ĐẠI HUYỆN LỆNH TIỂU NGỖ TÁC

Bàng Mục ra tay không hề thương hương tiếc ngọc, Hồng Nhạn cả người bay lên, rơi xuống đất, đau đến mắt nổ đom đóm nhưng nàng vẫn lộn nhào lại, cố gắng chen vào giữa mũi đao và nam nhân bị trói kia

Má và cằm của nàng bị cọ đến chảy máu, lại giống như không cảm nhận được đau đớn, chỉ đau khổ cầu xin với Bàng Mục “đại nhân, thật là ta làm. Hắn là người tốt”

Bàng Mục mặt không đổi sắc, ra lệnh “kéo nàng xuống:’

Hai nha dịch tiến lên, kéo Hồng Nhạn qua một bên, mặc kệ nàng ra sức giãy dụa, điên cuồng thét chói tai cũng không lay động được

Yến Kiêu thở dài “ngươi ngay cả tránh thoát cũng không thể, sao có khả năng trong khoảng thời gian ngắn đánh hai kϊƈɦ trí mạng với người chết, thậm chí đối phương ngay cả phản ứng và phản kháng cũng không có”

Đại Sơn vừa tỉnh lại, câu đầu tiên là nhận tội về mình “là ta làm, Hồng Nhạn vô tội”

Hồng Nhạn luống cuống, ánh mắt hoảng sợ, nước mắt rơi ra “không, hắn nói dối. Là ta làm”

Đại Sơn quay đầu nhìn nàng, trong mắt chất chứa nhiều cảm xúc phức tạp. Hắn há miệng, muốn nói gì đó nhưng không biết vì quá đau hay là thế nào, cuối cùng lại thôi

Đều nói giữ mạng là bản năng của con người, mà cảnh tượng hai người ra sức ôm tội vào mình lại làm Yến Kiêu không thể cảm động. Nàng lạnh mặt nói “hai vị, hi vọng các ngươi hiểu trêи dưới nha môn đều không phải ngốc tử, không phải các ngươi nói thế nào thì là thế đó. Thật vô tội, tự nhiên sẽ vô tội, nhưng nếu có dính líu, ai cũng đừng hòng thoát”

Mặc kệ sau lưng hai người này có chuyện xưa cảm động sâu sắc thế nào, thì bọn họ vẫn là tội phạm giết người liên hoàn, thủ đoạn tàn nhẫn, hành vi độc ác khiến người giận sôi, hoàn toàn không đáng được đồng tình. Dù Hồng Nhạn tâm tính biến đổi là có nguyên nhân, nhưng oan có đầu nợ có chủ, nàng không đi tìm người khởi xướng lại giận chó đánh mèo lên người khác là không được, những người đã chết vô tội nhường nào. Nàng tao ngộ bi thảm cũng không thể làm ra chuyện độc ác như vậy

Hung phạm đã tróc nã quy án, tiền căn hậu quả sự tình cũng dần rõ ràng. Trước khi gặp được Ngụy Chi An, Hồng Nhạn đã diệm danh lan xa, ngày ngày đều có người mang đến ngàn vạn chỉ để mua một nụ cười của nàng, nhưng nàng ai cũng không thích. Nàng tâm cao khí ngạo như thế, lại thua bởi một người đột nhiên xuất hiện

Ngụy Chi An bị bạn học nửa lôi nửa kéo tới Yên Vũ lâu, cả người không được tự nhiên, thẹn thùng nép vào một góc. Nhưng dù vậy sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, lộ ra một cỗ khí khái trong chốn thanh lâu son phấn

Hồng Nhạn đang bước xuống lầu, nhìn thấy, cảm thấy thú vị, cười duyên nói “thư sinh kia, thư sinh mặc áo xanh kia”

Ngụy Chi An sửng sốt, theo bản năng ngẩng đầu, một cái liếc mắt định ngàn năm

Hồng Nhạn rất yêu hắn, lại thích trêu chọc hắn, nhìn hắn mặt đỏ tai hồng lại không chịu trốn

Ngụy Chi An cũng quý trọng nàng, mỗi lần đến đều mua ít đồ chơi hoặc điểm tâm cho nàng. Mấy thứ này không đáng giá nhưng Hồng Nhạn lại thích vô cùng, dù chỉ là một cây trâm gỗ đào thô ráp, nàng cũng vui mừng vô hạn. Nàng cảm thấy ngày tháng chết lặng bắt đầu có hi vọng, liền dụng tâm trang điểm, sau đó mỗi ngày mở mắt liền nhìn chằm chằm ra cửa, si ngốc ngóng trông. Có người để nhớ mong, nàng cảm thấy mình là nữ tử may mắn nhất trêи đời. Ngụy Chi An họa mi cho nàng, dạy nàng đọc sách. Lúc Hồng Nhạn đọc đến câu “một ngày không gặp, tâm tư như cuồng” nàng cảm thấy như đang nói mình, lại còn thấy chưa đủ, chỉ mấy canh giờ không nhìn thấy Ngụy lang, trái tim nàng liền như thiêu như đốt. Từ lúc ra đời đến nay, đây là lần đầu tiên Hồng Nhạn thực lòng muốn đi theo một nam nhân, dù ăn cỏ trấu, nàng cũng vui lòng

Ngụy Chi An đưa ngọc bội mẫu thân để lại cho Hồng Nhạn, trịnh trọng nói “đợi ta thi đậu, nhất định sẽ cưới ngươi”

Hồng Nhạn rúc vào lòng hắn, ngửa mặt, si ngốc nhìn hắn, nùng tình mật ý nói ‘ta hiện tại có thể đi theo ngươi”

Ngụy Chi An rất muốn nói được, cuối cùng vẫn nhịn đau lắc đầu “ta chỉ là tiểu tử nghèo, ma ma sẽ không đồng ý”

Hồng Nhạn ngây thơ nói “nàng sẽ, nàng thương ta như vậy, cũng từng hứa hẹn, nếu ngày sau ta tìm được lang quân như ý, nàng sẽ đem ta kiệu tám người nâng, vẻ vang gả ra ngoài”

Cuối cùng, Ngụy Chi An vẫn một mình đến kin thành du thi, Hồng Nhạn ngày dựa cửa, chờ mong nhìn về phía kinh thành. Nàng chờ từ lúc thời tiết lạnh rồi lại ấm, ấm rồi lại lạnh, cuối cùng vui mừng cũng biến thành chê cười

Tú bà khuyên nàng “ta đã nói rồi, phụ lòng nhất là người đọc sách, hắn chẳng qua chỉ xem ngươi là đồ chơi mà thôi, vừa rời khỏi Thanh Đinh trấn, chớp mắt liền quên ngươi”

Hồng Nhạn không tin, cả người thất hồng lạc phách, không ăn không uống, muốn đến kinh thành tìm người

Tú bà nhịn nửa tháng, rốt cuộc không nhịn được nữa, buộc nàng tiếp khách, nào ngờ Hồng Nhạn lại cào khách bị thương, làm tú bà không xuống đài được. Mà nàng bị đánh một trận, còn bị nhốt ở trong phòng

Nào ngờ ban đêm, thư sinh ban ngày bị nàng cào lại lén lút leo cửa sổ vào phòng nàng “xú bà nương, cho mặt mũi lại không biết xấu hổ, người khác khen vài câu liền xem mình là tiên nữ sao? Hừ, đồ vật ở nhà xí còn sạch sẽ hơn kỹ nữ ngàn người cưỡi vạn người đè như ngươi”

Hồng Nhạn là nữ tử, bị đánh lại bị bỏ đói, đâu thể là đối thủ của nam nhân kia. Trong lúc tuyệt vọng, Đại Sơn vẫn luôn theo sau nàng như cái bóng lại đột nhiên xông tới, hung hăng nện lư hương lên đầu thư sinh kia. Đại Sơn sức lực lớn, một kϊƈɦ đánh xuống, lư hương bằng đồng đều nứt ra, đầu của thư sinh kia sụp hẳn một nửa, máu trào ra khắp mũi miệng, nhất thời không còn hơi thở

Hồng Nhạn sợ hãi, cả người cương cứng như rối gỗ, không thể thốt nên lời, đến khi nàng phục hồi tinh thần, thi thể đã bị Đại Sơn mang đi. Nàng rất sợ nhưng trong lòng lại thấy thống kɧօáϊ. Nhìn đi, người khi dễ nàng đều phải chết.

Thư sinh kia lén lút tới, không ai nhìn thấy, dù chết cũng không biết là ai làm, nha môn cũng đến hỏi vài câu theo lệ rồi thôi

Về sau, Hồng Nhạn nghĩ thông suốt, Hồng Nhạn trước kia đã chết, nàng hiện tại còn gì để mất đâu. Chỉ là, nàng vẫn cảm thấy có lỗi với Đại Sơn. Tiểu tử ngốc này, chỉ vì nàng tiện tay đưa cho hắn mấy khối điểm tâm nàng không thích ăn, mà hắn liền nhận định nàng. Nàng chỉ là một cái mệnh tiện, chết thì chết nhưng Đại Sơn, hắn không nên như thế, hắn còn trẻ, lại có sức lực lớn, chờ tích góp được ít tiền, rời khỏi nơi dơ bẩn này, cưới một thê tử hiền huệ, sinh mấy hài tử. Nhưng dù Hồng Nhạn từng khuyên nhủ, đánh mắt, Đại Sơn vẫn không nhúc nhích, trầm mặc ít lời lại tiếp tục yên lặng giúp nàng. Giúp nàng giết người, giúp nàng đuổi khách giúp nàng xử lý hậu quả

Hồng Nhạn tức giận hắn không nghe lời, lại biết mình không thể rời được hắn. Thôi thì cứ để hắn ở lại, coi như hai người đáng thương làm bạn với nhau, ngày sau trêи đường đến hoàng tuyền cũng không tịch mịch

Chuyện đến mức này, Hồng Nhạn khai ra tất cả nhưng vẫn muốn kéo Đại Sơn ra ngoài. Mà Đại Sơn cũng thế nói, khai thì khai, nhưng trước sau vẫn nhận mình là hung thủ

Yến Kiêu nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Hồng Nhạn, thở dài thật sâu. Tội gì chứ.

Nhân cơ hội này, Bàng Mục cẩn thận tra xét trêи dưới trong ngoài Yên Vũ lâu một lượt, không chỉ tra ra tú bà làm sổ sách già, mà còn phát hiện trong lâu cấy giấu rất nhiều binh khí và dược vật cấm

Tú bà tự xưng là Liên di, năm nay hơn bốn mươi tuổi nhưng vì bảo dưỡng thích đáng, phong tư vẫn còn. Mới đầu, nàng còn híp mắt cười, phất khăn tay hương sực nức trêи mặt Bàng Mục, âm thanh nũng nịu, uốn éo như rắn không xương, nói chuyện phiếm

Bàng Mục lại hắt xì mấy cái, vỗ bàn quát lớn “không có xương sao? Thành thật ngồi yên đi”

Yến Kiêu nhịn không được bật cười thành tiếng. Liên di thì mặt mày đỏ bừng, tuy có chút không cam lòng, nhưng cũng không dám lẳng lơ nữa, thành thật nhận sai, quy củ đứng nghe

Bàng Mục cho người dán giấy niêm phong, làm cho Liên di đau lòng muốn chết, hô nhỏ “này, này”

“Này kia cái gì” Đối với loại người này, xưa nay Bàng Mục chưa bao giờ cho sắc mặt tốt “có quỷ hay không, trong lòng ngươi rõ ràng nhất, đợi bản quan sai người điều tra kỹ rồi lại nói”

Thanh lâu vốn là địa phương không sạch sẽ, sao có thể chịu nổi điều tra tỉ mỉ

Liên di trong lòng nóng như lửa đốt nhưng nghĩ lại, quan lớn một bậc đè chết người, tiểu tử này chỉ là quan thất phẩm nhỏ như hạ mè, sao có thể chống lại chỗ dựa sau lưng mình. Cho ngươi đắc ý lần này, lỗ mãng như ngươi, sau này chết thế nào cũng không biết. Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lại khoan kɧօáϊ lạ thường, hỏi “đại nhân, Hồng Nhạn?”

Bàng Mục nheo mắt “ngươi thân mình còn khó bảo toàn, chẳng lẽ muốn cầu toàn cho nàng?”

Liên di vội cười làm lành “không dám, không dám. Chỉ là cô nương tốt như thế, thật đáng tiếc"

Yến Kiêu cảm thấy ghê tởm, nhịn không được, châm chọc “ngươi đúng là thiện tâm”

“Các nàng đều gọi ta là ma ma, cũng không phải gọi suông” Không biết Liên di không nghe ra ẩn ý của nàng hay đã luyện được da mặt dày vô địch, đắc ý nói “ đứa nhỏ Hồng Nhạn này cũng số khổ, rất nhiều lão gia yêu thích nàng, ta bình thường cũng thương nàng nhất. Bây giờ thấy nàng rơi vào tình cảnh như thế, trong lòng ta đau như dao cắt. Ta đã nói rồi, không nên tin nam nhân, nào có đáng tin bằng bạc. Ta còn trông cậy nàng sau này giúp ta một phen, kế thừa y bát của ta, nào ngờ người định không bằng trời định. Nếu nàng thành thật nghe lời ta thì đâu có hôm nay. Ngụy Chi An đã là cá chép vượt long môn, sao còn nhớ rõ nàng, nàng lại vẫn cố chấp, còn học người ta viết thư”

Yến Kiêu sắp ói ra tới nơi, Bàng Mục sắc mặt cũng không tốt lắm

Đúng lúc này Lưu bộ đầu vội vàng chạy tới, chắp tay hành lễ xong, vội nói “lục soát ra mấy quyển sách, bên trong có tên của vài nhân vật quan trọng, Huyện lệnh tiền nhiệm, đương nhiên Đô Xương phủ Tri phủ đại nhân…”

Đô Xương phủ là tỉnh phủ của Bình An huyện

Bàng Mục hai mắt sáng ngời “làm tốt lắm” Liếc thấy Liên di đứng như cọc gỗ, lập tức đen mặt, vung tay lên “người tới, áp nàng sang một bên chờ”

Quan trường phức tạp, luôn có giao dịch tiền sắc, mà thanh lâu càng là chốn dễ dàng móc nối, lục soát ra đồ vật như thế cũng không có gì kỳ quái, còn đáng tin. Bọn họ đột nhiên đánh tới, Yên Vũ lâu dĩ nhiên trở tay không kịp, lúc này lại lôi chuyện này ra, còn không biết sẽ liên lụy bao nhiêu người nữa

“Làm tốt lắm!” Bàng Mục hai mắt sáng ngời, mới muốn nói lời nói, thấy Liên dì còn đầu gỗ cọc dường như đứng ở tại chỗ, lập tức hắc mặt vung tay lên, “Người tới, đem nàng áp đến góc chờ!”

Trước khi bị nha dịch mang đi, Liên di còn đầy thâm ý liếc mắt nhìn Bàng Mục một cái, ra vẻ biết điều, nói “đại nhân, ngài mới đến, lại ít tuổi, có lẽ không biết, có vài thứ, không phải ngươi muốn nhìn là có thể”

Nàng chưa dứt lời, Bàng Mục đã không kiên nhẫn hô lên “vả miệng”

Lập tức có nha dịch tát Liên di một cái

Liên di ngây ngốc, nửa mặt của nàng nhanh chóng sưng đỏ, trợn mắt há mồm, nói không nên lời. Người này ngốc sao? Nghe không hiểu nàng uy hϊế͙p͙?

Khi Liên di bị mang ra ngoài, Hồng Nhạn và Đại Sơn đã quỳ nơi đó, ba người liếc mắt nhìn nhau, hai nữ nhân cùng phát ra tiếng hừ lạnh

Mới rồi Liên di bị đánh, Hồng Nhạn đều thấy rõ, nàng nhớ tới những khuất nhục phải chịu trong tay đối phương suốt mấy năm qua, cảm thấy thống kɧօáϊ cực kỳ “ngươi coi như cũng biết bị tát là tư vị gì ah”

Liên di sắc mặt hơi lúng túng, sau đó lập tức cười lạnh “tiểu đề tử, lão nương bây giờ nhận cái tát này, ngày sau nhất định sẽ lấy đầu chó của hắn bù lại, còn ngươi thì khác” Nàng tràn đầy châm chọc nhìn khuôn mặt dính máu càng thêm vũ mị động lòng người của Hồng Nhạn, nói tiếp “nhìn xem, thật tiếc cho khuôn mặt nhỏ như hoa như ngọc này. Ngươi yên tâm, dù sao cũng là mẹ con một hồi, ta sẽ đốt cho ngươi ít tiền giấy” Một cái tát có là gì, khi còn trẻ, nàng cũng từng sống những ngày vất vả, quan trọng nhất là nàng vẫn còn sống, vũ nhục hôm nay chỉ là một cơn phong ba nhỏ mà thôi

Hồng Nhạn không để ý tới nàng, nhàn nhạt nói “thế đạo này, sống có gì tốt? Chó còn sạch sẽ hơn ngươi”

Liên di cười nhạo một tiếng, cũng không nhiều lời với nàng. Chỉ cần có thể tồn tại, làm người hay làm heo, chó thì có gì quan trọng đâu

Hồng Nhạn nhìn chằm chằm hai tay mình, thở dài nói với Đại Sơn “tốt xấu gì ngươi và ta còn tính là bằng hữu”

Đại Sơn nhìn nàng, yết hầu lên xuống vài cái, đột nhiên nói ra lời kinh người “thực ra Ngụy công tử sau khi thi đậu có gởi thư tới”

Liên di liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh một tiếng, cũng không ngăn cản

Hồng Nhạn sửng sốt, hai mắt trừng lớn, run giọng hỏi “ngươi nói cái gì?”

Đại Sơn “Ngụy công tử gởi thư tới, là ta đưa cho Liên di, bên trong viết gì, ta không hiểu, chỉ biết Liên di xem xong liền đốt thư đi”

Đều là người sắp chết, cũng nên chết cho minh bạch

Hồng Nhạn cảm thấy đầu mình như nổ tung, ầm vang, trước mắt biến thành màu đen. Thanh âm của Đại Sơn ở bên tai nhưng giờ phút này nàng lại như không nghe được, mơ mơ hồ hồ

“Liên di tìm người đưa tin giả cũng là ta đưa đi”

Hồng Nhạn dùng hết sức lực, tát hắn một cái “ngươi hỗn trướng”

Nha dịch thấy thế, quát lớn “thành thật chút đi” Thấy Hồng Nhạn đánh xong liền không nhúc nhích, bọn họ cũng không quản nhiều. Phạm nhân chó cắn chó nhìn mãi thành quen, hơn nữa thường từ những tình huống thế này sẽ có thêm manh mối mới, chỉ cần không nháo ra mạng người là được

Đại Sơn bị đánh ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu loảng, không rêи một tiếng bò dậy, cố chấp nhìn Hồng Nhạn chằm chằm, đỏ mặt nói “đúng, ta hỗn trướng, ta thích ngươi, không muốn ngươi đi. Họ Ngụy kia chỉ là thư sinh, có gì tốt? Ta không cho ngươi đi. Ta có thể vì ngươi giết người, hắn dám sao? Hồng Nhạn, ngươi đừng u mê nữa, ta mới là thực sự đối tốt với ngươi. Ngươi nhìn đi, ta không rời ngươi, ngươi cũng không rời ta, hai ta…”

Hắn chưa nói xong, Hồng Nhạn ôm đầu thét chói tai “đừng nói nữa, đừng nói nữa” Nếu sự thật là thế, nàng mấy năm nay tính là gì?

Đại Sơn không nói nữa, Liên di lại trào phúng “đã bao nhiêu năm rồi, vẫn còn năm mơ? Chỉ là một phong thư thôi, ngươi thật xem mình có thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng?”

Hồng Nhạn hai mắt đỏ bừng như lệ quỷ, oán độc nhìn nàng “ngươi súc sinh, ngươi hại thảm ta”

Liên di theo thói quen chỉnh chỉnh trâm cài trêи đầu, cười lạnh “năm đó là ai nhặt ngươi từ trong đám người chết đi ra? Nếu không có lão nương, ngươi đã sớm đầu thai không biết bao nhiêu lần rồi. Thế nào, có nam nhân liền muốn vỗ ʍôиɠ chạy lấy người? Muốn nhân thượng nhân? Ta phi, không dễ vậy đâu. Ngươi thực sự xem mình là nhân vật nào? Nếu họ Ngụy kia thực lòng muốn cưới ngươi, một phong thư liền có thể xóa bỏ toàn bộ? Dù là bò cũng nên bò tới, chỉ sợ là ước gì như thế. Lão nương nói cho ngươi biết, ngươi sinh là người của Yên Vũ lâu ta, chết cũng là quỷ của Yên Vũ lâu. Ngươi xứng đáng đời đời kiếp làm kỹ, ngày ngày đêm đêm bị người ta cưỡi, làm trâu làm ngựa kiếm bạc cho ta. Đây là số mệnh, ngươi nhận mệnh đi”

Nàng mắng một câu, Hồng Nhạn liền run run một chút, đến cuối cùng cả người run rẩy, sắc mặt vặn vẹo. Không phải, nàng không phải. Cuối cùng nàng rút xuống trâm cài trêи đầu, thét chói tai, đánh về phía Liên di. Nàng vốn là nữ tử mảnh mai nhưng không biết lúc này lấy đâu ra sức lực, hai gã nha dịch cũng không thể kềm giữ được nàng, mặc cho xiêm y bị xé rách, cánh tay đổ máu, nàng cũng không để ý

Nghe thanh âm rối loạn, Yến Kiêu quay đầu, liền thấy trâm cài trong tay Hồng Nhạn đã đâm sâu vào cổ Liên di, còn thủng xuyên qua bên kia, bắn ra một cột máu. Hô hấp của nàng dường như dừng lại, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, thanh âm gì cũng không thể phát ra. Vết thương thế này là không thể cứu

Hồng Nhạn lại như phát điên, trâm trêи tay gần như đâm nát cổ Liên di. Mấy nha dịch muốn kéo nàng ra cũng bị trúng vài cái, cánh tay chảy máu, theo bản năng liền buông nàng ra

Trêи mặt Liên di chưa hết vẻ càn rỡ và hận ý, nhưng trong mắt lại tràn đầy sợ hãi, là sự sợ hãi trước cái chết. Nàng theo bản năng ôm cổ, lại không ngăn được máu tươi từ kẽ hở ngón tay tuôn ra xối xả, nháy mắt đã nhiễm hồng cánh tay và quần áo của nàng, trêи mặt còn tụ thành một vũng máu nhỏ. Từ trong cổ họng nàng phát ra vài tiếng, đột nhiên vươn một tay, gắt gao nắm lấy xiêm y của Hồng Nhạn, sau đó buông thõng

Liên di chết, Hồng Nhạn phát điên. Nàng ngã ngồi bên người Liên di, tay còn nắm cây trâm nhuốm máu, nước mắt rơi như mưa, khóc đến tê tâm liệt phế

Mọi người lúc này mới hoàn hồn, các kỹ nữ thét chói tai, thanh âm bén nhọn đã kéo mọi người quay về với hiện thực

Phạm nhân lại giết người ngay trước mắt mình, mấy nha dịch đầu đều lớn, bất chấp vết thương trêи người, vừa muốn tiến lên, lại thấy Hồng Nhạn giơ trâm lên, lấy tốc độ sét đánh đâm vào cổ mình rồi lại rút ra. Máu tươi phun ra như suối, văng dính cả người nha dịch đứng gần nàng

“Hồng Nhạn cô nương” Yến Kiêu tiến lên gọi

Bàng Mục ở phía sau ngăn nàng lại “không còn kịp rồi” Vết thương như thế, dù là Hoa Đà tái thế cũng bó tay, nhất thời sắc mặt hắn đen đến dọa người. Nếu Liên di còn sống, hắn có thể giúp Thánh nhân bắt không ít sâu mọt trong triều, nhưng hiện tại…là hắn sơ ý, không ngờ bên trong còn nhiều ẩn tình như vậy, càng không nghĩ Hồng Nhạn lại tàn nhẫn, quyết tuyệt như thế

Hồng Nhạn nửa quỳ trêи đất, theo nàng hít thở, máu lại trào ra từ vết thương trêи cổ, hòa với nước mắt của nàng, chảy thành dòng, nhìn rất ghê người. Nàng vừa khóc vừa cười, miệng thì thào “Ngụy lang, Ngụy lang…”

Hồng Nhạn trước khi chết, trong tay vẫn còn nắm chặt trâm cài kia

Không ai nghĩ chỉ trong nháy mắt, ba phạm nhân đã có hai người chết

Đại Sơn thấy Hồng Nhạn chết, dường như cũng nổi điên, rống lên thê lương, giãy dụa bò về phía trước

Chúng nha dịch đã phục hồi tinh thần, sợ hắn cũng chết theo, vội tiến lên, lại trói hắn thêm một tầng nữa, cuối cùng còn tròng thêm gông xiềng

Án mất tích kéo dài nhiều năm cuối cùng cũng sáng tỏ, kết quả trong dự đoán lại ngoài dự kiến

Bàng Mục dẫn người bận rộn từ buổi tối đến ban ngày, lại bận từ lúc mặt trời mọc tới khi mặt trời lặn, cuối cùng cũng coi như kết thúc. Nghĩ tới danh sách lục soát được, bên trêи còn có tên tri phủ bản địa, vì phòng đêm dài lắm mộng, hắn nhanh chóng quyết định, lệnh cho mọi người suốt đêm lên đường

Lúc này cửa thành đã đóng, Đồ Khánh tự mình tiến lên gọi cửa.

Cũng lúc này, binh sĩ trấn thủ cửa thành của Thanh Đinh trấn mới biết nam nhân nhìn còn uy phong lẫm lẫm hơn thượng cấp của bọn họ chính là Huyện lệnh mới nhậm chức.

Một đám người đều là hảo thủ, tuy mệt mỏi mấy ngày vẫn không che giấu được sự cường hãn. Đồ Khánh tuy dáng vẻ tuấn tú văn nhã nhưng hắn xưa nay luôn bày ra bản mặt lạnh, lúc này lại sốt ruột lên đường, vẻ mặt càng thêm cứng rắn túc sát, làm người ta không dám nhìn gần.

Binh sĩ cầm đầu nơm nớp lo sợ kiểm tra công văn, lại lén nhìn vị Huyện thái gia cao lớn đĩnh đạc ở phía sau, thấy đối phương cưỡi đại mã, thân khoác ánh trăng, khuôn mặt lạnh lùng, tựa như sát thần, hai chân liền run rẩy, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thêm

Chờ đoàn người đi xa, chỉ còn lại bụi đường cuồn cuộn ẩn hiện dưới ánh trăng, có người nhỏ giọng lầm bầm “mẹ ơi, không biết còn tưởng là mới đánh giặc trở về ah”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi