủy lợi thời Chiến quốc.

“Những kiến thức cơ bản nào? Nói một chút xem.”

Thập Tam cũng tạm thời buông tấu chương trong tay xuống, hăng hái bừng bừng mà nghe.

“Dựa theo lý luận trị thủy của Đại Vũ thì khai thông, phân thêm dòng, còn hơn là bao vây ngăn chặn.”

“Điểm này Hoàng a mã cũng đã nghĩ tới, ngài cũng đã phái người đi thăm dò đầu nguồn sông Hoàng Hà để xem có thể khơi thêm dòng hay không.” Dận Tường cướp lời.

“Cũng có thể xây đập chứa nước ở những nơi khác nhau.”

“Đập chứa nước?”

“Nó cũng gần giống như máng nước(*), vào mùa mưa, khi đập chứa đầy nước, người ta sẽ mở cửa đập cho nước chảy ra, cứ dần dần như vậy, khi đến hạ lưu thì nước sẽ ít đi. Sau đó, vào mùa khô, nước còn trong đập có thể đem dẫn đi tưới tiêu những vùng trồng trọt xung quanh.

(*) Chặn ngang sông giúp nước chảy thăng bằng thong thả.

“Chính xác thì đập nước này được xây dựng như thế nào?” Dận Chân lấy tay trái với một tờ giấy Tuyên Thành, trực ghi chép, thư đồng bên cạnh vội vàng mài mực, chỉ có điều, bây giờ một đầu bàn đọc sách đã bị kê dựa vào tường, muốn mài mực cũng là cả một vấn đề.

“Thiếp thân vừa mới nói rồi, thiếp thân là người nhà họ Đông chứ không phải họ Lý, không có chút xíu họ hàng nào với Lý Băng cả. Thiếp thân cũng từng đọc cuốn sách Thục trung đô giang yển(*), chỉ tiếc là có quá nhiều khái niệm khó hiểu, hơn nữa thiếp thân cũng không có nguyện vọng vĩ đại là tham gia trị thủy, cho nên cũng không tìm hiểu sâu vấn đề này, nếu như lúc ấy biết sẽ có một ngày Tứ gia cần dùng đến, thiếp thân đã nghiên cứu thật tường tận rồi.” Vẻ mặt của Thục Lan đồng học vô cùng chân thành tha thiết.

(*) Đô Giang Yển là một công trình hạ tầng thủy lợi được Lý Băng xây dựng vào năm 256 TCN trong thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Công trình này nằm trên Dân giang ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, gần Thành Đô.

Dận Tường có chút chán nản, thế nhưng Dận Chân lại nhấc bút thoăn thoắt viết lại một số điều quan trọng và những vấn đề đặt ra, trong đầu nghĩ ngày mai sẽ đi hỏi những chuyên gia thủy lợi khác.

Lúc này, Tiểu Thúy bỗng rảo bước đi vào, thì thầm bên tai Thục Lan: “Tiểu thư, đến giờ dùng bữa tối rồi.”

Trời lớn, đất lớn, ăn cơm lớn nhất!

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi