ĐẠI LÃO HUYỀN HỌC GẢ VÀO HÀO MÔN



Thẩm Nghiệp đi qua, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Quần chúng vây xam mồm năm miệng mười nói cho cậu: “Bà lão này thật đáng thương……”
Bà lão mới vừa lấy năm vạn đồng, vừa ra ngân hàng đã bị ăn trộm theo dõi.

Đó là tích góp cả đời của bà, cùng bạn già nhặt rác chậm rãi suốt mấy năm.

Hiện tại cháu gái bà mắc bệnh bạch cầu, tiền này là cầm đi trị bệnh bằng hoá chất cho cháu gái.

Kết quả tiền bị trộm đi, khi bà lão phát hiện tiền mất rồi, tên ăn trộm sớm đã chạy.

Bà lão vừa tức vừa lo, trực tiếp ngã xuống trên mặt đất, khóc đến tê tâm liệt phế.

Nhân viên ngân hàng phát hiện tình huống sau lập tức báo nguy, cảnh sát thực nhanh đã tới, đang trấn an bà lão.

Chỉ tiếc kẻ ăn trộm sớm đã không có bóng dáng, bên ngân hàng cung cấp video theo dõi, hai tên ăn trộm trẻ tuổi cưỡi motor trực tiếp chạy.

Cố tình xảy ra khi bà lão mang tiền đi cứu mạng cháu gái, tiền mất, bà không có cách nào đối mặt với bạn già cùng cháu gái, gấp đến độ thiếu chút nữa đâm bồn hoa tự sát.

Cảnh sát đang truy kẻ trộm, tạm thời còn chưa có tin tức.

Hai cảnh sát cùng người công tác ngân hàng thương lượng một phen, tính toán quyên góp cho bà lão một chút, quần chúng vây xem cũng có người tốt bụng, tỏ vẻ cũng nguyện ý quyên giúp.

Nhưng đó là năm vạn, cũng không dễ dàng gom đủ.

Mọi người đồng tình với bà lão, nhất thời lại không biết nên hỗ trợ như thế nào.

“Nhường một chút.” Thẩm Nghiệp nghe xong, đẩy ra đám người sang một bên.

Liền thấy bà lão ngồi dưới đất, cơ hồ khóc muốn ngất xỉu, hai mắt cũng bắt đầu trắng dã, đây chính là triệu chứng của tức giận.

Vừa lúc ông chủ cửa hàng cách vách ngân hàng cũng cầm video theo dõi lại đây, chụp được mặt hai kẻ trộm, Thẩm Nghiệp quét vài lần tướng mạo của kẻ trộm, đáy lòng có số.

Cậu ra tiếng nói: “Bà ơi, ngài đừng nóng vội, cháu tìm được kẻ trộm!”
Tất cả mọi người nhìn về phía cậu, bà lão cũng ngừng khóc thút thít, đầy cõi lòng hy vọng mà nhìn cậu.

Cảnh sát lập tức nói: “Cậu tìm được rồi?”
Một người nghi hoặc nói: “Chúng tôi lấy không ít video theo dõi, nhưng địa điểm hai kẻ gây án kia, chúng tôi bên này tạm thời còn chưa có tìm được người.”

Hai cảnh sát đều là người trẻ tuổi, nghe xong bà lão cũng đặc biệt lòng đầy căm phẫn.

Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân, bọn họ tuy rằng tận lực tìm kẻ trộm, nhưng vẫn không có manh mối.

Trước kia là băng trộm gây án, trong lòng cảnh sát đều hiểu rõ.

Hiện giờ ăn trộm rất ít, băng gây án càng ít, rốt cuộc mọi người đều dùng di động quét tiền, chỉ có một ít kẻ không lương tâm nhìn chằm chằm xuống tay với người già.

Không phải băng đảng gây án, cảnh sát ngược lại không tìm được người.

Thẩm Nghiệp nói: “Cháu là đoán mệnh, cháu nhìn tướng mạo bà, tiền bà còn ở đó.

Mọi người hiện tại liền đi tới phố Khúc Đường có năm biển báo, nơi đó có một cái hẻm nhỏ, ngõ nhỏ có cà phê Tiền Tiền Internet, đi vào là có thể tìm được người.”
Hai cảnh sát hai mặt nhìn nhau.

Đoán mệnh?
Tuổi trẻ như vậy mà là đại sư đoán mệnh? Không phải tới quấy rối đi?
Thấy bọn họ không tin, Thẩm Nghiệp giương cằm lên: “Cháu đẹp như vậy, thấy thế nào cũng không giống kẻ lừa đảo nha ƠwƠ.”
Cảnh sát: “……” Ngài xác thật rất soái, nhưng kẻ lừa đảo cũng có soái ca được không!
“Cháu ở chỗ này bồi bà lão, yên tâm đi, nhiều người nhìn như vậy, cháu cũng chạy không thoát a.

Nếu cháu nói dối lừa mọi người, cho mọi người một chuyến tay không, đến lúc đó cáo cháu gây trở ngại công việc, liền bắt cháu là được nhoa.”
Bà lão nhiều tuổi, thực tin cái này, lập tức giữ chặt ống tay áo cảnh sát, cầu xin nói: “Đồng chí cảnh sát, phiền toái mọi người mau đi cái phố gì kia nhìn xem đi……Đó là tiền cứu mạng cháu gái tôi a! Cầu xin mọi người……”
Nghe Thẩm Nghiệp lời thề son sắt, bà lão tựa hồ thực tin cậu, hai cảnh sát rốt cuộc bị thuyết phục.

Tuy rằng có điểm xạo, có thể đi một chuyến cũng không có gì tổn thất.

Liền tính không tìm được kẻ trộm, nhiều lắm chính là chạy, bọn họ một hàng này, tình huống này còn thiếu sao.

Nhưng nếu có thể bắt được kwr trộm, có thể cứu một nhà bà lão, kia cũng coi như là việc rất tốt a.

Vì thế hai vị cảnh sát lập tức liên hệ đồng nghiệp đi phố Khúc Đường, chính mình ở lại.

Đảo không phải sợ Thẩm Nghiệp chạy trốn mới lưu lại nhìn chằm chằm cậu, chủ yếu là đi phố Khúc Đường có điểm xa, bọn họ muốn mau chóng tìm được kẻ trộm, phải làm phiền đồng nghiệp phụ cận.

Thẩm Nghiệp ngồi xổm bên người bà lão, an ủi bà: “Yên tâm đi, kẻ trộm lập tức có thể tìm được.”
Bà lão lau nước mắt: “Cậu bé, cảm ơn cháu……Nếu tiền không tìm được, cả nhà bà đều không sống nổi……”
Thẩm Nghiệp đào đào túi, không tìm được giấy ăn, dứt khoát dùng ống tay áo lau nước mắt cho bà: “Không sợ, cháu là thần toán, còn không có việc gì cháu tính sai nha!”

Cảnh sát cùng quần chúng vây xem: “……”
Nhóc con cậu rốt cuộc được chưa a, mọi người thiếu hiểu biết, còn chưa có gặp qua người có thể khoe khoang như vậy!
Diệp Trạch ở trên xe, nhìn Thẩm Nghiệp đi ra ngân hàng, cho rằng cậu sẽ lập tức về trong xe, đảo mắt lại thấy cậu đi xem náo nhiệt.

Diệp Trạch đương nhiên không thích xem náo nhiệt, hắn trời sinh không thích cùng người xa lạ tiếp cận.

Nhưng hắn chờ nửa ngày cũng không thấy Thẩm Nghiệp trở về, trầm tư trong chốc lát, hắn trực tiếp xuống xe đi bắt người.

Chịu đựng cảm giác không khoẻ bị người xa lạ đụng chạm, hắn chen vào đám người, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Nghiệp lau nước mắt cho bà lão.

Tay áo bị dơ, Thẩm Nghiệp không những không chê, còn cười đến vô tâm không phổi, thậm chí còn có thể khoe khoang!
Diệp Trạch ánh mắt nhu hòa xuống.

Đứa nhỏ này tuy rằng thích xen vào việc người khác, nhưng loại tính cách này thật sự ấm áp.

Thẩm Nghiệp vừa nhấc mắt liền nhìn thấy hắn, đứng dậy vẫy tay với hắn: “Xin lỗi a, anh lại chờ tôi một chút, được không?”
Diệp Trạch: “Ừm, không có việc gì.”
Hai nam nhân đẹp trai đứng chung một chỗ, khó tránh khỏi gọi người nhìn nhiều.

Đặc biệt là Diệp Trạch, toàn thân tản ra hơi thở đấng bề trên, lại lớn lên anh tuấn bức người, quả thực giống như nam chính bước ra từ truyện tranh.

Quần chúng vây xem sôi nổi dùng ánh mắt trộm ngắm.

Diệp Trạch không quá thích bị người nhìn chằm chằm, hơi hơi nhăn lại mày, lại không biểu hiện ra không kiên nhẫn.

Qua ước chừng năm phút, cảnh sát nhận được điện thoại, đồng nghiệp nói bọn họ chạy tới phố Khúc Đường cà phê Tiền Tiền Internet, quả thực bắt được kê trộm.

Hai kẻ trộm đang xem phát sóng trực tiếp, chuẩn bị tới tiền nạp phí đánh thưởng.

May mắn bọn họ kịp thời đến, bằng không truy cũng truy không được!
Thẳng đến khi cúp điện thoại, hai cảnh sát trẻ tuổi còn đầy mặt không thể tưởng tượng, quay đầu hoảng hốt mà nhìn chằm chằm Thẩm Nghiệp: “Kẻ trộm……Thật sự bắt được! Tiền một phân không thiếu, đồng nghiệp chúng tôi lập tức liền đem tiền đưa lại đây!”
Mọi người một mảnh ồ lên, ánh mắtnhìn Thẩm Nghiệp tràn ngập khiếp sợ cùng kính sợ.

Vừa rồi còn cảm thấy nhóc con này ở đây khoác lác, lúc này lại tin này tiểu gia hỏa thật sự có bản lĩnh!
Nhưng thật ra Diệp Trạch, khóe môi nhẹ nhàng hướng lên trên.


Trải qua việc trong nhà Thạch tổng, hắn đã rõ ràng Thẩm Nghiệp lợi hại.

Bà lão kinh hỉ đến nước mắt lại rơi, lôi kéo Thẩm Nghiệp ngàn ân vạn tạ: “Cậu bé, cháu đại ân đại đức, bà cũng không biết nên báo đáp như thế nào……”
Bà đối Thẩm Nghiệp thật sâu mà cúi mình, trên mặt che kín nếp uốn tràn đầy nước mắt, lại mang theo một loại vui sướng sống sót sau tai nạn, làm người nhìn đáy lòng lên men.

Thẩm Nghiệp nâng bà dậy, đem một lá bùa nhét vào trong tay bà, nói: “Ngài đặt ở trong túi cháu gái, cô trị bệnh bằng hoá chất nhất định sẽ thành công, về sau cũng sẽ khỏe mạnh.”
Bà lão lập tức nắm lấy lá bùa, tựa như nắm được cọng rơm cứu mạng.

Phải biết rằng Thẩm Nghiệp lập tức đã tính ra tung tích kẻ trộm, cậu cho cái lá bùa này khẳng định cũng rất lợi hại.

Kỳ thật cháu gái bà kế tiếp trị bệnh bằng hoá chất còn cần rất nhiều tiền, nhưng có lá bùa Thẩm Nghiệp, giống như cho bà lão hy vọng.

Bà lau nước mắt, lần lượt mà cảm tạ Thẩm Nghiệp, lại hướng cảnh sát cùng nhân viên công tác ngân hàng khom lưng, hướng quần chúng vây xem nói lời cảm tạ: “Xã hội vẫn còn nhiều người tốt a, cảm ơn mọi người, cảm ơn……”
Thừa dịp mọi người chúc mừng bà lão, Thẩm Nghiệp lôi kéo Diệp Trạch chạy.

Quần chúng vây xem còn muốn tìm cậu đoán mệnh, quay đầu vừa thấy, cư nhiên không thấy người.

Ở trong đám người có giọng nữ nói thầm: “Ai, đại sư đoán mệnh này có chút giống Thẩm Nghiệp a……”
Thẩm Nghiệp lôi kéo Diệp Trạch lên xe, thấp giọng cảm khái: “Bà lão thật đáng thương.”
Diệp Trạch trầm mặc vài giây, nói: “Cậu giúp bà, sẽ khá lên.”
Thẩm Nghiệp mạc danh được an ủi, gật gật đầu: “Ừm, sẽ tốt!”
Diệp Trạch thật sâu mà liếc cậu một cái, đột nhiên lấy ra di động nhấn một dãy số, đem sự việc bà lão đơn giản nói vài câu, rồi sau đó nhìn về phía Thẩm Nghiệp: “Cháu gái bà yêu cầu quyên tủy, sẽ có người giúp.”
Thẩm Nghiệp nhìn hắn.

Cho nên hắn gọi điện thoại, là để thủ hạ đi tìm tủy cho cháu gái bà lão sao?
“Anh thật tốt! Thay bà lão cảm ơn anh đoá!” Thẩm Nghiệp cảm thấy chính mình sắp cảm động tới khóc.

Người nam nhân này, như thế nào ngọt……Như vậy a!
Diệp · ngọt ngào · Trạch: “Cậu muốn giúp, tôi liền giúp.”
Thẩm Nghiệp: “……” Đây là lời âu yếm boy gì zậy a, không nên quá dễ nghe!
Cậu sờ sờ lỗ tai nóng lêni, yên lặng mà nghĩ, khó trách cậu vừa rồi nhìn tướng mạo bà lão, cháu gái không phải chết non, hơn nữa lập tức có quý nhân tương trợ……Nguyên lai quý nhân chính là Diệp Trạch.

Diệp Trạch lại lắc đầu: “Quý nhân là cậu.”
Nếu không có Thẩm Nghiệp hỗ trợ tìm kẻ trộm, phí giải phẫu liền không lấy lại được, Diệp Trạch cũng sẽ không gọi người hỗ trợ đi tìm tủy.

Thẩm Nghiệp cười rộ lên: “Ừm, chúng ta đều là quý nhân, cũng không biết khi nào có thể tấn chức Hoàng Hậu……Ai, anh nói anh có thể không cùng tôi tranh đoạt hậu vị hay không a?”
Diệp Trạch: “……”
Trình độ tư duy nhóc này nhảy lên quá nhanh, làm Diệp Trạch nhân tài chỉ số thông minh cao theo không kịp.

Về đến nhà, đã là mặt trời chiều ngã về tây, mặt trời lặn ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ xe chiếu vào, sấn đến gương mặt anh tuấn kia của Diệp Trạch càng thêm sặc sỡ loá mắt, Thẩm Nghiệp nhìn lại, nghĩ thầm thật là cảnh đẹp ý vui a.

“Về nhà rồi!” Thẩm Nghiệp tâm tình sung sướng mà đẩy cửa xuống xe.


Sắc đẹp trước mặt, ai sẽ không cao hứng chứ.

Xuống xe, cậu lơ đãng đảo qua Diệp Trạch vẫn cầm trong tay bút lông, phát hiện âm khí cư nhiên tan hơn phân nửa.

Mây tím trên người Diệp Trạch quả nhiên bá đạo, cây bút kia chính là tụ âm khí còn nhiều hơn so với mồ, lại tinh lọc nhanh như vậy.

Thẩm Nghiệp không khỏi lại lần nữa cảm khái, Diệp Trạch thật sự chính là bảo bối a!
Buổi tối ăn cơm, Thẩm Nghiệp mới nhớ tới chưa mua lễ vật cho Diệp Trạch, cậu muốn làm đồ ăn cho Diệp Trạch, lại bởi vì bà lão……Xem ra đành phải hôm nào lại nấu.

Ăn cơm xong, cậu làm trò trước mặt Diệp Trạch, đem ngọc bội đưa cho bà ngoại Thẩm.

Bà ngoại Thẩm ở dưới ánh đèn nhìn nhìn, gật đầu nói: “Chính là cái này.” Sau đó đưa trả cho Thẩm Nghiệp, “Đây là của cháu, cháu cất vào.

Này ngọc bội có một đôi, Tiểu Trạch hẳn là cũng có một cái.”
Diệp Trạch vâng một tiếng, đem ngọc bội lấy ra tới.

Hai cái ngọc bội hình thức cùng hoa văn cơ hồ giống nhau, quả nhiên là một đôi.

Thẩm Nghiệp cười tủm tỉm nói: “Cháu sẽ cất tốt.” Nói rồi chớp chớp mắt với Diệp Trạch.

Diệp Trạch: “……”
Nhóc này có phải lại câu dẫn hắn hay không?
Buổi tối chờ bà ngoại Thẩm ngủ, Thẩm Nghiệp cầm ngọc bội gõ cửa phòng Diệp Trạch.

Diệp Trạch vừa vặn tắm rửa xong, bọc áo ngủ tơ lụa màu xanh lá, lộ ra hơn phân nửa cơ ngực cùng non nửa cơ bụng.

Thẩm Nghiệp ánh mắt quét quét ở trên người hắn, phát ra từ nội tâm mà khen: “Dáng người không tồi.”
Diệp Trạch: “……”
Tiểu quỷ mê sắc!
Hắn mặt vô biểu tình mà thắt đai lưng, đem áo ngủ quấn chặt, nói: “Chuyện gì?”
Thẩm Nghiệp niệm niệm không tha mà thu hồi ánh mắt: “Ò, là có chuyện muốn hỏi á.”
Lúc này Diệp Trạch đã chạy tới trước mặt cậu, cúi đầu lẳng lặng mà nhìn cậu.

Thẩm Nghiệp quơ quơ ngọc bội trong tay, cười giống như tên trộm mèo: “Chú, chúng ta kết hôn đi!”
“…...Chú ( Thúc thúc)?” Qua thật lâu, Diệp Trạch mới từ hàm răng nói lại hai chữ này.

Thẩm Nghiệp chớp đôi mắt: “Đúng vậy, không phải rất nhiều người như vậy sao?”
Diệp Trạch: “……”
Cũng không phải rất nhiều..…
Nhớ tới câu Thẩm Thời Mộ trâu già gặm cỏ non, lại nhớ đến Thẩm Nghiệp gọi chú……Diệp Trạch đen mặt.

Hắn có lý do hoài nghi Thẩm Nghiệp là ngại hắn già…….


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi