ĐẠI TỐNG SIÊU CẤP HỌC BÁ


Âu Dương Tu cười hỏi Phạm Trọng Yêm:- Xuân Thu thế nào?Xuân Thu khá là ít gặp trong Ngũ kinh, Phạm Ninh đương nhiên cũng không có khả năng đọc qua.

Phạm Trọng Yêm liền gật đầu:- Vậy thì dùng Xuân Thu đi.

Âu Dương Tu lập tức hạ lệnh cho người đi lấy ba quyển Xuân Thu đến, đưa cho ba người, hắn cười với Phạm Ninh:- Tỉ thí đọc thuộc sách thường là lấy thời hạn một nén nhang, thuộc bao nhiêu tính bấy nhiêu, hiểu ý của ta không?Phạm Ninh gật gật đầu:- Cháu hiểu!Âu Dương lập tức cho người mang đến một nén nhang châm, tính thời gian bắt đầu.

Ba người tức thì mở sách ra, đi qua đi lại trong đại sảnh, bắt đầu yên lặng học thuộc.

Kỳ thật quyển Xuân Thu này, Phạm Ninh ở kiếp trước đã đọc qua rồi, hơn nữa còn có thể đọc ngược làu làu, chỉ là đã qua hai năm rồi, hắn vẫn cần phải ôn tập lại một chút.

Một nén nhang rất nhỏ rất ngắn, đốt cháy hết khoảng mười lăm phút, cho nên mới có cách nói khoảng một nén nhang.

Một lúc sau, hương đã cháy hết, Âu Dương Tu liền hô:- Dừng!Ba người dừng việc học thuộc, trên mặt Âu Dương Thiến có chút hối tiếc, hiển nhiên là nàng thuộc không nhiều lắm.

Ánh mắt nàng tha thiết nhìn về phía Tăng Bố, Tăng Bố vẻ mặt tươi cười, tỏ ra tràn đầy tự tin, khiến cho trong lòng nàng mừng thầm.

- Thế nào, ba người các con ai lên trước?Âu Dương Tu cười hỏi.

Tăng Bố vừa muốn mở miệng, Phạm Ninh liền giành trước giơ tay lên:- Ta lên trước đi!Phạm Trọng Yêm vuốt râu âm thầm gật đầu, thông thường mà nói đương nhiên là người đọc thuộc sau có lợi hơn, có thể nhận được gợi ý của người trước.

Phạm Ninh nhất định giành đọc thuộc trước, đủ thấy hắn làm người quang minh lỗi lạc, điểm này khiến cho Phạm Trọng Yêm rất vui.

Tăng Bố lại không muốn chiếm lợi thế, bèn nói:- Vậy ta xuống dưới sảnh đợi!Phạm Ninh khoát tay:- Không cần đi, tiểu đệ thuộc không đến nơi đến chốn, còn mong Tăng huynh chỉ giáo!Âu Dương Tu nhận sách cười nói:- Cháu có thể đọc thuộc bao nhiêu liền đọc thuộc bấy nhiêu.

Phạm Ninh liền bắt đầu đọc từ tiết Ẩn Công nguyên niên:- Nguyên phi của Huệ Công là Mạnh Tư, Mạnh Tư chết, kế thất là Thanh Tử sinh ra Ẩn Công…Hắn đọc một hơi đến Văn Công năm thứ bảy, đột nhiên phát hiện sắc mặt Phạm Trọng Yêm không bình thường, mới ý thức được mình đọc quá nhiều, hắn vội vàng dừng lại, gãi đầu cười nói:- Ngại quá, ta chỉ thuộc được nhiều đến đây thôi.

Lúc này, tất cả mọi người trên đại sảnh đều kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm, mới một nén nhang ngắn ngủi mà! Phạm Ninh thế mà có thể thuộc được nửa bộ Xuân Thu, quả thật là không thể tin nổi.

Cả bộ Xuân Thu gồm hơn một vạn tám nghìn chữ, Phạm Ninh gần như thuộc được một vạn chữ, lại một chữ cũng không sai, thật khiến cho mọi người khiếp sợ.


Phạm Trọng Yêm vội vàng giữ cánh tay Phạm Ninh hỏi:- Có phải cháu đã thuộc qua quyển sách này không?Phạm Ninh vội lắc đầu:- Tôn nhi là lần đầu tiên đọc nó.

Âu Dương Tu vỗ nhẹ trán, thở dài nói:- Ta xem như thấy được rồi, thế gian lại có thần đồng trí nhớ siêu đẳng bậc này.

Tăng Bố đầy mặt xấu hổ, y mặc dù đọc đến đâu nhớ đến đấy, nhưng thời gian một nén hương y cũng chỉ thuộc được khoảng hai nghìn chữ, kém Phạm Ninh quá xa, khiến y cảm thấy rất tự ti.

Trong lòng Âu Dương Thiến lại hết sức không phục, trí nhớ của Tăng đại ca ở kinh thành không ai có thể so được, y sao có thể thua cái tên tiểu tử này được? Tiểu tử này nói không chừng là gian lận.

Nghĩ vậy, Âu Dương Thiến cười nói:- Tỷ thí đương nhiên phải ba chiến hai thắng mới có sức thuyết phục, phụ thân không ngại thì cho đấu một trận nữa đi.

Âu Dương Tu có chút ngượng, liền cười hỏi Phạm Trọng Yêm:- Ý của huynh trưởng thế nào?Trong lòng Phạm Trọng Yêm cũng hiểu được cuộc tỷ thí này không đủ sức thuyết phục, dù sao Xuân Thu đều có thể mua được tại các phòng sách ở khắp nơi trong thiên hạ.

- Lại đấu trận thứ hai đi!Âu Dương Tu ngẫm nghĩ một chút, liền lấy ra một bài văn, cười nói:- Bài văn này là một lần du ký ở Trừ Châu năm ngoái, nửa tháng trước ta mới viết xong bản thảo, chưa có ai xem qua, mỗi người các ngươi xem một lần, sau đó chép lại.

Trong lòng Phạm Ninh khẽ động, sẽ không phải là Túy Ông Đình ký chứ?Âu Dương Tu đem bản thảo đưa cho Phạm Ninh, câu đầu tiên chính là Hoàn trừ giai sơn dã ….

Phạm Ninh mừng thầm, quả nhiên là Túy Ông Đình ký, hắn lại vội vàng xem một lần, phát hiện có rất nhiều bất đồng với Túy Ông Đình ký đời sau truyền lại.

Hắn mới đột nhiên nhớ ra, đây mới là bản sơ thảo!Nhưng không đợi hắn nhìn kỹ lại, Âu Dương Tu liền rút bản thảo trong tay hắn lại, lại đưa cho Tăng Bố.

Tăng Bố cũng không có chiếm được tiện nghi gì, chỉ xem qua một lần, bản thảo lại chuyển đến tay Âu Dương Thiến.

Âu Dương Thiến còn chưa xem xong, bản thảo liền bị phụ thân lấy đi, nàng gấp đến mức giậm chân:- Thời gian phụ thân cho con xem ngắn nhất!Âu Dương Tu ha hả cười:- Ngươi vốn là đến góp vui, xem hay không cũng không có vấn đề gì!Âu Dương Thiến chu miệng nhỏ nhắn, lui xuống lại không cam tâm, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống bắt đầu viết chính tả.

Tăng Bố đưa bút như bay, như sợ đảo mắt là quên hết nội dung mình nhớ được.

Phạm Ninh lại rất do dự, hắn nhớ được khoảng bảy mươi phần trăm, nhưng nội dung của bảy mươi phần trăm này ít nhất có mười một chỗ không giống với Túy Ông Đình ký của đời sau, khiến cho hắn khó mà hạ bút.


Mình rốt cuộc là nên viết bảy mươi phần trăm mình nhớ được, hay là viết cả bài mà đời sau viết?Khóe mắt hắn vụng trộm liếc qua Tăng Bố, thấy Tăng Bố thế mà đã viết được một nửa, đang dừng bút suy nghĩ.

Phạm Ninh không do dự nữa, quả quyết đề bút viết cả bài Túy Ông Đình của đời sau, nhưng Phạm Ninh vẫn nhớ bài học về vụ đọc thuộc Xuân Thu, sửa một chút mấy chữ ở phía sau.

Dù sao quá hoàn hảo thì không chân thực.

Không lâu sau, ba người đều đem bản thảo của mình giao cho Âu Dương Tu, trong lòng Âu Dương Tu có tính toán, thời gian ông cho ba người quá ngắn, không thể nào hoàn toàn nhớ kỹ, liền xem ai viết được nhiều hơn.

Bị loại đầu tiên là Âu Dương Thiến, nàng chỉ viết được ba hàng, còn viết sai ba chữ.

Âu Dương Thiến ngược lại không chán nản, nàng vốn chỉ là góp vui, nàng càng quan tâm Tăng Bố hơn, chỉ cần Tăng Bố có thể thắng tiểu tử thối kia, nàng liền vui vẻ.

Tăng Bố cũng không tệ, viết được sáu mươi phần trăm, nhưng có năm chỗ viết sai.

Âu Dương Tu khoanh vào chỗ sai, như cười như không liếc y một cái, mặt Tăng Bố lập tức đỏ lên.

- Cũng không tệ, có thể nhớ được sáu mươi phần trăm, tốt hơn so với dự liệu của ta một chút.

Âu Dương Tu cười cười, bỏ bài thi của Tăng Bố xuống, lại tràn đầy kỳ vọng cầm bài thi của Phạm Ninh lên.

Vừa rồi đọc thuộc lòng Xuân Thu, đứa trẻ này biểu hiện khiến cho Âu Dương Tu vô cùng khiếp sợ, không biết lần này hắn có thể đem đến kinh ngạc gì đây.

Vừa cầm bài thi lên, Âu Dương Tu liền ngây ra, này… chữ này quả thật là …Âu Dương Tu có chút không thể tin được nhìn về phía Phạm Ninh, Phạm Ninh đương nhiên hiểu được sự kinh ngạc trong ánh mắt của Âu Dương Tu, cũng không để ý, cười hì hì nói:- Tiền bối bây giờ đổi đấu thư pháp vẫn còn kịp!Phạm Trọng Yêm lại có chút xấu hổ, thở dài nói:- Đứa nhỏ này những cái khác đều tốt, chính là thư pháp quá tệ, mong Vĩnh Thúc chỉ điểm nhiều.

Âu Dương Tu rộng lượng cười cười:- Ta năm đó lớn như hắn viết chữ cũng không đẹp, thật ra thư pháp cũng không có bí quyết gì, luyện tập nhiều là được, hôm nay ta không đánh giá, đợi mười năm sau xem lại.

Âu Dương Tu lúc này mới nhìn Túy Ông Đình ký mà Phạm Ninh chép.


Dần dần, nụ cười trên mặt Âu Dương Tu biến mất, trở nên ngưng trọng, Phạm Ninh không những chép lại toàn bộ Túy Ông Đình ký, hơn nữa còn có rất nhiều chỗ không giống với bản thảo gốc của mình.

Nếu như là chép sai thì cũng thôi đi, Âu Dương Tu phát hiện Phạm Ninh hoàn toàn không phải là chép sai, mà là sửa lại thay mình rồi, rất nhiều chỗ hắn sửa lại, lại giống cách nghĩ của mình đến kinh ngạc.

Âu Dương Tu càng đọc càng kinh ngạc, lúc đọc được phân nửa, ông không thể nhịn được nữa, đập mạnh bài thi xuống bàn:- Không thể nào!Ánh mắt ông sắc bén nhìn chằm chằm Phạm Ninh:- Ngươi thành thật khai báo cho ta, rốt cuộc là chuyện gì?Âu Dương Tu có chút thất thố, dọa cho nữ nhi Âu Dương Thiến và Tăng Bố ngây ra, ngay cả Phạm Trọng Yêm cũng nhíu mày, Vĩnh Thúc xảy ra chuyện gì?Phạm Ninh lại không chút hoang mang nói:- Âu Dương tiền bối cho là trước đó ta đã đọc qua bài văn này?Âu Dương Tu nghẹn lời, bài Túy Ông Đình ký này là mình mới viết không lâu, trước nay chưa từng cho người khác xem, đến nữ nhi cũng không có cơ hội, Phạm Ninh ngày đầu tiên đến kinh thành càng không thể thấy được.

Nhưng…Âu Dương Tu chầm chậm ngồi xuống, trong lòng vô cùng khiếp sợ, điều này sao có thể? Hắn mới tám tuổi thôi mà!Lúc này, Phạm Trọng Yêm cười nói:- Vĩnh Thúc có thể cho ta xem một chút không?Âu Dương Tu đưa bài thi cho ông, Phạm Trọng Yêm nhìn kỹ một lần, lại nhặt lên bản thảo gốc trên bàn, ông liên tục gật đầu, bài thi của Phạm Ninh sửa càng sinh động, hoàn mỹ hơn so với bản gốc.

Tuy nhiên Phạm Trọng Yêm hoàn toàn không phản ứng kích động như Âu Dương Tu, ông đã lĩnh giáo qua tài hoa kinh người của Phạm Ninh rồi.

- Vĩnh Thúc, đệ xem hai đoạn này!Phạm Trọng Yêm chỉ cho Âu Dương Tu mấy chỗ sửa cuối cùng.

Túy năng đồng kỳ lạc, túy năng thuật dĩ văn giả, thái thủ dã, thái thủ vị thùy? Lư lăng Âu Dương Tu.

- Đệ xem đoạn này sửa chữa, hắn bỏ đi Thái thủ dã, thái thủ vị thùy?, nhìn như ngắn gọn, lại thêm vài phần ý cảnh sau khi say rượu tự đắc, kỳ thật sửa hoàn toàn không hay.

- Còn có, Dĩ nhi tịch dương tại sơn, nhân ảnh tán loạn, hắn đổi thành nhân ảnh tạp loạn.

- Hai chữ tạp loạn này dùng không hay bằng tán loạn, từ đó có thể thấy, đứa cháu này của ta trình độ vẫn còn có hạn.

Âu Dương Tu gật đầu, thừa nhận Phạm Trọng Yêm nói đúng, nhìn nhìn Phạm Ninh, vẫn thở dài một hơi:- Nhưng cho dù là như thế, lệnh tôn cũng khiến cho người khác rất kinh ngạc.

Tăng Bố biến sắc, ủ rũ cúi đầu, y biết rằng lần tỷ thí thứ hai này lại thua rồi.

Âu Dương Thiến giật giật khóe miệng nhỏ nhắn, quả thật là sắp tức phát khóc rồi.

Âu Dương Tu lại không kìm được xem kỹ lại bài thi của Phạm Ninh ba lần, bấy giờ mới lắc lắc đầu, nói với Phạm Trọng Yêm:- Lệnh tôn thiên phú dị bẩm, thật là thần đồng, Âu Dương Tu ta bái phục!Phạm Trọng Yêm vẫn là lần đầu tiên nghe được Âu Dương Tu khen ngợi một đứa trẻ, trong lòng ông thật rất vui mừng, lại vuốt râu cười khẽ:- Luận thực học, nó còn kém xa Tăng Bố, hiền đệ quá khen nó rồi.

Phạm Trọng Yêm vừa quay đầu, thấy trong mắt Phạm Ninh có một loại đắc ý không che dấu được, tức giận giơ tay gõ thật mạnh lên đầu hắn:- Lời khiêm tốn đều đi đâu mất rồi? Còn không mau nói cho ta!Buổi tối hôm đó, Phạm Ninh cùng ông nội ở lại phủ của Âu Dương Tu.

Buổi sáng hôm sau, Phạm Trọng Yêm từ sớm đã xuất môn rời đi, Phạm Ninh lại ngẩn ngơ trong phòng luyện chữ.

Có phải chỗ nào sai rồi không, đến kinh thành phồn hoa không để dạo phố vui chơi, lại để bản thân vùi đầu viết chữ?Vậy đến kinh thành làm gì?Phạm Ninh tức giận, hung hăng phát tiết xuống giấy Tuyên Thành, đâu phải hắn đang viết chữ, rõ ràng là đang họa một bức thủy mặc trường phái trừu tượng.


Lúc này, sau lưng truyền đến tiếng gõ cửa.

- Cửa không khóa, vào đi.

Cửa mở két một tiếng, Phạm Ninh quay đầu, lại hoảng sợ phát hiện, Âu Dương Thiến thế mà lại đứng ở cửa.

Hôm nay nàng đã đổi một bộ quần áo khác, dung mạo vẫn xinh đẹp giống như trước kia, chẳng qua nét mặt không vui, giống như có người nợ nàng mấy trăm văn tiền.

- Âu Dương cô nương tìm ta có việc gì?Âu Dương Thiến lười biếng hỏi:- Ngươi không có thời gian?- Làm gì?- Phụ thân bảo ta cùng ngươi đi mua mẫu chữ, ở nhà không có cái nào phù hợp với ngươi, nhưng ta đoán ngươi phải luyện chữ, chắc hẳn không có thời gian.

Phạm Ninh nhảy dựng lên:- Ta có thời gian!Hắn ném bút xuống, cười hì hì chạy tới:- Tiểu đệ cái gì cũng không có, chỉ có thời gian.

Ra ngoài dạo phố, còn có mỹ nhân đi đồng hành, ai lại từ chối loại chuyện tốt đẹp này cơ chứ?Âu Dương Thiến trong lòng thầm đau khổ kêu rên: Thằng nhóc chết tiệt, sao lại quấn người như vậy chứ!…Phạm Ninh cuối cùng cũng hiểu vì sao tất cả mọi người đều thích mỹ nữ, bên người có tiểu mỹ nữ đi cùng, quả thật khiến tâm trạng vui sướng, nhìn cái gì cũng thấy vừa mắt.

Bọn họ vừa đi ra cửa chưa được mấy bước, Âu Dương Thiến liền giơ tay ngăn một chiếc xe bò, điều này khiến Phạm Ninh rất ngạc nhiên, thế này khác gì bắt taxi ở kiếp trước đâu?- Chưa thấy qua đúng không?Âu Dương Thiến đắc ý nói:- Khắp kinh thành đều có xe bò, chỉ hao mấy đồng tiền liền đến tận nơi, các ngươi ở nông thôn có không?- Ở nông thôn chúng ta cưỡi trâu không mất tiền.

Âu Dương Thiến trợn trừng mắt một cái, tức giận nói:- Mau lên xe!Hai người lên xe bò, phu xe vung roi, xe bò chậm rãi chuyển động.

Phạm Ninh có chút khó hiểu:- Tiểu Thiến tỷ, mua mẫu chữ sao lại phải đi chùa Đại Tướng Quốc, không phải gần đây có phố sách sao?Âu Dương Thiến nghe hắn nói ngọt, trong lòng thoải mái một chút, nhân tiện nói:- Ngoài mua mẫu chữ ra, phụ thân còn bảo ta dẫn ngươi đi ăn chút gì đó, bên chùa Đại Tướng Quốc tương đối có nhiều hàng ăn nổi tiếng.

Nghe thấy được đi ăn, Phạm Ninh lập tức hớn hở:- Chúng ta đi ăn cái gì?Trên vai Âu Dương Thiến có một cái túi vải thêu hoa, bên trong tất nhiên là bút vẽ và son, còn có một túi tiền lẻ.

Trong túi tiền có mấy chục đồng tiền và vài đồng bạc vụn, nàng đã thật lâu không được cho nhiều tiền như vậy, cũng suy nghĩ nên đi cửa hiệu nào có tiếng ăn một bữa no nê.

Âu Dương Thiến bỗng nhiên nghĩ tới một món ngon, đôi mắt xinh đẹp lập tức sáng ngời.

- A tỷ dẫn ngươi đi ăn bánh thịt Tào Bà Bà, ngon nhất là canh cay của nó, ở kinh thành rất nổi tiếng đấy.

- Được, chỉ cần là Tiểu Thiến tỷ giới thiệu, chắc chắn không sai đi đâu được.

Âu Dương Thiến dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ, lòng dạ cũng không sâu, sau khi được Phạm Ninh dỗ ngon dỗ ngọt liền thoải mái vứt bỏ nỗi không vui ra khỏi đầu.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi