ĐẠI LÃO HUYỀN HỌC GẢ VÀO HÀO MÔN



Minh Phượng Sơn ở vùng ngoại thành hẻo lánh, có điểm xa, bắt xe đi cũng phải một trăm đồng tiền.

Khi Thẩm Nghiệp xuống xe, dùng di động nguyên chủ thanh toán tiền, phát hiện tài khoản chỉ còn lại có mấy trăm.

Cũng may Từ Tư Tư cho cậu hai vạn, còn có thể đủ đỡ một đoạn thời gian.

Bất quá trước khi bà ngoại Thẩm xuất viện, khẳng định là phải đi làm kiểm tra toàn thân, nếu thân thể bà ngoại Thẩm có vấn đề, còn phải nằm viện điều dưỡng, lại là một bút tiêu dùng.

……Xem ra cần hảo hảo kiếm tiền a.

Thẩm Nghiệp đi vào viện điều dưỡng, báo tên bà ngoại.

Nguyên chủ trước kia không có tới qua nơi này, nửa năm trước Dương Minh cùng tiểu tam lặng lẽ đem bà ngoại Thẩm nhốt lại, nguyên chủ cũng là gần đây mới tra được bà ngoại Thẩm bị đưa vào Minh Phượng Sơn.

Đây cũng là nguyên nhân nguyên chủ nộ khí đùng đùng đi tìm tiểu tam tính sổ, mẹ ruột bị tiểu tam hại chết, bà ngoại bị đưa vào bệnh viện tâm thần, chính mình cũng bị lừa đến xoay tròn……Này ai có thể nhẫn a.

Trước tìm hỏi phòng bà ngoại, Thẩm Nghiệp liền đi lên lầu hai.

Nhìn theo cậu rời đi, hai cô gái nhỏ trước sảnh khe khẽ nói nhỏ ——
“Như thế nào hôm nay nhiều người tới tìm phòng 2009 như vậy, hơn nữa đều là soái ca.”
“Đúng vậy, trước là khốc ca, này là chó con, cười rộ lên thật là đẹp mắt……”
“Ai, người vừa rồi có điểm quen thuộc……Có phải là Thẩm Nghiệp hay không, hút ma túy kia?”
“Đúng là có điểm giống, bất quá Thẩm Nghiệp kia thoạt nhìn rất uể oải, anh trai nhỏ này như ánh mặt trời, hẳn là không phải cùng một người đi……”
Thẩm Nghiệp không nghe thấy đối thoại của các cô, lập tức đi đến cửa phòng 2009.

Cửa phòng mở rộng ra, cậu ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy hai bảo tiêu nâng bà ngoại Thẩm từ trên giường, đặt trên xe lăn bên cạnh.

Trên mặt đất còn nằm mấy nam nhân mặc vest đen.

Thẩm Nghiệp nhíu mày, ánh mắt dừng ở trên người bà ngoại Thẩm.

Bà người gầy trơ cả xương, sắc mặt tái nhợt khô khốc, nhìn ra được trạng thái thật không tốt, nửa năm hẳn là ăn không ít khổ.

Thẩm Nghiệp mũi lại bắt đầu lên men.

Đây là cảm xúc nguyên chủ, có thể là thấy bà ngoại Thẩm chịu khổ như vậy, trong lòng khó chịu đi.


Cha ruột nguyên chủ thật không phải người, vài năm tới vẫn luôn dựa vào sinh hoạt Thẩm gia, ông ngoại Thẩm cùng bà ngoại Thẩm đối với gã cũng thực không tồi, kết quả gã chẳng những ở bên ngoài nuôi nữ nhân cùng con riêng, còn cùng tiểu tam hợp nhau hại chết mẹ ruột nguyên chủ, lại nhốt bà ngoại Thẩm vào bệnh viện tâm thần.

Thật là không bằng súc sinh!
Thẩm Nghiệp âm thầm phỉ nhổ một phen, tiến lên quát: “Mấy người muốn làm gì? Mau thả bà ngoại tôi ra!”
Hai bảo tiêu vừa thấy chính là luyện qua, cũng không biết phải làm gì với bà ngoại Thẩm.

Cậu suy đoán hẳn là thằng cha nguyên chủ kia muốn mang bà ngoại Thẩm đi, cho nên cậu cũng bất chấp đáy lòng chua xót, lập tức ra tiếng ngăn cản.

Người trong phòng ước chừng cũng chưa dự đoán được sẽ có người tới nơi này, đồng thời nhìn về phía cậu, bà ngoại Thẩm cũng mở to mắt vẩn đục, nhìn qua cậu.

Thấy bảo tiêu như cũ không có ý tứ buông bà ngoại Thẩm, Thẩm Nghiệp lạnh mặt, lặng lẽ lấy ra lá bùa.

Đúng lúc này, bà ngoại Thẩm đại khái nhận ra cậu, bỗng nhiên vẫy vẫy tay, nói: “Tiểu Diệp Tử, cháu đã đến rồi.”
Nguyên lai biệt danh nguyên chủ là Tiểu Diệp Tử sao? Còn rất đáng yêu, nhìn ra được nguyên chủ trước kia ở nhà rất được sủng ái.

Cậu ngoan ngoãn mà đi qua, dùng ánh mắt đảo qua hai bảo tiêu kia.

Hai bảo tiêu tức khắc duỗi thẳng lưng, không biết có phải ảo giác hay không, bọn họ cư nhiên cảm thấy thiến niên mảnh khảnh trước mắt này mang theo một loại khí thế khó có thể nói nên lời, ép tới bọn họ có chút khó thở.

Thẩm Nghiệp ngồi xổm trước xe lăn, bắt lấy tay bà ngoại Thẩm gầy trơ xương như củi, nhẹ giọng hô: “Bà ngoại.”
Lúc này cậu đã phát hiện hai bảo tiêu này cũng không có ý muốn thương tổn bà ngoại, bởi vì bà ngoại nhìn thấy cậu thì phản ứng đầu tiên không phải cầu cứu, mà là vẫy vẫy tay với cậu, tâm tình giống như cũng không tồi, trên mặt tái nhợt mang theo ý cười nồng đậm.

Này tuyệt đối không phải cảm xúc bị bắt cóc nên có.

Cũng không biết hai bảo tiêu này có lai lịch gì, cậu suy đoán hẳn là hai bảo tiêu này cứu bà ngoại, mà mấy người trên mặt đất nằm, phỏng chừng là Dương Minh phái tới, bị hai bảo tiêu này đánh ngã.

Trong lúc cậu suy tư, bà ngoại cũng gắt gao mà bắt lấy tay cậu, nói: “Bọn họ là thủ hạ Tiểu Trạch.

Tiểu Trạch muốn dẫn bà đi, người Dương Minh ngăn cản không cho.

Cũng may thủ hạ Tiểu Trạch rất lợi hại, đem người xấu đều đánh hôn mê.

Chúng ta đang chuẩn bị đi tìm cháu.”
Quả nhiên cậu đoán trúng, hai bảo tiêu này là người tốt, đám người trên mặt đất là Dương Minh phái tới.

Súc sinh Dương Minh kia, cư nhiên ngay cả người già cũng không buông tha, cũng không sợ bị thiên lôi đánh.

Thẩm Nghiệp hít sâu một hơi, đem đáy lòng quay cuồng tức giận phun ra, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Trạch là ai?”

Cậu không dám dùng sức đánh tay bà ngoại Thẩm, năm ngón tay bà cùng lòng bàn tay mu bàn tay chỉ còn lại xương cốt, giống như một khi chạm vào liền sẽ vỡ vụn.

Bà ngoại chỉ vào phía sau cậu, nói: “À, liền ở cửa.

Cháu vừa mới vội vội vàng vàng vọt vào, không thấy được hắn đi?”
Thẩm Nghiệp quay đầu lại, liền thấy một nam nhân cao lớn đĩnh bạt đứng ở sau cửa, thâm trầm nhìn cậu.

Cậu lập tức ngây người.

Đối phương lớn lên thập phần anh tuấn, còn đẹp hơn nhiều so với minh tinh điện ảnh, đặc biệt cặp mắt kia u trầm như mực, quả thực có thể hút hồn người ta.

Cổ quái chính là, Thẩm Nghiệp cư nhiên không thấy rõ tướng mạo nam nhân, thật giống như có tầng tầng sương mù cản trở cậu tìm tòi nghiên cứu.

Đây là tình huống trước kia chưa bao giờ xuất hiện.

Bất quá, này cũng không phải nguyên nhân cậu nhìn đến ngốc, cậu sở dĩ ngây người, là bởi vì nhìn cả người nam nhân cư nhiên có mây tím.

Mây tím kia phá lệ nồng hậu —— nam nhân giống như một uông suối nguồn, mây tím cuồn cuộn không ngừng mà từ trong thân thể hắn trào ra.

Thực nhanh từng luồng mây tím liền mắt thường có thể thấy được mà lao về phía Thẩm Nghiệp bên này, phía trước ở bệnh viện đối phó Dương Kế Tổ, lại đoán mệnh cho ông cun, Thẩm Nghiệp sức lực trở nên có chút suy yếu, lúc này hút mây tím, cậu cư nhiên lập tức khôi phục tinh thần.

Cậu nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.

Không hổ là đế vương chi khí, thật sự quá bá đạo quá lợi hại, chẳng sợ chỉ cùng nam nhân đứng ở trong phòng, chẳng sợ còn cách một khoảng cách, cậu đều được lợi vô cùng.

Hiện tại trên người cậu lười biếng, thoải mái đến không chịu được.

Xem ra về sau cần ở bên nam nhân này nhiều hơn……
Ngay sau đó trong đầu cậu hiện lên một ý niệm lớn mật, nếu mây tím trên người nam nhân có thể làm cậu khôi phục sức lực, kia……Có phải cũng có thể ôn dưỡng thần hồn cậu, cuối cùng đem tu bổ thần hồn hoàn toàn hay không?
Đang cân nhắc, nam nhân đột nhiên đi tới phía cậu cùng bà ngoại, ngừng cách cậu chỉ có mấy cm.

Tiếp xúc gần gũi, mây tím trên người đối phương càng thêm nồng hậu, mà cậu cũng cảm thấy càng thêm thoải mái.

Cậu không khỏi hít hít cái mũi, từng ngụm từng ngụm mà đem mây tím nuốt vào trong bụng, rất giống yêu tinh hút dương · khí.

.


||||| Truyện đề cử: Sai Gả Kinh Hôn: Tổng Giám Đốc Xin Kiềm Chế |||||
Bà ngoại thấy cậu vẫn luôn không ra tiếng, thúc giục nói: “Tiểu Diệp Tử, đây là vị hôn phu của cháu Diệp Trạch, cháu mau cùng hắn chào hỏi.”
Thẩm Nghiệp đang dùng sức hút mây tía trên người nam nhân, đột nhiên không kịp dự phòng nghe thấy bà ngoại nói, cậu tức khắc trợn tròn mắt.

Phu……Cái gì phu?
Bà ngoại lại nhìn về phía Diệp Trạch, nói: “Tiểu Trạch, đây là Tiểu Diệp Tử, tên thật là Thẩm Nghiệp, hai người hẳn là chưa gặp qua đi?”
Ánh mắt Diệp Trạch dừng ở trên người Thẩm Nghiệp.

Lúc này Thẩm Nghiệp bởi vì hút mây tím, sắc mặt hồng nhuận chút, lại như cũ có vẻ đơn bạc.

Chủ yếu là thân thể nguyên chủ quá gầy yếu đi, thoạt nhìn tựa như bị ngược đãi.

Bất quá Thẩm Nghiệp ngũ quan rất đẹp, lông mày tú khí, tròng mắt đen láy, khuôn mặt trắng nõn, hợp thành gương mặt xinh đẹp.

Diệp Trạch nhàn nhạt mà thu hồi tầm mắt: “Vâng, lần đầu tiên gặp ”
Bà ngoại giữ chặt tay hắn, đem bàn tay hắn bao trùm ở mu bàn tay Thẩm Nghiệp, nói: “Lần đầu tiên gặp cũng không quan trọng, cháu là đứa trẻ tốt, cháu ngoại bà cũng là đứa trẻ tốt, hai cháu kết hôn nhất định sẽ ở bên nhau hạnh phúc.”
Thẩm Nghiệp: “……”
Kết……Kết hôn?
Cậu tìm tòi ký ức nguyên chủ, cũng không có một vị hôn phu là Diệp Trạch.

Không phải bà ngoại lớn tuổi rồi, bị nam nhân cả người mây tím trước mắt lừa đi?
Nhưng……Nam nhân trước mắt này giàu có, cậu hai đời cũng chỉ mới gặp qua một người mây tím dày đặc như vậy, tuyệt đối coi là con ông trời, cho nên nam nhân này không có khả năng lừa cậu cùng bà ngoại.

Nói cách khác, bà ngoại nói hôn ước là sự thật?
Thẩm Nghiệp nhất thời ngơ ngẩn.

Lúc này tay cậu còn bị tay Diệp Trạch bao trùm, bàn tay Diệp Trạch to rộng, lộ ra hơi thở ấm áp.

Cậu giương mắt nhìn về phía Diệp Trạch.

Diệp Trạch cũng đang nhìn cậu, cặp con ngươi sâu kín nặng nề, sâu không thấy đáy.

Thẩm Nghiệp hô hấp cứng lại, chạy nhanh chuyển ánh mắt, tầm mắt dừng ở đỉnh đầu nam nhân.

Mây tím đang từ mỗi sợi tóc nam nhân trào ra tới, tựa như nước suối, không ngừng mà tuôn ra bên ngoài.

Thẩm Nghiệp: “……”
Này nam nhân vì cái gì phải phát tán mị lực đáng chết với cậu? Mây tím nồng đậm đến cậu không mở được mắt!
Thấy cậu phát ngốc, bà ngoại giải thích nói: “Ông ngoại từng cùng ông Tiểu Trạch định ra, đính hôn cho cháu với Tiểu Trạch……”
Nguyên lai là hai mươi năm trước, ông ngoại Thẩm Nghiệp đã cứu ông Diệp Trạch, Khi đó ông ngoại Thẩm còn chưa có tài sản, mà Diệp gia là gia tộc hiển hách nhất Hoa Hạ.

Diệp lão gia tử cảm nhớ ân tình ông ngoại Thẩm, trước khi đi chẳng những cho ông ngoại Thẩm rất nhiều tiền tài, còn lưu lại một ngọc bội, nói rõ về sau sẽ để cháu đích tôn tới cưới Thẩm gia làm thông gia.


Ông ngoại Thẩm dùng số tiền kia làm buôn bán, lúc này mới tích góp một gia nghiệp to lớn như vậy, đến nỗi ngọc bội, ông giao cho bà ngoại Thẩm giữ.

Diệp gia……
Thẩm Nghiệp ở trong đầu tìm tòi, Diệp gia hiện tại cũng vẫn như cũ là gia tộc hiển hách nhất Hoa Hạ, hơn nữa nghe nói ở đế đô Diệp gia cùng Diệp gia Hải Thành là cùng dòng tộc, hai nhà mấy trăm năm tới vẫn luôn cùng nhau trông coi, khiến cho gia tộc Diệp trường thịnh không suy.

Bất quá người Diệp gia đều rất thần bí, rất ít tin tức truyền thông.

Người nam nhân trước mắt này, nếu thực hiện lời hứa cưới cậu, kia hẳn là chính là cháu đích tôn Diệp gia đi……
Thân phận quả nhiên không bình thường.

Thẩm Nghiệp một chút cũng không ngoài ý muốn, nhìn đế vương chi khí, nhìn này mây tím quanh thân, đặt ở cổ đại, kia cũng là làm vương hầu tướng quân a.

Chỉ là chuyện kết hôn này……
Tuy rằng cậu rất muốn mượn mây tím trên người nam nhân, nhưng với cậu mà nói, đối phương chung quy là người xa lạ, nào có vừa thấy mặt liền nói kết hôn?
Cậu cơ trí mà đổi đề tài nói: “Bà ngoại, chúng ta trước rời đi nơi này, khi khác lại nói.”
Bà ngoại sửng sốt, ngay sau đó đồng ý.

Bà cũng không muốn ở tại viện điều dưỡng, nửa năm này Dương Minh cùng tiểu tam thường thường phái người tới tra tấn bà, thần kinh bà trở nên suy nhược, hai chân thậm chí bị đánh què, nhưng không muốn bị Dương Minh cùng tiểu tam phát hiện tung tích chính mình cùng Thẩm Nghiệp.

Thẩm Nghiệp đứng dậy, chuẩn bị đi đẩy xe lăn.

Diệp Trạch lại trước cậu một bước, đẩy bà ngoại đi ra ngoài.

Cậu không khỏi liếc mắt nhìn Diệp Trạch một cái.

Diệp Trạch mắt nhìn phía trước, không phản ứng cậu.

Vẫn là nam nhân cao lãnh a.

Thẩm Nghiệp tấm tắc hai tiếng, chỉ vào những người trên mặt đất, nói: “Bọn họ làm sao bây giờ?”
Diệp Trạch nói: “Sẽ có người xử lý.”
Nghe vậy, Thẩm Nghiệp cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Cảm ơn.”
Tới nơi phía trước, cậu liền dự đoán được sẽ gặp người Dương Minh, cũng chuẩn bị đánh một trận.

Nào nghĩ đến cư nhiên chạy ra một Diệp Trạch, giúp cậu đem những người này toàn bộ đánh gịc, nhưng thật ra giúp cậu rất nhiều.

Diệp Trạch nói: “Không có việc gì.”
Lại là loại cao lãnh tích chữ như vàng.

Thẩm Nghiệp bĩu môi.

Nhìn nam nhân cả người tràn mây tím, trợ giúp cậu khôi phục tinh thần lực, cậu liền không so đo..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi