ĐẠI LÃO HUYỀN HỌC GẢ VÀO HÀO MÔN



Edit:MowSweet_wattpad
Khi Thẩm Nghiệp tỉnh lại, ánh sáng chói mắt chiếu vào trong phòng, cậu mở mắt ra, lại nhắm lại, liên tục vài lần mới thích ứng ánh sáng.

Cậu hướng mắt nhìn bốn phía, phát hiện chính mình ăn mặc trang phục bệnh nhân sọc xanh sọc trắng nằm ở trên giường, trong lỗ mũi tràn ngập hương vị nước sát trùng, xem ra nơi này là bệnh viện.

Lại cúi đầu nhìn hai cánh tay gầy yếu của chính mình, cậu phi thường bất mãn mà bĩu môi, nói thầm nói: “Quá yếu!”
Cậu vốn dĩ không phải Thẩm Nghiệp, nguyên lai Thẩm Nghiệp bị con trai tiểu tam đẩy xuống lầu, mất mạng tại chỗ.

Sau đó cậu liền xuyên.

Mà nói nguyên chủ cũng là tiểu đáng thương, cha ruột nguyên chủ Dương Minh tới cửa làm con rể, sau khi ông ngoại nguyên chủ qua đời, kế thừa gia tài bạc triệu của ông ngoại, còn đem xí nghiệp Thẩm thị đổi thành xí nghiệp Dương thị.

Lại không đến nửa năm, mẹ nguyên chủ bị cha ruột y cùng tiểu tam Lưu Nguyệt Quyên liên thủ hại chết, ban đầu y cũng không biết, còn bị Lưu Nguyệt Quyên lừa tiến vào giới giải trí.

Chờ y phát hiện hung thủ hại chết mẹ chính mình, là cha ruột chính mình cùng mẹ kế tiểu tam, tiểu tam đã được cha y cưới vào cửa, trở thành phu nhân Dương gia.

Một vòng trước, nguyên chủ bị lừa đi một câu lạc bộ, mẹ kế tiểu tam mua được người phục vụ ở trên người nguyên chủ giấu ma túy, lại cố ý báo nguy, cảnh sát từ trên người nguyên chủ lục soát ra ma túy, mang y đến cục cảnh sát điều tra, mà hết thảy này đều bị người phục vụ chụp lại.

Khi video đưa lên thì nhóm dân mạng ghét ma túy, vì thế nhất trí chống lại nguyên chủ, làm nguyên chủ cút ra giới giải trí, bởi vậy nguyên chủ thân bại danh liệt.

Y thật sự bất quá, hai ngày đến tìm mẹ kế tiểu tam lý luận, kết quả về nhà gặp được con trai tiểu tam Dương Kế Tổ, bị đối phương một phen đẩy xuống lầu.

Thẩm Nghiệp xuyên tới thân thể nguyên chủ, vừa lúc lăn đến trên sàn nhà, đầu đau như búa bổ! Cho nên ý tưởng đầu tiên khi cậu tỉnh lại, chính là muốn cho tên tiểu tử Dương Kế Tổ kia nếm thử mùi vị lăn xuống lầu, ăn miếng trả miếng, tuyệt không nương tay.

Đã là báo thù cho nguyên chủ, cũng là báo thù cho cậu.

Đang nghĩ ngợi, một nữ nhân trung niên nữ trang điểm đậm đi vào phòng bệnh, một mùi nước hoa đánh úp lại, cô đã đứng ở trước giường bệnh Thẩm Nghiệp, hơi hơi cúi đầu nhìn cậu: “Cậu tỉnh.”
Thẩm Nghiệp tìm tòi ký ức nguyên chủ, nữ nhân này kêu Từ Tư Tư, là người đại diện nguyên chủ, ở giới giải trí có nhân mạch nhất định.

Nàng đối với nguyên chủ cũng không tệ, đại khái là đáng thương nguyên chủ kinh nghiệm kém, lúc nguyên chủ bị hãm hại, lập tức đi cục cảnh sát làm chứng cho y, đem y vớt ra.


Chỉ là, nguyên chủ tính cách yếu đuối, nàng cũng có chút giận, cho nên mỗi khi đối mặt với nguyên chủ, ngữ khí đều có điểm không tốt.

Thẩm Nghiệp nhìn cô, nói: “Cô là ai?”
“Cậu không nhớ rõ tôi? Cậu mất trí nhớ?!” Từ Tư Tư thanh âm lập tức cất cao, híp mắt nhìn thẳng cậu, tựa hồ tự hỏi khả năng cậu mất trí nhớ là bao nhiêu.

Thẩm Nghiệp hơi hơi mỉm cười: “Em nói giỡn, chị là Từ Tư Tư, người đại diện em, năm nay 38 tuổi, sinh vào mồng bảy tháng bảy âm lịch, độc thân, quê quán Tô Bắc.”
Từ Tư Tư: “……”
Hù chết cô, cô cho rằng tiểu tử này thật sự mất trí nhớ, rốt cuộc từ trên lầu ngã xuống, vừa lúc đầu chấm đất, rất có khả năng bị thương đến não bộ thần kinh.

Cô gấp đến độ thiếu chút nữa đi kêu bác sĩ.

Bất quá……Tiểu tử này khi nào trở nên bỡn cợt như vậy?
Còn có, thân phận cô là sinh nhật dương lịch, cô đem ngày sinh sửa chậm một năm, hộ khẩu cũng không ở Tô Bắc, tiểu tử này như thế nào biết được tin tức? Cô tựa hồ trước nay không cùng tiểu tử này nói qua ngày sinh của mình là mồng bảy tháng bảy âm lịch, cũng không nói với y về quê quán của mình ở đâu a……
Chẳng lẽ thời điểm cô gọi điện thoại về nhà, bị tiểu tử này không cẩn thận nghe được?
Nàng kéo ghế dựa đến trước giường, mông xuống ngồi xuống, nói: “Cậu cẩn thận dưỡng thương đi, thật sự tôi rất vội, mấy ngày kế tiếp có thể không qua.

Việc trên mạng cậu đừng quản, tôi sẽ giúp cậu xử lý.”
Hiện tại dư luận trên mạng bị thuỷ quân của tiểu tam khống chế, che trời lấp đất đều đang mắng Thẩm Nghiệp.

Thấy cậu không lên tiếng, Từ Tư Tư thật mạnh đập xuống giường: “Nhớ kỹ không?”
Tiểu tử này kỳ thật rất nghe lời, lại rất đáng thương, cô vẫn là rất đồng tình, nhưng chính là quá u ám, cô hoài nghi chính mình một gậy gộc đi xuống, y cũng nghẹn không nói ra một chữ.

Vừa rồi cậu ta giả vờ mất trí nhớ lừa cô, cô còn đang suy nghĩ, tiểu tử này hay là thông suốt, cư nhiên hiểu được trêu cợt người, lúc này lại trở nên trầm mặc ít lời, cô liền biết hết thảy đều là ảo giác.

Thẩm Nghiệp đáp: “……Vâng.”
Từ Tư Tư đứng lên, nói: “Tôi đây đi trước, cậu có việc liền nói cho trợ lý, hoặc gọi điện thoại cho tôi.”
Trong tay cô còn có ba nghệ sĩ nổi tiếng, lịch trình mỗi ngày rất vội, cũng không có khả năng luôn bồi ở bệnh viện, có thể bớt thời giờ tới gặp tiểu trong suốt Thẩm Nghiệp này, cũng coi như không làm Thẩm Nghiệp thất vọng.

Thẩm Nghiệp ngoan ngoãn gật đầu.


Từ Tư Tư nhìn cậu trong chốc lát, đột nhiên thở dài, kéo túi xách, móc ra một tấm thẻ nhét vào trong tay cậu, nói: “Bên trong có hai vạn, mật mã là sinh nhật cậu, cậu dùng trước, để trợ lý mua đồ bổ cho cậu.”
Hai vạn này là tiền riêng của cô.

Nguyên chủ lần này xảy ra chuyện, mấy tiết mục trước kia đều thất bại, chẳng những không lấy được thù lao, còn phải trả phí vi phạm, tổng cộng ước chừng hai trăm vạn.

Cố tình di sản Thẩm Nghiệp kế thừa từ ông ngoại đều bị cha ruột lừa đi rồi, danh nghĩa chỉ còn một căn biệt thự, tuy rằng cũng đáng không ít tiền, nhưng nếu rời tay, Thẩm Nghiệp liền không nhà để về……Cho nên lại nói tiếp, Thẩm Nghiệp hiện tại là trạng thái mắc nợ.

Lấy thân phận người đại diện mà nói, Thẩm Nghiệp xem như một nghệ sĩ không có giá trị, Từ Tư Tư căn bản không cần phải đối với cậu tốt như vậy, nhưng cô vẫn lấy tiền chính mình tiền cho Thẩm Nghiệp, có thể thấy được là người có lương tâm.

Thấy Thẩm Nghiệp không nhận, Từ Tư Tư trực tiếp đặt trong tay cậu: “Cho cậu, cậu liền cầm, không được cự tuyệt!”
Tiểu tử này bị cha ruột cùng tiểu tam tính kế, cái gì cũng không có, chỉ còn lại bà ngoại nhiều tuổi, còn bị nhốt ở bệnh viện tâm thần, thật đáng thương……Cô có thể giúp liền giúp một chút đi.

Trái tim Thẩm Nghiệp kịch liệt mà nhảy lên, mũi cũng không tự chủ được mà lên men, hẳn là trong thân thể còn sót lại một tia cảm xúc của nguyên chủ, là cảm kích Từ Tư Tư.

Cậu cầm lấy, yên lặng nhìn Từ Tư Tư vài giây, sau đó ánh mắt dừng ở trên bình, chất lỏng bên trong theo cái ống một giọt một giọt chảy xuống.

Nước hướng nơi thấp chảy, người hướng chỗ cao đi, nhưng Từ Tư Tư còn nhớ rõ nguyên chủ nghèo túng, chẳng những đem nguyên chủ từ cục cảnh sát vớt ra, còn khi y xảy ra chuyện liền đem y đưa vào bệnh viện, chi phí nằm viện cũng là Từ Tư Tư trả.

Coi như đáng quý.

Lúc này Từ Tư Tư đã sắp đi tới cửa, Thẩm Nghiệp bỗng nhiên gọi lại, nói: “Chị Tư.”
Từ Tư Tư cho rằng cậu có chuyện gì, dừng chân lại, quay đầu lại nhìn: “Sao vậy?”
Thẩm Nghiệp nói: “Chị có giấy cùng bút không?”
Từ Tư Tư không biết y muốn làm gì, nhưng tiểu tử này có một đôi mắt đặc biệt vô tội đơn thuần, khi nhìn y, liền cái gì cũng không cự tuyệt được.

Cô từ trong bao móc ra giấy cùng bút, đi tới đưa cho cậu: “Đây, cho cậu.”
Thẩm Nghiệp lấy vào trong tay, cúi đầu bắt đầu vẽ.

Cậu tùy ý mà vẽ, thực nhanj liền xong, gấp lại cho cô, nói: “Chị để trong túi, hôm nay nhất định phải mang theo.”
Từ Tư Tư phi thường kinh ngạc: “Đây là cái gì?”

Cô trơ mắt mà nhìn y vẽ trên giấy, nhưng hình vẽ lại kỳ quái quỷ dị, cô căn bản xem không hiểu.

Thẩm Nghiệp nói: “Là một bùa bình an, em vẽ hơi hấp tấp, hiệu quả không có tốt như vậy.

Bất quá chị ngày thường tích thiện hành đức, hôm nay này một kiếp hữu kinh vô hiểm, bùa này cũng đủ rồi.”
*Bất ngờ, đột nhiên những không nguy hiểm.

Từ Tư Tư nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, cuối cùng phun ra một câu: “……Cậu chừng nào thì sửa đoán mệnh?”
Bùa bình an?
Hôm nay có một kiếp?
Này đều là cái gì..…
Chẳng lẽ cậu ta từ lầu ngã xuống, thật sự ngã hỏng đầu óc rồi?
Thẩm Nghiệp thuận miệng bịa chuyện nói: “Khi còn nhỏ có đại sư tính mện cho em, nói em thiên phú tuyệt luân, về sau nhất định sẽ trở thành thế hệ đại sư đoán mệnh.

Nhưng mà phải chờ hai mươi tuổi mới có thể thức tỉnh thiên phú, lại còn có phải trải qua một đại kiếp nạn.”
Năm nay nguyên chủ vừa vặn hai mươi, trong vòng một năm chẳng những mất đi ông ngoại cùng mẹ, còn thân bại danh liệt, lại bị com trai tiểu tam đẩy xuống lầu, đi đời nhà ma, này còn không phải là đại kiếp nạn sao.

Từ Tư Tư: “……”
Nhìn tôi có tin không?
Tin chứ, tin thế đíu nào được!
Cô chỉ tưởng Thẩm Nghiệp là nói giỡn, cũng không đem cái gọi là bùa bình an để ở trong lòng, tùy ý mà nhét vào trong túi, nói: “Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi đây.”
Thẩm Nghiệp cường điệu nói: “Chị cũng không thể ném lá bùa.”
Từ Tư Tư tức giận mà đáp ứng: “Đã biết.”
Nói xong nhấc giày cao gót tinh tế, lạch cạch lạch cạch mà đi.

Tiểu tử này, té ngã thế nhưng trở nên thần thần thao thao như vậy,
Cái gì thiên phú tuyệt luân, cái gì hai mươi tuổi trở thành đại sư đoán mệnh……Cô nhìn chính là đầu óc ngã hỏng rồi!
Cô ra phòng bệnh, đi tìm bác sĩ hỏi tình huống, bác sĩ nói Thẩm Nghiệp khôi phục không tồi, đầu óc cũng không bệnh.

Từ Tư Tư: “……”
Nàng đi ra văn phòng, vừa định ném lá bùa vào thùng rác, không biết như thế nào, nhớ tới bộ dáng Thẩm Nghiệp nghiêm túc dặn dò cô cất lá bùa cẩn thận, tâm niệm vừa động, rốt cuộc không có ném.

Vừa lúc điện thoại vang lên, là bộ xã giao công ty gọi tới, cùng cô hội báo về Thẩm Nghiệp trên mạng phong bình, cô cầm di động vội vàng đi ra cửa bệnh viện, cũng đã quên việc lá bùa.

Cô phát sầu nha.


Thẩm Nghiệp tuy rằng cứu trở về một mạng, việc ma túy cũng làm sáng tỏ, nhưng không chịu nổi Thẩm Nghiệp bị bôi đen, cô chạy nhanh trở về công ty mở họp, nhanh chóng bỏ qua chuyện này.

Mở xe ở sau bệnh viện, Từ Tư Tư liền thẳng đến công ty.

Trên đường trải qua một ngã tư đường, đối diện là đèn đỏ, cô dừng lại xe, vừa lúc trong nhà gọi điện thoại, cô thuận tay ấn xuống nghe.

Liền trong chớp mắt, chiếc xe đối diện đang muốn rẽ trái đột nhiên phanh lại không nhạy, bay thẳng đến bên cô lướt nhanh qua.

Cô không kịp phản ứng, trong nháy mắt, hai chiếc xe liền đụng phải.

.

Ngôn Tình Sắc
Tài xế đối diện khả năng cũng bị sợ hãi, cách khoảng mấy mét, hoảng sợ mà nhìn Từ Tư Tư.

Từ Tư Tư cũng hoảng sợ mà vọng qua.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều từ trong mắt đối phương nhìn ra sợ hãi nồng đậm.

Từ Tư Tư theo bản năng nhắm mắt lại, nghĩ thầm chẳng lẽ cô hôm nay liền mất mạng tại đây.

Giây tiếp theo, xe chạm vào bên nhau, phát ra động tĩnh thật lớn.

Thùng xe kịch liệt chấn động, Từ Tư Tư cảm giác phía sau lưng nóng lên.

Vài giây sau, cô mở mắt ra, liền thấy đầu xe đã bị đâm đến biến dạng, túi hơi an toàn cũng mở ra, cô thế nhưng một cọng tóc cũng không tổn hao, trên người không có một miệng vết thương.

Từ Tư Tư: “……”
Cô nhớ rõ khi xe sắp chạm vào nhau trong nháy mắt, lưng cô ở nóng lên, tiếp theo giống như có một cỗ nhiệt vô hình bao phủ cô, rồi tựa hồ thay thế cô ngăn cản cái gì……Cô lập tức liền nghĩ đến tờ giấy Thẩm Nghiệp đưa cho mình, luống cuống tay chân mà lấy ra túi xách, mở ra vừa thấy, tờ giấy chỉ còn lại có một đống bột màu đen.

Không biết như thế nào, cô bỗng nhiên nhớ tới lời Thẩm Nghiệp nói trước khi rời bệnh viện ——
Chị ngày thường tích thiện hành đức, hôm nay một kiếp hữu kinh vô hiểm, bùa này cũng đủ rồi.

……Này cũng thật thần!.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi